Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ky-nang-cua-ta-lai-bien-di

Kỹ Năng Của Ta Lại Biến Dị!

Tháng 12 24, 2025
Chương 471: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 470:Lấy trụ chi danh (hạ) (Hết trọn bộ)
phap-than-giang-lam.jpg

Pháp Thần Giáng Lâm

Tháng 2 27, 2025
Chương 769. Vô thượng chân thần chúng thần thời đại tiên phong (2) Chương 768. Vô thượng chân thần chúng thần thời đại tiên phong (1)
tong-vo-dinh-hon-vuong-ngu-yen-nang-lai-ga-bieu-ca.jpg

Tổng Võ: Đính Hôn Vương Ngữ Yên, Nàng Lại Gả Biểu Ca?

Tháng 2 1, 2025
Chương 401. Hoàn tất! Chương 400. Nữ đế quy tâm!
o-trong-the-gioi-cua-sieu-tu-nhien-biet-dieu-thanh-than.jpg

Ở Trong Thế Giới Của Siêu Tự Nhiên Biết Điều Thành Thần

Tháng 1 21, 2025
Chương 222. Lời cuối sách Chương 221. Chuyện này ngài đến nghe ta giải thích
047381e0fd578af221c9b31ef3aad9b9

Hokage: Từ Kumogakure Mở Ra Nhẫn Đao Thời Đại

Tháng 1 18, 2025
Chương 488. Diệt thế sáng thế Chương 487. Vô hạn chiếu rọi
trung-sinh-90-nam-mang-theo-vo-con-nghich-tap-nhan-sinh.jpg

Trùng Sinh 90 Năm, Mang Theo Vợ Con Nghịch Tập Nhân Sinh

Tháng mười một 26, 2025
Chương 743: Chương cuối Chương 742: Lưỡng cực đảo ngược
tong-chu-nha-ta-co-chut-yeu-quai.jpg

Tông Chủ Nhà Ta Có Chút Yêu Quái

Tháng 3 3, 2025
Chương 242. Đưa ta phiêu phiêu quyền Chương 241. Tại trên vết thương chọc dao găm
hong-hoang-ta-minh-ha-vo-dich.jpg

Hồng Hoang: Ta Minh Hà Vô Địch

Tháng 4 28, 2025
Chương 520. Diệt Đạo Chủ 〔 Xong 〕 Chương 519. Vĩnh hằng cảnh 9.9 vạn
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 509: Kiểm tra
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 509: Kiểm tra

Trần Phàm quay đầu đối với Tiểu Vũ nói, “Ngươi đem những người khác gọi đến, ta sẽ đi kiểm tra cái xúc tu kia.”

Tiểu Vũ khẽ gật đầu: “Ừm Phàm ca ca cẩn thận.”

Nàng khẽ đáp lời, trong mắt lộ vẻ lo lắng.

Trần Phàm cười nhạt một tiếng, ngay sau đó thân hình thoát cái biến mất, nhanh chóng xuất hiện trên bầu trời.

Nhìn khung cảnh trước mặt, hắn nhịn không được hít sâu một hơi, thật sự là qua lời kể và tận mắt nhìn thấy là hai chuyện khác nhau a.

Cái xúc tu to lớn, tràn đầy huyết sắc, quằn quại trong khoảng không, một thứ vừa kỳ dị vừa đáng sợ.

Trần Phàm từ từ bay lại gần cái xúc tu, tâm niệm vừa động, gậy như ý xuất hiện trong tay.

Hắn khẽ quát một tiếng: “Gậy Như Ý – Biến Hoá!”

Nhận được mệnh lệnh từ chủ nhân, ngay lập tức, gậy như ý hoá thành một thanh kiếm sắc bén.

Cầm thanh kiếm trên tay, Trần Phàm cảm thấy như vậy là không đủ, hắn trực tiếp sử dụng thần thông bí pháp.

Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, toàn thân phát ra một tầng áp lực khủng bố, khiến không gian xung quanh run rẩy.

Bát Môn Độn Giáp.

Ma Thần Chân Thân.

Toái Tinh Nhất Kích.

Sau hàng loạt các loại thần thông gia thân, giờ phút này, sức mạnh của Trần Phàm đã đạt đến đỉnh điểm, tựa như một núi lửa sắp phun trào.

Hít sâu một hơi, gương mặt hiện lên vẻ nghiêm túc, ngay sau đó hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh.

Động tác nhanh như chớp, không thừa một phân, thanh kiếm vung ngang một vòng.

“Trảm!”

Một đạo kiếm quang sáng chói loé lên, tốc độ cực nhanh.

Quang ảnh tựa như tia chớp, mỏng mà sắc, cắt xuyên vào phần thịt đỏ kia.

Trong khoảnh khắc, đòn công kích của hắn như một lưỡi dao quang học cắt ngang, đoạn tuyệt cái xúc tu đó một cách dứt khoát.

Phần bị cắt nhanh chóng từ trên trời rơi xuống, nhưng chỉ chốc lát, nó liền hoá thành bụi tan biến vào hư vô, như chưa từng tồn tại.

Thấy cảnh này, trên gương mặt Trần Phàm thoáng hiện lên vẻ vui mừng.

Đang định thừa thắng xông lên, tuy nhiên, cảnh tượng tiếp theo khiến nụ cười trên mặt hắn cứng lại.

Vì cái xúc tu vừa bị cắt đứt, trong khoảnh khắc liền mọc ra trở lại, hoàn hảo không chút tổn hại.

Trần Phàm bây giờ mới hiểu được, lý do tại sao gương mặt của Tiểu Vũ lại hiện lên vẻ bất lực khi nhắc đến cái xúc tu này.

Sau khi nhận rõ hiện thực, Trần Phàm không định tiếp tục đấu trí đấu dũng với cái đồ chơi này nữa.

Nó thật sự khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Khẽ lắc đầu, hắn bắt đầu giải trừ toàn bộ thần thông trên người.

Từng tầng khí tức nặng nề trên cơ thể dần tan biến, huyết sát chi khí quanh người cũng phai nhạt đi.

Lúc này, khí thế khủng bố khi nãy như một cơn bão qua đi, chỉ còn lại một Trần Phàm bình thường, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa suy tư.

Tuy nhiên, khi ánh mắt dừng lại ở cái xúc tu vẫn đang thong thả vặn vẹo giữa không trung, trong lòng hắn lại dâng lên một cơn bực bội.

Hắn cảm giác như bản thân đang bị trêu đùa.

Dù biết mình không thể làm gì được nó, nhưng cái cảnh vật kia vẫn cứ tồn tại trơ trẽn như vậy, khiến người ta chỉ muốn ra tay phá hủy.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào.

Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.

Hắn nghĩ, nếu không thể phá được xúc tu, vậy thì tại sao không thử nhìn xem bản thể thật sự của sinh vật đằng sau nó là gì?

Có lẽ, ẩn sâu trong vết nứt kia chính là câu trả lời.

Nghĩ đến liền làm.

Trần Phàm lập tức di chuyển đến một nơi mà vết nứt trông có vẻ rộng và ổn định hơn — một khe hở khổng lồ kéo dài giữa bầu trời như một vết sẹo của thế giới.

Hắc khí cuộn trào từ đó thổi ra, mang theo khí tức âm u kỳ dị, khiến không gian xung quanh méo mó.

Hắn chăm chú quan sát, nhưng nhận ra, bằng mắt thường thì không thể nào xuyên thấu được qua tầng hắc khí đặc quánh kia.

“Không nhìn rõ được…” Hắn hơi trầm ngâm, sau đó không chút do dự, kích hoạt thần thông của bản thân — Âm Dương Nhãn.

Trong khoảnh khắc, hai đạo quang mang – một đen, một trắng – bùng lên trong đôi mắt Trần Phàm, lưu chuyển như hai dòng sông đối nghịch đang xoáy vào nhau.

Một luồng khí tức vừa cổ xưa vừa huyền diệu tỏa ra, khiến cho toàn bộ cảnh vật xung quanh như run rẩy.

Tầm nhìn của hắn lập tức mở rộng, mọi thứ trong thế giới này bỗng trở nên rõ ràng đến đáng sợ.

Giờ phút ấy, Trần Phàm có cảm giác như một người mù vừa tìm lại được ánh sáng.

Mọi chi tiết, từng sợi hắc khí, từng dao động trong không gian, đều hiện rõ trong mắt hắn.

Hắn điều chỉnh tầm nhìn, nhìn thẳng vào vết nứt.

Cảnh tượng trước mắt bắt đầu biến đổi liên tục, như thể hắn đang xuyên qua từng tầng không gian chồng chéo.

Mỗi lớp vách không gian lại mở ra một thế giới khác nhau: có nơi mịt mù sương đen, có nơi ánh sáng nhạt nhòa, có nơi tựa như biển máu vô tận.

Hàng loạt hình ảnh kỳ dị thoáng hiện rồi tan biến, không để hắn kịp nắm bắt hay ghi nhớ — tất cả chỉ là những mảnh hư ảnh trôi qua trong chớp mắt.

Cuối cùng, khi ánh nhìn của hắn xuyên qua tầng tầng lớp lớp hư không, trước mắt hiện ra một khung cảnh.

Đó là một vùng vũ trụ u tối vô biên — không gian bị bóng đêm nuốt trọn, không một tia sáng, chỉ có sự tĩnh mịch lạnh lẽo đến mức khiến linh hồn cũng muốn co lại.

Ở nơi đó, mọi thứ dường như đã bị rút cạn sinh khí, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng vô tận.

Thế nhưng kỳ lạ thay, dù không có bất kỳ nguồn sáng nào, Trần Phàm vẫn có thể thấy rõ mọi thứ.

Nhờ Âm Dương Nhãn, hắn nhìn thấy từng mảnh đá vụn nhỏ bé trôi nổi trong hư không, từng khối thiên thạch xoay vòng như những hạt bụi lạc giữa biển đêm vô tận.

Ngoài ra… không còn gì khác.

Không biết có phải do góc nhìn có vấn đề, nhưng trước mắt hắn.

Tất cả chỉ là một khoảng không vô tận không sự sống, không âm thanh.

Trần Phàm khẽ nhíu mày — cảm giác lạnh từ nơi ấy dường như xuyên qua tầm nhìn, thấm thẳng vào tâm thần hắn.

Ngay trong giây phút ấy, khi ánh sáng đen trắng trong đôi mắt Trần Phàm còn đang xoay tròn, một vật thể kỳ lạ bỗng lọt vào tầm nhìn của hắn.

“Hả? Đó… là cái gì vậy?”

Trần Phàm trong lòng nghi hoặc, lẩm bẩm nói.

Trước mắt hắn, lơ lửng giữa không gian vô tận, là một khối vật thể hình tam giác, phần đầu nhọn hoắt hướng xuống dưới, phần đáy thô và xù xì, bề mặt có những vết nứt kéo dài như những đường vân tự nhiên.

Nó không phát sáng, nhưng vẫn nổi bật giữa khoảng không âm u ấy, tựa như chính bóng tối đang cố gắng tránh xa nó.

Trần Phàm cau mày, trong lòng dâng lên tò mò. Hắn khẽ nghiêng đầu, lẩm bẩm:

“Thứ này… nhìn qua cứ như… một cái răng khổng lồ.”

Răng? Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, hắn khẽ lắc đầu, bật cười.

Cảm thấy suy đoán này của mình có chút ngoại hạng a.

“Không thể nào là răng được. Làm gì có sinh vật nào to đến mức đó chứ…”

Nhưng khi lời vừa dứt, trong đầu hắn chợt vang lên một ký ức xa xăm — ký ức không thuộc về hắn, mà đến từ Alankia.

“…A… cũng không phải là không có khả năng…”

Giọng hắn trở nên khàn khàn, trong mắt lóe lên sự khiếp sợ.

Trong trí nhớ của Alankia, từng tồn tại những sinh vật khổng lồ vượt ngoài khái niệm sinh linh, trú ngụ trong vùng sâu thẳm của Vũ Trụ Hỗn Độn, nơi ánh sáng không thể chiếu tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Hệ Thống Vạn Năng! Ta Là Vương
Hokage Chi Siêu Thần Uchiha
Tháng 1 15, 2025
dau-la-trong-sinh-vu-hao-tuyet-khong-chet-boi-tu-la-trang.jpg
Đấu La: Trọng Sinh Vũ Hạo, Tuyệt Không Chết Bởi Tu La Tràng
Tháng 3 6, 2025
d506a6c42796a8e951e1f1cc5d433780
Học Sinh Của Ta, Toàn Bộ Xuyên Qua Rồi
Tháng 1 15, 2025
dien-roi-duoi-ngoi-but-nu-ma-dau-tu-trong-sach-chay-ra-ngoai
Điên Rồi! Dưới Ngòi Bút Nữ Ma Đầu Từ Trong Sách Chạy Ra Ngoài
Tháng 10 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved