Chương 483: Hắc thủ sau màn
Trong lúc ấy, hắn đã lặng lẽ vận dụng Toái Tinh Chi Lực, từng chút từng chút tụ lực vào nắm đấm, chỉ chờ thời cơ bộc phát một kích duy nhất.
Mặc dù đạo màn sáng này có thể hạn chế hồn lực của hắn, nhưng lại không thể phong tỏa được khí huyết.
Và kết quả, đã chứng minh điều đó.
Đạo màn sáng vỡ nát hoàn toàn.
Không kịp để đối phương phản ứng, Trần Phàm lập tức thi triển bí pháp —
“Ma Thần Chân Thân!”
Một tiếng trầm hô vang vọng, khí tức toàn thân hắn trong nháy mắt biến đổi.
Làn da biến thành màu đồng cổ, mạch máu nổi lên như rắn cuộn, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng đỏ, giờ phút này, Trần Phàm tựa như Ma Thần hàng thế.
“Vụt!”
Một tiếng xé gió vang dội, không chút chần chừ, Trần Phàm đâm thẳng lên trần thông đạo, không gì cản nổi.
Toàn bộ vách đá kiên cố bị hắn xuyên thủng từng tầng, bụi đá bay tán loạn, tiếng nổ “ầm ầm ầm!” nối tiếp nhau vang lên.
Chỉ trong nháy mắt, thân hình hắn đã xuyên ra khỏi mật thất, xuất hiện trên mặt đất.
Từng mảnh gạch vỡ, đá vụn rơi xuống lả tả, khói bụi mịt mù bao phủ một góc hoàng cung.
‘Đái Mộc Bạch’ ở phía dưới vẫn đứng yên tại chỗ, khoé miệng khẽ nhếch.
Hắn không hề có ý ngăn cản, dường như trong mắt hắn, mọi phản kháng của Trần Phàm chỉ là trò hề.
“Cứ chạy đi, dù ngươi có vùng vẫy thế nào… cũng không thoát khỏi bàn tay ta.”
Lúc này, bên trên mặt đất, một trận hỗn loạn bùng nổ.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng kim loại va nhau chan chát, binh lính trong hoàng cung từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo đến, bao vây lấy khu vực trung tâm nơi Trần Phàm vừa phá đất mà ra.
“Địch tập!”
“Địch tập! Mau báo cáo!”
Tiếng la hét, tiếng còi báo động nối tiếp nhau vang lên không ngừng.
Nhưng Trần Phàm lại không hề để tâm đến đám binh sĩ đang vây quanh mình.
Trong mắt hắn, chỉ còn duy nhất một người — ‘Đái Mộc Bạch’ kẻ đang lặng lẽ đứng cách đó không xa, với nụ cười nhạt đầy châm chọc.
“Là hoàng đế bệ hạ!” – một tên binh lính hô lên kinh hoàng.
“Mau! Mau hộ giá!”
Ngay lập tức, hàng chục thân ảnh vọt tới, dàn thành vòng bảo vệ trước mặt Đái Mộc Bạch, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía Trần Phàm.
Nhưng rồi —
“Tốn công vô ích!”
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên, mang theo sự khinh thường đến cực điểm.
Trong nháy mắt, một luồng hắc khí dày đặc tràn ra từ thân thể ‘Đái Mộc Bạch’.
Khí tức ấy u ám, lạnh lẽo, và khủng bố đến rợn người, giống như hơi thở của địa ngục vừa thoát ra.
“Xèo xèo—!”
Âm thanh cháy khét vang lên, chỉ trong một cái chớp mắt, đám binh lính vừa rồi còn hùng hổ lao đến, thân thể bọn họ bị hắc khí ăn mòn, da thịt tan chảy, xương cốt rã rời.
Chưa đến một hơi thở, toàn bộ khu vực quanh Đái Mộc Bạch chỉ còn lại những vũng huyết thủy đỏ sẫm đang sôi lên ùng ục.
Mùi tanh nồng lan tràn khắp không khí.
Khung cảnh hoàng cung vốn uy nghiêm giờ phút này biến thành địa ngục trần gian.
Ngay sau đó, toàn bộ huyết thủy trên mặt đất như nhận được mệnh lệnh, từng vũng máu đỏ sẫm đồng loạt rung động, rồi tụ lại thành dòng, chảy cuồn cuộn về phía “Đái Mộc Bạch”.
Tên đó nhẹ nhàng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực ánh tà dị, khoé miệng nhếch lên nụ cười khát máu.
Hắn há to miệng, một luồng hấp lực khủng khiếp như hố đen bộc phát ra từ miệng, kéo theo tiếng “vù vù”.
Chỉ trong nháy mắt, từng dòng máu đặc quánh bị hút lên giữa không trung, tạo thành những dải huyết lưu đỏ thẫm như dải lụa máu uốn lượn, rồi tất cả ao ạt tràn vào trong miệng hắn.
“Ực! Ực! Ực!”
Âm thanh nuốt nuốt vang lên rõ mồn một, khiến người nghe rợn tóc gáy.
Sau khi hút cạn máu, “Đái Mộc Bạch” liếm nhẹ môi, động tác chậm rãi, đôi mắt nhắm hờ, khoé miệng cong lên đầy khoái cảm.
“A~ máu tươi… vẫn mỹ vị như vậy…”
Giọng hắn trầm thấp mà kéo dài, tựa như một kẻ nghiện đang tận hưởng khoái lạc trong cơn say.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Trần Phàm cảm thấy dạ dày quặn thắt, suýt chút nữa thì nôn ra tại chỗ.
Bất quá, giờ không phải lúc để buồn nôn.
Ngay khi hắc khí tiếp tục lan rộng, Trần Phàm lập tức xoay người, thúc động thân pháp, hoá thành một đạo tàn ảnh vút lên không trung, thoát khỏi phạm vi của làn sương đen.
May thay, tốc độ lan của hắc khí không nhanh, nếu không, có lẽ hắn đã phải bỏ lại nửa cái mạng ở đó.
Khi đã bay thật xa, hắn mới thở ra một hơi, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán.
Đứng lơ lửng giữa không trung, Trần Phàm cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ một thoáng, cả cơ thể hắn cứng đờ, ánh mắt tràn ngập khiếp sợ.
Phía dưới — Tinh La hoàng thành, một trong những toà thành phồn hoa bậc nhất đại lục, đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó, là một biển hắc khí đen đặc, như lớp sương tử vong bao phủ mọi ngóc ngách.
Qua làn khí mờ mịt, hắn vẫn lờ mờ nhìn thấy cảnh tượng bên trong — xác người tan chảy, tất cả đều hoà tan thành huyết thủy, chảy về phía “Đái Mộc Bạch”.
Những nơi hắc khí đi qua, cây cối mục nát, tường đá vỡ nát, kim loại rỉ sét, thậm chí hồn lực trong thiên địa cũng bị ô nhiễm.
Toàn bộ Tinh La — trong nháy mắt — trở thành phế tích!
Trần Phàm lau mồ hôi trán, ánh mắt ngưng trọng.
Ngay khoảnh khắc “Đái Mộc Bạch” bộc phát hắc khí, hắn đã cảm nhận được một cỗ nguy cơ trí mạng.
Cũng chính vì vậy, hắn mới không do dự rút lui, nếu chậm hơn nửa nhịp, hắn cũng không dám tưởng tượng bản thân sẽ biến thành cái gì.
“Tên khốn đó… càng hấp thu huyết thủy, khí tức lại càng mạnh…”
Trần Phàm nhíu mày, sát ý trong mắt càng đậm.
Hắn cảm nhận rõ ràng, năng lượng tà ác kia đang không ngừng bành trướng, như một con dã thú đang thức tỉnh.
“Không được! Không thể để hắn tiếp tục hấp thu nữa!”
Nói rồi, Trần Phàm vươn tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một tia kim quang.
Trong chớp mắt, Gậy Như Ý hiện ra, thân thể kim loại nặng nề, toả ra hào quang vàng rực khiến không khí xung quanh chấn động.
Trần Phàm trầm giọng quát nhỏ, giọng mang theo uy nghiêm như thần linh:
“Biến lớn!”
“Ong—!”
Gậy Như Ý lập tức kéo dài, chỉ trong nháy mắt đã vươn ra trăm mét, toàn thân phát sáng chói lọi, lực lượng khủng bố lan ra tứ phía.
Không hề chần chừ, Trần Phàm hai tay nắm chặt, vung gậy thẳng xuống từ trên không, mang theo tiếng xé gió rít gào như sấm sét, hướng thẳng “Đái Mộc Bạch” mà giáng!
Không khí vỡ tung!
Sóng xung kích xé rách từng tầng mây, gió lốc gào thét, đất trời chấn động!
Phía dưới, “Đái Mộc Bạch” vẫn đang say sưa hấp thu huyết thủy, thấy bóng gậy vàng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, hắn khẽ nhíu mày, gương mặt thoáng hiện vẻ khó chịu.
Bàn tay hắn chậm rãi giơ lên cao.
Ngay lập tức, không gian rung lên, từng luồng hắc khí tụ lại trên đỉnh đầu hắn, ngưng kết thành một bàn tay khổng lồ màu đen, tỏa ra khí tức hủy diệt.
“Phá cho ta!”
“ẦM!!!”
Gậy Như Ý khổng lồ và bàn tay hắc khí va chạm trực diện, phát nổ một tiếng kinh thiên động địa!
Một cơn khí lãng cuồng bạo quét ngang bốn phương tám hướng, cuốn bay đất đá, phá hủy tường thành, toàn bộ Tinh La phế tích như bị đạn hạt nhân oanh tạc, mặt đất sụp xuống từng lớp, tất cả mọi thứ bị san thành bình địa!
Trong không trung, Trần Phàm và ‘Đái Mộc Bạch’ một chính một tà, hai cỗ khí tức khủng bố va chạm, khiến thiên địa như muốn nổ tung!