Chương 500: Đại chiến
Lời nói ấy như một mồi lửa châm vào lòng tự tôn của những người trẻ tuổi khác.
“Đúng vậy! Chúng ta không thể bỏ lại mọi người được!”
“Chúng ta cũng có thể chiến đấu!”
“Nếu phải chết, chúng ta muốn chết cùng tông môn!”
Tiếng hô dâng cao, vang vọng cả sân, pha lẫn tiếng gió và tiếng gầm bên ngoài thành, tạo thành một khung cảnh bi tráng đến nghẹt thở.
Ninh Phong Trí im lặng nhìn bọn họ. Trong đôi mắt hắn thoáng qua một tia xúc động, nhưng chỉ chốc lát sau, hắn giơ tay lên ra hiệu cho tất cả im lặng.
“Đừng nói nhảm!” Giọng hắn vang vọng khắp nơi.
“Các ngươi còn quá yếu, ở lại chỉ khiến người khác phải liều mạng bảo vệ. Nếu thật sự muốn giúp tông môn, học viện, hãy nghe lời ta — rời khỏi đây, sống sót, rồi mạnh lên! Chỉ cần các ngươi còn sống, tông môn ta vẫn còn hy vọng! Đó mới là cách giúp!”
Nghe những lời ấy, nhiều người cắn môi, mắt đỏ hoe.
Tên thiếu niên ban đầu vẫn cố chấp, nắm chặt tay: “Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết!” Ninh Phong Trí quát lớn, ánh mắt hắn nghiêm khắc như đao.
Không đợi ai phản ứng, hắn quay sang ra hiệu cho mấy vị trưởng lão và lão sư đứng bên cạnh.
Mấy vị kia lập tức hiểu ý, khẽ gật đầu, rồi cưỡng ép kéo nhóm thiếu niên thiếu nữ đi về phía lối thoát hiểm bí mật.
Tiếng kêu gào “Tông chủ! Chúng ta muốn ở lại!” dần nhỏ lại rồi tan biến trong tiếng gió rít bên ngoài.
Ninh Phong Trí đứng im, nhìn theo hướng bọn trẻ biến mất, đôi vai hắn khẽ run, một tia nhẹ nhõm thoáng hiện trong ánh mắt.
Mặc dù không biết bọn trẻ có thể yên bình trốn thoát được hay không, nhưng, ít nhất vẫn có cơ hội…
Ngay sau đó, gương mặt Ninh Phong Trí hiện lên vẻ ngưng trọng.
Trước mắt hắn, lớp kết giới giờ đây đã xuất hiện vô số khe nứt, phát ra tiếng “rắc rắc” như pha lê vỡ.
Nhìn vào đạo kết giới đang run rẩy trước mắt, Ninh Phong Trí đứng lặng, trong ánh mắt dần hiện lên nét trống rỗng và mệt mỏi.
Gió lạnh từ ngoài khe nứt lùa vào, làm vạt áo dài của hắn bay phần phật.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí hắn như lạc về vài ngày trước — những ký ức kinh hoàng vừa mới xảy ra.
Ngày đó, bầu trời vốn quang đãng bỗng trở nên tối sầm, một trận địa chấn khủng bố chưa từng có đột ngột ập đến.
Đất rung như sóng, núi nghiêng, thiên địa đảo lộn, bầu trời vang lên tiếng rạn nứt dài dằng dặc tựa như cả thế giới đang bị xé toạc ra.
Cây cối bật gốc, nhà cửa đổ sập, vô số sinh linh gào khóc trong hoảng loạn.
Ánh sáng bị che khuất, thay vào đó là một tầng hắc khí đen ngòm, dày đặc như sương mù, từ lòng đất phun trào ra không dứt.
Chỉ trong chốc lát, vô số khe nứt khổng lồ xuất hiện khắp nơi trên đại lục, như những vết thương khủng khiếp trên thân thể của thế giới.
Từ trong các khe nứt ấy, luồng hắc khí lạnh lẽo không ngừng tuôn ra, khiến cả thiên địa chìm vào hỗn loạn.
Người người bỏ chạy, thú vật phát điên, thiên hạ đại loạn.
May mắn thay, vùng đất xung quanh Thiên Đấu Thành khi đó vẫn còn yên ổn, không xuất hiện bất kỳ khe nứt nào.
Thành trì vẫn đứng vững, người dân tuy hoảng sợ nhưng vẫn còn nơi để trú ngụ.
Ninh Phong Trí khi ấy đã thầm cảm tạ trời đất.
Thế nhưng, vận may ấy không kéo dài được lâu.
Cách Thiên Đấu Thành không xa có một khu rừng rộng lớn — Lạc Nhật Sâm Lâm, nơi linh khí dồi dào, hồn thú sinh sống vô số.
Trong khu rừng ấy, tồn tại rất nhiều hồn thú mạnh mẽ.
Mặc dù không thể so sánh với Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, nhưng quy mô và sức mạnh của hồn thú nơi này vẫn đủ để san phẳng một tòa thành lớn, nếu như chúng đồng loạt nổi giận.
Và rồi — tai họa đã giáng xuống.
Một khe nứt khổng lồ xuất hiện ngay giữa trung tâm Lạc Nhật Sâm Lâm, kéo theo luồng hắc khí đậm đặc phun ra dữ dội.
Trong chớp mắt, cả khu rừng chìm vào bóng tối, tiếng gầm rú của hồn thú vang lên liên tiếp, pha lẫn tiếng rít đau đớn và tuyệt vọng.
Từng con hồn thú bị hắc khí xâm nhập, linh trí tan biến, da thịt nứt nẻ, ánh mắt đỏ ngầu như máu.
Chúng không còn là sinh vật của tự nhiên nữa, mà biến thành những con quái vật khát máu, điên cuồng cắn xé tất cả những gì còn sống.
Từ đó, thú triều hình thành — một cơn ác mộng thật sự.
Thú triều ấy như biển đen vô tận, nơi nào nó đi qua, không còn lại một ngọn cỏ, không một sinh linh nào sống sót.
Chỉ cần vài ngày, cả vùng đất phía nam Lạc Nhật đã bị nuốt chửng.
Và Thiên Đấu Thành, đáng thương thay, lại chính là nơi đầu tiên nằm trên đường di chuyển của chúng.
Từng đợt thú triều nối tiếp nhau, như sóng biển dồn dập vỗ vào tường thành.
Cả Thiên Đấu Thành rung chuyển không ngừng, tiếng gầm hòa lẫn tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm chát chúa, máu tươi nhuộm đỏ từng góc phố.
Trong vòng vài ngày ngắn ngủi, tòa thành huy hoàng một thời đã gần như bị thú triều nuốt trọn.
Chỉ có một nơi duy nhất còn trụ vững — Thất Bảo Lưu Ly Tông.
Nhờ có trận pháp phòng hộ mà Trần Phàm bố trí, bọn họ mới có thể miễn cưỡng giữ vững một vùng đất an toàn giữa biển thú triều.
Nhưng những tông môn và học viện khác…
Không ai có được vận may ấy.
Lam Điện Bá Vương Tông, Thực Vật Học Viện, Thiên Thủy Học Viện, Lam Bá Học Viện — tất cả đều bị đánh tan, chỉ còn tàn dư.
May thay, nhờ có Ninh Phong Trí mở kết giới trợ giúp, những người còn sống sót kịp thời rút lui, tránh được thảm họa bị diệt tông, và hiện tại tất cả bọn họ đều đang trú ẩn trong khu vực phòng hộ của Thất Bảo Lưu Ly Tông.
Cũng chính vì vậy mà giờ đây, Thất Bảo Lưu Ly Tông đã trở thành trung tâm tụ hội của vô số thế lực lớn nhỏ.
Giữa lúc Ninh Phong Trí đang chìm trong dòng hồi ức, một giọng nói quen thuộc từ xa vang lên, kéo hắn trở lại thực tại.
“Tông chủ, mọi thứ đã chuẩn bị xong.”
Kiếm Đấu La bước đến, áo giáp dính đầy bụi đất, khuôn mặt lạnh lùng nhưng kiên định.
Hắn đặt tay lên vai Ninh Phong Trí, khẽ vỗ một cái, mang theo sức nặng của một lời an ủi không cần nói.
Ninh Phong Trí khẽ gật đầu.
Hắn thở dài, nhìn về phía lớp kết giới đang nứt toác trước mặt, gương mặt hiện lên vẻ tiếc nuối.
Nếu như Ma Pháp Thủy Tinh có thể vận hành mạnh hơn… nếu như nguồn năng lượng cung cấp cho trận pháp không bị cạn kiệt quá sớm… thì có lẽ, bọn họ đã có thể trụ vững thêm vài ngày, chờ viện binh hoặc chờ một phép màu nào đó.
Thế nhưng, tất cả chỉ là “nếu như”.
Giờ đây, ánh sáng kết giới càng lúc càng yếu, nguồn năng lượng cạn kiệt, chỉ còn duy trì được chút ánh sáng yếu ớt.
…
Giờ phút này, trên quảng trường trung tâm của Thất Bảo Lưu Ly Tông, khung cảnh hùng tráng nhưng bi thương hiện ra trước mắt.
Trên mặt đất loang lổ vết nứt và máu, hàng ngàn người đang tụ tập, tay nắm chặt vũ khí, thân khoác áo giáp, ánh mắt nghiêm nghị.
Những bộ giáp rách nát vá chằng chịt, từng vết máu khô dính lại, mùi sắt tanh lẫn mồ hôi và khói bụi hòa quyện trong không khí, khiến bầu trời như đặc quánh lại.
Khắp nơi vang vọng tiếng hít thở dồn dập, tiếng vũ khí va vào nhau leng keng, tiếng giáp sắt cọ xát, tất cả như báo hiệu cho một trận tử chiến không thể tránh khỏi.
Ở chính giữa, Ninh Phong Trí đứng thẳng lưng, tay đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển.