Chương 515: Nữ Thần thức tỉnh
Cứ như vậy, Tiểu Vũ nắm lấy cổ tay Trần Phàm, vừa lôi vừa chạy, bộ dạng gấp gáp như sợ hắn chậm một nhịp là sẽ bỏ lỡ chuyện trọng đại.
Hai người men theo hành lang u tĩnh, chỉ vài hơi thở sau đã đứng trước một căn phòng đặc biệt yên tĩnh. Tiểu Vũ đẩy cửa ra, kéo hắn bước vào.
Vừa đặt chân vào bên trong, Trần Phàm lập tức cảm nhận được không khí khác thường.
Căn phòng không lớn, nhưng sạch sẽ và sáng sủa, ánh sáng mềm mại chiếu qua cửa sổ lớn, rải lên mặt đất từng mảng ấm áp.
Mà điều khiến hắn chú ý hơn cả — chính là toàn bộ chúng nữ đều đã có mặt đầy đủ, đứng thành vòng xung quanh giường.
“Oa! Phàm ca ca đến rồi!”
Tiểu Đát Kỷ tinh nghịch nhào đến, ôm chặt lấy hông hắn như một con mèo nhỏ vui mừng được gọi chủ nhân trở về.
Giọng nàng mềm như mật, âm cuối còn hơi ngân lên vì phấn khích.
Trần Phàm thuận tay xoa đầu nàng vài cái, động tác vừa thân mật vừa tự nhiên.
Nhưng bàn tay hắn chỉ dừng lại một nhịp, ánh mắt đã bị hút chặt vào người đang ngồi trên giường.
Một nữ nhân.
Nàng có mái tóc màu xanh lục dài đến tận eo, từng sợi tóc như hồ nước trong rừng sâu, nhẹ nhàng lay động theo luồng gió trong phòng.
Làn da nàng trắng muốt, mịn màng như tuyết, đến mức khiến ánh sáng xung quanh như bị kéo lại, càng tôn lên vẻ trong trẻo, thanh khiết.
Nàng ngồi ở đó, yên tĩnh như một bức tranh thần thánh.
Ánh nắng từ ô cửa hắt lên người nàng, tạo thành một quầng sáng nhẹ bao phủ thân thể, khiến nàng trông như đang phát quang tự thân.
Khuôn mặt nàng đẹp đến mức gần như không thể diễn tả bằng lời: mềm mại, cân đối, từng đường nét đều hoàn mỹ đến vô thực.
Vẻ đẹp ấy không phải kiểu mị hoặc, mà là loại thuần túy đến mức khiến người ta không dám thở mạnh.
Chỉ cần nhìn thôi, tâm linh đã như được gột sạch.
Và điều khiến người ta không thể lầm — khí tức sinh mệnh tràn ra từ nàng vô cùng nồng đậm.
Tựa như mỗi hạt bụi quanh nàng đều đang sinh sôi, mọi hơi thở đều như chứa sinh cơ vạn vật.
Một nữ thần chân chính… đáng tiếc lại đang ngồi ngay đây, trong căn phòng nhỏ này.
Cho dù kinh nghiệm nhìn mỹ nhân của Trần Phàm đã đến mức miễn dịch, lúc này hắn vẫn bất giác thất thần. Bị vẻ đẹp ấy nuốt trọn trong một nhịp tim.
Rồi —
“Ay da…”
Một cơn đau nhói từ hông khiến hắn bật người tỉnh táo như bị dội nước lạnh.
Trần Phàm quay lại, vừa hay thấy Tiểu Vũ đang bĩu môi, tay vẫn giữ tư thế véo mạnh, ánh mắt nàng thì… đúng chuẩn hình viên đạn.
“Phàm ca ca nhìn cái gì mà nhập tâm dữ vậy a…” Giọng nàng nhỏ nhưng ngập mùi nguy hiểm.
Chỉ một câu thôi, hắn cảm giác sau lưng lạnh run.
Không chỉ Tiểu Vũ, các nàng khác, Tiểu Bạch, Chu Trúc Thanh, Mạnh Y Nhiên… đều nhìn hắn bằng ánh mắt vừa ghen vừa dỗi.
Cả phòng giống như đang treo bảng “giải thích ngay không là chết”.
Trần Phàm khẽ ho một tiếng, định mở miệng nói vài câu dẹp sóng.
Nhưng đúng lúc đó —
Một giọng nói trong trẻo, dịu dàng đến mức như chảy thẳng vào tim, nhẹ nhàng vang lên, xua tan bầu không khí căng cứng:
“Ta đang ở đâu… và các ngươi là ai?”
Sinh Mệnh Nữ Thần đã mở miệng.
Giọng nàng không quá lớn, nhưng mỗi chữ tan ra trong phòng đều mang theo sự mềm mại khiến người ta bất giác thả lỏng vai.
Giống như khi bước vào khu rừng xanh sau trận mưa, hít một hơi là cả thân thể đều nhẹ bẫng.
Không khí trong phòng, trong khoảnh khắc, hoàn toàn thay đổi.
Như một hồ nước bị gió khẽ lướt qua mặt, yên bình nhưng lan tỏa dao động không thể phớt lờ.
Và tất cả ánh mắt đều hướng về nàng.
Kể cả Trần Phàm.
Cổ Nguyệt Na lúc này mỉm cười, thong thả mở miệng: “Ngươi đang ở hạ giới, Đấu La vị diện. Còn chúng ta là ai? Tất nhiên là những người đã mang ngươi về đây.”
Sinh Mệnh Nữ Thần nghe vậy liền quay đầu, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía chủ nhân giọng nói ấy.
Khi tầm mắt nàng chạm tới Cổ Nguyệt Na, trong nháy mắt, toàn thân nàng chấn động như bị sét đánh.
Một tia khí tức quen thuộc hiện lên.
“Ngươi là… Long Thần?!”
Giọng nàng run nhẹ, mang theo sự chấn kinh chẳng thể che giấu.
Nhưng gần như ngay sau đó, nàng lại khẽ nhíu mày, tự phủ định cảm giác của mình.
“Không đúng… Khí tức đúng mà không phải… Ngươi…”
Cổ Nguyệt Na chậm rãi lắc đầu, giọng nói vẫn bình tĩnh đến mức tựa như không có gì to tát: “Long Thần đã chết rồi. Ta không phải hắn. Ta là Cổ Nguyệt Na.”
Những chữ ấy nhẹ như gió, nhưng rơi vào trong phòng lại tựa như tảng đá ném xuống mặt hồ, mọi người đều im lặng.
Sinh Mệnh Nữ Thần cúi nhẹ hàng mi, thoáng rơi vào trầm mặc.
Ánh mắt nàng mơ hồ phức tạp.
Không khí trở nên trầm lắng một nhịp.
Cổ Nguyệt Na phất tay, ngắt phăng sự yên tĩnh đó. “Thôi, chuyện cũ đừng nhắc nữa.”
Giọng nàng mang theo chút quyết đoán. Sau đó, Cổ Nguyệt Na đổi chủ đề, bắt đầu nói đến việc quan trọng hơn.
“Còn vì sao ngươi lại xuất hiện ở đây… Thực ra là lúc đó…”
Nàng chậm rãi kể lại toàn bộ quá trình họ phát hiện Sinh Mệnh Nữ Thần, đến khi mọi người đưa nàng về tông môn.
Trong phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng kể nhẹ nhàng của Cổ Nguyệt Na.
Khi câu chuyện kết thúc, Sinh Mệnh Nữ Thần ngẩn người, ánh mắt hơi run.
Nàng cúi đầu nhìn hai bàn tay trắng mịn của mình, như đang xác nhận bản thân thực sự đang ngồi đây.
“Ta… vậy mà vẫn còn sống sau chuyện đó…”
Giọng nàng nhẹ đến mức gần như tan vào không khí, mang theo chút cảm giác hoang mang của người vừa từ vực tử vong bò lên bờ.
Nghe nàng nói như vậy, Cổ Nguyệt Na hơi nhướng mày, tò mò hỏi luôn điều mà cả phòng đang muốn biết:
“Vậy tại sao lúc đó ngươi lại thê thảm đến mức đó? Lúc nhặt được ngươi, ta thật sự tưởng là một cái xác không còn chút sinh cơ nào.”
Câu hỏi rất thẳng, nhưng cũng rất thật.
Lúc này, không chỉ Cổ Nguyệt Na, mà tất cả các nàng đều đồng loạt nhìn sang Sinh Mệnh Nữ Thần.
Trần Phàm đứng bên cạnh cũng không khỏi tập trung tinh thần — từ lúc biết được sự tồn tại của nàng, hắn đã luôn muốn biết chuyện gì đã xảy ra.
Vì sao Sinh Mệnh Nữ Thần lại trở thành bộ dạng gần như tử vong kia?
Thần giới xảy ra chuyện gì?
Cả phòng nín thở. Không khí căng lại như một sợi dây đàn.
Tất cả im lặng chờ nàng mở miệng.
…
Sinh Mệnh Nữ Thần hơi cúi đầu, hàng mi khẽ run.
Nàng im lặng vài nhịp, tựa hồ đang cố sắp xếp lại dòng ký ức hỗn loạn.
Cuối cùng, nàng khẽ thở ra, giọng trầm xuống.
“Ngày hôm đó… bóng tối giáng lâm thần giới. Chỉ một khoảnh khắc thôi, tất cả mọi thứ liền thay đổi…”
Giọng nàng không lớn, nhưng mỗi chữ đều như đè nặng lên không khí.
Nàng bắt đầu kể lại — một câu chuyện đẫm máu đến mức không ai có thể tưởng tượng nếu chưa từng chứng kiến.
Hắc khí từ hư vô đột ngột phủ xuống. Không tiếng báo trước, không dấu hiệu.
Chỉ một hơi thở sau, thần giới vốn sáng rực vạn quang liền biến thành nơi mờ mịt như vực sâu.
Những vị thần vốn quen với trật tự ổn định hàng chục vạn năm bị đánh úp đến trở tay không kịp.
Nàng nói đến lúc từng vị thần bị biến dạng bởi thứ hắc khí đó — họ không chết, nhưng cũng chẳng còn là chính mình.
Thân thể họ biến đổi, dung hợp với hắc khí, trở thành tồn tại giống như Tà Thần, chỉ biết hủy diệt và nuốt chửng.