Chương 196: Chỉ tiếc nhân sinh thường bại cuộc.
Kiếm pháp của Nguyễn Ảnh quả xứng với hai chữ Loạn Thiên, một kiếm chém ra cả chục đường kiếm khí thẳng tấp bắn ra bốn phía, có khi lại như làn sóng lướt ngang lướt dọc. Mà dưới sự điều khiển tinh diệu của y, tất cả lưỡi kiếm đều trực chỉ về phía Lý Thừa Nhân.
Lý Thừa Nhân toàn thân ngập trong ánh đỏ, đối với ánh kiếm thiên biến vạn hóa, hắn chỉ có một côn nghiền nát hết thảy.
Thiên Nguyên!
Nguyễn Ảnh đứng giữa hư không, lại chém ra một kiếm Thiên Nguyên.
Thần long lúc trước phá tan một phát Thiên Nguyên thì toàn thân đã tàn tạ không chịu nổi, nay trực tiếp vỡ nát trước phát kiếm thứ hai này. Ánh kiếm như nắng gắt, như sóng trào vẫn còn dư lực chém xuống.
Chân khí dồn tụ vào trong hỗn thiết côn, biến nó thành màu đỏ rực. Lý Thừa Nhân toàn thân cơ bắp căng phồng, chân khí như một mảnh cuồng phong bão táp bám vào thiết côn, toàn lực quất về phía ánh kiếm.
Ánh kiếm bị bạo lực làm cho vỡ nát, hóa thành trăm ngàn mảnh nhỏ bắn ra xung quanh, chém cho Lý Thừa Nhân khắp người thương tích, máu tươi đầm đìa.
Giữa lúc ấy Nguyễn Ảnh lại đâm tới một kiếm, lưỡi kiếm bắn ra kiếm quang thẳng tắp, giống như đột nhiên duỗi dài ra đến vô hạn.
Sinh Tử Tuyến!
Lý Thừa Nhân dựa vào bản năng mà kịp thời nghiêng đầu, dẫu vậy kiếm quang vẫn cắt qua mặt bên da thịt, để lại trên cổ một vết chém dài.
Hắn cố nhịn đau đớn siết chặt nắm tay, lực lượng tín ngưỡng cuộn trào mau chóng hội tụ.
“Ngươi đánh đủ chưa!”
Lý Thừa Nhân tung ra một quyền, chân khí hòa cùng tín ngưỡng chi lực hóa thành một con huyết diễm thần long giương nanh múa vuốt xông tới, nhắm thẳng vào Nguyễn Ảnh ở giữa hư không mà mở ra huyết bồn đại khẩu.
Thăng Long Bá Quyền!
Thần long đụng đổ kiếm ảnh, phá nát kiếm quang, như cưỡi mây đạp gió mà lướt qua từng tầng từng lớp phòng ngự, thẳng tấp đâm đầu vào lồng ngực Nguyễn Ảnh.
Trên không vang lên tiếng nổ, ánh đỏ vàng tung tóe rực rỡ như pháo hoa.
Kim long thay Nguyễn Ảnh đón đỡ một kích trí mạng, sau cùng vỡ nát.
Đáng nói là, Lý Thừa Nhân nhớ mình đã đánh nát con kim long này đến ba lần. Tín ngưỡng chi lực ngưng tụ thành khí vận chi long sau khi vỡ nát bình thường cũng cần thời gian dài để uẩn dưỡng phục hồi. Kim long của Nguyễn Ảnh nhỏ yếu như thế, nhưng tựa hồ có thể không ngừng phục hồi, tái sinh từ cõi chết.
Nguyễn Ảnh rơi xuống, tóc dài đã điểm bạc từ bao giờ, bạch y sạch sẽ cũng nhuốm màu máu tươi tinh hồng, nhưng y lúc này đây lại vui sướng không gì sánh được. “Hóa ra ta không hề nhỏ yếu như vậy… ha ha ha, Lý Thừa Nhân ngươi nhìn đi, ta mới chính là chân mệnh thiên tử!”
“Thiên mệnh tại ta!”
Bên ngoài chục dặm, Nam đế đứng trong bóng đêm rơi vào trầm mặc. Tín ngưỡng chi long mang theo đặc tính bất khuất, giết mãi không chết, có khi Nguyễn Ảnh mới thực sự là người được thiên mệnh lựa chọn trong lời tiên tri. Thế nhưng còn Lý Thừa Nhân thì sao?
Lý Thừa Nhân thở dốc, nở ra nụ cười càn rỡ: “Trên đời này thiên mệnh chẳng qua là kẻ yếu vì bất lực của mình mà tìm nơi đổ lỗi. Lý Thừa Nhân ta không tin thiên mệnh, chỉ tin vào hỗn thiết côn cứng rắn ở trong tay. Thiên mệnh tại ngươi thì lại làm sao? ta vung tay đập nát cái thiên mệnh chó chết này thì lại có làm sao!”
Hoàng Cực Công toàn lực vận chuyển, Lý Thừa Nhân trong khí thể đỏ ngầu bao trùm, tựa như là hồng hoang mảnh thú từ viễn cổ sống lại. Hiện tại cho dù là tiên là phật, là trời cản ở trước mặt, hắn cũng có dũng khí một gậy đập tan!
Đùng!
Mặt đất vỡ ra một hố to, Lý Thừa Nhân biến mất tại chỗ, giây sau đã xuất hiện trên đỉnh đầu Nguyễn Ảnh, hỗn thiết côn kéo theo một mảnh rực đỏ như lưu tinh vẫn lạc nện xuống.
Nguyễn Ảnh cười lên ha hả, hóa thành kiếm quang biến mất, giây sau đã xuất hiện bên cạnh Lý Thừa Nhân, một kiếm chứa đầy sát cơ vung ra.
Hai người lại lần nữa đánh cùng một chỗ, lần này cả hai đều đã điên cuồng chẳng màn đến thân thể tiêu hao. Nguyễn Ảnh thiêu đốt tuổi thọ, còn Lý Thừa Nhân thì chẳng quan tâm đến thân thể đang không ngừng đau đớn rên rỉ, tâm trí dần mất khống chế, tựa như là đã nhập ma.
Nguyễn Ảnh tuy có kim long thay mình đón đỡ mấy đòn trí mạng, nhưng bên ngoài thân thể đã đầy thương tích, tự tâm cũng không chịu nổi. Trước mặt y, Lý Thừa Nhân đã điên cuồng đến mức chẳng giống là người. Theo lực lượng tín ngưỡng không ngừng thêm vào võ đạo chân ý, cuộc chiến dần chuyển thành đơn phương nghiền ép.
Hư ảnh thần long như hóa thành thực chất, lao vào vòng chiến. Nguyễn Ảnh đương né tránh nó cắn xé, chợt cảm nhận được áp lực tử vong gần kề. Y vừa quay đầu lại, đã thấy nụ cười tà tính của Lý Thừa Nhân gần trong gang tấc.
Cái Thế Nhất Côn!
Không khí nổ tung, Nguyễn Ảnh bị chấn đến quần áo toàn thân nổ thành mảnh vụn, cũng may lúc tối hậu có hư ảnh kim long yếu ớt hiện ra thay y gánh chịu lực lượng của một côn này.
“Ngươi thử hồi sinh một lần nữa ta xem?!”
Lý Thừa Nhân đứng giữa hư không, hai mắt đỏ bừng hung tợn, toàn thân bốc lên khí thể đỏ rực cuồn cuộn chảy vào hỗn thiết côn. Thân côn tựa như được ăn no không ngừng bành trướng, biến lớn, dài ra, sau cùng vỡ nát tầng phong ấn thứ hai.
Hỗn thiết côn lúc này toàn thân như dung nham, thô to như cột, thân dài 2m8, nặng đến 1000kg. Hai cánh tay từ lực lượng tín ngưỡng trống rỗng ngưng tụ giữa hư không, bắt lấy hỗn thiết côn mà bạo lực nện xuống.
“Chết!!!”
Sau tiếng nổ ầm vang, đại địa ngàn mét run rẩy, sóng kích mang theo bụi đất vụn vỡ bay khắp khoảng trời. Hỗn thiết côn chỉ duy trì đúng ba giây thì trở về hình hài nguyên bản, Lý Thừa Nhân cũng không còn lực lượng chèo chống mà rơi ngã xuống đất.
Bụi mờ dần tan đi, để Nguyễn Ảnh lần nữa mơ hồ nhìn được bầu trời đêm thanh tịnh. Lúc này y toàn thân có lẽ không còn mảnh xương nào nguyên vẹn, chỉ còn nhờ chút ý chí mà giữ lại một hơi cuối cùng.
Lý Thừa Nhân nhặt lên hỗn thiết côn rơi trên mặt đất, khập khiễng từng bước đi tới.
“Nhờ ngươi ban tặng, thân thương tích này của ta không có mấy năm tịnh dưỡng là không thể nào lành lại.”
Nguyễn Ảnh bạc trắng nửa đầu, khóe môi rướm máu khẽ nhếch nụ cười khinh bỉ: “Ngươi nên cảm thấy may mắn vì người nằm ở đây là ta, mà không phải ngươi. Chỉ thiếu một chút…”
Lý Thừa Nhân nhìn lưỡi kiếm đương cắm ở nơi lồng ngực, cũng không dám tùy tiện rút xuống.
“Cho dù là hiện tại, ta vẫn cảm thấy mình không hề làm sai. Hôm nay ta thua, chẳng qua là vì thiên mệnh càng chiếu cố ngươi một chút, cho ngươi thiên phú hơn ta, may mắn hơn ta. Lý Thừa Nhân, nếu như có kiếp sau, chắc chắn ta sẽ không lại thua như thế!”
Nhưng còn có kiếp sau sao? Lý Thừa Nhân không rõ, Nguyễn Ảnh càng không rõ.
Lý Thừa Nhân bước đến, một gậy kết thúc sinh mệnh Nguyễn Ảnh. Sau đó cả người vô lực ngã xuống, may thay được một vòng tay mềm mại đỡ lấy.
Tạ Uyển Đình không ngại hắn một thân máu tươi mà ôm vào lòng, trong mắt toàn là đau xót. “Thừa Nhân, ta đưa huynh trở về.”
Hóa ra trong lúc hai người đánh nhau, viện binh sớm đã đến được đông đủ, chỉ là không có cách nào xen vào cuộc chiến. Tạ Uyển Đình và Liễu Như Nguyệt cẩn thận đưa Lý Thừa Nhân đã hôn mê trở về xe ngựa, trận này tuy thắng nhưng không khí mọi người ai cũng ảm đạm. Họ có thể nhìn ra được thương thế của Lý Thừa Nhân rất nặng.
Nam đế thở dài, thu lại tầm mắt. Cái gọi là thiên mệnh vĩnh viễn đều nằm gọn trong tay kẻ thắng
chỉ tiếc nhân sinh thường bại cuộc.
…
Năm thứ hai mươi sáu, tháng ba.
Trên bầu trời Đại Lý xuất hiện một đóa liên hoa. Liên hoa này rộng chừng chục mét, quanh thân tỏa ra khí tức điềm lành. Nó nằm giữa hư thực, cứ thế bồng bềnh êm trôi giữa khoảng trời trong.
Trên liên hoa có hai người ngồi. Nữ tử tuổi chừng ba mươi, dung nhan tịnh lệ, toát ra khí chất xuất trần không thuộc về phàm tục. Nàng mặc bên ngoài một chiếc váy lụa như nước đổ, thiếp thân một tấm yếm màu xanh rêu, nhìn qua tựa như một đóa hoa sen nở ra giữa mặt hồ sạch sẽ.
Phía sau là một thiếu niên mày kiếm mặt ngọc, mi tâm có một vết đỏ như son. Y mình mang áo xanh đơn giản, sau lưng treo theo bảo kiếm tựa như một hiệp khách lai vãng giang hồ.
Đi được đoạn đường, thiếu niên quay đầu sang hỏi: “Thục Liên, tỷ nói xem sư phụ sẽ xử lý con Thiên Yêu kia thế nào?”
Người này không ai khác chính là Mặc Hiên, hay nói đúng hơn là Lý Lan Anh, lúc này đã có tu vi Tồn Thần đỉnh cao, cách Chủng Đạo chỉ thiếu một bước.
Thục Liên tuy là vào Thanh Liên Giáo sớm hơn Mặc Hiên đến tận mấy chục năm, nhưng mà tu vi vẫn không sánh bằng y. Đối với vị sư đệ thiên phú cao, bối cảnh lớn này, Thục Liên tỏ ra vô cùng hòa nhã.
“Thiên Yêu kia không phải tầm thường. Nghe Chưởng Giáo nói nó là một trong ba mươi sáu con Thượng Thiên Yêu sinh ra từ mảnh vỡ hỗn độn, Khiêu Tinh Bạch Ngọc Thỏ sau khi trường thành thần niệm mạnh mẽ đến nỗi có thể làm ngược dòng thời gian. Loại Thiên Yêu như thế không phải là thứ mà Thanh Liên Giáo chúng ta có thể giữ nổi, ta đoán là Chưởng Giáo sẽ… sư đệ, ta cũng chỉ là cả gan mà nói bừa một chút, đệ sẽ không kể cho ai nghe chứ?”
Mặc Hiên gật đầu, hiểu rõ sư tỷ lo lắng: “Sư tỷ yên tâm.”
Lúc này Thục Liên mới vui vẻ mà nói tiếp, dù sao trước mặt đệ tử Chưởng Giáo, đổi lại là ai cũng phải áp lực, cẩn thận.
“Ta đoán Chưởng Giáo sẽ đem nó chém giết, hoặc là luyện đan đi. Thượng Thiên Yêu toàn thân là bảo, chúng ta tuy nuôi không nổi, nhưng có thể chuyển hóa nó thành chỗ tốt.”
“Ta cảm thấy sư đệ sắp tới sẽ có một cái áo lông thỏ đi.” Thục Liên trêu đùa nói.
Nhưng câu đùa này Mặc Hiên chẳng thể nào vui, bởi vì mỗi cá thể Thượng Thiên Yêu đều là độc nhất, con Khiêu Tinh Bạch Ngọc Thỏ mà sư phụ y bắt được không ai khác chính là Ngọc Ảnh.
Cố nhân gặp lại nhưng Lý Lan Anh cứu người bất lực, chuyện này để cho đáy lòng của nàng càng thêm mệt mỏi.