Chương 191: Bích Ba Cung
“Có thể rất nhiều người cảm thấy ta không phải là một người cha tốt. Nhưng mà ít nhất thì ta còn nhận ra đâu là con của mình, đâu là không phải.”
“Con là thần tướng trên trời chuyển thế cũng được, là thức tỉnh túc tuệ kiếp trước cũng tốt. Trên người con chảy xuôi huyết mạch của ta vẫn là sự thật không thể thay đổi. Đế Vương thuật sẽ không chọn lầm người, có thể luyện nó đến tầng thứ này đã chứng minh được con có đủ tố chất để làm một vị Hoàng đế tốt.” Lý Thừa Vận ánh mắt nghiêm nghị:
“Thừa Nhân, hôm nay con tuyệt đối phải sống sót trở về.”
Lý Thừa Nhân chớp mắt, không hiểu thấu nói: “Mấy người vì một lời tiên tri mà trả giá nhiều như vậy, có đáng không?”
Dùng tư tưởng người hiện đại mà xem, hành động của Lý Thừa Vận quả thật không được khôn ngoan. Lý Thừa Nhân cảm thấy y đã hi sinh quá nhiều cho một thứ tương lai hư vô mờ mịt.
Nghĩ lại xem các đời đế vương trước đó đều dùng phương thức vô cùng tàn khốc như nuôi cổ thế này để bồi dưỡng ra truyền nhân đời tiếp theo, sau đó cam tâm tình nguyện từ bỏ vương quyền mà ở phía sau hỗ trợ. Đổi lại là Lý Thừa Nhân, hắn tuyệt đối sẽ không chịu làm như vậy.
“Đáng chứ.”
Lý Thừa Vận trả lời ngay tấp lự. Y nhìn Lý Thừa Nhân, chậm rãi nói: “Chúng ta là hi sinh cho nhân tộc. Nếu như cuộc sống của phàm nhân, của triệu triệu gia đình ngoài kia có thể tốt hơn. Chỉ là một cuộc đời vô vị mà thôi, sao lại phải tiếc?”
“Những năm này yêu quái không hoành hành, tiên nhân không thường tại thế cho nên có lẽ con còn không rõ. Phàm nhân chúng ta ở trong mắt bọn họ chỉ là một đám sâu bọ ngu si mà thôi, lại hoặc là đại lượng thức ăn đi trên mặt đất. Ta làm Hoàng đế rất oai phong sao? Nếu như gặp phải một tên tu sĩ của Tông phái lớn nào đó đi ra, cho dù là Hoàng đế ta đây cũng phải vâng vâng dạ dạ, hèn mọn mà cúi đầu để giữ được mạng mình. Năm đó sở dĩ ta tranh được cái ngôi vương này, phần lớn công lao cũng là bởi vì ta có một vị tình nhân là đệ tử xuất sắc trong Thanh Liên Giáo.”
“Thời đại của chúng ta đã là rất hòa bình, nghe nói trước đó Thất quốc nằm dưới sự thống trị của một con Đại yêu, cứ cách mỗi mười năm Thất quốc phải cống nạp cho nó mấy cái thành trì. Một lần thiệt hại lớn nhất có hơn hai triệu người tính cả già trẻ lớn bé. Đối với tội ác như vậy, đám Tông phái kia cũng là không dám xen vào. Cái gọi là trừ yêu diệt ma, cũng là từ khi con Đại yêu kia biến mất mới bắt đầu xuất hiện. Mà theo ta được biết, đám người này đơn thuần là thiếu tài nguyên tu luyện mà thôi.”
“Tu sĩ săn yêu, yêu ăn người, mà người lại được tu sĩ bảo hộ trên danh nghĩa… Tuy nói tu sĩ cũng là nhân loại, nhưng chúng ta và họ nghiêm túc mà nói không phải là cùng chung một cái giống loài. Khi con đứng ở vị trí càng cao, còn sẽ càng nhìn rõ thế giới này là trần trụi như vậy. Nhân loại vô tri, ngu ngốc, lại thường nhịn không được mơ mộng viễn vông, nhưng đó lại là phương thức duy nhất để họ có được hạnh phúc ngắn ngủi trong thế giới này. Nếu một ngày đã tỉnh ngộ, vậy thì không thể không lo lắng, không thể không sợ hãi. Mà những việc chúng ta làm trong ngàn năm qua chỉ đơn thuần là giãy giụa, thử âm thầm phản khán một chút mà thôi.”
“Cho dù hi vọng vô cùng nhỏ bé, nhưng đó lại là tia hi vọng có thể cứu lấy nhân loại.”
“Nếu như con là người trong thiên mệnh, trọng trách của con phải gánh vác chính là tương lai của nhân tộc sau này, là kết quả cho từng đời tổ tiên đã ngã xuống trong chờ đợi của chúng ta. Thừa Nhân, sinh mạng của con quý giá hơn những gì con tưởng.”
Lượng thông tin này làm Lý Thừa Nhân ngây ngốc tại chỗ, thế giới quan giống như vỡ nát, mơ hồ. Hóa ra Khiếu Nguyệt yêu vương, cái tên trượng nghĩa thích lảm nhảm đó đối với con người lại là nhân vật hung ác tàn bạo, Đại yêu danh xứng với thực như vậy. Cứ mỗi mười năm phải cống nộp một, hai triệu người, Khiếu Nguyệt làm yêu vương tính ra cũng phải có mấy ngàn năm đi?
Lý Thừa Nhân đã không có can đảm để tính toán tiếp tục.
Cũng không chờ cho hắn từ trong hoang mang tỉnh táo lại, trên bầu trời rơi xuống một trận mưa phùn rả rích, khiến không khí xung quanh đều lạnh hơn mấy phần. Cơn mưa bất chợt không có một tia dấu hiệu nào, khiến cả đoàn người trong thoáng chốc đều ướt đẫm quần áo.
Trong mắt người khác là cơn mưa bình thường, trong mắt Lý Thừa Nhân lại là từng vòng sóng linh khí tổ hợp rồi rơi xuống. Cơn mưa này là một loại pháp thuật nào đó…
“Thừa Nhân, đừng chậm trễ nữa, mau mặc bộ y phục này vào.” Lý Thừa Vận rõ ràng có chút sốt sắng.
Lý Thừa Nhân lại chậm rãi nhíu mày nói:
“Không cần nữa, bọn họ tới rồi…”
Cơn mưa bên ngoài tới cũng nhanh mà tạnh cũng nhanh, chỉ tầm có vài ba phút là đã biến mất như chưa từng ghé qua. Không có câu lệnh nào được ban ra nhưng đoàn người bên ngoài cứ như thế mà dừng lại.
Lý Thừa Vận vén rèm, nhìn thấy cả đám người vẫn còn nguyên vẹn mà lại đứng im như tượng thì không khỏi nhíu mày mà quát: “Chuyện gì xảy ra?”
Không có ai trả lời.
Lý Thừa Vận bước xuống xe ngựa, cẩn thận nhìn qua một tên lính thì phát hiện gã gương mặt đau khổ vặn vẹo, đã gồng sức đến đỏ bừng, nhưng cơ thể vẫn đứng yên như vại.
Y thử đưa tay đi đẩy người kia, phát hiện cơ thể của gã thô cứng như tượng, đẩy một cái liền ngã ra đất.
Người này vừa ngã, cả đám hộ vệ xung quanh bỗng nhiên đồng loạt quay mặt qua đây, đồng thời rút ra binh khí nhắm thẳng vào Lý Thừa Vận.
“Chuyện gì thế này?”
“Phụ hoàng bình tĩnh, bọn họ chắc là trúng tà thuật.” Lý Thừa Nhân bước ra khỏi xe ngựa, hai mày nhíu lại.
Mà tiếng nói của hắn vừa dứt thì trên bầu trời vang lên một giọng cười càn rỡ: “Ha ha ha ha, dám nói chiêu thức của Bích Ba Cung chúng ta là tà thuật như vậy trên đời này đúng là không có mấy người.”
Sương bạc tiêu tán, hai người thanh niên mặc trang phục màu lam nhạt xuất hiện phía trước con đường. Bọn họ hai người đều là bộ dạng thanh niên tuấn tú, làn da trắng trẻo, dáng người cao gầy, lộ ra một cỗ khí chất xuất trần cao quý. Bọn họ mặc một cái áo khoác màu lam nhạt, vạt áo hai bên đi thẳng xuống tới rốn mới bắt đầu đan chéo lại, ngực bụng được một cái áo lụa màu trắng bên trong che chắn. Đoạn ngang eo đeo một tấm đai không biết làm bằng chất liệu gì, nhìn như bạc trắng lại như vỏ sò, bên trên khắc họa sóng nước cuộn trào, thỉnh thoảng có điểm tô vài con tôm cá nhỏ. Đai bạc quấn ở bên hông khiến cho áo khoác dài xuôi xuống ôm lấy tà váy màu lam bạc như làn nước bên trong. Váy và đuôi áo đều chỉ dài quá đầu gối một phần, lộ ra bên dưới là đôi chân trần khỏe mạnh.
Bọn họ hai người, trong đó người thì cầm theo một chiếc ô màu xanh lam, người thì cầm theo một cái chén nhỏ, nhìn qua tựa như là pháp bảo.
Lý Thừa Nhân không dám khinh thường, cũng không ngại không e: “Dám hỏi hai vị người từ đâu tới, cao tánh đại danh là gì, vì sao lại đứng ra chặn đường bọn ta?”
Hắn biết mà còn hỏi, chủ yếu là muốn câu thêm một chút thời gian.
“Thú vị, thú vị.”
Người cầm dù mỉm cười khoái chí, rất phối hợp mà trả lời: “Ta là Vân Lam, còn đệ ta tên là Như Thùy, là tu sĩ đến từ Tông phái chưởng quản trăm sông vạn hồ – Bích Ba Cung. Còn về nguyên do hôm nay chúng ta đến, đơn giản là vì kết một phần thiện duyên mà thôi.”
Như Thùy trực tiếp hơn nhiều: “Thiện duyên này là kết với người khác. Kẻ đó nhờ huynh đệ ta dọn sạch các ngươi, không chừa người sống.” Nói đoạn, ngón tay gã khẽ nhúc nhích, nhanh như ánh chớp mà bắn ra hai giọt nước.
Lý Thừa Nhân nhìn thấy nhưng không sao né kịp, chỉ đành nhìn lấy giọt nước kia ghim thẳng vào người. Không có vết thương, không có đau đớn, chỉ có cảm giác mát lạnh lan dần toàn thân. Lý Thừa Nhân có ý dùng chân khí Hoàng Cực Công để ngăn chặn một chút, nhưng chỉ có tác dụng làm chậm mà không ngăn được cảm giác lạnh buốt lan dần.
Tuy tạm thời không có nguy hiểm, nhưng Lý Thừa Nhân cảm thấy đây tuyệt đối là một loại sát chiêu.
“Không thú vị, còn tưởng là sẽ né được đây.” Vân Lam mỉm cười nói.
Như Thùy: “Chỉ là hai tên phàm nhân, thú vị nữa cũng không chống lại được sở học tinh diệu của Bích Ba Cung ta.”
“Được chết dưới tiên thuật, có lẽ bọn họ chết cũng cảm thấy mãn nguyện đi?”
Lý Thừa Nhân nhìn qua, phát hiện Lý Thừa Vận đã không làm sao chuyển động được. Mà xung quanh mấy người hộ về đều sắc mặt tím tái, da thịt lạnh dần, trong đó có vài người tuy còn đứng đó nhưng đã chẳng có hơi thở. Loại pháp thuật này giống như một loại virus dịch bệnh xâm nhập vào trong máu người, sau đó xen lẫn, đồng hóa.Cho dù Lý Thừa Nhân có được chân khí Hoàng Cực Công chí dương chí cương, nóng như lửa đốt, vừa vặn thuộc tính tương khắc với thứ pháp thuật này cũng cảm thấy bản thân sắp sửa chống chịu không nổi.