Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
konoha-chi-trong-co-the-mot-cai-godzilla.jpg

Konoha Chi Trong Cơ Thể Một Cái Godzilla

Tháng 1 17, 2025
Chương 542. Đại kết cục Chương 541. Hết thảy từ nơi này bắt đầu, cũng từ nơi này kết thúc
ten-ta-ryan.jpg

Tên Ta Ryan

Tháng 2 17, 2025
Chương 711. Sách mới sách mới lớn sách mới Chương 710. Không phải cảm nghĩ cảm nghĩ
he-thong-bo-chay-ta-dua-vao-an-doc-tro-thanh-dai-lao.jpg

Hệ Thống Bỏ Chạy, Ta Dựa Vào Ăn Độc Trở Thành Đại Lão

Tháng 12 21, 2025
Chương 236: một năm sau Chương 235: săn giết nhiệm vụ
ta-o-1982-co-nha.jpg

Ta Ở 1982 Có Nhà

Tháng 2 24, 2025
Chương 545. 544. Ta có một cái hoàn chỉnh nhà Chương 544. 543. Chảy suối đến ánh trăng, hóa thành một khê tuyết
thien-menh-bat-dau-khat-cai-ta-khong-chut-nao-hoang.jpg

Thiên Mệnh: Bắt Đầu Khất Cái, Ta Không Chút Nào Hoảng

Tháng 1 25, 2025
Chương 197. Đại kết cục Chương 196. Cuối cùng kết thúc
trung-sinh-dem-dang-yeu-tieu-thanh-mai-treu-choc-thanh-ban-gai.jpg

Trùng Sinh : Đem Đáng Yêu Tiểu Thanh Mai Trêu Chọc Thành Bạn Gái

Tháng mười một 26, 2025
Chương 502: Tuế tuế niên niên (xong) Chương 501: Bị phát hiện!
don-gian-hoa-cong-phap-theo-lau-la-bat-dau-thanh-ba-chu

Đơn Giản Hoá Công Pháp, Theo Lâu La Bắt Đầu Thành Bá Chủ

Tháng 12 24, 2025
Chương 1809 Đường Lang Võ Tổ hư ảnh giáng lâm Chương 1808 Đế Đô bên trong Đường Lang Đại Tế Ti
bai-su-thai-thanh-bi-cu-tuyet-ta-lien-mo-ra-the-gioi-chi-dao

Bái Sư Thái Thanh Bị Cự Tuyệt, Ta Liền Mở Ra Thế Giới Chi Đạo

Tháng 10 3, 2025
Chương 338: Bàn Cổ hiện, nổ lớn sáng thế, về nhà ( xong ) Chương 337: Tổ mạch đứt đoạn
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 193: Thần Long oai! Đế Vương oai!
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 193: Thần Long oai! Đế Vương oai!

Viên đạn được một màn nước ngăn lại, giúp Nguyễn Ảnh thoát khỏi nguy cơ chí tử trong gang tấc. Nhưng mà đám hộ vệ thì không may mắn như vậy, theo từng tiếng đoàng đoàng nổ vang không dứt vang lên giữa màn trời là xác người từng lớp từng lớp chồng nhau ngã xuống.

Thoáng cái, quân địch chỉ còn là xác người rải đầy khắp đất.

Trần Nguyên nhìn phía sau lưng, trong bóng tối, dưới những tán cây, một đám người linh hoạt tựa như viên hầu nhanh chóng lao tới nơi này, nòng súng trên tay còn chưa dứt khói.

“Súng hỏa mai!”

Lê Vũ Lân với cương vị là người chơi hàng nóng lâu năm, đối với đủ loại vũ khí đều có đôi chút hiểu biết. Súng hỏa mai là sản phẩm mới nhất được tạo ra bởi Phích Lịch Tử của Thiên Hạ Hội. Nghe nói súng này âm thanh nhỏ hơn, tầm bắn xa hơn, độ chính xác được cải thiện, hơn nữa uy lực còn hơn súng ống bình thường mấy phần. Một viên đạn có thể dễ dàng xuyên qua từ 2 – 5 người.

Trăm người chia làm ba đội thay nhau xạ kích, màn đạn giăng giữa trời đêm cứ như mưa phùn không dứt. Uy lực kia, cho dù Tông Sư nhìn thấy cũng phải quay đầu bỏ chạy.

“Điện hạ, xem ra vẫn phải để bọn ta ra tay nhỉ?” Vân Lam bước tới bên cạnh, cười nói, cho dù giọng điệu của y có phần trêu chọc.

Nguyễn Ảnh trên mặt mang theo nụ cười cảm kích: “Làm phiền hai vị lại giúp Nguyễn Ảnh một phen, ơn này ngày sau ắt sẽ đáp đền.”

“Đừng khách sáo, đừng khách sáo, ha ha, vừa lúc ta cũng đang muốn chơi với bọn chúng một chút.” Vân Lam cười cười, từ từ bước tới phía trước. “Thú vị, thú vị.”

Đội xạ kích không dừng lại thế công, nhưng làn đạn bất lực trước những màn máu tinh hồng. Máu tươi từ thân thể của những người đã tử trận trở thành vũ khí cho Vân Lam. Chúng tựa như những con côn trùng rời khỏi hang ổ sau đó tùy theo tâm ý của Vân Lam mà hóa thành đủ loại hình dạng.

Vân Lam vung tay, máu tươi ở giữa không trung hóa thành từng tấm khiên đỏ rực che chắn cho y.

“Uy lực khá đấy, không ngờ chỉ là vũ khí phàm nhân lại có thể làm được đến loại trình độ này. Nếu là ta của mười năm trước không cẩn thận dính phải thứ này thì cũng phải hoang mạng đó chứ.” Nói đoạn, Vân Lam vung tay, màn máu cực tốc hóa thành cả trăm mũi huyết tiễn phóng nhanh trong đêm tối.

Vệt hồng đỏ tươi thoáng chốc xuyên qua thân thể của đội xạ kích phía xa, kết thúc sinh mạng của tất cả bọn họ. Cái chết đến nhanh tới nỗi trong đó vài người còn chưa kịp hay biết, thân thể vẫn còn theo bản năng ghìm chắc nòng súng nơi tay.

Huyết tiễn chẳng bỏ qua ai, nhưng có người đã cứu mấy vị Thái tử khỏi một kiếp này. Huyết tiễn ở trước mặt bọn họ hóa thành bọt máu tan vỡ.

Trần Nguyên, Lê Vũ Lân, Đinh Lễ và Ngô Bá Nghệ đồng loạt quay đầu lại. Phía sau, Lý Thừa Nhân chẳng biết lúc nào đã cầm một cái ấn vàng trong tay. Bảo ấn điêu khắc tinh mỹ, phía trên là hình một con rồng vàng chói lóa như sinh ra từ giữa ngọn lửa tươi hồng bất diệt, nhìn qua bá đạo không gì sánh được. Thứ này chính là Ngọc tỷ của Đại Lý.

“Ba phút.” Lý Thừa Nhân tính toán, nếu như mượn Ngọc tỷ thay mình gánh chịu lực lượng, hắn có thể thức tỉnh thần long trong vòng ba phút.

“Thừa Nhân.”

“Lý huynh.”

“Lý huynh.”

Lý Thừa Nhân bước ra một bước, thân hình cũng biến mất trong mắt mọi người, chỉ còn tiếng nói là vang vọng nơi đó.

“Chuyện còn lại, cứ để cho ta.”

Một tiếng long ngâm phá vỡ màn đêm yên tĩnh, Lý Thừa Nhân xuất hiện trước mặt Vân Lam, toàn thân ngập trong ánh vàng chói lọi, tựa như thần minh. Hắn chỉ đơn giản vung ra một quyền.

Một quyền này không chỉ mang theo quyền mình bá đạo làm không khí bốn bề nổ vang, mà còn ẩn chứa lực lượng tín ngưỡng cuộn trào.

Một quyền rơi xuống phá vỡ màn nước trên người Vân Lam. Màn nước này là pháp lực thuần túy ngưng tụ mà thành, lúc nguy cấp có thể hóa thành hình nhân thay cho người thi pháp hứng chịu công kích, cũng tạo tiền đề cho người thi pháp lui ngược về sau, từ đó sinh ra hiệu quả như ve sầu thoát xác.

Nhưng chẳng có ve sầu nào loạt xác nhiều lần trong một mùa hạ, chiêu này không thể cứ thế mãi dùng. Nắm đấm của Lý Thừa Nhân lại là không chút dừng lại.

Hắn lao tới, nắm tay mang theo chân khí nóng rực như một vầng thái dương nện xuống, uy lực kia cho dù là đá tảng ở trước mặt cũng có thể đánh cho tan tát thành mảnh vụn.

Vân Lam là người tu hành không giả, nhưng là pháp tu chứ chẳng phải thể tu, nào dám đối cứng, lại nhất thời chẳng kịp phản công, chỉ đành dùng màn nước chống đỡ mà chờ thời cơ.

Lý Thừa Nhân liên tiếp ba quyền đánh vỡ ba lớp màn nước, lúc này Vân Lam mới chớp được cơ hội thở dốc mà thi pháp.

Pháp thuật chưa kịp tuôn ra, một tiếng rồng ngâm gần sát bên tai đã làm y kinh hồn bạt vía.

Trong ánh vàng chói lọi, một đầu thần long oai mãnh xông ra, nó mở ra miệng máu to lớn như muốn nghiền nát hết thảy trước mắt. Vân Lam giống như bị một đoàn tàu hỏa đụng vào, một đường đẩy lùi ra sau mấy chục mét, thân thể y va gãy cổ thụ, cày nát đất bùn, sau cùng mới tụ đủ pháp lực mà đánh bay đầu rồng ra hướng khác.

Thần long thoát ra cơ thể Lý Thừa Nhân tựa như vật sống bay lượn ở trên bầu trời, sau đó lại cắm đầu nhắm thẳng vào vị tu sĩ còn lại là Như Thùy mà đánh tới.

Chuyện xảy ra tuy chỉ quá mười giây, nhưng Như Thùy vẫn kịp phản ứng.

“Tín ngưỡng chi lực?”

“Thần đạo?”

Trước mặt thần long, y ném ra cái chung trà nhỏ trong tay của mình. Chung trà đón gió mà biến lớn, thoáng chốc đã to bằng cả gian nhà.

Chung trà khổng lồ va thẳng vào mặt, đánh cho thần long khó chịu quay ngược trở về.

Vân Lam nào để cho nó toại nguyện, y lập tức ném ra dù đen ở trong tay. Cây dù mở ra rồi không ngừng biến lớn, nó ngự ở khoảng không, tán dù che phủ không gian cả dặm trời. Dưới dù mây đen chen lấn, rũ xuống vô số hạt mưa lạnh giá.

Hạt mưa sắc bén như lưỡi đao, tựa một cái máy cạo thịt không ngừng trút xuống. Chỉ là một thoáng mưa sa, trên người thần long đã chồng chất vết thương.

Lý Thừa Nhân hai tay bóp chặt bảo ấn, toàn thân sáng bừng kim quang:

“Cán ô nho nhỏ, vọng tưởng che trời?”

“Nát cho ta!”

Thần long gầm lên một tiếng như muốn vỡ nát thiên không, trăm ngàn băng tinh rơi xuống thoáng chốc tan thành phấn vụn. Thần long đăng thiên, mở ra nanh vuốt, giang to miệng rộng, ầm ầm đụng vào chiếc dù đen che mờ thiên địa.

Tiếng nổ kinh khủng vang lên, mây đen tan hết, ô dù vụn vỡ, giữa khoảng trời đêm mênh mông chỉ còn một con thần long ngạo nghễ lượn lờ.

“Không! Hắc Vân Tán của ta!”

Vân Lam gào thét, nhìn pháp bảo trân quý của mình tan vỡ. Đợi đến lúc y oán độc tìm kiếm thân ảnh của Lý Thừa Nhân, lại chỉ thấy một nấm đấm càng lúc càng gần.

“Chết!”

Pháp bảo vừa mất, không thể nghi ngờ chính là thời cơ tốt nhất để tấn công. Lý Thừa Nhân một quyền mang theo lực lượng tín ngưỡng nặng nề rơi xuống, đánh Vân Lam bay đến mấy chục mét xa.

Lý Thừa Nhân thừa thắng xông lên, nhưng chẳng được mấy bước đã bị một cái chung lớn chặn đường. Hắn bị đụng đến lảo đảo choáng váng, vừa quay đầu đã thấy Như Thùy ở phía sau phóng ra lít nha lít nhít thủy tiễn ám toán.

Vân Lam từ dưới mặt đất đứng lên, cái chung bay đến trước mặt y hóa lại thành kích cỡ bình thường. Nhìn trong chung trà vẫn còn non nửa nước trong, Vân Lam khẽ cắn răng liền một hơi nuốt xuống.

Thanh thủy vào bụng, pháp lực đã tiêu hao đến quá non nửa của y lại lần nữa tràn đầy. Một ngụm này tiêu hao không biết bao nhiêu tiền tài tích lũy, để Vân Lam hận càng thêm hận: “Ngươi phải chết!”

Thần long phá nát hết thủy tiễn một đường đâm thẳng vào Như Thùy mà không trở ngại. Không có chung lớn bảo hộ, lần này Như Thùy chỉ có thể chịu cảnh bị húc bay, vỡ tan mấy lớp màn nước mới thành công phóng lên không trung né tránh.

Lý Thừa Nhân đắc thế chẳng tha, điều khiển thần long bay lên đuổi đánh.

“Ngươi mắc bẫy rồi!”

Chung trà thoáng hiện giữa khoảng không, hóa thành bộ dạng to lớn úp ngược xuống thần long như một cái nhà tù.

Thần long rơi vào chung lớn sau đó chỉ thấy bốn phương đều là một mảng màu đen tuyệt vọng không có đường ra, mặc kệ là chạy bao xa cũng không sao thoát khỏi.

Như Thùy ngồi ở trên trung lớn bắt lấy ấn quyết, sau đó hai tay giáng xuống. Tức thì Lý Thừa Nhân bên dưới cũng bị một khoảng xanh lam bao phủ, chỉ thấy như thân rơi vào giữa đại dương, động tác trở nên chậm chạp khó khăn, càng động mạnh thì càng khó thở.

Lúc này Vân Lam cầm tới cán dù rơi ở trên đất, hóa ra kia là một thanh pháp kiếm. Cán dù vỡ nát, lộ ra lưỡi kiếm màu xanh biển trời ở bên trong, tựa như sóng nước, tựa như thủy tinh, mang theo hàn quang khiếp đảm nhân tâm.

“Không ngờ ở chốn hoang vu lại có kẻ ép được hai ta đến bước đường này…”

“Nói nhảm cái chó gì, tới, để bổn Thái tử đánh ngươi thành cặn bã!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khong-can-than-xuat-dao-lam-sao-bay-gio.jpg
Không Cẩn Thận Xuất Đạo Làm Sao Bây Giờ
Tháng 1 17, 2025
bat-dau-the-tu-hoa-ly-ta-troi-chat-uc-van-lan-hoan-lai.jpg
Bắt Đầu Thê Tử Hòa Ly, Ta Trói Chặt Ức Vạn Lần Hoàn Lại
Tháng 12 23, 2025
ta-tran-bac-vuong-the-tu-mang-len-lao-cha-tao-phan.jpg
Ta, Trấn Bắc Vương Thế Tử, Mang Lên Lão Cha Tạo Phản!
Tháng 1 24, 2025
ta-cong-phap-toan-bo-nho-bien.jpg
Ta Công Pháp Toàn Bộ Nhờ Biên
Tháng 5 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved