Chương 195: Đế Vương chiến Đế Vương, ai mới là chân mệnh thiên tử!
Trần Nguyên và mấy người còn lại lùi bước về sau. Bọn họ mới dạo một vòng quỷ môn quan trở về, nếu như Nguyễn Ảnh lại tới một kiếm thì cũng chẳng còn đâu long khí mà hộ thể.
Nguyễn Ảnh giờ phút này nghiêm nghị, khí thế bành trướng chưa từng có. Lưỡi kiếm trong tay y rực lên sáng loáng, quanh thân nổi lên khí thể vô hình, tựa như một con hổ vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ dài.
“Lý Thừa Nhân, ngươi khiến kế hoạch của ta hoàn hảo hơn bao giờ hết, thậm chí không cần phải lo lắng đến chuyện giải quyết hậu hoạn về sau.”
Nguyễn Ảnh biết lợi dụng lực lượng của Bích Ba Cung là một con dao hai lưỡi, nhưng vì con đường đế vương của mình, y không thể không dùng con dao này. Đến nỗi bây giờ dù cho hai gã tu sĩ đã chết, nhưng bọn họ cũng đã phát huy trọn vẹn tác dụng của mình, tiêu hao hết đi những lá bài tẩy của Lý Thừa Nhân. Nguyễn Ảnh nhìn ra, Đế Vương thuật của Lý Thừa Nhân không thể dùng tùy tiện, mà không có Đế Vương thuật thì Lý Thừa Nhân cũng chỉ như vậy.
Lý Thừa Nhân nhìn ra được một kiếm kia của Nguyễn Ảnh, trình độ e là chẳng thua Kiếm Thánh Quân Mạc bao nhiêu. Mà luận về võ công thì bản thân hắn chỉ miễn cưỡng tính là một cái Tông Sư hàng giả, thân thể đủ mạnh, nhưng nội khí còn thiếu nhiều lắm.
Nhớ tới lần đầu gặp mặt, mặc dù ngựa dưới thân nổ đầu thành bãi máu, các Tông Sư không ngừng lùi lại vì e sợ, Nguyễn Ảnh vẫn cứ điềm nhiên bước tới mà đàm luận. Từ lúc đó Lý Thừa Nhân đã cảm thấy người này khó lường, chỉ chẳng ngờ là giấu sâu như vậy.
…
“Nghĩ hay lắm, nhưng đó là trong trường hợp ngươi có thể đánh bại ta.”
Lý Thừa Nhân lòng trong não nề mà mặt ngoài chẳng e, khí thế lẫm liệt nói: “Mà ta, chính là bất bại.”
“Tốt!”
Nguyễn Ảnh bước tới, tóc đen không gió tự bay: “Ta thưởng thức phong thái của ngươi, đáng tiếc vận mệnh đã định hai ta chẳng thể làm bạn. Đã vậy, hôm nay hãy để lưỡi kiếm của ta chấm dứt con đường bất bại này đi.”
Nguyễn Ảnh biến mất tại chỗ, giây sau lưỡi kiếm đã trực chỉ giữa cổ Lý Thừa Nhân, mà người sau thì trong lúc ngàn cân treo sợi tóc vừa kịp dùng bàn tay đẩy ra lưỡi kiếm, thoát được một đòn trí mạng.
Kiếm pháp của Nguyễn Ảnh mang theo một tia kim khí, võ đạo chân ý mở ra, ánh kiếm một phân ra ba, ba phân ra sáu, sáu phân ra chín, cho đến khi phủ đầy tầm mắt.
Loạn Thiên Kiếm Vũ!
Kiếm ảnh che phủ bốn phương tám hướng, tựa như màn mưa rợp trời. Mà Lý Thừa Nhân giống như một chiếc lá con không ngừng đong đưa giữa dòng bảo tố. Hắn dùng bộ pháp như quỷ mị, ma huyễn di dịch giữa màn kiếm ảnh, tựa như đang khiêu vũ cùng lưỡi kiếm.
Bỗng, Nguyễn Ảnh đâm ra một kiếm.
Tựa như lưỡi kiếm được kéo dài ra đến vô tận, kiếm khí đâm thẳng đến, lướt qua mạn sườn Lý Thừa Nhân rồi để lại một vết chém dài. Đấy là do Lý Thừa Nhân đã nhọc công né tránh, nếu không có khi đã bị một kiếm này đâm thủng ruột.
Nguyễn Ảnh vừa thu kiếm về đã phải đón đỡ một mảnh quyền ảnh lớn bằng vạc nước xé rách không khí xông tới. Một quyền này trực tiếp nổ tung, vỡ nát mặt đất, chấn cho Nguyễn Ảnh tay cầm run rẫy.
Nguyên Tử Quyền.
Lý Thừa Nhân tranh thủ được cơ hội lại nhét thuốc vào miệng, một trận chiến này chỉ có thể liều mạng tìm đường sống trong chỗ chết.
Từ xa, Nguyễn Ảnh có thể thấy được khí cơ trên người Lý Thừa Nhân đang không ngừng rối loạn. Y không biết là hắn dùng thuốc gì, nhưng tác dụng kia hình như là… quá liều.
“Xem ra ngươi thật đã đến đường cùng.”
Lý Thừa Nhân không để ý tới y mà bỗng quay đầu nhìn về phía xa, nơi đó vừa vặn có một cái đầu nhỏ tựa như hồn ma xuyên qua mặt đất mà lên.
Ngọc Phi Linh cũng không xen vào trận đấu của hai người mà tháo cái hộp gỗ ở trên người rồi ném tới. “Tên xấu xa, đón lấy!”
Lý Thừa Nhân và Nguyễn Ảnh nhìn nhau, đồng loạt biến mất tại chỗ.
Hộp gỗ ở giữa không trung bị Lý Thừa Nhân một cước đá bay về phía Nguyễn Ảnh.
Kiếm quang hiện lên, hộp gỗ vỡ nát. Lý Thừa Nhân xông tới, bàn tay vừa vặn bắt được một mảnh lạnh buốt quen thuộc. Kia không phải gì khác mà chính là hỗn thiết côn của hắn.
Mộc Nhiên trước đó nghiên cứu luyện khí, vô tình làm mấy món pháp bảo hạ phẩm hóa thành sắt vụn, trong đó có cả thiết phiến của Diệp Phong. Hắn cảm thấy đống vật liệu ấy bỏ đi thì quá lãng phí nên đã luyện ra côn này. Hỗn thiết côn trong tay Lý Thừa Nhân chẳng có công dụng nghịch thiên gì, nhưng thắng ở cứng rắn, thắng ở nặng nề. Một côn này bề ngoài thô ráp, dài 0,9m, nặng 80 kg. Ở vào trạng thái giải phong thì dài 1m2, phải nặng tới 300kg.
Cái Thế Nhất Côn!
Lực lượng trên người Lý Thừa Nhân bạo phát, một côn gõ xuống. Côn kiếm va nhau, khí kình tựa như bom tạc, lực lượng kinh khủng khiến y phục nửa thân trên của Lý Thừa Nhân vỡ nát, Nguyễn Ảnh đứng mũi chịu sào trực tiếp lui lại mấy bước mới dừng lại được.
Nếu như là cảnh giới ngang nhau, một côn này có thể khiến xương tay Nguyễn Ảnh trực tiếp nứt gãy. Nhưng đáng tiếc, rõ ràng là Nguyễn Ảnh mạnh hơn một bậc, dưới chân khí hộ thể chỉ có cánh tay mỏi nhức, ngay cả quần áo cũng chẳng tổn hại gì.
Lúc này một tiếng long ngâm từ giữa lồng ngực Lý Thừa Nhân vang vọng, hắn định mượn cơ hội này đột phá Tông Sư. Tuy là hiện tại bản thân còn thiếu mấy tháng tích lũy, nhưng hôm nay không đột phá thì khó mà gánh được.
“Trong chiến đấu đột phá, ngươi cảm thấy ta sẽ để yên sao?” Nguyễn Ảnh châm biếm.
Lý Thừa Nhân ánh mắt đỏ rực: “Tới, chỉ sợ kiếm trong tay ngươi không đủ làm ta cảm thấy áp lực.”
Từ Tuyệt Đỉnh đến Tông Sư chẳng qua chỉ kém một bước là dùng võ đạo chân ý liên kết thiên địa, từ đó có thể tiến thêm một bước khai phá lực lượng chân khí, để nó tự do ly thể, mang theo đặc tính. Mà Lý Thừa Nhân hôm nay quyết định dùng Đế Vương thuật thay cho võ đạo chân ý, trực tiếp đột phá.
Khí thể đỏ rực được kết tinh từ khí huyết và chân khí như ngọn lửa bao phủ lấy Lý Thừa Nhân, để hắn trong đêm rực rỡ mà thê lương, tựa chiến sĩ bước ra từ núi thây biển máu, dẫm trên một mảnh chiến trường rực lửa.
Mà Nguyễn Ảnh toàn thân bạch bào sạch sẽ, tóc đen tung bay theo gió, cầm trên tay lưỡi kiếm rực rỡ hào quang thì giống như một phương chiến thần, vì chính nghĩa mà vung lên bảo kiếm.
Hai người va cùng một chỗ, như là mảnh thú vồ nhau. Hai loại lực lượng, hai loại màu sắc xen lẫn, hỗn hợp, sau đó nổ tung thành sóng khí bắn ra bốn phía.
Nguyễn Ảnh chém qua, đá tảng cũng phải đứt làm hai khối.
Lý Thừa Nhân vung côn, lực lượng nghiền nát mặt đất, khí kình phá nát rừng cây.
Hai người hóa thành bóng mờ, trong đêm tối chỉ còn thấy được từng hồi khí lãng nổ tung như trống trận.
Một tiếng long ngâm, Lý Thừa Nhân quanh thân dần dần trở nên nóng rực như một cái lò thiêu di động, máu đỏ vẩy trên thân thể xèo xèo bốc thành hơi trắng, sau lưng xuất hiện ảo ảnh một con rồng oai phong lẫm lẫm, toàn thể là màu xích hồng nung đỏ.
Lý Thừa Nhân ăn mười bốn kiếm, mạch máu thương tổn, nứt nẻ mấy đoạn xương sườn, cuối cùng thành công đột phá đến Tông Sư.
Thương tích máu thịt có dược lực kinh khủng chèo chóng sẽ rất nhanh lành lại, mấy đoạn xương rạn nứt cũng không mấy đáng ngại.
Nguyễn Ảnh lúc này lơ lửng giữa hư không, đại chiêu hoàn thành tụ lực, một kiếm chém ra làm chói rực cả khoảng trời đêm.
Thiên Nguyên!
Lý Thừa Nhân trong mắt hiện lên điên cuồng, xích long phía sau được một mảnh lực lượng tín ngưỡng thêm vào không ngừng biến lớn, mở ra miệng rộng hung ác mà lao thẳng tới ánh kiếm.
Trước mặt thần long, tất cả mọi thứ đều thành mảnh vụn.
Võ đạo chân ý không kết nối với thiên địa mà kết nối với lực lượng tín ngưỡng, thiêu đốt lên hoa văn màu xích hồng trên thân hỗn thiết côn, triệt để mở ra phong ấn của nó.
Lý Thừa Nhân lúc này tuy thương thế nặng nề, trong mắt lại là một mảnh chắc thắng.
“Nguyễn Ảnh, ăn một côn của ta đi!”
Cơ bắp trên người Lý Thừa Nhân đỏ rực, bành trướng, xương cốt vang lên kẻo kẹt, chớp mắt hóa thành cự nhân cao đến hai mét. Mà hỗn thiết côn sau khi giải phong cũng trở nên nóng hừng hực, vừa to vừa dài.
Lý Thừa Nhân thoáng cái xuất hiện trước người Nguyễn Ảnh, một côn mang theo tiếng âm bạo chói tai nện xuống.
Ầm!
Mặt đất vỡ nát ra một cái hố to, khí lãng hóa thành gió mạnh thổi qua bốn phía.
Lý Thừa Nhân cảm thấy một côn này đánh trúng, đối phương không phế cũng phải bị thương. Nhưng chỉ sau nháy mắt, một ánh kiếm xé toạc bụi mù mà lao ra, cách không để lại trên ngực Lý Thừa Nhân một vết sẹo dài.
Nguyễn Ảnh tựa như không có việc gì phóng lên, tròng mắt hoàng kim một mảnh, lưỡi kiếm hóa thành trăm ngàn kiếm ảnh bắn ra bốn phía. Lúc này Nguyễn Ảnh vung kiếm, tựa như một cái ổ súng liên thanh hình người.