Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Hỏa Ảnh Biến Thân Hệ Thống

Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Tháng 1 16, 2025
Chương 907. Chương cuối Chương 906. Tiếng gáy kinh lôi
tai-hogwarts-doc-sach-thoi-gian

Tại Hogwarts Đọc Sách Thời Gian

Tháng mười một 2, 2025
Chương 1848: Thần sáng công tác Chương 1847: Quang vinh thời khắc
one-piece-ta-la-hau-can-hoang-de-la-cai-quy-gi-vay.jpg

One Piece: Ta Là Hậu Cần, Hoàng Đế Là Cái Quỷ Gì Vậy

Tháng 12 3, 2025
Chương 436: Cuối cùng Poneglyph Chương 435: Nhất vô giải Thần Tị
ta-nhan-vat-phan-dien-bat-dau-lien-muon-tu-hon-thien-menh-nu-de.jpg

Ta Nhân Vật Phản Diện, Bắt Đầu Liền Muốn Từ Hôn Thiên Mệnh Nữ Đế ?

Tháng 2 24, 2025
Chương 218. Đại kết cục Chương 217. Võ đức dồi dào!
my-hero-academia-cuc-diem-kiem-hao.jpg

My Hero Academia Cực Điểm Kiếm Hào

Tháng 1 18, 2025
Chương 572. Đại kết cục - FULL Chương 571. Tuế nguyệt luân chuyển
ta-ve-ra-phu-luc-tat-bi-cam-dung.jpg

Ta Vẽ Ra Phù Lục Tất Bị Cấm Dùng

Tháng 4 30, 2025
Chương 0. Hoàn tất phục bàn Chương 259. Giang Thành về hưu sinh hoạt
ta-long-yeu-nhat-ta-tro-tay-om-di-long-than-hoa-ty-muoi.jpg

Tà Long Yếu Nhất? Ta Trở Tay Ôm Đi Long Thần Hoa Tỷ Muội

Tháng 2 9, 2026
Chương 477: Giao lưu hội Chương 476: Bây giờ còn có ai cảm thấy, hắn không đủ tư cách sao
hai-tac-bat-dau-hai-quan-thuong-uy-ta-mo-ca-manh-len.jpg

Hải Tặc: Bắt Đầu Hải Quân Thượng Úy, Ta Mò Cá Mạnh Lên

Tháng 1 23, 2025
Chương 397. Mới mạo hiểm Chương 396. Trứng màu: Ngư Nhân đảo đặc khu thành lập
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 26: Kỳ Duyên?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 26: Kỳ Duyên?

“Cho dù ngươi là Thiên Yêu, cũng phải mọi sự lấy cẩn thận làm gốc. Chỉ có thuận lợi trưởng thành thì hai chữ Thiên Yêu mới danh xứng với thực.”

“Thái Tử kia không biết chí hướng thế nào, nếu như nó ngu xuẩn càn rỡ, vậy thì phải tránh xa chứ đừng dại mà theo. Phải giữ được mạng thì mới báo được thù, ngươi có hiểu không?”

Tham Lang nằm nghỉ mấy ngày thì thương thế đã lành, trước khi rời đi bị Mộc Nhiên ngăn lại dặn dò một trận. Tham Lang từ ban đầu có chút cảm động cho đến nửa giờ sau thì cũng cảm động đến mệt mỏi.

“Ta hiểu, ta đều hiểu, bây giờ có đi được chưa?”

Mộc Nhiên nhìn nó, nhớ lại dáng vẻ năm đó mình tiễn Khiếu Nguyệt đi, trong lòng không khỏi bồi hồi.

“Được rồi, nói nhiều thì ngươi bảo phiền, mau mau cút đi.”

Tham Lang chạy được xa, quay đầu nhìn lại thấy Mộc Nhiên vẫn đang dõi nhìn theo. Nó thấp đầu, nhỏ giọng nói một câu “Bảo trọng” rồi cứ thế mà đi. Con sói nhỏ bước đi đơn độc về phía hoàng hôn, cái bóng bị tà dương kéo ra thật dài.

Mộc Nhiên đặt Hỏa Diễm Tích trên đùi, nhẹ nhàng vuốt ve nó, con hàng này kể từ sau hôm bị đánh thì tâm trạng luôn không tốt, bắt đầu thích nhõng nhẽo.

“Mềm quá dễ cong, cứng quá dễ gãy. Ngươi có thể giữ lại kiêu ngạo trong lòng mình, nhưng không thể để nó ảnh hưởng mà mất khôn ngoan.”

“Thiên Yêu chỉ là cái danh, quan trọng là ngươi phải biết chính mình hiện tại có bao nhiêu cân lượng, đang đứng ở vị trí nào, nếu không sẽ dễ dàng lầm đường lạc lối.”

Mộc Nhiên nói xong, cảm thấy bao nhiêu lời hay ý đẹp cũng đã đem ra, thế mà khi nhìn xuống lại thấy Hỏa Diễm Tích đã lăn ra ngủ khò khò từ lúc nào. Quả thật có loại cảm giác như cởi hết xiêm y cho người mù xem.

“Tên nhóc này, cũng không biết bao giờ mới trưởng thành.”

Lý Lan Anh bay đến bên cạnh hắn, mỉm cười.

“Nó nhìn như tùy tiện, thật ra lại rất láo cá, thông minh. Hôm đó nó kiếm chuyện với Tham Lang cũng là vì giúp ngươi ra mặt.”

Mộc Nhiên thở dài. “Ta biết chứ, còn tưởng nó có thể đánh thắng đâu.”

Hỏa Diễm Tích ngoại trừ ngọn lửa sở trường, còn có một cái lưỡi vô cùng linh hoạt lợi hại, huống hồ trên thân còn có phi kiếm Xích Diễm uy lực to lớn.

Nếu như nó dùng hết thủ đoạn thì thắng thua khó liệu. Chỉ là như vậy thì không công bằng nữa, dù sao Tham Lang cũng mang sẵn một thân thương tích.

“Nó theo ngươi lâu, tính tình cũng bắt đầu bị lây nhiễm.” Lý Lan Anh cười nói: “Nếu là nó của mấy năm trước, e là ngay từ đầu đã tế ra Xích Diễm luôn rồi.”

Mộc Nhiên mỉm cười vuốt ve Hỏa Diễm Tích: “Nó là đứa trẻ ngoan, chỉ là trước đây không có ai hướng dẫn nó những điều đúng đắn thôi. Bây giờ thì có chúng ta rồi.”

Lý Lan Anh quay mặt đi hướng khác. “Còn chuyện của Tham Lang thì sao?”

Mộc Nhiên nhìn về phương xa, nheo mắt.

“Kể ra con chim này cũng biết kiếm chuyện quá.”

Chỗ này cách Vụ sơn cũng phải mấy ngàn dặm, nói đại bàng đuổi theo Tham Lang đến đây, chi bằng nói nó dẫn Tham Lang đến đây thì đúng hơn. Con đại bàng kia đương nhiên không phải loại tốt bụng mà giúp người quen hội ngộ cùng nhau, trong bụng chắc chắn ấp ủ chuyện xấu gì đó.

…

Bên này, Tham Lang vừa ra khỏi bìa rừng liền thấy một bóng đen to lớn đổ ập xuống. Tốc độ của đối phương quá nhanh, nó không tài nào tránh kịp, sau đó liền nằm gọn dưới một đôi vuốt bạc.

Đại bàng nắm Tham Lang lật qua lật lại, còn lắc lắc vài cái, giống như tìm thứ đồ gì mà hoài không ra.

Tham Lang sau khi bị ném xuống đất lần nữa mới chậm rãi nói: “Ngươi cũng kỹ tính thật, đợi ta ra khỏi bìa rừng mới xuống tay.”

Đại bàng nheo mắt: “Ngươi ở trên đỉnh Vụ sơn lục lọi lâu như vậy, thậm chí còn vào mật đạo mấy ngày, trở ra vẫn hoàn tay trắng. Ta đoán không lầm thì đồ vật Khiếu Nguyệt Yêu Vương để lại đều bị thụ yêu kia cuỗm đi mất rồi đúng không?”

Tham Lang bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra ngươi vẫn luôn ở đó.”

Đại bàng lắc đầu rầu rỉ: “Đáng tiếc nó không đưa cho ngươi thứ gì. Ta còn tưởng đợi ở đây sẽ kiếm được chút đồ tốt…”

Nói xong, đại bàng chẳng thèm nhìn Tham Lang thêm một cái, cứ thế mà phẩy cánh bay đi mất.

Tham Lang nhìn nó bay đi xa khuất, ngơ ngác ngồi ở đó thật lâu. “Cứ như vậy mà đi rồi?”

Tham Lang nôn ra một chiếc nhẫn bạc, đây là món đồ mà Mộc Nhiên giao cho nó, nói là bên trong ẩn chứa gia tài của Khiếu Nguyệt Yêu Vương để lại. Trong nhẫn còn nằm đó hai tấm yêu lệnh, mỗi tấm đều chứa một kích toàn lực của Khiếu Nguyệt Yêu Vương.

Vốn dĩ thứ này là Khiếu Nguyệt Yêu Vương để lại cho Mộc Nhiên phòng thân, tổng cộng ba cái. Thế nhưng Mộc Nhiên cảm thấy Tham Lang chuyến này đường xa nguy hiểm nên đưa cho nó hai cái, chỉ giữ lại bên mình một cái mà thôi.

Yêu quái có chiến lực tương đương vạn năm đạo hạnh mới có thể xưng một tiếng yêu vương, một kích toàn lực của Khiếu Nguyệt thì có một ngàn con đại bàng cũng không đủ chết. Đại bàng đi rồi, coi như là nó thoát một mạng, cũng coi như Tham Lang đỡ tốn một tấm yêu lệnh quý giá.

“Com chim này, có chút ý tứ.”

Tham Lang cười cười, phủi phủi trên mình bụi bẩn rồi tiếp tục lên đường. Những chuyện muốn làm ở rừng Tịnh Minh cơ bản đã xong, có chút bất ngờ còn vượt qua mong đợi của nó.

…

Tham Lang đi còn chưa được mấy ngày, Mộc Nhiên hôm đó lại bị Hồn Hoàn làm cho bừng tỉnh.

Hồn Hoàn là Dưỡng Hồn thụ biến hóa mà thành, tự mang linh tính, lại kết nối trực tiếp với linh hồn của Mộc Nhiên. Lúc này nó bay ra trước mặt Mộc Nhiên, run lắc dữ dội, giống như là cảm ứng được cái gì đó.

Mộc Nhiên không hiểu ra sao, chỉ đành ù ù cạc cạc đi theo nó, vậy mà thoáng cái đã đi qua cả ngàn dặm đường, đến gần bên ngoài bìa rừng phía đông. Dọc đường đi qua không ít địa bàn của yêu quái khác, nhưng chúng ngó đầu ra thấy là Mộc Nhiên thì lại vội vã rút cái đầu vào.

Khác với đại bàng quanh năm chỉ thích ngây ngốc ở Vụ sơn, Mộc Nhiên lúc buồn chán sẽ đi ra ngoài tìm mấy con yêu quái lân cận giao lưu cho đỡ buồn. Mà phương thức giao lưu của yêu quái với nhau cũng rất đơn giản, chính là nhào vô đánh nhau, ai đánh thắng thì có quyền nói chuyện, mà ai đánh thua thì đành chịu khó nằm đó vừa thở dốc vừa nghe. Trong cái rừng này hiếm có con yêu quái nào có số má mà chưa từng bị Mộc Nhiên đánh.

Mộc Nhiên nghe thấy có tiếng binh đao, chắc nịch là phía trước có người đánh lộn. Hắn mấy năm này cũng không nhìn thấy chuyện gì vui, bèn hứng thú len lén đi đến bên một gốc cây mà ló đầu ra nhìn xem coi phía trước có chuyện gì mà náo nhiệt đến thế.

Chỉ thấy một đám người đang vây lại một người áo trắng. Mộc Nhiên sau khi nhìn kỹ thì thất vọng rồi, bởi vì người áo trắng kia không phải mỹ nữ gì cả mà là một thiếu niên tuấn tú.

Ài, xem ra mình không có duyên với loại kịch bản anh hùng cứu mỹ nhân kinh điển kia.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì anh hùng cứu mỹ nam cũng không tệ, cũng khá là gay cấn đấy.

