Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
a-chay-vao-tu-viet-trong-sach-truy-ac-doc-nu-phoi.jpg

A! Chạy Vào Tự Viết Trong Sách Truy Ác Độc Nữ Phối

Tháng 4 22, 2025
Chương 382. 《 Hàn · Dã 》 Chương 381. Chân ngã bản ngã
bat-dau-danh-dau-tien-vuong-tu-vi-thanh-lap-vo-thuong-tong-mon

Bắt Đầu Đánh Dấu Tiên Vương Tu Vi, Thành Lập Vô Thượng Tông Môn

Tháng 12 18, 2025
Chương 890: trường sinh la tộc, cực đạo Thánh Binh Chương 889: Phục Hi tiến vào Thần giới, Tử Tiêu Thiên Vực chấn động
nhuong-nguoi-nguoi-quan-ly-linh-di-cuc-nhu-the-nao-toan-bo-sieu-than

Nhường Ngươi Người Quản Lý Linh Dị Cục, Như Thế Nào Toàn Bộ Siêu Thần ?

Tháng mười một 13, 2025
Chương 273:: Giải quyết 「 Đại kết cục 」 Chương 272:: Tạo thần
tan-the-tu-la-ta-co-to-cap-giet-choc-thu-ve-he-thong

Ta Có Tổ Cấp Sát Lục Thu Về Hệ Thống

Tháng mười một 7, 2025
Chương 483: Phong thần( đại kết cục) Chương 482: Cấm chế phía sau.
nguoi-cung-ta-dam-luan-tu-tien-ta-han-huyen-voi-nguoi-khoa-hoc-ky-thuat

Ngươi Cùng Ta Đàm Luận Tu Tiên, Ta Hàn Huyên Với Ngươi Khoa Học Kỹ Thuật

Tháng mười một 12, 2025
Chương 622: kết cục Chương 621: OVER
tu-meo-hoang-phan-than-bat-dau-tien-hoa.jpg

Từ Mèo Hoang Phân Thân Bắt Đầu Tiến Hóa

Tháng 2 26, 2025
Chương 3. Tinh võ giả Chương 2. Nhân dược mới là mục đích
one-piece-tai-hoa-chi-chu

One Piece: Tai Hoạ Chi Chủ

Tháng 12 6, 2025
Chương Cuối : Sáu hải quy nhất! Lao tới tinh hà! Chương 373: Trận chiến cuối cùng! Pháp Thiên Tượng Địa!
nhan-dao-chi-ton.jpg

Nhân Đạo Chí Tôn

Tháng 1 21, 2025
Chương 1494. Phong của Tổ Tinh Chương 1493. Địa Cầu
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 508: Thức tỉnh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 508: Thức tỉnh

Các nàng chứng kiến tận mắt sức mạnh của sự hợp nhất này.

Một ngọn núi chỉ trong nháy mắt bị ăn mòn từ đỉnh đến chân.

Một hồ nước trong vắt bị hắc khí xâm nhập, chưa đến nửa ngày liền biến thành vũng bùn độc, hơi nước bốc lên đen sì, mang theo mùi tử khí nồng nặc.

Không chỉ vậy, vết nứt không gian bắt đầu xuất hiện khắp nơi.

Có nơi chỉ là một khe nhỏ bằng đầu ngón tay, có nơi lại là một khoảng trống khổng lồ nuốt trọn cả dãy núi.

Những vết nứt ấy không ngừng lan rộng, phát ra âm thanh “răng rắc” như gương vỡ — tựa như toàn bộ thế giới đang rạn ra, từng mảnh, từng mảnh một.

Cổ Nguyệt Na trầm giọng phán đoán, ánh mắt nàng đầy nặng nề:

“Nếu cứ tiếp tục như vậy, không sớm thì muộn… thế giới này sẽ nổ tung thành từng mảnh.”

Lời nói ấy khiến tất cả đều chết lặng.

Họ không dám tin, nhưng trong thâm tâm lại biết rằng nàng nói đúng.

Cảm giác sụp đổ cận kề đã bao trùm không gian — đất trời rung động, sinh mệnh trở nên yếu ớt.

Dĩ nhiên, các nàng không thể chỉ ngồi yên nhìn diệt vong kéo đến.

Bọn họ đã thử mọi phương pháp có thể, từ dùng Thanh Tẩy Phù của Trần Phàm để thanh lọc, thậm chí kết hợp hồn kỹ cường đại của nhiều người để tạo nên rào chắn khổng lồ. Nhưng tất cả đều vô dụng.

Hắc khí dường như không thể bị diệt trừ hoàn toàn, nó như có trí tuệ riêng, vừa bị tịnh hóa ở nơi này liền tràn sang nơi khác, tựa như một bệnh dịch vô hình lan khắp đại lục.

Ngay cả Cổ Nguyệt Na, người mang huyết mạch Hoàng Kim Thánh Long — huyết mạch khắc chế mọi loại tà ác, cũng không thể xoay chuyển cục diện.

Nàng từng dùng toàn bộ năng lượng của bản thân để thi triển “Tịnh Hoá” phủ ánh sáng vàng rực khắp cả vùng trời, khiến hắc khí tạm thời tan biến.

Nhưng chỉ sau một lúc, hắc khí lại quay về, dày đặc hơn, hung hãn hơn.

Cổ Nguyệt Na rốt cục hiểu ra, chủ nhân của hắc khí này quá mạnh, mạnh đến mức chênh lệch giữa họ chẳng khác nào giữa một ngôi sao và một đốm lửa nhỏ.

Nỗ lực của các nàng, dù kiên cường, vẫn chỉ như lấy chứng chọi đá, hoàn toàn không có tác dụng.

Cuối cùng, tất cả chỉ còn biết trông chờ vào một người — Trần Phàm.

Từ ngày hắn hôn mê sau trận chiến, đã gần một tháng trôi qua.

Trong suốt thời gian đó, thân thể hắn vẫn nằm bất động, hơi thở sinh mệnh không những không yếu bớt, thậm chí còn có dấu hiệu ngày một mạnh mẽ hơn, tựa như lò lửa đang âm ỉ chuẩn bị bùng cháy.

Các nàng tin rằng… ngày hắn tỉnh dậy đã không còn xa.

Và khi ấy, hi vọng duy nhất của thế giới này — sẽ thức tỉnh cùng hắn.

…

Vài ngày sau, khi sương sớm còn đang lững lờ trên những tán lá, bên trong Giới Châu yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng gió lùa.

Trong một căn nhà gỗ nhỏ được dựng lên giữa rừng, ánh nắng buổi sáng rọi xiên qua ô cửa sổ, nhẹ nhàng dát lên gương mặt một thanh niên đang ngủ say.

Ánh sáng ấy như một dải lụa vàng, phủ lên làn da hắn một lớp ấm áp, khiến khung cảnh trở nên tĩnh lặng đến mức hư ảo.

Trần Phàm nằm đó, hơi thở đều đặn, hàng mi khẽ run lên.

Và rồi, sau một hồi im ắng, đôi mắt hắn chậm rãi mở ra, ánh sáng đầu tiên lọt vào khiến hắn hơi nheo mắt lại, một thoáng mơ hồ rồi mới dần lấy lại tiêu cự.

Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn không phải là ai khác, mà là một trần nhà bằng gỗ mộc mạc, vài vết nứt nhỏ hằn trên bề mặt chứng tỏ thời gian đã trôi qua khá lâu kể từ khi căn phòng này được dựng lên.

“Ta… hôn mê bao lâu rồi?”

Giọng nói khàn khàn, mang chút lười biếng sau giấc ngủ dài, vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Trần Phàm giơ tay che ánh sáng nơi khung cửa, đôi môi khẽ mấp máy như đang nói với chính mình.

Hắn từ từ ngồi dậy, cử động đầu tiên khiến khớp xương toàn thân như đồng loạt vang lên “răng rắc, răng rắc” nghe như tiếng kim loại cũ lâu ngày được đánh thức.

Mỗi một động tác, dù đơn giản như vươn vai, cũng mang theo cảm giác một cỗ máy khổng lồ đang dần khởi động lại, từng phần, từng phần khớp nối quay về đúng vị trí vốn có.

Hắn đứng dậy khỏi giường.

Thấy bên ngoài yên ắng, không nghe thấy tiếng người hay tiếng động nào khác, Trần Phàm mở cửa bước ra ngoài.

Trước mắt hắn là một khung cảnh thanh bình lạ thường: rừng cây xanh rợp bóng, mặt đất trải đầy thảm cỏ mềm.

