Chương 486: Trọng thương
Không khí bị ép nổ thành từng tiếng ầm ầm, đất đá dưới mặt đất bị xé bay lên, ngọn núi xa xa cũng nứt toác, tạo thành vô số khe rãnh sâu hoắm.
“Không tốt!”
Trong khoảnh khắc đạo năng lượng đó bắn ra, toàn thân Trần Phàm rùng mình, linh hồn run rẩy theo bản năng — cảm giác tử vong bao trùm lấy hắn, lạnh lẽo tới tận xương tủy.
Không kịp nghĩ nhiều, Trần Phàm vận khởi toàn thân khí huyết, thân hình như tia chớp nghiêng mạnh sang một bên, né khỏi quỹ đạo chính của luồng công kích.
Tuy nhiên, tốc độ của Hủy Diệt Ma Kích quá nhanh, nhanh đến mức gần như không thể tránh hoàn toàn.
Vù!
Một tiếng rít lạnh người vang lên.
Ánh sáng đen lướt ngang qua người Trần Phàm, trong nháy mắt, bụng hắn bị xuyên thủng, một lỗ lớn cỡ nắm tay xuất hiện ngay giữa phần hông, máu tươi phun ra thành vòi, nhuộm đỏ cả nửa người.
Cơn đau dữ dội như muôn ngàn kim châm, tràn đầy thần kinh của hắn.
Hơi thở Trần Phàm khựng lại, thân thể bị đánh bay ra xa hàng trăm mét, va vào không khí tạo thành tiếng nổ đùng đoàng.
Chưa dừng lại ở đó —
Đạo Hủy Diệt Ma Kích sau khi xuyên qua thân thể Trần Phàm, không hề suy giảm tốc độ, tiếp tục lao thẳng xuống mặt đất.
ẦM!!!
Một tiếng nổ khủng bố vang lên, mặt đất chấn động dữ dội, sóng xung kích cuồn cuộn lan ra hàng dặm.
Cả vùng đất rộng lớn bị cày xới tan tành, bụi đất và đá vụn bốc lên như núi lửa phun trào, che khuất cả bầu trời.
Khi khói bụi tan đi, nơi đạo năng lượng kia rơi xuống, chỉ còn lại một cái hố sâu đen ngòm, rộng hàng trăm mét, nhìn mãi không thấy đáy, xung quanh mép hố còn bốc khói trắng nghi ngút, không gian nơi đó vặn vẹo và nứt gãy, như thể vừa bị xóa bỏ khỏi thế giới này.
“Khụ… khụ khụ…”
Một âm thanh khàn đặc vang lên giữa làn bụi mịt mù.
Ở đáy một cái hố sâu hoắm, Trần Phàm lồm cồm bò dậy, máu tươi chảy từ khoé miệng, nhỏ giọt xuống nền đất đã bị cháy xém.
Khuôn mặt hắn tái nhợt, hơi thở dồn dập, cả người bê bết bụi và máu, quần áo rách bươm, từng mảnh vải dính chặt vào cơ thể đầy vết thương.
Mái tóc đen vốn gọn gàng giờ rối tung, dính bết vào trán.
Ai mà ngờ được, người này — chỉ vài khắc trước vẫn là một thiếu niên phong trần, dáng dấp tựa thần tiên hạ phàm, nay lại trở nên thê thảm như vừa bước ra từ địa ngục.
Trần Phàm run run đứng dậy, thân thể lảo đảo vài bước mới trụ vững.
Bụng hắn rách toạc một mảng, máu vẫn chưa kịp ngừng chảy, mùi tanh nồng bốc lên nồng nặc.
Không dám chậm trễ, hắn lập tức vung tay, từ trong Giới Châu lấy ra một lọ ngọc nhỏ, mở nắp, đổ ra một viên đan dược chữa thương màu, rồi ngửa đầu nuốt xuống.
Dược lực vừa tràn vào cổ họng liền hoá thành một luồng khí ấm áp, lan ra tứ chi bách hải.
Trong lòng hắn âm thầm cảm thán, “May mà thân thể ta đủ mạnh, nếu không, trúng một kích ban nãy, nhẹ thì thịt nát xương tan, nặng thì hóa thành pháo hoa a…”
Đang lúc Trần Phàm suy nghĩ miên man.
Đột nhiên, không gian quanh hắn khẽ rung động.
Mặt đất dưới chân cũng run nhè nhẹ, từng hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không khí.
“Không ổn!”
Linh giác Trần Phàm lập tức cảnh báo, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.
Hắn nghiến chặt răng, gắng chịu cơn đau như xé ở bụng, rồi vận chuyển Đạp Vân Bộ.
Một chân hắn đạp mạnh vào không trung, tạo ra âm thanh vù bén nhọn, cả thân hình liền biến mất tại chỗ như bóng ma, vọt thẳng ra xa.
Ngay khoảnh khắc hắn rời đi —
Ầm!!!
Một quyền khổng lồ giáng xuống ngay vị trí đó!
Lực đạo khủng khiếp khiến mặt đất nổ tung, đất đá bị thổi bay, sóng xung kích lan rộng ra hàng ngàn mét.
Nếu Trần Phàm chậm một nhịp, chỉ sợ đã bị nghiền nát thành bụi.
Từ trong khói bụi, một giọng nói trầm thấp pha lẫn khinh miệt vang lên:
“Hừ! Đúng là sâu kiến, chỉ biết trốn.”
Trần Phàm hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo như băng, trong lòng khẽ đáp trả:
“Ngu sao mà không né?”
Hắn chẳng buồn đáp lời kẻ kia, chỉ tập trung ổn định khí tức.
Trong khi né đòn, hắn nhanh chóng rút thêm một viên đan dược khác, đưa lên miệng nuốt gọn.
Nhờ có Thần Ma Bất Diệt Thể, khí huyết trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển mạnh mẽ.
Mặc dù thương thế rất nặng, nhưng tốc độ khôi phục của hắn vẫn vượt xa, những vết rách nhỏ quanh cơ thể đã dần liền miệng, khí tức cũng trở nên ổn định hơn.
Dẫu vậy, vết thương do Ác Ma gây ra không hề đơn giản.
Trong lực lượng của nó ẩn chứa một loại năng lượng hủy diệt tà ác, khiến quá trình khôi phục của hắn chậm hơn ít nhiều.
Phía bên kia, Ác Ma dĩ nhiên không định buông tha.
Khi thấy một kích vừa rồi thất bại, nó gầm lên, đôi cánh thịt khổng lồ đập mạnh, tạo ra luồng cuồng phong gào thét.
Cơ thể khổng lồ của nó như một ngọn núi lao tới, khí thế dọa người.
“Chết tiệt sâu kiến, đứng lại cho ta!!!” Tiếng gào phẫn nộ của Ác Ma vang vọng khắp nơi.
Nhưng Trần Phàm không hề đáp lại.
Hắn di chuyển với tốc độ kinh người, liên tục đổi hướng, mượn địa hình che chắn, khéo léo né tiến hành né tránh.
Mỗi đòn của Ác Ma đều mang theo sức mạnh hủy diệt, chỉ cần trúng phải một lần là đủ tan xác, nhưng lần nào cũng chỉ cách hắn một sợi tóc.
Trần Phàm vừa vận dụng thân pháp né tránh vừa âm thầm tính toán.
Hắn rất rõ ràng — với loại quái vật mang sức mạnh khủng bố như thế này, cứng đối cứng tuyệt đối là hành động ngu xuẩn.
Cho dù hắn có thi triển Thần Thông – Pháp Thiên Tượng Địa, hóa thân khổng lồ để chống lại, cũng chỉ là tự rước họa vào thân.
Thân thể to lớn sẽ khiến hắn mất đi ưu thế tốc độ, mà tốc độ lại là thứ duy nhất giúp hắn sống sót đến giờ phút này.
“Như vậy… chỉ có một con đường duy nhất…”
“Phải cho nó một kích trí mạng, khiến nó không kịp phản ứng!”
Ý nghĩ vừa xuất hiện, trong đầu Trần Phàm liền nhanh chóng hiện ra một kế hoạch.
Nhưng muốn thực hiện được kế hoạch này, phải chờ một thời cơ hoàn mỹ.
Quay đầu liếc nhìn ra phía sau, Ác Ma đang lao đến như một cơn cuồng phong hắc ám phản chiếu trong đôi mắt hắn.
Ánh mắt Trần Phàm khẽ nheo lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Ta không tin… ngươi có thể duy trì trạng thái cuồng bạo đó mãi mãi!”
…
Cùng lúc đó, ở một bên khác, sự kiên nhẫn của Ác Ma cuối cùng cũng cạn sạch.
“Sâu kiến chết tiệt!”
Ác Ma trong lòng do dự liên hồi, bản thân nó rất rõ tình cảnh của mình.
Sau khi trọng thương, nó phải ẩn núp ở thế giới nhiều năm mới hồi phục được chút ít.
Lần này, nó đã thôn phệ toàn bộ sinh linh của Tinh La hoàng thành, toàn bộ tinh huyết và linh hồn của họ đều hóa thành dưỡng chất nuôi dưỡng thân thể nó.
Nhưng dù vậy, trạng thái hiện tại cũng không thể kéo dài lâu.