Chương 194: Không ngờ tới
Vân Lam ở phía xa vỡ nát thành bọt nước tan ra, mà ở bên cạnh Lý Thừa Nhân, giữa khoảng xanh thẳm lại bất ngờ xuất hiện một Vân Lam khác đã cầm chắc pháp kiếm trên tay: “Chết đi!”
Tu sĩ một khi đánh nhau thì không phải ngươi chết chính là ta vong, chẳng ai phí phạm thì giờ nói nhảm. Nếu có, nói không chừng đó là một cãi bẫy.
Chỉ là cái bẫy này không qua được đôi hoàng kim nhãn của Lý Thừa Nhân, hắn không quay đầu, trên bàn tay lại hiện lên một cái long trảo vàng rực bắt lấy lưỡi kiếm. Pháp kiếm này chất lượng còn lâu mới bằng cái dù ban nãy, tuy có đẹp mắt cũng chỉ là pháp kiếm hạ phẩm mà thôi. Lý Thừa Nhân một tay liền bắt được vững vàng.
“Đợi ngươi nãy giờ!”
Dứt lời, Lý Thừa Nhân nhào tới hung hăng nện xuống một quyền vào giữa ngực Vân Lam. Ầm vang một tiếng, trên người Vân Lam hiện lên màn nước tránh thoát kim trảo của Lý Thừa Nhân, nhưng lại không thể may mắn tránh khỏi một quyền thô trọng kia, bị đánh văng ngược ra sau.
Vân Lam đỏ cả ánh mắt: “Sao ngươi còn dùng được lực lượng tín ngưỡng?”
Không đợi Lý Thừa Nhân trả lời, Vân Lam như nhận ra điều gì mà ngửa mặt lên trời quan sát. Thần long chẳng biết từ lúc nào đã phá vỡ chung lớn, đang một đường bay lượn truy đuổi Như Thùy.
Lý Thừa Nhân một quyền đánh tới, lại đánh vào khoảng không. Lúc hắn ngửa đầu nhìn lại thì bốn phương tám hướng nơi nào cũng có Vân Lam, tất cả đều đang vung kiếm chém tới.
“Mấy cái trò che mắt này…”
Sương mờ lượn lờ, Vân Lam chém xuống, lúc y ngửa đầu nhìn lên thì thấy xung quanh chỗ nào cũng là một mảnh trắng xóa.
“Mẹ nó chứ!”
Lý Thừa Nhân dùng tới mảnh sương mờ mà Vụ Tiên cho mượn, tác dụng kia liền không cần phải nói nhiều thêm.
Hắn nhanh chóng tìm thấy bóng dáng Vân Lam ở trong sương mù, hung hăng đá mạnh một cước.
Đòn này đánh trúng đối phương, nhưng Lý Thừa Nhân bỗng nhiên cảm thấy một trận đầu óc quay cuồng, mở mắt ra đã thấy bản thân ở ngoài phạm vi sương mờ, mà Vân Lam cho dù khóe miệng rướm máu vẫn kiên quyết nắm chặt lấy chân hắn. Vân Lam chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp đâm tới một kiếm.
Ầm vang một tiếng, chân khí nổ tung đánh Vân Lam bay xa, nhưng mũi kiếm cũng thành công để lại trên ngực Lý Thừa Nhân một vết sẹo dài ứa máu.
Lúc này trên không truyền tới tiếng hét thê lương.
Như Thùy vốn là tu sĩ chuyên về mảng phụ trợ khống tràng, trực diện thần long chỉ có thể không ngừng bỏ trốn. Thần long một đường từ đông sang tây từ nam ra mặt truy sát, dùng hết bản lĩnh cũng không sao bắt được Như Thùy.
Bỗng nhiên bên dưới truyền tới một tiếng thét thê lương, Như Thùy nhìn xuống thì chỉ thấy một mảnh sương trắng mù mịt, quay đầu lại thì thần long kia ở giữa không trung giống như mất đi nguồn lực chèo trống mà tan biến trong tiếng gào thét không cam.
“Thắng rồi sao?”
Như Thùy nhẹ nhàng thở ra một hơi, nở ra nụ cười sau chiến thắng vất vả, chỉ là nụ cười đó rất nhanh thì cứng đờ.
Một cái vuốt rồng trống rỗng từ hư không xuất hiện, thô to như cột, sắc bén như đao, cứ như thế từ phía sau Như Thùy mà xuyên qua đến trước lồng ngực. Máu chảy tựa như thác đổ, trước mắt rất nhanh chỉ còn hai màu đen trắng mơ hồ. Như Thùy nhận ra cuộc đời của mình có thể sẽ kết thúc tại nơi đây, nhưng… trăm năm tu đạo vất vả cứ như thế không hiểu thấu mà kết thúc?
Phút cuối đời, Như Thùy rốt cuộc nhìn thấy bóng dáng vật vã của đồng bạn xông ra khỏi đám sương mù, y cười cười, mang theo một hơi lực lượng cuối cùng trên người mình mà chúc phúc cho đối phương.
“Nhớ chiến thắng, thay cả phần của ta…” Giọng nói yếu ớt của Như Thùy vang lên trong thức hải Vân Lam, tựa như một làn sương lạnh thoáng qua nhẹ nhàng rồi mãi mãi biến tan.
Vân Lam đỏ mắt gào thét, nhận ra tiếng hét thảm thương vừa rồi chỉ là ảo giác. Y nhìn chằm chằm vào Lý Thừa Nhân, hai mắt muốn nứt: “Ti tiện bỉ ổi! Ngươi đường đường là Thái tử một nước lại dùng ra loại thủ đoạn dơ bẩn này để chiến thắng sao?”
Không đợi Lý Thừa Nhân đáp lời, toàn thân Vân Lam hiện lên khí thể màu xanh lam, tóc đen không gió tự bay, cả con mắt dần không còn màu sắc: “Ngươi phải trả giá!”
“Ngươi phải chết!”
“Nhập ma…” Lý Thừa Nhân thở dài, nhưng chỉ còn hơn một phút khiến hắn không thể lui lại lúc này, đành phải kiên trì mà chiến đấu tiếp tục.
Vân Lam sau khi nhập ma chỉ công không thủ, nhưng y như vậy lại càng đáng sợ. Lưỡi kiếm quét qua mang theo một mảnh nước mờ như dải lụa, thế nhưng sắc bén đến phi thường.
Như Thùy vừa chết, màn lam kiềm hãm Lý Thừa Nhân cũng biến mất theo đó. Hắn lấy lại được nhanh nhẹn vốn có, nhờ vậy có thể tránh thoát mấy pha quét kiếm kinh hồn của Vân Lam.
“Ngươi phải chết!”
“Ngươi phải chết!”
Vân Lam như si như điên bỗng nhiên ánh mắt trở nên thanh tỉnh, bàn tay trái tung ra một quả bóng nước bắn thẳng vào người Lý Thừa Nhân. Tốc độ kia bình thường chưa chắc Lý Thừa Nhân có thể né được, huống chi là bị Vân Lam âm thầm giấu kỹ, lựa lúc sơ hở mà phóng ra như vậy.
“Bích Ba Cung của chúng ta mỗi người đều có một viên thủy chủng như vậy. Một khi vào người thì sẽ đồng hóa toàn bộ chất lỏng trên người đối phương, biến kẻ đó thành con rối của chúng ta vĩnh cửu. Ta không biết ngươi tên gì, nhưng ngươi giết huynh đệ thân thiết nhất của ta. Vân Lam ta sẽ không để yên cho ngươi chết dễ dàng như vậy.” Vân Lam âm trầm nói, chẳng có vẻ gì là kẻ đã nhập ma.
Lý Thừa Nhân chẳng hề đổi sắc: “Chắc ta phải khiến ngươi thất vọng rồi.”
Long ngâm vang vọng như sấm trời, thần long xuyên qua khoảng không, xuyên qua sương mờ trắng xám, hóa thành một vệt sáng tai ương vỡ nát lồng ngực Vân Lam.
Da thịt bắn ra tung tóe, Vân Lam nhìn xuống, phát hiện ổ bụng của mình đã có một lổ hổng to bằng cái vại, nội tạng đều bị nát đi đâu mất. Y nhìn lại mới phát hiện mình chẳng biết lúc nào đã một lần nữa chui vào mảnh sương trắng kia, Lý Thừa Nhân ở trước mắt cũng dần hóa thành bụi mờ tan mất.
“Ta… lại bị lừa.” Phút cuối đời, Vân Lam cười tủm tỉm:
“Thú vị, thú vị…”
Lý Thừa Nhân nhìn mảnh sương mờ trong tay ảm đạm, trong lòng không biết sau khi trả lại có bị Vụ Tiên quở trách hay không. Dù sao đây là đồ mượn, mà chính mình giống như đã dùng nó đến mức cạn kiệt.
“Mọi chuyện kết thúc.”
Đáng tiếc chính là không thể sưu hồn hai gã tu sĩ này, nếu không có khi sẽ biết thêm rất nhiều kiến thức. Lý Thừa Nhân dùng tới thần long vốn là chiến lực áp đảo, cuối cùng xém nữa bị thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của hai gã tu sĩ làm cho lật thuyền. Sau cùng phải dựa vào sương mờ của Vụ Tiên cho mới thắng hiểm được.
Lý Thừa Nhân nhìn xuống Ngọc tỷ, thứ này giống như mình đã xong việc mà từng mảnh tan ra, hóa thành phấn bụi rơi xuống.
Hai phút hơn…
Lý Thừa Nhân quay đầu lại, lúc này trong mắt mọi người hình tượng của hắn đã bay lên cao ngất.
Đinh Lễ lẩm bẩm: “Đế Vương thuật có thể mạnh tới mức này sao…”
Ngô Bá Nghệ thầm than: “May là ban nãy không đứng nhầm đội.”
Nguyễn Ảnh bần thần, thất hồn lạc phách dựa vào gốc đại thụ sau lưng, tựa như mất đi lẽ sống.
“Chuyện này cũng nên có một cái kết thúc.”
Trần Nguyên trầm mặc, chậm rãi cầm kiếm đi đến bên cạnh Nguyễn Ảnh:
“Ngươi tư thông ngoại địch, hãm hại đồng minh, làm trái với tổ huấn ngàn năm của dòng họ. Nguyễn Ảnh, ngươi còn gì để nói?”
Nguyễn Ảnh ngước mặt lên, trong mắt thất thần dần chuyển sang thành điên cuồng khó mà kiềm nén: “Ta không sai.”
Đinh Lễ nghiến răng nghiến lợi: “Cái thằng phản phúc này nói nhiều làm gì, cứ giết quách đi cho xong.” Ba người còn lại cũng là có ý nghĩ như thế.
Nói đoạn, Đinh Lễ liền bổ xuống một côn. Côn này thế đại lực trầm, nhưng mà Nguyễn Ảnh tránh thoát.
Trần Nguyên vung ra kiếm khí, Nguyễn Ảnh nghiêng người mà tránh.
Ngô Bá Nghệ bổ tới song đao, Lê Vũ Lân phóng ra độc tiễn đều bị Nguyễn Ảnh mấy cái lách chân tránh được.
Mà đợi đến khí bốn người dồn Nguyễn Ảnh vào góc chết, thì mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
Nguyễn Ảnh lúc này chậm rãi đưa tay sờ lên chuôi kiếm vẫn vắt ở bên mình bấy lâu. Chuôi kiếm vẻ ngoài đẹp đẽ tựa như là một vật phẩm dùng để trang trí, không ai biết tới nó là bảo kiếm có thể giết người.
Nguyễn Ảnh bất ngờ rút kiếm, đường kiếm kia nhanh hơn ánh mắt của cả bốn người, tựa như một dải sáng ảm đạm chợt lóe lên trong đêm tối rồi biến mất như chưa từng xuất hiện.
Bốn người trên thân đồng loạt hiện lên kim quang, sau đó hoảng sợ vội lùi về sau không ngừng. Khi mà đưa tay sờ lên cổ, bọn họ phát hiện nơi đó có một vết cắt như sợi chỉ ẩn ẩn làm đau. Nếu như không có long khí hộ thể, một kiếm vừa rồi đã đủ làm cho cả bốn bay đầu.
Nguyễn Ảnh lúc này chỉa lưỡi kiếm nghiêng xuống mặt đất, trên người khí thế không ngừng vút cao. Y không thèm quan tâm tới bất cứ ai khác mà chỉ nhìn thẳng về phía Lý Thừa Nhân:
“Lúc này ngươi, hẳn là không còn chuẩn bị gì ở sau nữa chứ?”