-
Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư
- Chương 833: Tôn Na Na trở về
Chương 833: Tôn Na Na trở về
Câu chuyện của Đạm Đài Biệt Trần Dã không nghe, nhưng cũng may tên này do dự, không hoàn thành nghi thức kia.
Nếu không Trần Dã thật đúng là không biết đối đãi với tên này thế nào.
Đến mức có phải là giấu người ở những nơi khác không
Cũng không phải là không có khả năng đó.
Đạm Đài Biệt nếu thật sự làm như vậy, cũng không phải là Đạm Đài Biệt nữa.
Sau đó, Trần Dã ngay trước mặt Đạm Đài Biệt, đập vỡ lư hương của hắn, phá hủy pháp trận của hắn.
Sau đó nữa
Đạm Đài Biệt hùng hùng hổ hổ đuổi Trần Dã đi.
Vừa đóng cửa lại, Trần Dã liền nghe được tiếng gào khóc của Đạm Đài Biệt trong cửa.
Tiếp theo chính là xem xét gian phòng của Từ Lệ Na và Cung Dũng.
Lúc này Cung Dũng còn đang ở trong cửa hàng giúp người khác cải tiến xe di cư, phòng của hắn chỉ là nơi để ngủ.
Trần Dã mang theo Thiết Sư cùng mấy người xem xét trong ngoài vật tư của Cung Dũng một vòng, cuối cùng cũng không thấy có chỗ nào kỳ quái.
Cung Dũng xem như an toàn.
Gian phòng của Từ Lệ Na lại càng an toàn hơn.
Kỳ thật Từ Lệ Na cũng nghe được tiếng nói mớ bên tai kia, nhưng nàng từ đầu đến cuối đều không có ý nghĩ muốn triệu hoán người nào đó đến nhân gian.
Cuối cùng đi tới gian phòng của Tôn Thiến Thiến.
Đứng bên ngoài gian phòng này, Trần Dã mới cảm giác được áp lực lớn hơn so với vừa rồi.
Đây chính là Tôn Thiến Thiến, một vị kinh tài tuyệt diễm nhất trong danh sách Kiếm Tiên.
Lúc trước trong trận chiến với Đệ Nhị, Tôn Thiến Thiến còn muốn cưỡng ép tăng lên danh sách 5 để liều mạng với Đệ Nhị.
Nữ nhân này đã từng liều mạng vì mình.
Chuyện của Tôn Thiến Thiến, mình đã nghe nói trong đêm nàng say loạn kia.
Nếu như Tôn Thiến Thiến thật sự gọi Tôn Na về
Chẳng lẽ sau này mình phải ở cùng một con quỷ dị trong cùng một đội xe?
Vẻn vẹn chỉ nghĩ đến khả năng này, Trần Dã liền có chút bực bội.
“Cốc cốc cốc!”
Cánh cửa này, cuối cùng cũng gõ xuống.
Lúc tâm Trần Dã đang từ từ chìm xuống, cửa được mở ra.
Gương mặt vừa ngầu vừa đáng yêu của Tiểu Ngư Nhi xuất hiện sau khe cửa.
“Sao ngươi lại tới đây?”
Trần Dã mặt tối sầm: “Hai ta ở ngay bên cạnh, ta không thể tới sao?”
“Tỷ ngươi có ở nhà không?”
“Không có, ngươi ngày mai lại đến đi!”
Nói xong, Tiểu Ngư Nhi liền muốn đóng cửa.
Trần Dã bắt đầu lo lắng, cuộc sống của Tôn Thiến Thiến rất đơn điệu, ngày thường ngoài tu luyện chính là ở nhà.
Vài ngày trước mình đã cho người thông báo nàng có thể có phiền toái lớn.
Dựa theo thói quen của nàng, nữ nhân này rất có thể sẽ ở trong nhà, làm sao có thể không ở nhà?
Chẳng lẽ
Mặt Trần Dã đen như đáy nồi, trên tay vừa dùng lực, trực tiếp đẩy cửa ra.
Tiểu Ngư Nhi không chú ý, trực tiếp bị lực lớn của Trần Dã đẩy ngã ngồi bệt xuống đất.
“Trần Dã, ngươi vương bát đản ”
“Biểu tỷ ”
Tiểu Ngư Nhi sốt ruột hô lớn về phía phòng ngủ.
Tâm Trần Dã trong nháy mắt chìm đến đáy cốc, chạy hai bước về phía phòng ngủ.
Lúc này cửa phòng ngủ đang đóng, Trần Dã thậm chí có thể nhìn thấy ánh sáng lóe lên trong phòng ngủ qua khe hở trên dưới cửa.
Lúc này đã không quan tâm được nhiều như vậy, Trần Dã trực tiếp một chân đá văng cửa phòng ngủ.
Cửa bị đẩy ra.
Trần Dã nhìn thấy một màn khiến hắn trợn mắt há hốc mồm.
Lúc này Tôn Thiến Thiến, đang an tĩnh ngồi xếp bằng trong gian phòng trống rỗng.
Trước mặt nàng, là một cái lư hương, chính giữa lư hương cắm ba cây hương, khói xanh lượn lờ bốc lên.
Mà phía sau lư hương, là một pháp trận quen thuộc.
Pháp trận phát ra ánh sáng, chậm rãi chuyển động trên mặt đất.
Thiếu nữ tóc hồng ngồi xếp bằng trước lư hương, trên gương mặt kia đã đầy nước mắt, nước mắt theo gò má trượt xuống, nhỏ xuống mặt đất trước người, làm ướt một mảng.
Tựa hồ phát giác được động tĩnh bên cửa phòng, mái tóc hồng nhạt hơi rung nhẹ, gương mặt tinh xảo như tinh linh kia nhìn về phía Trần Dã.
Trần Dã trố mắt đứng nhìn, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Cũng vào lúc này, pháp trận đang phát sáng trở nên đen nhánh, là loại màu đen thâm trầm nhất, tất cả ánh sáng tiếp xúc đến màu đen trong nháy mắt, đều sẽ bị thôn phệ.
“Thiến Thiến, Thiến Thiến ”
Một âm thanh sâu thẳm, từ trong màu đen truyền ra, tựa hồ nơi đó thật sự có người đang kêu gọi Tôn Thiến Thiến.
Tôn Thiến Thiến toàn thân chấn động, tay nắm chặt Hỏa Long kiếm.
“Tỷ, tỷ là là ”
Lúc này Tôn Thiến Thiến, một câu cũng nói không hoàn chỉnh, cả người đều đang run rẩy theo tiếng nói quen thuộc này.
Lông mi khẽ run, đôi mắt trong suốt kia, nhìn chằm chằm vào sâu trong bóng tối.
Nơi đó màu đen tụ lại, tựa hồ có thứ gì đó đang đẩy lùi bóng tối, đi ra từ nơi sâu thẳm.
“Thiến Thiến, là ngươi đang kêu gọi ta sao?”
“Thiến Thiến, ta nghe được âm thanh của ngươi!”
“Thiến Thiến ”
Từng tiếng kêu gọi càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.
Một thân ảnh yểu điệu uyển chuyển càng ngày càng rõ ràng.
Tôn Thiến Thiến gắt gao cắn môi, bởi vì cảm xúc quá mức kích động, dẫn đến bờ môi bị cắn rách cũng không hay biết, máu tươi đỏ thắm theo khóe miệng nhỏ xuống.
Sắc mặt Trần Dã cực kỳ khó coi, Thiết Sư ngơ ngác đứng sau lưng Trần Dã, hắn căn bản không cách nào phán đoán thế cục trước mắt.
Tôn Thiến Thiến há to miệng, muốn nói chuyện, nhưng cảm giác cổ họng mình như bị chặn lại, chỉ có thể phát ra âm thanh “nghẹn ngào”.
“Thiến Thiến ”
Âm thanh kia cuối cùng vẫn xuyên qua thời không đi tới nhân gian.
Đó là một nữ nhân có dáng dấp giống Tôn Thiến Thiến đến bảy phần, chỉ là dáng người trông có liệu hơn Tôn Thiến Thiến rất nhiều, khuôn mặt trông cũng nhiều một phần trầm tĩnh và thong dong.
Nữ nhân mặc một bộ váy dài màu đen rất bình thường, nửa người trên là một chiếc áo cao bồi, mặt mày hài hòa ấm áp.
Lúc nhìn thấy người này, Tôn Thiến Thiến đã hoàn toàn sụp đổ.
Tiểu Ngư Nhi cũng trợn mắt há hốc mồm: “Đại đại biểu tỷ!”
Vị trước mắt này, bất ngờ chính là người mà lúc trước Tôn Thiến Thiến giả mạo, thân tỷ tỷ của nàng, Tôn Na Na.
Tôn Na Na nhìn Tôn Thiến Thiến đã xụi lơ trên mặt đất như một đống bùn nhão, ôn nhu đi qua.
Hai tỷ muội lúc này ôm nhau, nước mắt làm ướt bả vai của nhau.
“Tỷ tỷ ”
Tôn Thiến Thiến cuối cùng cũng gạt ra được từ này từ cổ họng.
“Ta đây, Thiến Thiến, tỷ tỷ vẫn luôn ở đây ”
Thanh âm ôn hòa, êm tai, không có nửa điểm quỷ khí.
Ngay lúc này, mũi kiếm Hỏa Long từ sau lưng Tôn Na Na đâm xuyên ra.
Người nắm chuôi kiếm, là Tôn Thiến Thiến