Mọi thứ yên bình đến mức không giống thế giới đang bị hắc khí bao phủ ngoài kia.

Trần Phàm nhìn quanh một vòng, đôi mày khẽ nhíu lại.

“Không có ai sao…” Hắn thì thầm, giọng đầy nghi hoặc.

Ánh mắt hắn dần hướng về phương xa, nơi bầu trời trong xanh bị che khuất bởi lớp mây trắng.

Trong lòng hắn thoáng dấy lên cảm giác bất an mơ hồ.

“Không biết bên ngoài bây giờ như thế nào…”

Một ý nghĩ lóe lên, rồi lập tức hóa thành quyết định.

Ý niệm khẽ động, trong nháy mắt thân ảnh Trần Phàm liền biến mất khỏi Giới Châu.

Ngay khi hắn xuất hiện bên ngoài thế giới thật, một tiếng kêu đầy kinh ngạc vang lên.

“A!? Phàm ca ca tỉnh rồi!”

Âm thanh quen thuộc ấy làm hắn hơi sững người.

Từ đằng xa, Tiểu Vũ đang chạy đến, mái tóc nàng tung bay trong gió, khuôn mặt tràn đầy mừng rỡ.

Vừa nhìn thấy Trần Phàm, nàng thoáng ngây người một chút, dường như không tin nổi vào mắt mình, rồi ngay sau đó — đôi mắt nàng ánh lên sự vui sướng tột độ.

Không nói thêm lời nào, nàng lao thẳng vào lòng hắn, ôm chặt đến mức Trần Phàm có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của nàng phả lên ngực mình.

“Phàm ca ca, ta nhớ ngươi!” Giọng nàng run run, mang theo cả sự nhẹ nhõm sau những ngày dài lo lắng.

Trần Phàm khẽ mỉm cười, giơ tay ôm lại nàng, giọng trầm thấp đáp:

“Ta cũng vậy…”

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.

Một lúc lâu sau, khi cảm xúc đã lắng xuống, Trần Phàm mới nhẹ nhàng buông nàng ra.

“Tiểu Vũ, nói ta nghe đi… Trong thời gian ta hôn mê, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Vũ gật đầu, đôi mắt hiện lên vẻ nghiêm túc.

Nàng không vòng vo, bắt đầu kể lại từng sự kiện đã xảy ra trong suốt thời gian hắn hôn mê.

Trần Phàm cứ như vậy im lặng lắng nghe.

Khi nghe đến đoạn các nàng chủ động rút lui về Tông Môn, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, gật đầu tán thưởng.

“Làm rất tốt… Trong tình cảnh ấy, lựa chọn rút lui là đúng đắn nhất. Ở nơi khác, có lẽ không ai còn sống được đến giờ.”

Nhưng rồi, khi Tiểu Vũ nhắc đến chuyện vết nứt trên bầu trời và chiếc xúc tu khổng lồ đỏ như máu, giọng nàng dần nhỏ lại.

“…Cổ Nguyệt Na tỷ và mọi người đã thử ngăn cản nó, nhưng dù dùng toàn lực cũng không làm được gì. Ngay cả huyết mạch Hoàng Kim Thánh Long của tỷ ấy… cũng vô dụng.”

Trần Phàm nghe đến đây, sắc mặt liền thay đổi, trong ánh mắt dâng lên một tia ngưng trọng.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, khẽ thì thầm: “Có vẻ… chuyện này nghiêm trọng hơn ta tưởng a…”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

von-nen-do-long-ta-ngoai-y-muon-bat-dau-tu-tien.jpg
Vốn Nên Đồ Long Ta Ngoài Ý Muốn Bắt Đầu Tu Tiên
Tháng 2 21, 2025
chu-thien-phan-phai-van-gioi-dai-de.jpg
Chư Thiên Phản Phái Vạn Giới Đại Đế
Tháng 1 19, 2025
nguoi-o-dragon-ball-manh-nhat-son-gohan.jpg
Người Ở Dragon Ball, Mạnh Nhất Son Gohan
Tháng 2 26, 2025
mo-phong-vo-so-lan-ta-mot-tay-tran-ap-chu-thien-van-gioi
Mô Phỏng Vô Số Lần, Ta Một Tay Trấn Áp Chư Thiên Vạn Giới
Tháng 10 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved