Chương 501: Đại chiến 2
Phía sau hắn, các trưởng lão, đệ tử của Thất Bảo Lưu Ly Tông cùng những người đến từ các học viện tông môn khác đều đã sẵn sàng — ai nấy đều hiểu, đây có thể là trận chiến cuối cùng trong đời.
Rồi một âm thanh “răng rắc” khô khốc vang lên, xé tan không gian tĩnh lặng.
Mọi ánh mắt đồng loạt hướng lên.
Kết giới bảo hộ đã rạn nứt đến cực hạn — từng vết nứt mảnh như mạng nhện lan nhanh khắp bầu trời, rồi chỉ trong chớp mắt…
ẦM!!!
Một tiếng nổ chấn động vang lên, cả kết giới trận pháp vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh sáng li ti bay tán loạn giữa không trung, tựa như những mảnh thủy tinh tan biến trong hư không.
Ánh sáng cuối cùng của kết giới dần phai nhạt, nhường chỗ cho bóng tối và hắc khí đen kịt từ bên ngoài ùa vào.
Và rồi — tiếng gầm rú như sấm sét vang lên từ bốn phương tám hướng!
Thú triều!
Như sóng thần cuộn trào, hàng vạn, hàng chục vạn con quái thú bị ô nhiễm tràn tới, thân thể vặn vẹo, da thịt nứt nẻ, mắt đỏ ngầu như máu.
Tiếng móng vuốt cào xé, tiếng gầm rít vang dội khiến cả thiên địa rung chuyển.
Chúng chen chúc, chồng lên nhau như bầy kiến, bao phủ toàn bộ tầm nhìn, không còn lấy một con đường để trốn chạy.
Một cơn gió tanh hôi thổi qua, mang theo mùi máu và tử khí nồng nặc.
Trong hàng ngũ của nhân loại, có người run rẩy đến mức không cầm nổi vũ khí, bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Cũng có người hai mắt đỏ rực, chiến ý sục sôi, cắn răng gào lên, sẵn sàng liều mạng.
Còn có người sắc mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn kiên định như thép, bởi vì họ biết — lùi bước chính là chết.
Đúng vào lúc bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, một tiếng hô vang dội đột nhiên phá tan cục diện.
“Giết!!!”
Không ai biết là ai đã hét lên trước, nhưng chỉ một tiếng đó thôi, tựa như ngọn lửa châm vào thùng dầu, khiến chiến ý bùng nổ.
Một bóng người bật ra khỏi hàng ngũ, tay cầm trường thương, hét lớn một tiếng, rồi xông thẳng vào bầy quái vật phía trước!
Tiếp đó, tiếng hô “Giết! Giết! Giết!!!” vang dội khắp quảng trường, hòa thành một bản nhạc bi tráng của máu và lửa.
Hàng trăm, hàng ngàn người lao lên như thác đổ, vũ khí giơ cao, khí thế chấn động trời đất!
Ngay lập tức, cuộc đồ sát bắt đầu.
Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, nhuộm đỏ cả nền đá.
Tiếng kim loại chém vào thịt, tiếng xương gãy, tiếng gào thét thảm thiết nối tiếp nhau vang vọng.
Cánh tay, chân, đầu người lẫn hồn thú bay loạn xạ giữa không trung, một khung cảnh tàn khốc như địa ngục trần gian.
Dù hỗn loạn đến cực điểm, nhưng trong bi kịch ấy vẫn có trật tự và chiến lược.
Những đệ tử Thất Bảo Lưu Ly Tông, vốn sở hữu võ hồn phụ trợ, đứng thành hàng phía sau, không ngừng sử dụng năng lực của mình, ánh sáng ngũ sắc lóe lên không dứt, liên tục tăng cường hồn lực, tốc độ và phòng ngự cho đồng đội ở tuyến đầu.
Phía bên kia, các học viên của Thực Vật Học Viện ra tay phối hợp, dây leo từ mặt đất đâm lên tua tủa, quấn chặt lấy chân hồn thú, làm chậm tốc độ của chúng, tạo điều kiện cho chiến sĩ phía trước có thể chém giết hoặc né tránh.
Từ trên cao nhìn xuống, ánh sáng hồn kỹ rực rỡ giao hòa với máu đỏ và khói đen, như một bức họa khổng lồ của tuyệt vọng và hi vọng đan xen.
Thế nhưng, thú triều quá nhiều, nhiều đến mức vô tận.
Giết một con, ba con khác lại xông lên; hạ một đợt, đợt kế tiếp lại tràn đến.
Thân người ngã xuống không ngừng, tiếng kêu đau đớn vang vọng, nhưng không ai lùi bước.
Họ biết, chỉ có thể chết ở đây — nhưng sẽ không chết trong sợ hãi.
Ở một góc chiến trường khác, Kiếm Đấu La đứng lơ lửng giữa không trung, trên thân tỏa ra kiếm ý vô biên, khí thế lạnh lẽo như sắt thép.
Gió thổi tung vạt áo bào trắng của hắn, mái tóc bạc phất phơ, ánh mắt như lưỡi kiếm, sắc bén đến cực điểm.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm, hồn lực bùng nổ, ánh sáng chói lòa chiếu sáng cả một vùng.
Chỉ trong nháy mắt, thân ảnh hắn hóa thành một tia sáng, rồi kiếm quang tung bay như mưa rơi —
“Vạn Kiếm Quy Tông!”
Một tiếng quát khẽ vang lên.
Trong khoảnh khắc, hàng vạn thanh kiếm ảnh xuất hiện giữa không trung, kiếm khí rít gào, vẽ thành những đường sáng bạc đan xen chằng chịt, tựa như trận mưa sao băng đổ xuống nhân gian!
Chỉ nghe thấy tiếng nổ liên hoàn, ánh sáng chói lòa nuốt trọn cả một vùng, vô số hồn thú bị kiếm khí xuyên thủng, hóa thành tro bụi, máu thịt tung tóe giữa trời!
Khi ánh sáng tan đi, một mảnh không gian phía trước đã hoàn toàn trống rỗng, không còn lấy một bóng hồn thú.
Những người chiến đấu ở tuyến đầu ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt lóe lên một tia hi vọng yếu ớt.
Họ tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, vội vàng lui về sau điều chỉnh trận hình, khôi phục thể lực, rồi lại sẵn sàng xông ra một lần nữa.
…
Lúc này, ở khắp các mặt trận, khói bụi và máu tanh hòa quyện thành một bức tranh hỗn loạn đến cực điểm.
Bốn phương tám hướng, tiếng gầm rú của hồn thú và tiếng chém giết không ngừng vang vọng, như muốn xé toạc cả bầu trời.
Ở mặt trận phía đông, Cốt Đấu La toàn thân tỏa ra ánh sáng u lam, khí thế lạnh lẽo đến rợn người.
Trên người hắn, từng khúc xương trắng sáng lóe lên như kim loại, khí tức tử vong tràn ngập, mỗi một quyền đánh ra đều khiến mặt đất rung chuyển, hồn thú trong phạm vi vài chục trượng bị nghiền nát thành tro bụi.
Ở phía tây, Ngọc La Sát thân mặc áo giáp.
Hắn vừa chỉ huy, vừa tự mình xuất chiến.
Từng đạo hồn lực uốn lượn quanh thân, hóa thành vô số Long ảnh, chém rụng đầu của những hồn thú nào dám lại gần.
Ở phía nam, viện trưởng Thực Vật Học Viện dang hai tay, vô số dây leo khổng lồ từ lòng đất trồi lên, như những con rắn khổng lồ quấn chặt lấy hồn thú, nghiền nát xương cốt chúng, hoặc trói lại cho các chiến sĩ phía trước ra đòn kết liễu.
Cả khu vực quanh nàng biến thành rừng dây leo dày đặc, hồn thú nào xông vào đều hóa thành đống thịt nát.
Còn phía bắc, viện trưởng Thiên Hỏa Học Viện đứng giữa biển lửa, tay nâng ngọn thương đỏ rực.
Mỗi lần thương vung lên là một luồng hỏa diễm bùng nổ, thiêu rụi hàng trăm con hồn thú.
Bốn vị cường giả chia nhau trấn giữ bốn hướng, dẫn dắt đệ tử và các chiến sĩ chém giết không ngừng, từng bước cưỡng ép chặn lại cơn sóng thú triều như biển gầm dữ dội.
Nhìn thấy cảnh ấy, Ninh Phong Trí ở trung tâm chiến trường khẽ thở phào.
Trái tim hắn vốn căng như dây đàn giờ được buông lỏng đôi chút.
Ít nhất, cho đến lúc này — họ vẫn còn trụ được.
Thế nhưng, niềm nhẹ nhõm ấy chỉ kéo dài được một hơi thở ngắn ngủi.
Ngay sau đó, một luồng khí tức khủng bố tột độ đột nhiên bùng nổ từ sâu trong đàn thú triều, khiến mặt đất run rẩy, không khí nặng nề đến ngạt thở.
“Không tốt…” Ninh Phong Trí sắc mặt đại biến, ánh mắt lập tức ngưng tụ.
Bởi hắn hiểu rõ — đây là khí tức của những hồn thú cường đại, vượt xa những con trước đó.
Cùng lúc ấy, ở phía tây nam, Thần Phong Học Viện viện trưởng đang dẫn đầu nhóm đệ tử chiến đấu.
Hắn ta vung đại đao, đao quang khiến hàng loạt hồn thú bị chém đôi, máu bắn tung tóe.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc hắn vừa xoay người chuẩn bị tiếp chiêu — một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra từ phía sau đàn thú triều!
“Cẩn thận!!!” Tiếng hét thất thanh vang lên, nhưng đã muộn.
Một con hồn thú hình trâu, toàn thân phủ đầy hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, tốc độ nhanh như tia chớp, húc mạnh về phía Thần Phong viện trưởng.