Mộc Nhiên nhìn nhìn, trước khi cứu người cũng phải coi bên nào đúng bên nào sai cái đã.

Nếu như bên thiếu niên áo trắng kia sai thì sao? Vậy thì dễ rồi, đỡ vất vả hơn, Mộc Nhiên cũng muốn thử cảm giác cùng nhiều người đè đánh hội đồng một người lắm.

Lúc này thiếu niên áo trắng tuy sắc mặt nhợt nhạt, trên thân có nhiều vết thương, áo trắng nhiễm huyết, thế nhưng thái độ vẫn rất kiên cường bất khuất, một tay cầm chặt ngân thương, một tay gắt gao ôm con chó nhỏ trong ngực.

Mà trước mặt hắn thì là đám người áo đen hung ác, trên tay cầm theo đủ loại binh đao. Mộc Nhiên dùng ngón tay tính nhẩm, tổng cộng có bốn người hết thảy, nhìn qua thì đều là tu sĩ.

Một đánh bốn, kèo này căng rồi.

“Ranh con từ đâu tới, dám cướp chiến lợi phẩm của chúng ta?” Trong đám người áo đen có một người mặc áo rất đen nói.

Thiếu niên áo trắng lập tức lui lại hai bước, chỉa thương về phía trước đề phòng: “Các ngươi đã giết đi phụ mẫu của nó, hay là tha cho nó một mạng đi.”

“Ơ cái thằng này, yêu quái con non bán mới được giá chứ. Nó là tiền đó, tha là tha thế nào được.” Trong đám người áo đen, có một người râu đen nói.

Thiếu niên áo trắng cũng thấu tình đạt lý: “Hay là ta đưa tiền cho các ngươi, mua lại nó.”

“A, thằng này tốt nè!” Trong đám người áo đen có một người đàn ông to béo đi tới, vừa đi vừa vuốt ve cây gậy vừa thô vừa dài của mình, ánh mắt hiện đầy tà quang.

“Nhưng mà xin lỗi nha, bây giờ ngươi cũng là chiến lợi phẩm của bọn ta. Tiền của ngươi là tiền của bọn ta rồi thì còn mua bán chi cho phí công nữa.”

Thiếu niên áo trắng nghe vậy không hề sợ hãi, lặng yên lui lại phía sau thêm hai bước.

“Các ngươi đều là người tu đạo, sao có thể vô sỉ không nói lý lẽ như thế?”

Trong đám người áo đen, có người nghe vậy thì cười hắc hắc.

“Ngươi cũng là tu sĩ, lại đi bảo vệ một con yêu quái. Còn ra thể thống gì chứ!”

Thiếu niên áo trắng nhìn con chó nhỏ đáng thương trên tay, ánh mắt kiên quyết nói: “Hừ, yêu quái cũng là sinh mệnh. Là sinh mệnh thì có thiện có ác, nó hiện tại chẳng làm điều gì nên tội, cớ sao phải giết!”

“Các ngươi bắt yêu mù quáng như vậy, mới là không ra thể thống gì!”

Nói hay lắm!

Mộc Nhiên ở trong bóng tối đưa lên ngón tay cái. Thiếu niên này quả thật có chí khí, còn biết bênh vực yêu quái chúng ta. Có một câu này, một lát ngươi bị đánh chết cũng không cần lo không có người nhặt xác cho ngươi rồi.

Mộc gia ở đây cổ vũ cho ngươi!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-co-the-trao-doi-cong-duc-mo-ban
Ta Có Thể Trao Đổi Công Đức Mô Bản
Tháng 12 30, 2025
truong-sinh-cau-sau-ngan-nam-nhat-ky-bi-lo-ra.jpg
Trường Sinh: Cẩu Sáu Ngàn Năm, Nhật Ký Bị Lộ Ra
Tháng 2 26, 2025
hong-hoang-tu-ma-to-truyen-nhan-den-co-kim-de-nhat-ma.jpg
Hồng Hoang: Từ Ma Tổ Truyền Nhân Đến Cổ Kim Đệ Nhất Ma
Tháng 2 9, 2026
chiu-chet-luu-tu-tien-chet-mot-lan-manh-gap-doi.jpg
Chịu Chết Lưu Tu Tiên, Chết Một Lần Mạnh Gấp Đôi
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP