Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
giai-tri-sap-phong-ta-bi-buoc-bat-dau-quay-phim.jpg

Giải Trí: Sập Phòng Ta Bị Buộc Bắt Đầu Quay Phim

Tháng 1 21, 2025
Chương 244. Trên tin tức hắn Chương 243. Ngự tứ Tiểu Ngỗ Tác 2
tam-quoc-mo-dau-he-thong-lien-chay-tron

Tam Quốc: Mở Đầu Hệ Thống Liền Chạy Trốn

Tháng mười một 11, 2025
Chương 98: Phiên ngoại —— Tào Ngụy hắc thị 2 Chương 97:Phiên ngoại —— Tào Ngụy hắc thị 1
than-hao-bat-dau-10-lien-rut-uc-van-khen-thuong

Thần Hào: Bắt Đầu 10 Liên Rút Ức Vạn Khen Thưởng

Tháng 12 27, 2025
Chương 1140 đêm khó ngủ Chương 1139 không thể tưởng tượng nổi kẻ địch mạnh mẽ
shimura-danzo-that-ra-la-nguoi-tot.jpg

Shimura Danzo Thật Ra Là Người Tốt

Tháng 1 22, 2025
Chương 479. End Chương 478. Nếu không thứ 6 vũ trụ cũng cho ta
theo-vo-vuong-phat-tru-bat-dau-thanh-lap-ngan-nam-the-gia

Theo Võ Vương Phạt Trụ Bắt Đầu Thành Lập Ngàn Năm Thế Gia

Tháng 12 23, 2025
Chương 40: Thiên hạ ám lưu ( 3 ) Chương 39: Thiên hạ ám lưu ( 2 )
hai-tac-ta-an-ma-bu-qua-thuc.jpg

Hải Tặc: Ta Ăn Ma Bư Quả Thực

Tháng 1 23, 2025
Chương 446. Cuộc chiến cuối cùng Chương 445. Một kích mạnh nhất
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Biết Được Mình Là Thế Thân, Hiệp Ước Thê Tử Khóc Thảm Rồi

Tháng 1 16, 2025
Chương 170. Đại kết cục Chương 169. Thấy rõ ràng
dat-hoang-cau-sinh-ta-co-the-trieu-hoan-player.jpg

Đất Hoang Cầu Sinh: Ta Có Thể Triệu Hoán Player

Tháng 1 20, 2025
Chương 201. Nguyện lấy chúng ta chi thanh xuân, hộ ta Thần Châu ngàn vạn năm Chương 200. Hỏa Cự Thủ nguyên do
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 476: Đột nhập thành công!
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 476: Đột nhập thành công!

Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi bùn đất ngai ngái, bốn người đi lại vô cùng cẩn trọng, mỗi bước chân đều gần như không phát ra âm thanh nào.

Nhờ vào thần thức, Trần Phàm quan sát được tất cả mọi thứ xung quanh.

Điều khiến hắn ngạc nhiên chính là — bọn chúng không đi bằng cổng thành!

Bốn kẻ này dẫn hắn rẽ vào một con đường nhỏ, men theo một đoạn địa đạo bí mật, mở ra một tấm cửa gỗ được ngụy trang kỹ lưỡng bằng cỏ khô và đất vụn.

Động tác của chúng rất thành thục, như đã làm việc này vô số lần.

Sau một quãng thời gian không dài, hắn liền được “đi nhờ xe” đến một ngôi làng bỏ hoang, nằm cách Tinh La hoàng thành chừng vài dặm đường.

Ngôi làng phủ trong sương mù mỏng, gió thổi qua kẽ lá phát ra âm thanh rít rít như tiếng người than khóc, mái nhà đổ nát nghiêng ngả, tường gạch loang lổ rêu phong.

Trên mặt đất là dấu tích của thời gian và hoang tàn, cỏ dại mọc lan đến tận thềm, thỉnh thoảng còn nghe tiếng chuột chạy lạo xạo trong đống gỗ mục.

Không một bóng người, không một ánh đèn, chỉ có bóng trăng lạnh lẽo soi lên mái ngói vỡ nát.

Cảnh tượng này khiến bầu không khí thêm phần quỷ dị và rợn người.

Bốn người kia không dừng lại giữa làng, mà đi thẳng tới một căn nhà tranh sụp xệ, nằm nép mình trong góc cuối làng, xung quanh là bụi cây um tùm che khuất tầm nhìn.

Căn nhà nhìn bề ngoài cũ nát đến mức tưởng chỉ cần một trận gió mạnh cũng đủ để thổi đổ.

Sau khi vào nhà, tên tiểu nhị quen tay đi đến một góc khuất bên trái, cúi người mò mẫm dưới sàn đất một hồi, miệng lẩm bẩm:

“Ở đây… ở đây rồi!”

“Cạch!”

Một tiếng vang khẽ, trầm đục nhưng rõ ràng.

Một mảnh sàn nhà bằng gỗ được nâng lên, lộ ra một miệng hầm bí mật tối om.

Không nói một lời, cả bốn người khiêng theo Trần Phàm trực tiếp đi xuống, từng bậc cầu thang gỗ mục phát ra những tiếng “kẽo kẹt” khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Bên dưới là một mật thất âm u, gần như không có ánh sáng — đưa tay ra cũng không thấy được năm ngón.

Nhưng Trần Phàm có thần thức, dù mắt nhắm, hắn vẫn “nhìn thấy” rõ mọi thứ xung quanh, từng chi tiết một đều không thể thoát khỏi cảm ứng của hắn.

Và khi thấy rõ toàn bộ khung cảnh trong mật thất, ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo.

Trước mắt Trần Phàm là vô số xương trắng nằm rải rác khắp thông đạo, từ to đến nhỏ, có cả bộ xương người lớn lẫn trẻ con, số lượng nhiều đến mức gần như che kín cả nền đất.

Cảnh tượng này… khiến người ta rợn tóc gáy.

Không cần nghĩ nhiều, hắn cũng biết — đây chính là dấu vết của những người bị bọn chúng bắt cóc!

Không biết đã có bao nhiêu sinh mạng vô tội bị chôn vùi tại nơi tăm tối này.

Một luồng sát khí rét buốt từ trong lòng Trần Phàm chậm rãi dâng lên, ánh mắt hắn trong bóng tối trở nên sắc bén.

Nhưng hắn vẫn cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, ép sát ý kia tạm thời lắng xuống.

“Không nên gấp… đã vào được tận sào huyệt, tốt nhất là đợi bọn chúng tụ đủ, rồi một mẻ hốt gọn!”

Trần Phàm lặng yên nằm im, tiếp tục giả vờ hôn mê, chờ đợi thời cơ thích hợp để ra tay trấn áp toàn bộ ổ tội ác này.

…

Không lâu sau, thông đạo u ám phía trước dần mở rộng, ánh sáng leo lét từ những ngọn đuốc gắn trên vách tường đá chiếu ra thứ ánh vàng mờ ảo, hắt lên gương mặt lạnh lùng của bốn kẻ bắt cóc.

Sau một quãng đi sâu, một lối rẽ xuất hiện.

Tên nam nhân đi đầu liếc mắt ra hiệu, rồi cẩn thận rẽ vào, dẫn đường cho ba người còn lại khiêng theo Trần Phàm.

Vừa rẽ qua góc, trước mắt họ là một cánh cửa lớn màu đen tuyền, cao chừng ba thước.

Tên nam nhân đi đầu bước lên, đưa tay đẩy nhẹ, cánh cửa nặng nề phát ra tiếng “két” trầm đục vang vọng khắp hành lang.

Ngay sau đó, bốn người mang theo Trần Phàm tiến vào bên trong.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, một luồng mùi tanh nồng của máu tươi lập tức xộc thẳng vào mũi, hòa cùng hương ẩm mốc của không khí tù đọng khiến Trần Phàm khẽ cau mày.

Hắn cảm nhận rõ từng làn khí âm lãnh tràn ngập trong không gian, khiến người khác chỉ hít thở thôi cũng thấy khó chịu.

Thế nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ cảm giác khó chịu ấy sang một bên, vì khung cảnh trước mắt hoàn toàn khác biệt với thông đạo âm u phía ngoài.

Không gian nơi đây mở ra rộng lớn hơn rất nhiều.

Trên tường, đèn đuốc sáng rực, ánh lửa dao động khiến bóng người phản chiếu lay động liên hồi, trông như những vũ điệu ma quỷ.

Hai bên hông căn phòng là hai lối đi nhỏ, như thể dẫn đến những khu vực sâu hơn trong lòng đất.

Ngay giữa đại sảnh, có một nhóm người mặc toàn hắc y, đầu trùm kín chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo, đang cắm cúi tô vẽ thứ gì đó dưới nền đất.

Từng nét cọ đen đỏ hòa trộn, từng đường vẽ uốn lượn tạo thành một pháp trận kỳ dị, tỏa ra khí tức âm lãnh.

Tiếng bút sột soạt, tiếng kim loại va chạm, hòa cùng mùi máu và khói dầu tạo nên một khung cảnh quỷ dị khiến da đầu người khác phải tê dại.

Ở trung tâm pháp trận, có một cái hồ nhỏ đã khô cạn, đất đá nứt nẻ và loang lổ, nhưng trong vết nứt vẫn còn lưu lại dấu máu đen sậm, dường như chưa khô hẳn.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, Trần Phàm đã cảm nhận được một luồng khí âm hàn len lỏi ra từ đó, giống như oán niệm của hàng trăm sinh mạng bị hiến tế ở nơi này.

Cảnh tượng ấy khiến hắn chợt thấy quen thuộc.

Ngay khi hắn còn đang suy ngẫm, nữ nhân khiêng hắn trên vai khẽ hừ một tiếng, rồi quay người theo lối nhỏ bên phải.

Không khí càng lúc càng ngột ngạt, ánh sáng dần mờ đi, và khung cảnh trước mắt lại thay đổi thêm lần nữa.

Hai bên hành lang là vô số song sắt đen sì, từng ô giam kéo dài, xếp thành hàng đối xứng như miệng của một con thú khổng lồ đang há rộng.

Từng tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khan, tiếng sụt sịt vang vọng quanh không gian chật hẹp.

Ngay lập tức, một mùi ẩm mốc hôi chua, xen lẫn mùi phân uế và máu khô, ập thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh và buồn nôn.

Thần thức của Trần Phàm quét qua, hắn thấy bên trong các nhà giam là những con người đáng thương đang bị nhốt.

Có đàn ông, đàn bà, trẻ nhỏ, thậm chí cả người già tóc bạc trắng, tất cả đều gầy trơ xương, quần áo rách nát, mặt mũi bẩn thỉu.

Bờ môi ai nấy đều trắng bệch, da dẻ tái nhợt, ánh mắt trống rỗng vô hồn, như thể ngọn lửa sinh mệnh trong họ đã sớm bị dập tắt.

Không ai nói chuyện, cũng chẳng ai cầu xin — chỉ có sự im lặng rợn người và hơi thở yếu ớt của những kẻ sắp gục ngã.

Trong không gian ẩm lạnh ấy, mỗi tiếng thở dốc yếu ớt đều vang lên rõ ràng, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt tí tách, tạo thành một bản nhạc tang thương tuyệt vọng.

Nhìn thấy cảnh này, sát ý trong lòng Trần Phàm rốt cuộc cũng không thể nào kiềm nén được nữa.

“Tham quan đã đủ… cũng là lúc động thủ.”

Lời vừa dứt, hắn chậm rãi mở mắt. Trong khoảnh khắc ấy, một luồng khí tức kinh người như sóng thần bạo phát.

Không khí chấn động, đất đá rung chuyển, bụi bặm bị ép lùi ra ngoài.

Tên nữ nhân đang vác hắn trên lưng còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị khí tức khủng khiếp kia chấn bay như diều đứt dây, đập thẳng vào vách tường đại lao.

“Rầm! Răng rắc!” Một tiếng nổ vang vọng, kèm theo là tiếng xương cốt gãy vụn.

Máu tươi phụt ra, theo sau là một tiếng kêu thảm thiết, vang vọng khắp không gian.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-la-khac-van-su-tuy-than-mang-thanh-dao-rat-hop-ly-a.jpg
Ta Là Khắc Văn Sư, Tùy Thân Mang Thanh Đao Rất Hợp Lý A
Tháng 12 26, 2025
ea7e352965a74fbe5924d301b1963451
Bắt Đầu Đánh Dấu Mộc Độn, Ngươi Nói Nơi Này Là Hải Tặc?
Tháng 1 15, 2025
hung-manh-lanh-chua.jpg
Hung Mãnh Lãnh Chúa
Tháng 1 17, 2025
tram-than-ta-hac-vuong-nguoi-phat-ngon-bat-dau-thoi-gian-khong
Trảm Thần: Ta Hắc Vương Người Phát Ngôn, Bắt Đầu Ngôn Linh Thời Gian Linh
Tháng mười một 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved