Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
my-nu-sung-vat-quan-doan.jpg

Mỹ Nữ Sủng Vật Quân Đoàn

Tháng 1 19, 2025
Chương 1407. Kết cục Chương 1406. Xé rách
uchiha-tu-giam-cam-tobirama-bat-dau.jpg

Uchiha: Từ Giam Cầm Tobirama Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 366. Tobirama cùng Madara Ngũ Ảnh đại hội Chương 365. Izumino cùng Tobirama tuần trăng mật, bình định Nhẫn giới Uchiha Madara
sieu-vo-xam-lan.jpg

Siêu Võ Xâm Lấn

Tháng 1 8, 2026
Chương 358: đường về ( đại kết cục ) Chương 357: hết thảy đều kết thúc
than-hao-ngay-khai-giang-bat-dinh-cap-hoa-khoi.jpg

Thần Hào: Ngày Khai Giảng Bắt Đỉnh Cấp Hoa Khôi

Tháng 1 25, 2025
Chương 273. Nhẹ chút phun Chương 272. Thẳng thắn thành khẩn, bằng bản lãnh của mình
tam-quoc-chi-ta-hap-thu-van-vat-hon-phach.jpg

Tam Quốc Chi Ta Hấp Thụ Vạn Vật Hồn Phách

Tháng 3 3, 2025
Chương 160. Vận mệnh Chương 159. Dương mưu
Tiên Ma Cửu Giới Con Đường Tu Luyện Cùng Vận Mệnh Giao Thoa

Tiên Ma Cửu Giới: Con Đường Tu Luyện Cùng Vận Mệnh Giao Thoa

Tháng mười một 12, 2025
Chương 211:: Cuối cùng Chương 210:: Giao phong
manh-nhat-dua-gion-he-thong-dich-nhan-deu-bi-ca-dien-roi

Mạnh Nhất Đùa Giỡn Hệ Thống, Địch Nhân Đều Bị Cả Điên Rồi

Tháng 10 25, 2025
Chương 390: Đại kết cục Chương 389: Tông môn chỉ có một mình ta
c1070d5c6629881329ef6a1bc4eac627

Hồng Hoang Chi Thiên Đế Kỷ Niên

Tháng 1 15, 2025
Chương 589. Vô cực phía trên Chương 588. Phản công kèn lệnh
  1. Đấu La Chi Thiên Cơ Phượng Hoàng
  2. Chương 186: Xung đột (3)
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 186: Xung đột (3)

Trong lúc Thế Hoa đang tập trung thôi diễn thương đạo của bản thân, chiến trận bên trong khuôn viên Định An Phủ cũng đã đến hồi căng thẳng.

Định Đài Xuân lơ lửng giữa không trung, trường bào rách nát nhuốm đẫm máu tươi, tóc dài tung bay, bất quá khí thế của hắn vẫn bệ nghễ thiên hạ, uy phong lẫm liệt.

Mà bên phía Thiên Đấu, ngoại trừ Cảnh Phong ra những kẻ còn lại đều bị thương.

Trình Thâm cùng Duệ Hưng thì còn tốt một chút, hai người bọn họ chiến lực không tồi, lại phối hợp ăn ý lẫn nhau nên chỉ bị chút thương tổn nhẹ. Nhưng Nguỵ Ung thì khác, gương mặt của hắn đã trắng nhợt, không còn một giọt máu.

Cảm nhận được cánh tay phải của mình đã bị đoạn mất, ánh mắt của Nguỵ Ung khi nhìn về phía Định Đài Xuân tuy có thống hận, nhưng phần nhiều là sợ hãi.

Phải biết Định Đài Xuân đã đến một trăm tuổi. Xét trong phạm vi Hồn Đấu La, đạt đến số tuổi này cũng không ít, nhưng thực lực của bọn họ sớm đã trượt dài, không còn được như lúc đỉnh phong.

Thế nhưng Định Đài Xuân thì khác.

Lần trước Nguỵ Ung giao thủ với hắn đã là hơn chục năm về trước. Lúc ấy thực lực của Định Đài Xuân rất mạnh, nhưng so với hiện tại thực lực của Định Đài Xuân thì không những không suy giảm mà còn tăng trưởng lên, nói dưới Phong Hào Đấu La vô địch thủ cũng không sai.

Bây giờ, đừng nói Nguỵ Ung, ngay cả Cảnh Phong cũng không khỏi nhíu mày. Đối mặt với Định Đài Xuân lúc này không có cảm giác đối đầu với người cùng cấp bậc, mà giống như đang đối mặt với một vị Phong Hào Đấu La.

Tất nhiên bọn họ vẫn cảm nhận được tu vi của Định Đài Xuân vẫn ở 88 cấp, thấp hơn Khâu Hiền đến hai cấp.

“Mười năm trước giao thủ với ngươi, ngươi 88 cấp, ta 85 cấp, ta bại dưới tay ngươi. Bây giờ ngươi vẫn 88 cấp, ta cũng 88 cấp, thế nhưng ta vẫn không thể thắng ngươi. Nếu không phải ngươi tiên thiên không đủ, Thiên Đấu Đế Quốc thực sự sẽ sản sinh ra một vị Phong Hào.” Cảnh Phong cảm khái, bất quá đao trên tay cũng không chậm.

Đệ ngũ Hồn Kỹ, Cuồng Phong Mạc Vũ!

Đao ý trên người Cảnh Phong nở rộ cực kỳ chói mắt, kéo theo đó là âm thanh của mưa rào xối xả.

Khí ẩm khắp nơi như bị Xuân Vũ Đao của Cảnh Phong kéo đi, hoá thành vô số thanh đao nhỏ lơ lửng giữa không trung. Số lượng kinh người đạt đến hàng nghìn.

Cảnh Phong rất nhanh liền hạ đao xuống, kéo theo đó là vô số thanh đao nhỏ đồng loạt buông xuống. Đao khí trút xuống như mưa xuân, nhưng phong mang duệ khí lại hung bạo như bão lớn.

Bốn phương tám hướng xung quanh Định Đài Xuân đều bị mưa đao bao phủ.

Cả người hắn như một con thuyền nhỏ giữa biển to sóng lớn, tựa như rơi vào cục tất chết.

Thế nhưng Định Đài Xuân lại bình chân như vại. Âm thanh từ trong miệng hắn phát ra lớn như lôi đình nổ tung, mang theo một cỗ năng lượng huỷ diệt phân tán khắp nơi, bẻ cong cả không gian!

Đệ lục Hồn Kỹ, Quy Khư Hồi Tịch!

Âm thanh này như viên đá rơi vào mặt hồ, tạo ra từng đợt gợn sóng.

Nơi sóng âm đi qua, thiên địa câu diệt!

Từ cây cối đến tường gạch, chỉ cần là thứ mà sóng âm chạm đến đều hoá thành bụi mịn. Ngay cả những thanh tiểu đao của Cảnh Phong cũng không ngoại lệ mà tan rã.

Cảnh Phong thấy cảnh này cũng không dừng lại. Đao khí trên cơ thể hắn lần nữa nở rộ, khí thế thậm chí còn kinh khủng hơn trước. Trên Xuân Vũ Đao phủ lấy một tầng u quang màu hồng phấn như cánh hoa đào, khí tức sắc bén toả ra khiến Định Đài Xuân không khỏi ghé mắt.

Đệ lục Hồn Kỹ, Phi Nhứ Tàn Xuân!

Tiếp đó chưa xong, tay trái của Cảnh Phong hiện lên một tia u quang màu đen thẫm. Kèm theo đó là một cỗ khí tức tịch diệt khủng khiếp hiển lộ.

Tà Hùng tả tí Hồn Cốt – Ảm Nhiên!

Cỗ khí tức khi tiếp xúc với Xuân Vũ Đao tựa như mực rơi vào nước, ngay lập tức đem tia phấn hồng trên đao hoá thành màu đen tà dị. Cảnh Phong lại một đao chém ra, phóng ra một đạo đao nhận mỹ lệ.

Lưỡi đao cong vút như trăng khuyết, nhưng ám lên nó là một đoá hoả diễm màu đen quỷ dị.

Đao thế rõ ràng phiêu dật tự nhiên, thế nhưng khí tức lại hung tàn vô song như muốn tiêu diệt hết thảy.

“Ken két!”

Đao này chạm đến sóng âm của Định Đài Xuân thì vang lên một âm thanh chói tai vang dội, nhưng sau đó nó liền cắt qua tầng sóng âm, đem hoả diễm lan toả đến toàn bộ không gian.

Âm ba tịch diệt, nguyên khí tiêu tan!

Hoả diễm không chỉ đốt cháy sóng âm mà Định Đài Xuân phát tán ra, mà còn đem thiên địa nguyên khí khắp nơi hoá thành hư vô.

Mà tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, Hồn Kỹ của Định Đài Xuân đã hoàn toàn bị vô hiệu hoá. Lưỡi đao kia không chút tổn hại, vẫn cường thế lao đến trước mặt Định Đài Xuân.

Lúc này Duệ Hưng và Trình Thâm cũng không đứng yên. Cả hai mặc kệ thương tích trên mình, lập tức nhân cơ hội phóng ra tuyệt chiêu.

Duệ Hưng nắm Long Hổ Côn từ trên không bổ xuống. Khí huyết đỏ rực của y hóa thành long hổ gào rống, côn pháp đại khai đại hợp trực tiếp nhắm vào Định Đài Xuân.

Đệ lục Hồn Kỹ, Phong Quyển Tàn Vân!

Phạm vi mười mét xung quanh Trình Thâm thì như bị vực sâu cắn nuốt, xung quanh chỉ có một màu đen sẫm không có ánh sáng. Âm Uyên Thiên Xà Thụ ở trung tâm rít gào lên vô số tiếng rắn kêu, khiến người nghe cảm giác như lâm vào địa ngục vô gian.

Rễ cây khổng lồ cắm sâu vào mặt đất, khắp chiến trường xuất hiện những khe nứt không gian. Từ trong các khe nứt, vô số đầu rắn đen phóng ra, số lượng nhiều đến mức đen kịt bầu trời, đồng loạt lao về phía Định Đài Xuân.

Đệ lục Hồn Kỹ, Thiên La Địa Võng!

Mà tình trạng của Nguỵ Ung mặc dù không tốt lắm, bất quá y vẫn điều động Hồn Lực.

Hắn lúc này mở miệng ra, một chiếc lưỡi cóc ánh bạc phóng ra ngoài.

Lưỡi cóc phóng nhanh như tiễn, mang lấy kiếm khí được áp súc đến tận cùng hướng về phía sau lưng của Định Đài Xuân mà tấn công.

Đệ ngũ Hồn Kỹ, Thiệt Kiếm Truy Hồn!

Đối mặt với sát cơ tứ phía nhưng Định Đài Xuân vẫn không chút biến sắc. Hồn Lực trên thân vận chuyển cuồng liệt, kim quang phóng ra chói mắt đến cực điểm.

Hoàng Kim Sư khu can Hồn Cốt, Bất Diệt Kim Thân!

Đệ nhất Hồn Kỹ, Hùng Sư Liệt Trảo!

Cả người y ngay tức khắc như hoá thành một bức tượng đúc từ vàng ròng, hai tay đã biến thành sư trảo sắc bén, trực tiếp đỡ lấy tất cả đòn tấn công.

“Đùng! Đùng! Đùng!” Vô số tiếng nổ làm không gian lung lay kịch liệt.

Hồn Kỹ Bất Diệt Kim Thân của Hoàng Kim Sư cho phép người sử dụng hai giây bất tử bất diệt. Dù thời gian ngắn hơn Vô Địch Kim Thân của Nhu Cốt Mị Thỏ, nhưng trong nhóm vạn năm Hồn Cốt thì đây vẫn được đánh giá là Thần Kỹ, đủ sức giúp Định Đài Xuân hóa giải toàn bộ chiêu thức của Cảnh Phong, Duệ Hưng và Trình Thâm mà không chịu chút tổn hại nào.

Mà Chấn Thiên Liệt Địa vốn là Hồn Kỹ không có sát thương cao, nhưng khi kết hợp với Bất Diệt Kim Thân và sóng âm cao tần mà Định Đài Xuân áp súc vào trong sư trảo vào thì uy lực đã tăng lên gấp bội.

Ngay tức thì, những lưỡi đao bắn ra từ lợi trảo tung hoành khắp nơi, tựa cơn cuồng phong quét sạch chiến trường.

Đao khí vụn vỡ, rồng hổ tiêu tán, độc xà tử diệt.

“Khu can Hồn Cốt vạn năm?” Cảnh Phong không giấu nổi sự kinh ngạc.

Thực ra ở cấp độ của Định Đài Xuân thì việc sở hữu một hai khối Hồn Cốt không có gì lạ. Nhưng khu can Hồn Cốt thì lại khác.

Khu can Hồn Cốt cực kỳ quý hiếm, không chỉ giúp tăng Hồn Lực vượt trội mà còn có khả năng nâng cao thiên phú. Tuy mức độ hiệu quả còn tùy vào niên hạn, nhưng nhìn biểu hiện của Bất Diệt Kim Thân, Cảnh Phong dám chắc khối Hồn Cốt này phải thuộc cấp bậc vạn năm, hơn nữa là cực phẩm trong cực phẩm.

Nếu không phải vậy thì làm sao nó có thể ngạnh kháng cả Tịch Diệt Chi Lực?

Điều khiến hắn khó tin hơn chính là Định Đài Xuân đã cất giấu tấm bài này suốt bao năm. Mười năm qua, y không hề tăng tiến tu vi, chứng tỏ khối Hồn Cốt này đã được hấp thụ từ rất lâu, thế nhưng đến những người thân cận nhất cũng không hay biết gì về chuyện này.

Tấm bài tẩy như thế này có thể giấu lâu như vậy, tâm tư của Định Đài Xuân kín kẽ như thế nào liền có thể thấy được.

Định Đài Xuân không nói thêm lời nào, ánh mắt lóe lên một tia tử ý.

Mộng Yểm Ma Hầu đầu Hồn Cốt, Quỷ Khốc Thần Sầu!

Đệ ngũ Hồn Kỹ, Đại Âm Hi Thanh!

Môi y khẽ mấp máy, Tinh Thần Lực theo một quỹ tích khác lạ bắt đầu chuyển động.

Ngay lập tức, tất cả mọi người tại đây đều nghe thấy một loại âm thanh tà dị. Nhưng âm thanh ấy không vang lên trong tai, mà vang vọng ở trong lòng.

Âm thanh tựa như quỷ thần kêu khóc văng vẳng trong tâm trí mỗi người. Từng tiếng nỉ non tựa như đao kiếm đâm chém trực tiếp vào tinh thần, khiến đầu óc của cả bốn người trở nên đau đớn tột cùng, cả gương mặt trắng bệch, khí tức lập tức đê mê không ổn định.

Tinh thần vô hình, âm thanh vô chất, thế nhưng sát thương lại cường đại đến đáng sợ.

Uy năng như vậy không chỉ là nhờ sự phối hợp đầy tinh xảo giữa Tinh Thần Lực cùng sóng âm, mà còn là nhờ Định Đài Xuân cố ý tiêu hao một lượng lớn Hồn Lực trong cơ thể để khuếch đại uy lực.

Trong số những người bị ảnh hưởng, Nguỵ Ung là người chịu tổn thương nặng nề nhất.

Hắn vốn đã bị trọng thương từ trước, tinh thần đã suy nhược nghiêm trọng. Bây giờ lại còn bị Tinh Thần Lực của Định Đài Xuân tấn công liền khiến hắn nhanh chóng thất thủ, ngay cả Vũ Hồn cũng theo bản năng tiêu tán.

Gương mặt của Định Đài Xuân hiện lên chút tái nhợt vì tiêu hao quá độ, nhưng y không để lỡ cơ hội.

Chân trái hiện lên một tia trắng xoá như tuyết, người ở đây còn mơ hồ nghe được thanh âm của hổ báo kêu gầm.

Tuyết Báo tả thối Hồn Cốt, Đạp Tuyết Vô Ngân!

Cả người Định Đài Xuân phủ trong bạch quang, cả người hắn di chuyển nhanh tựa một cơn gió đông, chỉ trong nháy mắt đã rút ngắn khoảnh cách trăm thước mà tiếp cận Nguỵ Ung.

Đệ nhất Hồn Kỹ một lần nữa được huy động, sư trảo trên tay y như núi lớn đổ xuống, trực tiếp nhắm thẳng vào đầu của Thiệt Kiếm Tồi Tâm.

Ngay lúc đó, đầu của Trình Thâm bỗng phát ra quang mang màu tím sẫm giúp hắn thoát khỏi ảnh hưởng của Tinh Thần Lực.

Nhưng khi thấy thấy hành động lớn mật của Định Đài Xuân thì trong lòng hô một tiếng không tốt, lập tức hắn quát lớn.

“Mơ tưởng!”

Hồn Lực trên người hắn một lần nữa dũng động, Không Gian Chi Lực điên cuồng đổ về phía Nguỵ Ung.

Sau lưng Nguỵ Ung liền xuất hiện một khe nứt, từ đó một rễ cây màu đen chui ra, quấn lấy bụng hắn rồi kéo vào không gian.

Mà một bên khác, vô số nhánh cây phóng ra hướng về phía Định Đài Xuân, mặc dù không đủ để giết y, nhưng cản y một hai khắc cũng không thành vấn đề.

Chỉ cần bấy nhiêu thời gian thì sự an toàn của Nguỵ Ung có thể được bảo đảm.

Bất quá người mà Định Đài Xuân muốn giết thì làm sao lại có thể sống sót?

Lại một khối Hồn Cốt nữa sáng lên, tay phải của Định Đài Xuân bộc phát ra cương khí màu lục sẫm.

Minh Lang hữu tí Hồn Cốt, Sát Phá Lang!

Thiếu đi phụ trợ của Bất Diệt Kim Thân khiến sư trảo của Định Đài Xuân thiếu đi mấy phần cương mãnh, nhưng có Sát Phá Lang gia trì vào lại khiến nó trở nên âm tà đến cực hạn, luận mức độ uy hiếp còn cao hơn Hồn Kỹ của Hoàng Kim Sư còn cao đến mấy lần.

Định Đài Xuân lúc này lạnh nhạt nói.

“Trễ!”

Sư trảo tựa như một lưỡi dao âm lãnh, nơi nó đi qua đều bị cắt thành mảnh vụn. Đòn tấn công của Trình Thâm cũng là như vậy, tầng tầng lớp lớp nhánh cây đều bị trảo này xé rách, mong manh tựa giấy mỏng.

Khi này toàn bộ cơ thể của Nguỵ Ung đã gần như lọt thỏm vào khe nứt, nhưng sư trảo sắc bén của Định Đài Xuân lại lấy thế như chẻ tre mà chạm vào đầu hắn.

Âm thanh xương cốt vỡ nát vang lên đôm đốp, năm ngón tay co lại, vuốt bén tựa như cương đao.

“Xoẹt!”

Đầu của Nguỵ Ung như một quả dưa hấu chín mọng, dưới trảo của Định Đài Xuân lập tức chia năm xẻ bảy. Máu đỏ bắn tung tóe khắp nơi, xen lẫn một ít dịch trắng vương vãi.

Chỉ sau một khoảnh khắc, toàn bộ thân thể Nguỵ Ung đã bị kéo vào khe nứt, xuất hiện bên cạnh Trình Thâm.

Thế nhưng lúc này nào còn có một Thiệt Kiếm Tồi Tâm vang danh thiên hạ. Bây giờ chỉ có một thi thể đã mất đầu, sinh mệnh hoàn toàn chấm dứt.

Bạc Phi Dân một bên giao chiến với Vi Lợi, trông thấy cảnh tượng trước mắt, ánh mắt lập tức đỏ bừng, gầm lên giận dữ.

“Định Đài Xuân, tên khốn kiếp!”

Bạc gia và Nguỵ gia trước đây vốn không quá thân thiết, mãi đến đời bọn hắn mới kết minh dưới trướng ba nhà Công Tước, cùng nhau hô mưa gọi gió trong Thiên Đấu Đế Quốc, nắm giữ vô số sản nghiệp.

Nhưng bây giờ Nguỵ Ung bỏ mạng, hắn không chỉ là mất đi một tri kỷ lâu năm, mà còn đồng nghĩa với việc lợi ích chung giữa hai nhà cũng lung lay.

Dù Thiên Đấu Đế Quốc có mục ruỗng thế nào đi nữa thì vẫn có một đạo lý bất di bất dịch: kẻ mạnh thì ăn lớn, kẻ yếu thì ăn nhỏ.

Hai nhà Bạc, Nguỵ dù có cộng lại cũng chỉ sở hữu bốn Hồn Đấu La, trong đó mạnh nhất chính là bọn hắn, Bạch Tước Lăng Vân – Bạc Phi Dân và Thiệt Kiếm Tồi Tâm – Nguỵ Ung.

Giờ đây, Nguỵ Ung đã vong mạng, ba người còn lại dù vẫn có thể gánh vác cơ nghiệp, nhưng một số địa bàn tất nhiên không thể giữ nổi.

Bạc Phi Dân có thể mường tượng được phong ba bão táp mà gia tộc sắp đối diện sắp tới, trong lòng liền trầm xuống thấy rõ.

Định Đài Xuân hạ sát Nguỵ Ung xong không hề dừng tay, Hồn Lực lại trào dâng, khí tức nhắm thẳng vào Bạc Phi Dân.

Dáng vẻ Bạc Phi Dân nhìn như cực kỳ hung hãn nhưng thực chất Hồn Lực đã bị Vi Lợi tiêu hao quá nửa. Giờ phút này, hắn chỉ khá hơn Nguỵ Ung khi còn sống một chút mà thôi.

Xét tình hình trước mắt, Định Đài Xuân có thể nhận thấy Bạc Phi Dân dễ đối phó hơn nhiều so với đám người Cảnh Phong.

Chọn quả hồng mềm mà bóp, loại đạo lý đơn giản này hắn tất nhiên hiểu rõ.

Nhưng lần này, có kẻ ra tay còn nhanh hơn cả hắn.

“Phốc!”

Bạc Phi Dân vốn đang đề phòng Định Đài Xuân cùng Vi Lợi, lại bất ngờ bị một thanh đoản đao xuyên thẳng qua ngực. Hắn trợn trừng hai mắt, khó tin quay đầu nhìn về phía sau.

“Bạc Hầu Tước, rất vui được gặp mặt, ha ha ha!”

Giọng nói quỷ dị vang lên từ một bóng đen ẩn hiện sau lưng hắn. Kẻ đó cười cợt, rồi tung một cước đá thẳng vào người Bạc Phi Dân, khiến hắn rơi xuống mặt đất, sống chết không rõ.

Bóng đen lần nữa cất tiếng, ánh mắt quét qua Định Đài Xuân.

“Chư vị tiền bối, tình hình có chút chuyển biến, chúng ta bây giờ phải rút trước.”

Định Đài Xuân mặc dù cảm thấy bất ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Khâu Hiền, Vi Lợi và Đàm Vấn Uyên đã thoát khỏi trận chiến, trên người không có bao nhiêu thương tích.

Vi Lợi còn trẻ, khí huyết thịnh vượng, giao chiến với Bạc Phi Dân hoàn toàn không bị lép vế. Đàm Vấn Uyên thì không cần phải nói, dù Tống Lữ cùng Phú Lỗi phối hợp khá tốt nhưng đối phương cũng không hạ sát chiêu, vì vậy tình trạng vẫn ổn.

Nếu xét trong nhóm người, kẻ có tình trạng bết bát nhất hẳn là Khâu Hiền. Y phục của hắn đã rách rưới lộ ra cơ bắp bên trong, không giống một người vừa lâm vào ác chiến.

Khi giao đấu, Khâu Hiền ra chiêu cực kỳ hung hiểm, chiêu nào cũng là sát chiêu. Mà Tứ Đại Thiên Vương cũng không ăn chay, thấy đối phương hạ thủ hung liệt như vậy thì cũng đem bản sự của bản thân lấy ra.

Vì vậy, động tĩnh từ trận chiến của bọn họ chỉ kém nhóm Định Đài Xuân một chút. Thậm chí, khuôn viên khổng lồ của Định An Phủ cũng đã bị họ tàn phá đến một phần ba.

Định Đài Xuân liếc nhìn đám người Cảnh Phong và Trình Thâm một chút, sau đó dẫn theo đồng bọn rút về phía bắc Định An Thành.

“Các ngươi…” Duệ Hưng định đuổi theo thì bị Cảnh Phong cản lại.

“Bỏ đi, không cần dây dưa với bọn hắn.”

Lúc này, hắn và Duệ Hưng cũng không khá hơn bao nhiêu, tinh thần cả hai đã bị Hồn Kỹ của Định Đài Xuân tổn thương khá nặng. Nếu miễn cưỡng đuổi theo, chẳng những vô ích mà còn có thể bị đối phương liên thủ giết chết, mất mạng oan uổng.

Hơn nữa, đánh lâu như vậy mà bên ngoài vẫn chưa có quân đội tiếp ứng. Dù nhóm người của Vũ Thần Tiên rất mạnh, nhưng chưa đến mức có thể một mình cầm chân cả đại quân. Lại thêm lời bóng đen kia vừa nói, rõ ràng có một nhân tố không xác định đã tham gia vào sự kiện lần này.

Địch trong tối, ta ngoài sáng, nếu lúc này lỗ mãng hành động, rất có thể sẽ bị lợi dụng mà không hay biết.

Huống hồ bọn họ đã mất Ngụy Ung, Bạc Phi Dân thì đã không có khả năng chiến đấu, tất nhiên không phải đang ở trong trạng thái tốt.

Duệ Hưng siết chặt Long Hổ Côn, rồi chậm rãi thả ra, quay sang nhìn Trình Thâm.

“A Thâm, tình trạng của Bạc lão tặc thế nào?”

Lúc này, Trình Thâm đã dùng Hồn Lực cầm máu cho Bạc Phi Dân, nhưng vẫn lắc đầu.

“Trong đoản đao của đối phương có kịch độc. Ta không có cách chữa, nhưng tạm thời có thể áp chế.”

Trình Thâm tuy có hiểu biết về độc dược nhưng không chuyên sâu, nên nhất thời không thể nhận ra loại độc trong người Bạc Phi Dân.

Cảnh Phong nghe vậy liền nhíu mày, trầm giọng hỏi.

“Ngươi có thể trấn áp được bao lâu?”

“Hai ngày.” Trình Thâm đáp.

Cảnh Phong suy tư một lát rồi gật đầu, sau đó quay sang Tống Lữ.

“Tống lâu chủ, mong ngươi sắp xếp chỗ nghỉ ngơi tại Kim Ngân Lâu, đặc biệt là Bạc Hầu Tước, hi vọng có người thường xuyên chiếu cố.”

Tống Lữ sau trận chiến tuy có chút xây xát nhưng vẫn khí định thần nhàn, nghiêm chỉnh đáp:

“Cảnh Hầu Tước khách khí. Kim Ngân Lâu nhất định sẽ tận lực hoàn thành chuyện này. Tống mỗ cũng có một thỉnh cầu. Ngụy Hầu Tước không may vẫn lạc tại đây, hi vọng chư vị có thể giao di hài của Hầu Tước cho người của Kim Ngân Lâu xử lý, sau đó cẩn thận đưa về Ngụy gia, xem như kết một đoạn thiện duyên.”

Cảnh Phong nghe vậy liền gật đầu. Ngụy gia bên kia tất nhiên cũng cần có người đến giao phó. Kim Ngân Lâu chủ động nhận trách nhiệm, đây là chuyện cầu còn không được.

Sau đó, hắn nói với Duệ Hưng và Trình Thâm.

“Duệ Hưng, ngươi theo ta xử lý chuyện của đám hậu bối, sau đó ra ngoài thành xem xét tình hình.”

“Còn Trình Thâm, ngươi ở lại chăm sóc Bạc Phi Dân. Thiên Đấu Đế Quốc đã mất đi một Hầu Tước, không thể lại mất thêm một người nữa. Đừng để hắn chết ở đây.”

