Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cuu-mang-cai-nay-chua-cuu-the-qua-lao-luc

Cứu Mạng, Cái Này Chúa Cứu Thế Quá Lão Lục

Tháng 12 14, 2025
Chương 2080: Kết thúc cảm nghĩ Chương 2079: Tai Thiên Đế tang lễ
su-ton-dung-hoang-ta-dan-thien-dinh-phuc-diet-tay-phuong.jpg

Sư Tôn Đừng Hoảng, Ta Dẫn Thiên Đình Phúc Diệt Tây Phương!

Tháng 1 31, 2026
Chương 157 bên trong! Quá trúng! Chương 156 Ma Ngang Thái Tử cùng Tiểu Bạch Long...
pokemon-bat-dau-carbink-dot-bien-diancie

Pokemon: Bắt Đầu Carbink, Đột Biến Diancie

Tháng mười một 26, 2025
Chương 1591: Hào quang đúc thần cách, mới tinh Quang Huy đại thần (chính văn xong) Chương 1590: Kỷ nguyên mới
linh-khi-khoi-phuc-ta-co-van-nang-hop-thanh-dai.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Ta Có Vạn Năng Hợp Thành Đài

Tháng 1 19, 2025
Chương 726. Đáp án của ngươi Chương 725. Điểm cuối cùng (3)
2af2027a611dfe30f8b619ba66b052a7

Mang Bệnh Sắp Chết Kinh Ngồi Dậy, Cường Giả Đúng Là Chính Ta

Tháng 10 19, 2025
Chương 476: Đại kết cục Chương 475: Nhất phẩm trận sư
vong-du-chi-tien-hoa.jpg

Võng Du Chi Tiến Hóa

Tháng 2 21, 2025
Chương 365. Hướng Thánh Thành tiến quân Chương 364. Chuẩn bị cuối cùng
trong-vong-mot-dem-lich-su-dut-gay-ta-den-tai-hien-lich-su

Trong Vòng Một Đêm Lịch Sử Đứt Gãy? Ta Đến Tái Hiện Lịch Sử

Tháng 1 31, 2026
Chương 1157 mục đích thực sự (2) Chương 1157 mục đích thực sự (1)
dai-duong-ly-nhi-lai-bi-ta-danh.jpg

Đại Đường: Lý Nhị Lại Bị Ta Đánh

Tháng 1 20, 2025
Chương 364. Thân gia, có thể không mượn một bước nói chuyện? Chương 363. Lần này, trẫm cách cục đánh cho rất mở a
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 45: Vũ Canh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 45: Vũ Canh

Minh Nguyệt bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc, mở mắt ra đã thấy ca ca Mặc Hiên của mình và một quái nhân chụm lại đánh nhau.

Kiếm quang trong tay Mặc Hiên biến hóa khôn lường, thế mà cuối cùng đều bị người kia nhẹ nhõm trách thoát. Nếu không phải không gian trong phòng hơi nhỏ, lại bị Mặc Hiên dùng kiếm chiêu dồn vào trong góc, người kia cũng không cần xuất chưởng phản kích.

Một chưởng này đánh vào thân kiếm, chân khí đẩy lùi Mặc Hiên ra sau mấy bước.

Mặc Hiên vừa định thần lại, một quyền đã gần ngay trước mắt.

“Ca ca!”

Minh Nguyệt thấy Mặc Hiên bị đánh ngã, vội vàng rút nhuyễn kiếm trên eo ra, nhón chân một cái đã ngăn ở chính giữa hai người.

“Không được làm hại ca ca ta!”

“Minh Nguyệt, đừng làm bừa!”

Vũ Canh đầy mặt khó chịu nhìn hai người: “Các ngươi bị truy sát cũng phải. Một người thì vừa gặp đã rút kiếm ra chào hỏi, một người thì không có não.”

“Ngươi cản ta làm gì, cản cái tên dở người ở đằng sau kìa.”

Minh Nguyệt nghi hoặc nhìn Mặc Hiên: “Ca à, chuyện này là sao?”

“Tên kia phá cửa mà vào, điệu bộ hung ác. Ta định chế phục trước rồi hỏi rõ đầu đuôi, không ngờ…” Mặc Hiên trầm mặc, ở cái chỗ này tại sao gặp ai cũng mạnh hơn mình vậy?

Minh Nguyệt nghe xong lại quay qua nhìn tướng mạo của Vũ Canh, thầm chậc lưỡi, chả trách ca ca kích động như vậy, gã này vừa nhìn đã biết không phải hạng tốt lành gì.

Vũ Canh nhìn qua chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng đầu tóc bạc trắng, trên mặt trên mình lại có nhiều vết sẹo nhỏ như dao khứa làm cho tướng mạo trở nên hung ác. Tròng mắt màu đỏ cùng với cặp răng nanh lộ ra lúc cười lên càng dễ để người ta sinh lòng kiêng kỵ.

Thế giới này cũng không phải xã hội hiện đại, chỉ cần ngoại hình có chút khác thường đã dễ dàng bị mọi người xa lánh, chứ đừng nói tới toàn thân khác thường như Vũ Canh.

Vũ Canh cũng rất bất đắc dĩ.

Hắn chỉ định hù chơi một chút, không ngờ gặp phải thằng liều Mặc Hiên, chưa gì đã rút kiếm ra chém. Con mẹ nó chứ chế phục, Vũ Canh cảm thấy nếu mình ban nãy không nhanh thì hẳn là đã mất một chân, một tay. Người bình thường chế phục có ai rút kiếm ra chém như vậy không?

Còn nói ta hung ác!

Vẻ ngoài quan trọng như vậy sao!?

“Được rồi, kiếm cũng đã rút, vậy để ta xem thử thực lực của hai ngươi thế nào đi!” Vũ Canh nhón chân, thân hình lập tức như một con báo săn nhào về Minh Nguyệt, bàn tay như hóa thành móng vuốt dã thú, đầu ngón tay phát ra quang mang màu bạc sắc bén.

Minh Nguyệt tuổi nhỏ nhưng tâm lý chiến đấu rất tốt, nhìn thấy tốc độ nhanh chóng của Vũ Canh cũng không kinh hoàng. Cổ tay Minh Nguyệt khẽ lắc một cái, lưỡi kiếm trong tay như dải lụa bay múa quất về phía Vũ Canh.

Keng keng keng keng, tiếng kim thiết va nhau liên tiếp vang lên. Vũ Canh song thủ như vuốt mèo không ngừng đánh vào thân nhuyễn kiếm, móng tay chạm vào lưỡi kiếm lóe ra từng hồi hoa lửa.

“Ahhh”

Minh Nguyệt bị kình lực lúc va chạm chấn đến cánh tay run rẩy, chỉ trong một thoáng bàn tay đã tê liệt để nhuyễn kiếm rơi trên mặt đất.

“Kiếm tốt đó chứ, chỉ là ngươi còn yếu quá.” Vũ Canh nhìn lưỡi kiếm chịu tới mười hai trảo của mình vẫn không chút tổn hại, tặc lưỡi khen ngợi.

“Không được ức hiếp muội muội ta!”

Chợt, Mặc Hiên từ phía sau xông tới nhặt lên nhuyễn kiếm, cầm song kiếm nhào tới tấn công Vũ Canh.

Song kiếm trong tay Mặc Hiên cùng lúc dùng ra hai loại kiếm thuật, trường kiếm tiến thẳng không lùi, dứt khoát, nguy hiểm; nhuyễn kiếm lại uốn éo như rắn, mềm mại như nước, âm hiểm, xảo trá.

Nhìn Mặc Hiên nhất tâm nhị dụng, lại có thể phát huy hai loại kiếm thuật đến trình độ bình thường không hề trúc trắc, Vũ Canh nổi lên khoái ý.

“Khá lắm, để xem ngươi chịu được bao lâu.”

Tà Hổ Đoạt Mệnh Tam Thập Lục Trảo!

Vũ Canh gầm lên một tiếng, Mặc Hiên hoa mắt, cảm thấy như có một con hổ trắng nhào về phía mình. Một giây sau trảo ảnh liên miên phủ kín tầm mắt, để Mặc Hiên phải từ thế công chuyển thành thế thủ, đau khổ chống đỡ.

Chưa tới bốn giây, Vũ Canh tung ra liên hoàn ba mươi sáu trảo, trong đó chiêu chiêu sát ý tung hoành, đều là lợi trảo đòi mạng. Ba mươi sáu trảo đánh xong, tất cả phòng thủ của Mặc Hiên đều bị đánh tan, trên ngực, trên cổ, cánh tay đều trầy trụa thương tích. Vũ Canh gầm lên một tiếng, đổi trảo thành chưởng, lao tới một đòn đánh Mặc Hiên bay ngược ra xa.

Một đòn này chẳng những đánh bay thân thể Mặc Hiên, còn vô tình đánh bay ngạo khí trong lòng hắn. Mặc Hiên biết rõ Vũ Canh chưa hề dùng tới toàn lực mà chỉ dùng lực lượng ngang bằng mình để chiến đấu. Hơn nữa hắn còn thu tay, nếu không sáu trảo cuối cùng kia đủ để lấy mạng Mặc Hiên mấy lần.

“Ca ca!”

Minh Nguyệt nhào tới đỡ lấy Mặc Hiên, chỉ thấy Mặc Hiên cho dù sắc mặt trắng bệch, toàn thân đau đớn nhưng vẫn kiên cường chịu đựng, ra vẻ không sao.

“Minh Nguyệt đừng lo lắng, chịu chút ngoại thương mà thôi.”

Minh Nguyệt thấy cảnh này trong lòng đau xót, quay qua căm hận nhìn Vũ Canh:

“Tên khốn, rốt cuộc ngươi muốn làm gì!?”

Vũ Canh hai tay đặt trên đầu gối ngồi xổm xuống cười khằng khặc nhìn hai người. “Ta muốn làm gì thì làm, các ngươi quản được sao?”

Trước đây Vũ Canh vốn là đứa trẻ sống khá nội tâm, tự ti, ít nói, từ ngày đi theo Mộc Nhiên lại dần bị lây nhiễm trở nên hoang dại tùy ý, còn biết nói mấy câu làm người ta không biết trả lời làm sao. Mộc Nhiên vì chuyện này đau đầu không thôi, cũng không biết đệ tử hâm mộ mình cuồng nhiệt như vậy là tốt hay xấu.

“Được rồi, chơi xong. Đến chuyện chính.”

“Ta đến đây có hai chuyện. Thứ nhất chính là thông báo chuyến đi của hai ngươi đến nước Ngô lần này do ta toàn quyền phụ trách, yêu cầu các ngươi thành thật phối hợp để tránh xảy ra phiền phức không đáng có.”

“Ngươi?”

“Có được không vậy?”

Mặc Hiên nhíu mày, tuy bản thân bị đối phương đánh bại là thật, nhưng chẳng có ai muốn giao tính mạng của mình vào tay một đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi như vậy cả. Mặc Hiên vẫn hi vọng chuyến này có thể để cho một người lớn tuổi, có cả thực lực lẫn kinh nghiệm phụ trách.

Mặc Hiên bất an, còn Minh Nguyệt không thích ra mặt. “Chúng ta có thể đổi người không?”

Vũ Canh nhếch miệng cười, thừa biết hai huynh muội này thấy mình tuổi nhỏ nên không tin tưởng. Thật ra có thể đi đến hôm nay, Vũ Canh đã gặp rất nhiều người không tin tưởng mình, không nguyện ý cho mình cơ hội.

“Nói cho các ngươi biết, với chút tiền ấy căn bản không mời nỗi ta dẫn đội. Cho nên đừng có được lợi mà còn không biết tốt xấu.”

“Chuyện thứ hai, rất quan trọng. Nhưng các ngươi khó ưa nên ta cũng không thèm nói.”

Vũ Canh cũng không thèm quan tâm hai người cảm nhận thế nào, bảo bọn họ thu dọn hành lý chuẩn bị lên đường xong thì quay đầu liền đi.

Bỏ lại Mặc Hiên tại chỗ trầm mặc và Minh Nguyệt tức tới dậm chân.

“Ca ca, bọn họ khi dễ người quá đáng. Vậy mà cho một tên nhóc đáng ghét đến bảo hộ chúng ta!”

Mặc Hiên thở dài: “Phóng lao thì theo lao thôi chứ biết sao giờ. Tên kia tuy là đáng ghét nhưng xem ra thân phận không tầm thường, tính tình của hắn lại khó chịu như vậy, chúng ta đoạn đường này vẫn không nên chọc hắn thì hơn.”

“Minh Nguyệt ngoan, ráng chịu đựng một chút.” Mặc Hiên xoa đầu Minh Nguyệt, an ủi nói.

“Hừ, một ngày nào đó muội lợi hại rồi nhất định sẽ quay về đây đánh hắn thành đầu heo luôn.” Minh Nguyệt nâng nắm tay nhỏ lên, mặt đầy quyết tâm nói.

Đây xem như một cái mục tiêu nho nhỏ trên con đường trở thành nữ đại hiệp của nàng.

…

Hành lý không nhiều, chỉ cần thu xếp một thoáng là xong. Lần này rời đi, ngoại trừ hai huynh muội Mặc Hiên và Minh Nguyệt thì chỉ có thêm duy nhất một người là Vũ Canh.

Vũ Canh ngồi đánh xe ngựa, hai huynh muội thì cùng nhau chen chúc trên kiệu xe.

Đi được một lúc, vẫn là Minh Nguyệt không chịu được tịch mịch, vén màng ló cái đầu nhỏ ra nhìn Vũ Canh.

“Này, tóc bạc, lần này thật sự chỉ có ba người chúng ta sao?”

“Kêu ta Vũ Canh ca thì ta nói cho ngươi biết.” Vũ Canh chỉ thuận miệng cợt nhã một câu, không ngờ Minh Nguyệt lại rất nhu thuận nói: “Vũ Canh ca, thì ra ngươi tên là Vũ Canh. Tên lạ quá.”

Vũ Canh thoáng quay đầu về sau nhìn Minh Nguyệt. Nữ hài này nhìn xấu xấu bẩn bẩn, nhưng sau khi tắm rửa lại trắng trẻo xinh xắn, đôi mắt long lanh to tròn, môi hồng chúm chìm, cười lên hệt như một tiểu thiên sứ.

Cô nàng này hiển nhiên cũng hiểu rõ vẻ ngoài của mình có bao nhiêu lực sát thương, toan tính trêu chọc Vũ Canh một trận.

Đáng tiếc, Vũ Canh chơi với chó không chơi với người, chút nhan sắc này không thể làm hắn động lòng.

Vũ Canh quay đầu về phía sau nháy mắt với Minh Nguyệt, cười tà nói: “Tên lạ vậy mới dễ nhớ. Có khi cả đời ngươi cũng sẽ không quên được ta.”

“Hừ, ai mà thèm nhớ ngươi chứ.” Ăn trộm không thành còn bị mất nắm gạo. Minh Nguyệt bị trêu chọc, tức giận quay đầu vào trong xe, bên ngoài thì vang lên tiếng cười ngả ngớn của Vũ Canh.

“Ca à.. Huynh xem hắn kìa!”

Mặc Hiên im lặng cầm kiếm ngồi ở trong xe, lúc này cũng chỉ biết cười khổ. Lúc này giọng của Vũ Canh lại vang lên: “Khỏi mách với ca ngươi, hắn mà đánh được ta thì sớm đã rút kiếm ra chém rồi. Không cần đợi ngươi nhắc nhở.”

“Sau khi đến khách điếm Vạn Xuân thì chúng ta sẽ hội hợp với đám người tiêu cục Phi Long, cùng nhau lên đường. Ngươi đã kêu ta một tiếng Vũ Canh ca chân tình như vậy, ta cũng không phải dạng nói ra rồi nuốt lời.”

Minh Nguyệt méo môi trợn mắt: “Coi như ngươi còn chút lương tâm.”

Vũ Canh ở bên ngoài mỉm cười không nói, híp mắt nhìn trời xanh mây trắng lặng lẽ trên đầu. Lương tâm thứ ấy ta đã sớm ném cho chó ăn rồi.

Cũng may là ném không hết.

Cũng may…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tay-du-thinh-kinh-dem-than-tien-kho-khoc.jpg
Tây Du: Thỉnh Kinh Đem Thần Tiên Khó Khóc
Tháng 1 26, 2025
manh-nhat-chien-than-he-thong.jpg
Mạnh Nhất Chiến Thần Hệ Thống
Tháng mười một 27, 2025
cau-tai-dong-cung-tang-thien-phu-phat-hien-thai-tu-than-nu-nhi.jpg
Cẩu Tại Đông Cung Tăng Thiên Phú, Phát Hiện Thái Tử Thân Nữ Nhi
Tháng 1 18, 2025
chan-kinh-can-bo-de-to-su-dung-la-ngoc-hoang-dai-de.jpg
Chấn Kinh! Cần Bồ Đề Tổ Sư Đúng Là Ngọc Hoàng Đại Đế?
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP