Chương 484: Đại chiến
Nhìn thấy “Đái Mộc Bạch” chỉ nhấc tay nhẹ nhàng mà đã dễ dàng ngăn cản được một kích toàn lực của mình, ánh mắt Trần Phàm dần trở nên ngưng trọng.
Vù!
Bỗng nhiên, một tiếng xé gió lạnh buốt vang lên, tựa như sấm sét rạch ngang không trung.
Thân ảnh “Đái Mộc Bạch” biến mất tại chỗ, để lại một vệt tàn ảnh mờ nhạt.
Trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Trần Phàm.
Lòng bàn tay của “Đái Mộc Bạch” biến đổi quỷ dị, ngón tay thon dài kéo dài như móng vuốt dã thú, trên đầu ngón hiện lên từng luồng hắc khí cuộn xoáy.
Một cỗ khí tức tà ác lạnh lẽo đến cực điểm toả ra, khiến không khí xung quanh đóng băng.
“Chết đi!”
Giọng nói lạnh như băng vang lên, móng vuốt hắc khí của hắn xé toang không gian, tốc độ nhanh đến mức ngay cả ánh sáng cũng bị bỏ lại phía sau, thẳng hướng yết hầu Trần Phàm mà đánh tới!
Trần Phàm con ngươi co rụt lại, toàn thân căng cứng, trong đầu chỉ kịp lóe lên một tia cảnh báo sinh tử.
Hắn bản năng xoay người, dùng toàn bộ tốc độ để né.
Vút!
Cơn gió lạnh rít qua cổ hắn, mang theo cảm giác kim loại sắc bén cắt da, chỉ chậm hơn nửa nhịp, có lẽ đầu hắn đã lìa khỏi cổ.
Thế nhưng, cú đánh này vẫn không hoàn toàn vô dụng — móng vuốt của đối phương quét trúng vai trái, mang theo một luồng lực đạo khủng bố vô biên.
Ầm!
Tiếng nổ dữ dội vang lên, Trần Phàm bị đánh bay như viên đạn pháo, thân thể xuyên qua mấy ngọn đồi, va nát vô số tảng đá khổng lồ, cuối cùng đâm sầm vào một ngọn núi lớn cách đó hàng dặm.
Khói bụi bốc lên mù mịt, đá vụn văng khắp nơi, mặt đất chấn động dữ dội như có động đất.
Một lát sau, trong đống đổ nát, một bóng người chậm rãi đứng dậy.
Quần áo hắn rách nát tả tơi, bả vai trái lõm sâu xuống, máu tươi không ngừng tràn ra, nhuộm đỏ cả một mảng áo.
Khoé miệng hắn rỉ máu, nhưng ánh mắt lại rực cháy chiến ý, tràn ngập sát khí lạnh lẽo.
“Thật mạnh…” Trần Phàm lau máu trên môi, giọng nói khàn khàn.
Hắn hiểu rõ, nếu tiếp tục như vậy, bản thân chỉ có nước bị nghiền nát.
Không còn lựa chọn nào khác — chỉ có thể toàn lực ứng chiến!
Trần Phàm cắn răng, đôi mắt lóe sáng, trong lòng thầm quát:
“Bát Môn Độn Giáp — Kinh Môn! Khai!!!”
ẦM!!!
Một luồng lực lượng khủng bố như sóng thần bùng nổ từ cơ thể hắn, hất tung toàn bộ đất đá xung quanh, tạo thành một vùng chân không tuyệt đối.
Thân thể Trần Phàm đỏ rực như sắt nung, mạch máu nổi đầy lên như rắn, khí huyết sôi trào cuồn cuộn, từng cỗ năng lượng bạo liệt xé rách hư không.
Không cần nhiều lời, hắn đạp mạnh một cái, thân thể vọt thẳng lên trời, mang theo luồng sóng xung kích khổng lồ, lao thẳng về phía chiến trường!
“Đái Mộc Bạch” nhìn thấy cảnh tượng đó, lông mày hơi nhíu lại, dường như hơi kinh ngạc vì khí tức của Trần Phàm tăng mạnh đến mức dị thường.
Nhưng rất nhanh, hắn nở nụ cười khinh miệt, giọng nói mang theo chút chế giễu.
“Sâu kiến… vẫn chỉ là sâu kiến mà thôi!”
Dứt lời, hắc khí toàn thân hắn bạo phát, như một ngọn núi lửa tà ác phun trào.
Chỉ trong khoảnh khắc, từng cột khói đen khổng lồ cuồn cuộn tuôn ra, tràn ngập không gian hàng ngàn mét, biến nơi này thành một mảnh tử vực âm u đáng sợ.
Không khí nhiễm đen, mặt đất nứt toác, cây cỏ mục nát, đá tảng tan chảy, mọi thứ bị ăn mòn và hủy diệt trong nháy mắt.
Âm thanh “xèo xèo” ghê rợn vang lên liên tục, tựa như cả thiên địa đang thối rữa.
Một giây trước còn là thế giới, giây sau đã thành địa ngục!
Cảm nhận được năng lượng tà ác cuồn cuộn kéo tới, Trần Phàm sắc mặt đại biến, hắn không dám liều lĩnh ngạnh kháng.
Chỉ trong tích tắc, thân thể hắn nhoáng lên, vọt ra khỏi phạm vi tử vực, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một vệt sáng vàng giữa hắc khí mịt mờ.
Không khí phía sau hắn bị hắc khí ăn mòn, phát ra âm thanh “xèo xèo” để lại từng vệt khói trắng.
Âm Dương Nhãn khởi động.
Hai con ngươi của Trần Phàm trong khoảnh khắc biến đổi quỷ dị, một đen một trắng, ánh sáng lưu chuyển như nước chảy, tựa như có hai thế giới đối lập đang xoay tròn trong đôi mắt ấy.
Làn hắc khí dày đặc trước mặt vốn che khuất toàn bộ tầm nhìn, vậy mà dưới Âm Dương Nhãn, nó dần trở nên trong suốt.
Ánh mắt hắn xuyên thấu từng tầng hắc vụ, nhìn rõ mọi thứ đang diễn ra bên trong.
Giờ phút này, “Đái Mộc Bạch” — hay đúng hơn là thứ tồn tại trong thân thể hắn — đang trải qua một quá trình biến đổi kinh khủng.
Cả người hắn vặn vẹo không ngừng, xương cốt phát ra âm thanh răng rắc, như thể có một bàn tay vô hình đang xé nát cơ thể cũ rồi nhào nặn lại từ đầu.
Da thịt hắn phồng lên từng mảng, rồi nứt toác, máu đen sền sệt trào ra, lại bị hắc khí xung quanh hấp thu ngược trở lại cơ thể, khiến toàn thân hắn nhuốm một màu đen tuyền u ám.
Hắc khí cuồn cuộn như có sinh mệnh, điên cuồng rót vào thân thể hắn, khiến cơ thể không ngừng bành trướng.
Chỉ trong vài hơi thở, “Đái Mộc Bạch” vốn mang dáng người cao lớn thon gầy, giờ đã trở thành một cự thể khổng lồ cao hơn ba trượng, toàn thân phủ kín những đường vân ma văn tỏa sáng hắc quang như dung nham.
Từ sau lưng hắn, hai chiếc cánh thịt khổng lồ chậm rãi mọc ra — ướt đẫm máu, dính nhớp, mỗi lần đập nhẹ lại khiến không gian rung lên từng cơn.
Trên đầu hắn, hai chiếc sừng cong vút dần hiện hình, đen như than, bóng như ngọc, tản ra khí tức tà dị và điên cuồng.
Đôi mắt hắn, vốn đã không còn ánh sáng con người, giờ chỉ còn lại hai hố sâu đỏ máu, lóe lên ánh sáng thèm khát và hủy diệt.
Hai tay, hai chân cũng đang biến dạng, móng tay kéo dài thành trảo, từng ngón nhọn hoắt như lưỡi dao, chỉ cần một cử động nhẹ đã khiến không gian rạn nứt thành từng đường tơ nhỏ.
Cả người hắn giờ đây, không còn dáng dấp của “Đái Mộc Bạch” nữa — mà là một sinh vật đúng nghĩa của địa ngục, ác ma trong truyền thuyết!
Nhìn thấy bộ dạng thật sự của “Đái Mộc Bạch” Trần Phàm không khỏi hít mạnh một hơi lạnh, mồ hôi lấm tấm rơi xuống trán.
Ánh mắt hắn trong thoáng chốc hiện lên vẻ chấn kinh, đến nỗi cả người không kìm được run lên một cái.
“Quá giống! Thực sự… quá giống!”
Giọng hắn vừa sợ hãi, vừa ngạc nhiên.
Bởi vì hình dạng trước mắt giống đến đáng sợ — giống y hệt những sinh vật mà hắn đã từng thấy trong ký ức của Alankia, từng xâm lấn Vĩnh Hằng Đại Lục, càn quét vô số thế giới, để lại chỉ toàn máu và tro tàn.
Trong đầu hắn thoáng hiện lên vô số mảnh ký ức — cảnh Thần Vương bị nghiền nát chỉ bởi một bàn tay khổng lồ…
“Bây giờ xách thùng chạy còn kịp không?”
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.
Ngay cả những Thần Vương của Vĩnh Hằng Đại Lục, còn bị bóp nát như sâu kiến, huống chi là hắn — dù mạnh đến đâu, vẫn chỉ là Bán Thần.
Hắn có thể chống lại bằng cái gì đây?
Một gậy Như Ý? Hay một chiêu Bát Môn Độn Giáp?
Tất cả đều vô nghĩa nếu đối phương thật sự là loài Ác Ma kia.
Thế nhưng, khi bình tâm suy nghĩ kỹ, Trần Phàm lại cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.
Nếu đây thật sự là một trong những Ác Ma Tộc xâm lấn thế giới, vậy vì sao hắn chỉ thấy có một con duy nhất?
Trong ký ức của Alankia, hắn biết rất rõ — những sinh vật này luôn xuất hiện theo đoàn, theo quân, xâm lấn hàng loạt thế giới cùng lúc, mỗi lần đi qua là một nền văn minh biến mất.