Hai người không có ý kiến, lập tức chia nhau hành động.

Tứ Đại Thiên Vương liếc nhìn nhau, sau đó cũng hướng về phía ngoài thành mà đi.

Bọn họ không có quan hệ gì với những người ở đây, nhưng lại dây dưa với Thiên Đấu Cấm Quân không ít, vì vậy không thể không để ý đến tình hình bên ngoài Định An Thành.

…

Trên bầu trời ngoài Định An Thành, cả Vũ Thần Tiên lẫn Tiết Kiêu đều bị A Tạp Toa ép đến mức cực hạn.

Một bên là ý chí dần dần bị ăn mòn, một bên lại là thực lực cường đại của A Tạp Toa khiến bọn họ có cảm giác như bị mèo vờn chuột, càng đánh càng thấy biệt khuất.

Lúc này, A Tạp Toa thấy bọn họ đã không chịu nổi thì liền bóp lấy ấn quyết.

Vô số huyết kiếm rung động theo ấn quyết rồi tan chảy ra, tụ lại thành một thanh nguyệt nhận lơ lửng giữa không trung.

Nguyệt nhận sắc bén đến cực hạn, bề mặt phủ lên ma văn cổ lão. Đám người dù không hiểu ma văn kia đại diện cho điều gì, nhưng chỉ cần cảm nhận luồng khí tức tà dị trên đó cũng đủ biết không phải thứ tốt lành.

Nguyệt nhận đỏ quạch như máu, âm thanh rung động thảm thiết, mang theo uy thế chém đứt hết thảy, lập tức bổ thẳng về phía Vũ Thần Tiên và Tiết Kiêu!

Hai luồng lực lượng hủy diệt này khiến bản năng sinh tồn của hai người bị kích thích đến cực hạn. Sát khí đã chiếm lấy sự thanh minh, cả hai lập tức bộc phát át chủ bài để bảo mệnh.

Hồn Lực trên người Vũ Thần Tiên ầm ầm luân chuyển, tám cái Hồn Hoàn dưới chân cấp tốc xoay tròn, tạo ra từng cơn sóng khí cuồng bạo.

“Đệ nhất Hồn Kỹ, Quái Lực Loạn Thần!”

“Đệ nhị Hồn Kỹ, Ngưng Lôi Tụ Điện!”

“Đệ tứ Hồn Kỹ, Khí Cái Sơn Hà!”

“Đệ lục Hồn Kỹ, Cực Điện Cao Thăng!”

Lúc này, cơ thể Vũ Thần Tiên bành trướng, cơ bắp cứng như đá hoa cương, từng đường nét mỹ lệ tựa thần linh tạc tượng. Lôi điện trên người hắn cũng thăng hoa đến cực hạn, từ màu tím hóa thành màu trắng chói lòa, điềm lành trời sinh của Lôi Kỳ Lân bị triệt để trấn áp, thay vào đó là một cỗ khí tức hủy diệt tuyệt đối.

Mái tóc Vũ Thần Tiên đã hóa thành màu trắng như tuyết, khí thế bá đạo vô song, giống như bạch nhật phi thăng, hóa thân thành thần tiên chân chính!

Hắn giơ cao Bạch Nhật Đao, vải đỏ trên chuôi đao bay phấp phới trong gió. Đao khí tung hoành ngang dọc, lôi đình hủy diệt vô tận, toàn bộ đều ngưng tụ vào một đao duy nhất!

“Bá Đao đệ tứ thức – Khai Thiên Tịch Địa!”

Trên bầu trời lập tức ngưng tụ ra một lưỡi đao dài trăm trượng, sáng rực như thái dương giữa trưa, khí thế mạnh mẽ đến mức xé nát thương khung, phân liệt đại địa!

Thiên thượng địa hạ, duy ngã độc tôn!

Tại khoảnh khắc này, trên thế gian này không còn một thứ gì khác, chỉ còn lại duy nhất một đao của Vũ Thần Tiên!

“Hạ!”

Hắn gầm lên một tiếng, đao thế lăng lệ chém xuống!

Lưỡi đao kinh diễm tuyệt luân, khi hạ xuống liền xé toang mây đen, chém thẳng vào huyết nguyệt của A Tạp Toa!

Mà bên phía Tiết Kiêu cũng không hề kém cạnh.

Trên người hắn bùng phát một cỗ sát khí đậm đặc đến kinh người, mạnh mẽ đến mức khiến mây đen trên bầu trời cũng ám lên huyết sắc, mặt đất vì khí thế của hắn mà khô khốc, nứt vỡ như thể đại hạn giáng lâm.

“Đệ nhất Hồn Kỹ, Hung Thần Ác Sát!”

“Đệ nhị Hồn Kỹ, Bạo Huyết!”

“Đệ lục Hồn Kỹ, Vô Song Ngã Lực!”

“Đệ bát Hồn Kỹ, Kiến Thần Bất Hoại!”

Toàn bộ Bệ Ngục Giáp bỗng chốc hóa thành màu đỏ chói, tựa như sắt nung trong lò lửa. Chữ “Sát” trên bộ giáp cũng sáng lên tiên diễm, phản chiếu lại một vùng trời nhuốm màu gió tanh mưa máu.

“Gào!!!”

Đầu của Sát Bệ trên Bệ Ngục Giáp mở miệng, phát ra một tiếng gầm hung ác đến cực hạn, như thể ác hổ cùng tà long đồng loạt hô khiếu, chấn động cả thiên địa.

Đôi mắt của Tiết Kiêu khi này không chỉ đỏ rực như máu, mà còn ẩn chứa một màu đen tà dị, tựa như có thể thôn phệ cả ánh sáng.

Hắn đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía huyết nguyệt của A Tạp Toa, tay siết chặt Bệ Nguyệt Kích, toàn bộ khí thế hội tụ vào trong lưỡi kích.

Ngay tức khắc, trên bầu trời hiện ra hư ảnh của một thanh phương thiên họa kích, sát ý lạnh lẽo vô cùng, phong mang lẫm liệt, tựa như một tử vong phán quyết.

“Vô Hận Kích Pháp – Đồ Ngục!”

Ngục kích đăng lâm, nhập ma vệ đạo.

Dĩ sát ngự sát, vô hận đồ sinh!

Bệ Nguyệt Kích như bước ra từ núi thây biển máu, sát cơ ngưng tụ tỏa khắp thiên địa, lưỡi kích treo lơ lửng giữa không trung như một lưỡi đao muốn thẩm phán hết thảy.

Đồ sinh! Đồ thiên! Đồ ngục!

Lưỡi kích giáng xuống, tựa như huyết nguyệt vẫn lạc, cũng như thiên hỏa đại kiếp, đem nhân gian địa ngục đồng loạt phá diệt!

“Két! Két! Két!”

“Oanh! Oanh! Oanh!”

Hai luồng lực lượng va chạm tạo nên chấn động kinh thiên động địa!

Không gian bị đè ép đến cực hạn, thậm chí đã xuất hiện những vết rạn nứt.

Trên bầu trời, khi thì lôi đình trắng xóa xé toang bầu trời, khi thì hỏa diễm đỏ rực phừng phực bao trùm thương khung.

Tất cả chỉ là để chống lại cả bầu trời đẫm máu phía đối diện!

…

Ở phía xa, Thế Hoa lặng lẽ quan sát, cảm nhận được hai cỗ vận luật đang ầm ầm ngưng kết thì trong lòng không khỏi vui mừng. Tinh Thần Lực vận chuyển đến cực hạn, toàn bộ diễn biến đều được hắn khắc ghi trong đầu, cẩn thận diễn luyện.

Ngay khi một đao một kích trực tiếp đánh tới, huyết nguyệt của A Tạp Toa vậy mà dừng lại trên không trung một khắc thời gian!

Điều này khiến y có chút ngoài ý muốn.

“Ngoài dự kiến của ta… Bất quá, vẫn còn thiếu một chút.”

Ấn quyết trên tay y tiếp tục biến đổi.

Đến khi ấn cuối cùng kết thành, toàn bộ không gian như chấn động, một cỗ sức mạnh khổng lồ từ hư không giáng xuống làm cho mọi người cảm thấy rợn tóc gáy.

Nguyệt nhận trên bầu trời phóng ra vô tận thần mang, thế như chẻ tre, trực tiếp nghiền nát đao kích đối diện!

“Răng rắc!”

Chỉ trong chớp mắt, đao kích vỡ vụn.

Phản lực cuồng bạo quét ngược về phía chủ nhân, khiến Vũ Thần Tiên và Tiết Kiêu như bị thiên thạch giáng thẳng vào người. Cả hai lập tức phun máu, thân thể nặng nề rơi xuống mặt đất, tạo thành từng vòng xung kích dữ dội.

“Tiết Kiêu!”

“Thần Tiên!”

Công Tu Phàm và Phạm Thiến thất kinh, lập tức lao lên không trung, đỡ lấy hai người.

Y Phù Lâm tất nhiên không ngăn cản.

Đến nỗi Ba Nhĩ Đức Nhĩ, hắn vốn đã chẳng thèm quan tâm đến Phạm Thiến, vẫn như cũ điên cuồng lao về phía Lý Bộ Trần, Sát Long Kiếm trong tay vung lên như cuồng phong bạo vũ.

“Chuyện của chúng ta xong rồi, đi thôi.” A Tạp Toa lãnh đạm nói.

Y Phù Lâm thấy vậy liền thu tay, duy chỉ có Ba Nhĩ Đức Nhĩ vẫn không ngừng công kích, tựa như một đầu chó dại đã hoàn toàn mất đi lý trí.

Lúc này, Lý Bộ Trần trong lòng đã chửi đổng ba đời nhà Ba Nhĩ Đức Nhĩ.

Hắn biết A Tạp Toa là lãnh đạo nhóm này, tưởng rằng khi y lên tiếng thì tên cuồng chiến trước mặt sẽ dừng tay. Nhưng không ngờ, kẻ này không chỉ điên mà còn hoàn toàn vô tổ chức.

A Tạp Toa nhíu mày.

Ngay lập tức, y vươn tay ngưng tụ thành trảo, trên bầu trời bỗng xuất hiện một bàn tay huyết sắc khổng lồ, chộp lấy Ba Nhĩ Đức Nhĩ, nhấc bổng lên không trung như xách một con gà con.

“Này tên chết dẫm kia! Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì vậy? Ta còn…”

Ba Nhĩ Đức Nhĩ chưa kịp dứt lời, A Tạp Toa đã lạnh lùng bịt miệng hắn lại.

Hắn chỉ có thể điên cuồng vùng vẫy, tựa như một con cá nằm trên thớt, vô lực phản kháng.

“Phiền phức!”

A Tạp Toa hờ hững phất tay, một cổng không gian xuất hiện.

Trước khi bước vào, y quay đầu lại, nhàn nhạt liếc nhìn Vũ Thần Tiên và Tiết Kiêu, chậm rãi nói.

“Vũ Thần Tiên, Tiết Kiêu. Bổn tọa nhớ kỹ tên hai người các ngươi. Nhớ kỹ, bổn tọa là Hồng Đế – A Tạp Toa, đệ nhất chí tôn của Thánh Huyết nhất tộc. Tương lai nếu gặp lại, mong rằng các ngươi sẽ không nhỏ yếu như thế này nữa.”

Dứt lời, cả ba người A Tạp Toa, Y Phù Lâm, Ba Nhĩ Đức Nhĩ liền bước vào cổng không gian, biến mất khỏi chiến trường.

Dưới mặt đất, Vũ Thần Tiên được Phạm Thiến trị thương, khóe miệng yếu ớt nhếch lên.

Hắn sống lâu như vậy, chưa từng thấy kẻ nào ngạo mạn như thế. Cũng chưa từng thấy bản thân… nhỏ yếu đến nhường này.

Một kích toàn diệt, đối phương hoàn toàn không xem bọn hắn là đối thủ.

Cho dù là đối mặt với Tư Đồ Xương hay Đái Duật Vân, hắn cũng chưa có loại cảm giác bị áp đảo tuyệt đối như vậy.

Hắn thì thào, ánh mắt lóe lên chiến ý chưa từng có.

“Bất quá… ngươi có loại năng lực này… A Tạp Toa, ta, Vũ Thần Tiên, phục.”

…

Bên phía Công Tu Phàm cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Vốn dĩ Thiên Đấu Cấm Quân đã bị năng lực kỳ quái của Y Phù Lâm làm cho mất đi tự tin, nay Tiết Kiêu mất đi khả năng chiến đấu lại càng khiến chiến ý toàn quân tụt dốc không phanh.

Lúc này, một tướng sĩ vội vàng tiến lên, nghiêm giọng nói.

“Công tướng quân, xin ngài mau chóng ra lệnh!”

Công Tu Phàm lập tức trầm giọng đáp.

“Dẫn quân tiến nhập Định An Thành! Bộ phận tinh nhuệ lập tức hướng về Định An Phủ, phần còn lại tản ra, khống chế toàn bộ sản nghiệp còn lại của Định gia!”

Dứt lời, hắn đưa mắt đảo qua chiến trường, đột nhiên cau mày.

“Chủng Thượng Anh! Chủng Thượng Anh ở đâu?”

Một nữ tử yểu điệu bước ra, thanh âm hơi run rẩy..

“Công tướng quân, tại hạ có mặt.”

Công Tu Phàm vừa điều chỉnh cho Tiết Kiêu nằm ngay ngắn trên mặt đất, vừa nói.

“Ngươi giúp ta chữa thương cho Tiết Kiêu. Ta đã giúp hắn ổn định khí huyết, nhưng những thứ về sau phải nhờ ngươi hỗ trợ.”

Bây giờ hắn còn phải điều binh khiển tướng, không thể nán lại ở đây quá lâu được.

Hơn nữa toàn quân bây giờ đang hoang mang, hắn cũng cần cấp tốc đứng ra để ổn định sĩ khí.

Lúc này, một tướng sĩ khác chần chừ lên tiếng.

“Nhưng tướng quân, còn nhóm người Tinh La? Chúng ta nên đối phó thế nào?”

Nói rồi, hắn nhìn về phía Vũ Thần Tiên đang trọng thương.

Công Tu Phàm liếc mắt, quyết đoán nói.

“Mặc kệ bọn chúng. Vũ Thần Tiên cũng đã trọng thương, đôi bên đều sợ ném chuột vỡ bình, bọn hắn sẽ không dám cản trở chúng ta vào lúc này.”

Nghe vậy, mấy vị tướng sĩ nòng cốt liền tuân lệnh, lập tức dẫn binh ồ ạt tràn vào Định An Thành.

…

Phía xa, Miêu Lĩnh quan sát tình hình, thấp giọng hỏi Lý Bộ Trần.

“Đại nhân, chúng ta có cần ngăn bọn họ lại không?”

Lý Bộ Trần lúc này toàn thân rách rưới, sắc mặt trắng bệch. Hắn khẽ lắc đầu, trầm giọng đáp.

“Không cần. Chuyện này đến đây coi như chấm dứt. Chúng ta cũng không thể vì một chút ân tình kia mà liều mạng cho lão già đó được.”

Hắn dừng một chút, rồi nói tiếp.

“Bảo Tào Triệt vào thành, dẫn Tiểu Tín ra đây. Nếu không chỉ cần chậm một khắc nữa thì muốn thoát thân cũng không dễ dàng gì.”

Tào Triệt trước đó không lâm vào chiến đấu quá nhiều, thể lực vẫn còn sung mãn. Lúc này để hắn đi vào Định An Thành là thích hợp nhất.

Kỳ thực nếu không phải Lý Bộ Trần đã cạn kiệt thể lực, hắn cũng đã tự mình ra tay rồi.

Lúc này, hắn thở hắt ra, vừa vận khí hồi phục, vừa nghiến răng chửi rủa trong lòng.

“Tên điên kia! Vũ Hồn của ta đúng là rồng, nhưng cũng chẳng phải chân long. Muốn giết rồng thì vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm mà giết…”

Mà ngay trong lúc ấy, cao trào của trận chiến tại Định An Thành cũng chính thức khép lại.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

conan-chi-ta-la-bac-si-phap-y.jpg
Conan Chi Ta Là Bác Sĩ Pháp Y
Tháng 1 18, 2025
muc-than-ky-bat-dau-tan-phe-lao-thon-danh-dau-hoang-co-thanh-the.jpg
Mục Thần Ký: Bắt Đầu Tàn Phế Lão Thôn Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể
Tháng 2 2, 2026
nu-hiep-cham-da.jpg
Nữ Hiệp Chậm Đã
Tháng 1 20, 2025
nguoi-o-trom-mo-vet-dat-ba-thuoc-lam-cho-tong-tu-lam-te-ran
Người Ở Trộm Mộ: Vét Đất Ba Thước Làm Cho Tống Tử Làm Tê Rần
Tháng mười một 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP