-
Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
- Chương 464: Trọng Lực Pháp Tắc - Bán Thần!
Chương 464: Trọng Lực Pháp Tắc – Bán Thần!
Khí tức quanh thân hắn lúc này rất mơ hồ, nhẹ đến mức gần như không tồn tại.
Nếu có ai đứng gần mà không đặc biệt chú ý, tuyệt đối sẽ cho rằng hắn chỉ là một người phàm trần bình thường, không hề có lấy nửa điểm khí tức cường giả.
Toàn thân hắn như hòa nhập với thiên địa, không có dao động linh lực, không có hơi thở sinh mệnh mạnh mẽ, tựa như một khối đá cổ ngàn năm — an tĩnh, trầm mặc, mà lại khiến người khác sinh ra cảm giác không thể dò đoán.
—— Phản phác quy chân!
Đúng vào lúc mọi thứ tưởng như hoàn toàn tĩnh lặng, hai mắt Trần Phàm đột nhiên mở ra!
Trong nháy mắt ấy, hai luồng tinh quang sắc bén như điện xẹt bắn ra từ ánh mắt hắn, chiếu sáng cả căn phòng tối.
Ngay sau đó, gương mặt hắn hiện lên vẻ mừng rỡ, giọng nói lộ rõ sự kích động pha lẫn vui sướng: “Ta đột phá Bán Thần!”
—— Vù! Vù! Vù!
Lập tức, một luồng khí tức cực kỳ cường đại từ cơ thể hắn bùng phát ra, tựa như sóng biển dâng trào, cuồn cuộn tuôn ra bốn phương tám hướng.
Khí tức ấy không chỉ mạnh, mà còn mang theo quy tắc của thiên địa, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, từng tầng từng lớp sóng không khí như bị bóp méo.
Áp lực khủng khiếp lan ra, khiến không khí ngưng kết, đồ vật xung quanh từ bàn ghế, chén trà, tấm rèm cửa đều bị hất bay mạnh mẽ, va vào tường vỡ vụn.
Trong nháy mắt, khu vực quanh thân Trần Phàm trở thành một vùng chân không, chỉ còn lại sức mạnh cuồn cuộn đang xoay tròn như lốc xoáy.
Hắn đứng dậy, khí thế như long hổ, thân hình vừa động —
—— Răng rắc!
Một âm thanh chói tai vang lên, chiếc giường dưới chân hắn vỡ nát, từng mảnh gỗ văng tung tóe.
Trần Phàm hơi sững người một chút, ánh mắt thoáng qua tia ngạc nhiên, sau đó mỉm cười lắc đầu, dường như đã hiểu rõ nguyên nhân.
“Thì ra là vậy…” Hắn khẽ thở ra, khóe miệng nhếch nhẹ.
Vừa mới lĩnh ngộ Pháp Tắc, lực lượng trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn thuần thục, trong vô thức, hắn đã vận dụng một phần Pháp Tắc lên chính thân thể mình, làm trọng lượng toàn thân tăng vọt.
Cái giường gỗ bình thường sao chịu nổi trọng lực gia tăng gấp nhiều lần như vậy, vỡ nát cũng là điều hiển nhiên.
Và đúng thế — Pháp Tắc mà hắn lĩnh ngộ được, chính là Trọng Lực Pháp Tắc!
Pháp tắc hiện tại chỉ mới ở mức nhập môn, hắn tạm thời chỉ có thể tùy ý điều chỉnh trọng lượng tăng lên gấp 5 lần, hoặc giảm đi gấp 5 lần.
Nhưng dù vậy, chỉ riêng khả năng cơ bản này cũng đã khiến hắn cảm nhận được sức mạnh kinh khủng tiềm ẩn trong nó.
Hắn khẽ cười, ánh mắt ánh lên vẻ hứng thú:
“Không được như mong đợi là Thời Gian hoặc Không Gian, nhưng Trọng Lực vẫn rất không tệ a…”
Giọng nói bình thản, nhưng trong lòng hắn rõ ràng là vô cùng hài lòng.
Trọng Lực Pháp Tắc — nghe qua tưởng như đơn giản, không quá mạnh mẽ, nhưng thực chất lại ẩn chứa uy năng khủng khiếp.
Nó không trực tiếp tạo ra công kích, nhưng lại có thể thay đổi bản chất của mọi vật, chi phối sức nặng của thiên địa, là một loại pháp tắc có thể khắc chế hầu hết pháp thuật khác.
Mà đối với Trần Phàm, người sở hữu vũ khí đặc thù là Gậy Như Ý, thì Trọng Lực Pháp Tắc lại càng phù hợp đến mức hoàn mỹ.
Chỉ cần gậy càng nặng, lực đánh càng lớn —
Một khi hắn tăng cường Trọng Lực, mỗi cú vung gậy đều có thể khiến sơn hà sụp đổ, biển cả cuồn cuộn.
Nhất lực phá vạn pháp, lấy sức mạnh tuyệt đối nghiền nát mọi quy tắc!
Hơn nữa, đây mới chỉ là nhập môn.
Đợi đến khi hắn đạt đến tiểu thành, Trọng Lực có thể tăng lên gấp 10 lần.
Khi đạt đến đại thành, con số ấy sẽ là 100 lần.
Và một khi viên mãn, sức mạnh của Trọng Lực Pháp Tắc sẽ không còn giới hạn, có thể vô hạn gia tăng trọng lực!
Chỉ là, muốn đạt đến mức đó, bản thân hắn cũng phải đầy đủ năng lượng.
Nghĩ đến đây, Trần Phàm mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia phấn khích.
Chiếc giường bị vỡ nát dưới chân hắn giờ phút này chẳng còn đáng để bận tâm.
Hắn hít sâu một hơi, ổn định khí tức.
Ngay sau đó bước chân ra khỏi phòng, Trần Phàm duỗi người một cái, hít sâu luồng không khí tươi mới bên ngoài.
Sau mấy ngày bế quan, cảm giác gió nhẹ phả lên mặt thật khiến người ta dễ chịu vô cùng.
Vừa bước ra khỏi cửa, ánh sáng buổi sớm hắt lên gương mặt hắn, khiến khí chất thêm phần thần thánh mà uy nghiêm.
Ngay khi hắn còn chưa kịp nói gì, một nhóm nữ tử đã tụ tập sẵn bên ngoài đình viện, ai nấy đều xinh đẹp rực rỡ, khí chất mỗi người một vẻ, có người thanh lệ, có người quyến rũ, có người kiêu sa, có người hồn nhiên.
Tất cả đồng loạt quay đầu lại nhìn hắn, ánh mắt đều mang theo vẻ chờ đợi và lo lắng.
Bỗng nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên trước tiên: “Oa! Phàm ca ca ra rồi, thật nhanh!”
Không biết là ai nói, chỉ biết câu nói ấy vừa dứt, bầu không khí liền trở nên quái dị.
Trên trán Trần Phàm lập tức hiện lên vài đạo hắc tuyến, khóe miệng khẽ giật.
Hắn trừng mắt nhìn một chút Tiểu Bạch.
Khiến Tiểu Bạch lập tức co rụt cổ lại, cười gượng vài tiếng, trông như con mèo nhỏ bị bắt quả tang ăn vụng cá.
“Ít cùng các nàng học cái xấu a…” Trần Phàm khẽ thở dài, giọng nói bất đắc dĩ nhưng không giấu nổi sự cưng chiều.
Tiểu Bạch le lưỡi tinh nghịch, đôi mắt cong cong như trăng non, sau đó chạy trốn nhanh như gió, nép ra sau lưng Liễu Nhị Long, vừa trốn vừa thè lưỡi làm mặt quỷ.
Liễu Nhị Long chỉ khẽ lắc đầu cười, không nói gì, nhưng trong ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Không khí đang vui vẻ, Bỉ Bỉ Đông bỗng bước lên một bước, gương mặt mang theo nét tò mò.
“Thế nào rồi Phàm ca, ngươi đột phá ư?” nàng hỏi, trong mắt hiện lên một tia mong chờ.
Trần Phàm nhìn nàng, rồi đảo mắt nhìn một lượt khắp mọi người.
Hắn ho nhẹ một tiếng, gương mặt bình thản, nhưng giọng nói sặc mùi trang bức: “Đúng vậy a, tùy tiện đột phá liền đã là Bán Thần!”
Chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng lại như một tia sét đánh ngang trời, làm cho đình viện trong nháy mắt bùng nổ không khí vui mừng.
“Thật sao!?” Tiếng kinh hô vang lên khắp nơi.
“Tuyệt quá rồi!” Tuyết Kha khuôn mặt đỏ bừng, hai tay nắm chặt, hưng phấn đến mức suýt nhảy cẫng lên, đôi mắt sáng lấp lánh như có sao trời.
“Phàm ca uy vũ!” Tiểu Bạch hăng hái phụ họa, vung tay hô to, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp đình viện, khiến mọi người đều bật cười.
Không khí trong đình viện vì thế mà nháy mắt trở nên náo nhiệt, tiếng cười, tiếng nói, tiếng reo hò hòa vào nhau.
Trần Phàm nhìn cảnh tượng ấy, khóe môi khẽ nhếch lên, trong lòng trào dâng một cổ ấm áp.
Hắn mỉm cười nói, “Các ngươi cũng cố gắng tu luyện, đến khi các ngươi đạt đến Cực Hạn Đấu La, ta liền sẽ giúp các ngươi lĩnh ngộ Pháp Tắc, từ đó đột phá Bán Thần!”
Trần Phàm cũng không phải nói đùa, tiên khí Pháp Tắc Tháp, hỏi ngươi có sợ không?
Pháp Tắc Tháp: Đến đến, bản tháp chưa ngán ai bao giờ!
“Ừm! Chúng ta nhất định sẽ cố gắng!”
“Đúng vậy a!”
“…”
Chúng nữ sắc mặt kiên định, quơ quơ nắm tay biểu thị quyết tâm.
Giữa ánh sáng ban mai trong trẻo, Trần Phàm đứng đó, y phục tung bay, khí tức trầm ổn, còn xung quanh hắn là những bóng hồng đang mỉm cười.
Tất cả hòa thành một bức tranh vừa rực rỡ, vừa an yên, báo hiệu một khởi đầu mới cho hành trình của Bán Thần Trần Phàm.