Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-om-lay-sam-set-di-toi-nhan-gioi.jpg

Ta Ôm Lấy Sấm Sét Đi Tới Nhẫn Giới

Tháng 2 24, 2025
Chương 514. Chương cuối! Chương 513. Điểm xuất phát bất đồng chiến tranh!
trong-sinh-chi-van-hao-quat-khoi.jpg

Trọng Sinh Chi Văn Hào Quật Khởi

Tháng 2 8, 2026
Chương 310【 Tạp Hóa Phô Thượng Ánh 】 Chương 309【 Mỹ Quốc Đích Tuyên Truyện 】
Hải Tặc Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối

Hải Tặc: Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối

Tháng 10 26, 2025
Chương 213: Kỷ nguyên mới bỉ ngạn Chương 212: Nào đó hải quân siêu pháo điện từ
toan-dan-yeu-tho-han-trieu-hoan-tat-ca-deu-la-than-thu.jpg

Toàn Dân: Yểu Thọ! Hắn Triệu Hoán Tất Cả Đều Là Thần Thú

Tháng 2 8, 2026
Chương 638: Cực phẩm đạo cụ! Hoàng kim cổ thụ tinh hoa! Chương 637: Miểu sát hoàng kim Goblin đám!
noi-han-phe-vat-han-nien-thieu-thanh-than

Nói Hắn Phế Vật, Hắn Niên Thiếu Thành Thần?

Tháng 1 4, 2026
Chương 518: Tứ Nương mang hài tử đuổi theo Chương 517: trở lại Côn Luân, nhìn thấy người cũ
chi-muon-nam-ngua-mo-ca-de-tu-lai-thanh-tien-de

Chỉ Muốn Nằm Ngửa Mò Cá, Đệ Tử Lại Thành Tiên Đế

Tháng 10 17, 2025
Chương 437: Chúng sinh không phải ai quân cờ! (Hết trọn bộ) Chương 436: Chân chính chủ sử sau màn, Hoang Thần đã từng sư huynh!
ta-tai-cf-the-gioi-thuong-ngay-danh-dau.jpg

Ta Tại Cf Thế Giới Thường Ngày Đánh Dấu

Tháng 1 31, 2026
Chương 716: Tác giả có hai ô vuông điều Chương 715: Ha ha, tác giả không có phong cách
rut-the-do-giam-bat-dau-rut-den-gojo-satoru-mo-ban.jpg

Rút Thẻ Đồ Giám: Bắt Đầu Rút Đến Gojo Satoru Mô Bản

Tháng 2 2, 2026
Chương 111: Quá khứ, hiện tại, tương lai, ta, đều là tuyệt đối tối cường. Chương 110: Khoáng thế đại chiến: Hạ Vô Dạ vs Tuyệt Vọng Chi Thần.
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 192: Quay đầu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 192: Quay đầu

Vân Lam gương mặt gầy gò, mái tóc đen dài đều chải gọn hết ra phía sau, được mấy phụ kiện hình dáng như ngọc trai hay vỏ sò ở phía sau vành tai cố định lại. Như Thùy thì gương mặt lúc nào cũng u buồn, tóc đen chẻ đều qua hai bên chỉ ngắn đến nửa cổ. Hai người cũng không vội giết hai cha con này mà một đứng một ngồi ở nơi đó.

Lý Thừa Nhân gương mặt bình tĩnh, đưa tay truyền một hơi chân khí vào ngực Lý Thừa Vận, cố gắng ngăn cho y không chết nhanh như vậy. Hai gã tu sĩ nhìn thấy cũng lười ngăn cản. Đối với bọn họ chút thủ đoạn này cũng chỉ là lông gà vỏ tỏi.

Lý Thừa Vận thoáng khôi phục khí sắc, nhíu mày nói: “Thừa Nhân, cứ mặc kệ ta.”

Lý Thừa Nhân lại chẳng thèm nghe.

Rất nhanh thì ở cuối con đường cũng vang lên tiếng vó ngựa, một đoàn nhân mã mấy chục người gần đến phía này. Cầm đầu là Nguyễn Ảnh đã thay một thân trang phục sạch sẽ, phía sau đương nhiên là đám hộ vệ của y. Ngoài ra còn có sự hiện diện của mấy vị Thái tử khác, bọn họ đều đến.

Nguyễn Ảnh xuống ngựa, đầu tiên là bước tới bái chào hai gã tu sĩ, sau mới chậm rãi quay đầu đối diện với Lý Thừa Nhân.

Nhìn thấy tình cảnh bên này, Nguyễn Ảnh giống như đã lấy lại được phong độ thường ngày: “Lý huynh, ta thật không muốn phải gặp lại nhau trong tình cảnh này. Chỉ trách huynh quá lợi hại rồi, người lợi hại như vậy… thường sống không lâu.”

Lý Thừa Nhân không buồn không giận: “Ta chỉ quan tâm ngươi phải bỏ ra cái gì để mời hai gã tu sĩ này đến.”

Hai gã tu sĩ này đương nhiên mạnh hơn hai gã tu sĩ bên cạnh Lý Thừa Minh nhiều lắm, không phải là loại có thể dễ dàng mua chuộc được.

Nguyễn Ảnh thản nhiên: “Chẳng bỏ ra gì cả, dù sao sau này Vương triều Đại Nguyễn cũng phải sống dưới sự che chở của Bích Ba Cung. Thay vì nói là bỏ ra, ta cảm thấy mình chỉ trước tiên tạo dựng một mối quan hệ hòa hợp với họ mà thôi.”

Lý Thừa Nhân nghe mà cười: “Ta nhìn lầm, Nguyễn Ảnh ngươi là nhân tài. Đến nỗi bán nước cầu vinh cũng có thể nói trôi chảy dễ nghe như thế.”

“Cái gì là bán nước cầu vinh? Đại Nguyễn sau này vẫn là do ta tiếp quản, có tấc đất nào phải rơi vào tay kẻ khác hay sao?”

“Lý Thừa Nhân, chúng ta đều là những người hiểu rõ thời thế. Chuyện mê tín dị đoan của tiên tổ mấy ngàn năm trước không thể nghiêm túc xem như là thật được. Ngươi cho dù mạnh hơn ta nhiều lần nhưng cũng chỉ là con người mà thôi. Con người thì phải khuất phục trước tiên nhân, tôn thờ tiên nhân.”

Hai gã tu sĩ nhìn nhau. Bọn họ không biết lần này Thất quốc tụ hợp đã xảy ra chuyện gì, cũng chẳng mấy quan tâm. Đối với bọn họ phàm nhân có tổ chức lễ lớn lễ nhỏ, có mưu sâu kế rộng thế nào cũng không quậy ra được bao nhiêu bọt nước. Ngược lại là lần này trở về, Nguyễn Ảnh giống như là khai khiếu dứt khoát đầu nhập, chuyện này để bọn họ đỡ nhiều công phu miệng lưỡi.

Nguyễn Ảnh không dại mà nói âm mưu chống lại yêu quái, chống lại Tông phái của Thất quốc cho hai gã tu sĩ Bích Ba Cung biết. Y tự mình có tính toán, tiêu diệt Lý Thừa Nhân, mượn nhờ lực lượng của Bích Ba Cung mà chèn ép các vị đế vương, thu thập đủ bảy mảnh huyền lệnh mở ra bảo tàng. Người trong thiên mệnh gì đó không cần tồn tại, mà nếu có, thì chỉ có thể là Nguyễn Ảnh hắn.

Nguyễn Ảnh siết chặt nắm tay: “Lý Thừa Nhân, ngươi thấy không, mỗi người đều có thời khắc của riêng mình. Mà ta, đã chờ đợi được rồi.”

Lý Thừa Nhân cười, sau đó là nghiêng đầu cợt nhã: “Hôm nay ngươi giết được ta, ngày sau vẫn sẽ có nhiều người như ta xuất hiện. Ngươi có thể đầu hàng, thậm chí là dẫn theo Đại Nguyễn đầu hàng, dẫn theo Thất quốc đầu hàng. Nhưng mà chỉ cần một ngày nhân loại này còn chưa có tận diệt, thì bọn họ còn biết tức giận, còn biết đứng lên phản kháng. Nguyện vọng của tiên tổ cả ngàn năm trước có thể viễn vông, có thể khó thành. Nhưng mà họ… không sai.”

“Ta đứng về phe nhân tộc, hôm nay có chết, cũng là vinh quang.”

“Ngược lại ngươi, Nguyễn Ảnh, ngươi cho dù sống thêm trăm ngàn năm nữa cũng không chùi sạch nhục nhã hôm nay. Vì một cái chiến thắng, bán rẻ dòng máu chảy xuôi trên người mình, Lý Thừa Nhân ta khinh thường ngươi.”

Nguyễn Ảnh nghe mà mặt lúc xanh lúc đỏ, nắm tay siết chặt đến dần run rẩy. Y oán độc nhìn Lý Thừa Nhân, giận quát: “Câm miệng!”

“Người đâu! giết sạch bọn chúng cho ta!”

Đám hộ vệ chỉ biết trung thành vâng lệnh, nghe vậy thì đồng loạt giơ cao binh khí mà thúc ngựa lao lên.

Lý Thừa Nhân không sao động được, Lý Thừa Vận cũng là như thế, nhưng hai cha con đều bình thản mà cười.

“Nghe con nói mấy câu như vậy, ta cảm thấy hôm nay mình có chết cũng rất hãnh diện. Ít ra nửa đời trước cố gắng không phải không có chút ý nghĩa nào. Dù sau cùng chuyện không đi được đến đâu, lòng cũng đã thỏa thê rồi.”

“Vậy đáng tiếc, bởi vì hôm nay người còn chưa chết được.”

Lý Thừa Nhân dứt câu, mấy gã xông lên đầu tiên bên phía phe địch cũng đồng loạt ngã xuống.

Lưỡi kiếm trong tay Trần Nguyên hóa thành tàn ảnh, tựa như cánh quạt lướt qua khoảng không, phía trước mấy người mau chóng bị chém thành xác vụn.

Đinh Lễ nâng lên côn sắt gõ xuống, phía trước cả người cả ngựa đều bị đánh thành một mảnh be bét không ra hình thù. Cùng lúc, Ngô Bá Nghệ cũng vung song đao chém chết mấy người, Lê Vũ Lân ném ra một quả cầu lửa về đám hộ vệ còn đang ngơ ngác phía sau.

Mấy vị Thái tử đồng loạt lao đến, sau cùng quay lưng chắn ở trước mặt Lý Thừa Nhân.

Lý Thừa Nhân hơi có bất ngờ mà hỏi: “Các ngươi điên rồi sao, qua đây chịu chết?”

Trần Nguyên vung kiếm, trước đó bình thản cùng lạnh nhạt đã dần biến thành chiến ý ngập tràn: “Ta trước đó đã sống nửa đời người trong trống rỗng và vô vị, chỉ mong phút cuối đời có thể góp chút sức mọn vì non sông. Lời tiên tri kia có thành hay không ta không biết, nhưng ta cảm thấy Lý huynh hôm nay nhất định phải sống tiếp.”

Lê Vũ Lân nhìn xem trong túi chỉ còn lay lắt mấy tấm bùa vàng, nhưng trên mặt nét can trường không tắt: “Ta bỗng nhiên cảm thấy đứng ở bên đây mà chết, còn tốt hơn đứng ở bên kia mà sống trong tự thẹn. Lê Vũ Lân ta tuy là không tin vào lời tiên tri mơ hồ kia, nhưng thật không thể đứng nhìn tổ tiên ngàn năm nổ lực hoang phí ở ngay trước mắt. Lý Thừa Nhân, hôm nay ngươi nếu là có thể còn sống, vậy nhất định không thể cô phụ một phen điên cuồng này của chúng ta.”

Đinh Lễ cắm thiết côn xuống đất, trái lại không có hoa ngôn gì, chỉ có trực tràng sát khí: “Ta đã sớm nhìn tên họ Nguyễn kia không vừa mắt, hôm nay vừa lúc có thể đường đường chính chính mà đánh chết hắn!”

Ngô Bá Nghệ chậc lưỡi: “Đều bị các ngươi nói hết.”

Bên này Nguyễn Ảnh nhắm mắt, hít vào một hơi sâu, nhưng không sao bình phục lại được tâm tình phẫn nộ: “Các ngươi thương thế chưa lành mà đã vội sính anh hùng, đã vậy thì để Nguyễn Ảnh ta giúp các ngươi được chết như nguyện. Bây đâu, giết sạch bọn chúng cho ta.”

Nguyễn Ảnh giờ này cũng chẳng còn quản được hậu quả, mấy vị Thái tử này mang địch ý mạnh mẽ với mình như vậy, nếu để họ sống thì ngày sau e là y cũng khó mà yên ổn được.

Lời nói của Nguyễn Ảnh làm cho mấy người bên này khổ não không thôi. Trần Nguyên cười còn khó coi hơn khóc: “Cứ tưởng là dọa được hắn.”

“Hổ què còn hơn sói đói, tới thì chiến một trận thôi chứ sợ gì!” Ngô Bá Nghệ nói.

Câu này để Lê Vũ Lân rất nghi hoặc: “Ngươi có chắc là hổ què ăn được sói đói không vậy? Huống hồ, bên này hổ què chỉ có mấy con, bên kia sói đói có cả một đàn.”

Đinh Lễ rút côn, cả người đã lao về phía trước nghênh chiến: “Một đám quân vương tương lai vậy mà lúc lâm trận lại như đàn bà. Các ngươi có sợ thì cút quách đi cho xong!”

Cả đám bức xúc: “Ai sợ rồi?”

Đinh Lễ lao lên rất nhanh vừa đánh vừa lao ngược trở về, một mình đánh với tám mươi không chạy chỉ có đường chết. Ba người bên này cũng là cẩn thận mà đánh sợ mình bị vây vào tròng.

Nếu như không phải trước đó bị Lý Thừa Nhân đánh đến trọng thương, cho dù thêm mấy trăm số cũng không đọ lại bốn người bọn họ. Nhưng hiện tại chỉ có thể vừa đánh vừa lui.

Nguyễn Ảnh ở sau ra lệnh: “Kệ bọn hắn, giết Lý Thừa Nhân trước.”

Quả nhiên sau khi đám hộ về chỉa mũi đao kiếm về phía Lý Thừa Nhân, bốn người đã không còn cách nào khác ngoài quay lại ngăn ở trước người hắn.

“Lão Lý, lần này chúng ta bị ngươi hại thảm.” Lê Vũ Lân cười nói, tiện tay ném ra một tấm bùa nổ, tạc cho phía trước mấy người nổ tam thành xác vụn.

Trần Nguyên kiếm ảnh như mưa quét qua, giết được mấy người, song bản thân y cùng sắc mặt trắng bệch mà phun ra máu tươi.

Về phần Đinh Lễ và Ngô Bá Nghệ lúc này chỉ có thể cố gắng chống đỡ, đã không còn hơi sức mà dùng đại chiêu.

Nhìn thắng lợi ở trong tầm mắt, Nguyễn Ảnh mỉm cười: “Một đám vọng tưởng, không biết tự lượng sức mình.”

Bỗng nhiên lúc này giữa khoảng trời đêm vang lên tiếng nổ, một vệt đen xé rách không khí dùng tốc độ kinh hồn lao đến. Sau cái chớp mắt, Nguyễn Ảnh phát hiện trước mặt mình thêm ra một viên đạn!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-cong-phap-toan-bo-nho-bien.jpg
Ta Công Pháp Toàn Bộ Nhờ Biên
Tháng 5 4, 2025
de-toc-than-tu-bat-dau-danh-dau-hon-don-thu.jpg
Đế Tộc Thần Tử, Bắt Đầu Đánh Dấu Hỗn Độn Thụ
Tháng 2 24, 2025
giet-quai-len-cap-cuoi-cung-thanh-mot-doi-vo-thanh.jpg
Giết Quái Lên Cấp, Cuối Cùng Thành Một Đời Võ Thánh
Tháng 4 23, 2025
vu-su-ta-co-mot-bang-tro-choi.jpg
Vu Sư: Ta Có Một Bảng Trò Chơi
Tháng 1 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP