Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Lấp Lánh Năng Lực Chênh Lệch? Ta Trở Tay Một Cái Tốc Độ Ánh Sáng Đá

Tháng 1 16, 2025
Chương 153. Thắng lợi sau cùng, nhân loại đứng lên Chương 152. Mạnh nhất chi long, Thần Vô Nguyệt, ngư nhân công chúa thời chi nguyệt
nguoi-tai-tong-vo-viet-nhat-ky-nu-hiep-xin-tha-menh

Người Tại Tổng Võ Viết Nhật Ký, Nữ Hiệp Xin Tha Mệnh

Tháng 10 15, 2025
Chương 970: Liên tiếp cột sáng (chương cuối) Chương 969: Thần Thoại Đại La
thai-tu-phi-xin-tu-trong-ta-la-thai-giam-a.jpg

Thái Tử Phi Xin Tự Trọng, Ta Là Thái Giám A!

Tháng 2 17, 2025
Chương 716. Kết thúc Chương 715. Nữ Hải Vương Mộ Dung Phi Yên trở về
ceff74cd732140aac8be1b4e26920673

Bắt Đầu Bộ Khoái, Ta Có Thể Sửa Đổi Dòng

Tháng 4 9, 2025
Chương 591. Thiên Đế vẫn, mới siêu thoát giả sinh ra! ( đại kết cục ) Chương 590. Đại chiến mở ra!
bat-dau-bi-truc-xuat-vuong-phu-trieu-hoan-tuyet-lon-long-ky

Bắt Đầu Bị Trục Xuất Vương Phủ: Triệu Hoán Tuyết Đại Long Kỵ

Tháng 10 11, 2025
Chương 280: Đại Tần thần triều (hoàn tất) Chương 279: Nhân Hoàng hiện thế
yen-diet-he-mat-troi.jpg

Yên Diệt Hệ Mặt Trời

Tháng 2 4, 2025
Chương 436. Phiên ngoại (6) Chương 435. Phiên ngoại (5)
che-ba-nu-quyen-the-gioi.jpg

Chế Bá Nữ Quyền Thế Giới

Tháng 1 19, 2025
Chương 847. Chung cuộc Chương 846. 1 cắt, đều sẽ kết thúc!
trom-mo-cuop-mat-doan-tam-nguyet-che-tao-truong-sinh-gia-toc

Trộm Mộ: Cướp Mất Doãn Tâm Nguyệt, Chế Tạo Trường Sinh Gia Tộc

Tháng mười một 9, 2025
Chương 526: Tuế nguyệt tuyệt đẹp (đại kết cục)(1/2) Chương 525: Người nhà họ Uông xử lý (1/2)
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 190: Một trảo
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 190: Một trảo

Nguyễn Ảnh im lặng không nói, cảm thấy Lý Thừa Nhân có chút huênh hoang.

“Cảm ơn ý tốt, nhưng Lý huynh vẫn là tự lo thân mình thì hơn.”

Lý Thừa Nhân tuy không là bản thể, nhưng cũng mơ hồ có thể cảm nhận tâm tình của người khác. Nguyễn Ảnh làm cho hắn thất vọng, mà trước mắt một đám người càng làm cho hắn thất vọng hơn.

“Vậy sao… đáng tiếc.”

Lý Thừa Nhân lúc này thong thả đi tới, mỗi bước xuống một bước, nền gạch dưới đất đều không chịu nổi mà rạn nứt ra thành hình mạng nhện. Khí thế trên người hắn dần cất cao, tựa như bên trong thân thể nhỏ bé đó có một con quái vật sắp tỉnh giấc. Một con quái vật có thể làm cả thế gian run rẩy.

Nam đế ngồi trên bảo tọa cách quảng trường có mấy trăm mét xa, ánh mắt nhìn về nước trà dần dần không còn bình tĩnh trên miệng chén. Các vị đế vương còn lại đều là nheo mắt, chậm rãi đứng lên, bởi vì bọn họ cảm thấy một nỗi áp lực không tên đè nặng.

Trên khoảng không, cuộc chiến dừng lại. Bốn người đều dùng ánh mắt kiêng kị nhìn xem thiếu niên đang từ từ bước đến.

Nguyễn Ảnh ban đầu còn không quá quan tâm, lúc này đã khó nói nên lời.

Lý Thừa Nhân cứ như vậy bước tới, mặt đất ở dưới chân của hắn sụp đổ, gió lớn ở bên cạnh hắn tránh xa tạo thành từng vòng từng võng khí lãng, mà những nơi ánh mắt hắn quét qua, vạn vật nhao nhao cúi đầu, vỡ nát.

Lực lượng của Đế Vương thuật hiện tại Lý Thừa Nhân gánh vác không nổi, cho nên hắn phải đợi cho đến khi nửa nén nhang gần tàn mới bắt đầu bước ra.

Hắn mỗi bước đều dâng cao khí thế, mỗi bước đều khiến đối thủ e ngại.

Lý Thừa Nhân bước đến trung tâm quảng trường thì không bước nữa, hai tay chấp ở sau lưng cũng dần nới lỏng, giương ra.

“Nếu như người trong thiên mệnh xuất hiện.”

“Các ngươi thuận theo.”

“Hay là không theo?”

Vẫn là câu hỏi cũ, nhưng lần này Lý Thừa Nhân vừa dứt lời, mặt đất xung quanh trong vòng trăm mét giống như có cự vật đè nặng, thoáng cái bằng phẳng mà lún xuống ba tấc. Mấy vị Thái tử đứng ở trong phạm vi này sau đó không còn ai đứng nữa, hoặc là quỳ một chân đau khổ chống đỡ, hoặc là trực tiếp phun máu ngã quỵ.

Giữa khoảng không, một cái long trảo khổng lồ mở ra, bóp đến bốn con kim long tan nát thành đầy trời kim điểm rơi xuống. Dưới áp lực kinh khủng, Trần Nguyên thậm chí còn không đủ sức điều khiển kim long phản khán, chỉ có thể nổ lực dùng chân khí bảo hộ chính mình.

Lý Thừa Nhân hơi quay đầu, ánh mắt nhìn về phía con kim long nhỏ yếu của Nguyễn Ảnh ở phần rìa quảng trường.

Con kim long kia tại chỗ run rẩy, tựa như bình sứ không chịu nổi áp lực mà dần nứt ra, vỡ nát, hóa thành quang điểm quay ngược trở về thân thể Nguyễn Ảnh. Mà thiên châu thì tựa như tìm thấy được chủ nhân thật sự, chủ động chạy đến bên cạnh rồi chui rút vào trong lòng ngực của Lý Thừa Nhân.

Đến đây thì hắn mới thu hồi lực lượng, nhẹ nhàng quét mắt chiến trường. Trong lòng trước đó nghĩ đến rất nhiều câu trang bức lợi hại, hiện tại cảm thấy đều đã không còn ý nghĩa.

Chủ yếu là mới dùng lực lượng thần long trong cơ thể một chút, Lý Thừa Nhân đã cảm thấy toàn thân đau nhứt không chịu nổi, thiên châu kia thu vào cũng không dám tùy tiện hấp thu. Thế này còn là bởi vì hắn có Hoàng Cực Công và cơ thể mạnh mẽ đủ để vật lộn với Tông Sư làm cơ sở, đổi lại bất cứ thường nhân nào mà chơi như vậy thì bây giờ đã không đứng nổi.

Đế vương thuật tầng thứ tư thực lực thẳng ép Nguyên Anh, không phải là thứ mà hiện tại Lý Thừa Nhân có thể tùy tiện sử dụng. Đến cả việc đột phá hắn còn không dám.

Trần Nguyên phun ra một ngụm máu, ánh mắt phức tạp nhìn Lý Thừa Nhân lúc này đã trở lại như người bình thường chẳng khác. “Ngươi thật sự là người trong thiên mệnh kia?”

“Ai biết được.”

Mấy vị Hoàng đế trên đài đồng loạt dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn về Lý Thừa Vận, mà Lý Thừa Vận lúc này thì sướng đến mức không nhịn được khóe môi câu lên nụ cười: “Con ta, con ta lợi hại.”

“Biết con ngươi lợi hại rồi, nói tình hình cụ thể một chút đi.”

Nam đế âm thanh vang vọng: “Đại điển kết thúc, lần này người thắng cuộc là Hoàng tộc Đại Lý. Các bên theo như thỏa thuận mà chuẩn bị bàn giao.”

…

Lý Thừa Nhân không hiểu thấu ra sao được đưa ra bên ngoài ngồi đợi. Ở bên trong lương đình, trước mắt là một mảnh sông nước thơ mộng, trên bàn là trà ngon bánh ngọt, Lý Thừa Nhân lại không có chút hứng thú.

Tuy là trong toàn bộ quá trình chỉ đánh ra một chiêu, nhưng trong khoảnh khắc khí thế lộ ra đó, có lẽ Hoàng đế các nhà đều đã rõ ràng hung thủ trong vụ trộm ấn liên hoàn là ai. Lý Thừa Nhân lại không quá để tâm chuyện này, cái làm hắn lo lắng là thái độ của mấy vị Hoàng đế đương thời đối với lời dặn của tiên tổ từ hơn ngàn năm trước.

Bọn họ nhiều năm qua duy trì cái thông lệ này có lẽ phần đa là bởi vì đã quen thuộc cái không khí hòa bình ổn định giữa bảy Vương triều, không chiến tranh không xung đột, lại lẫn nhau đoàn kết chung một sợi dây, đây không phải là điều dễ làm được… Mà không phải bởi vì thật tâm chờ đợi một thằng ất ơ nào đó trong lời tiên tri, đến dẫn dắt bọn họ tuyên chiến với thần tiên yêu ma kinh khủng.

Qua chuyện này, Lý Thừa Nhân cảm thấy tin đồn Nam đế thọ hơn ngàn năm bất tử có khi là thật. Bởi vì nếu như không phải ông ta vẫn luôn còn sống, đứng ở cương vị trưởng bối duy trì phía sau, Lý Thừa Nhân cảm thấy sẽ không có tục lệ nào duy trì qua nổi ngàn năm mà còn nguyên bản chất.

Lý Thừa Nhân im lặng ngồi ở đó, cho đến đêm muộn mới nghe được bên cạnh có động tĩnh. Dựa vào tiếng bước chân dồn dập của người tới, có lẽ là tình hình chẳng mấy khả quan.

Lý Thừa Vận bước vào liền hiện ra thần sắc khó coi, mặt già giận đến đỏ bừng. Kể từ sau khi Ngự Long Công rơi xuống, y mỗi ngày giống như đều đang trở nên già nua, hiện tại đã không khác gì ông lão ở tuổi ngũ tuần.

“Ép người quá đáng. Bọn già chết tiệt kia căn bản không xem tổ huấn là cái đinh gì, hừ!”

“Phụ hoàng, tình hình thế nào?”

Lý Thừa Vận nhìn qua Lý Thừa Nhân mới bình tĩnh đôi chút: “Không có thế nào, chúng ta lần này thắng rồi thì trở về thôi.”

“Đến nỗi chuyện người trong thiên mệnh gì đó, bọn họ đã sớm quên rồi, không muốn nhắc tới.”

…

Nam đế đứng ở trên tường cao, nheo mắt nhìn dòng nhân mã chậm rãi rời đi, tiến về sâu trong bóng tối. Y thở dài: “Chúng ta đã đợi cả ngàn năm, khó lắm mới chờ được cơ hội này, có cần phải làm đến mức nghiêm túc như vậy?”

Nguyễn đế nhẹ nhàng đặt ly trà trong tay xuống, ánh mắt nghiêm nghị: “Không nghiêm túc không được. Chuyện này không phải chỉ liên quan đến mấy mạng già chúng ta, mà còn ảnh hưởng đến dân chúng của cả bảy Vương triều. Ta không muốn để bọn họ chịu chết vô ích.”

Ngô đế tán đồng: “Tông phái không dễ đối phó, thật muốn đấu tới… chúng ta còn phải cẩn thận xem xét cái tên họ Lý này là người như thế nào, có bao nhiêu bản lĩnh. Nói thật, ta không quá tin tưởng vào nội dung trong lời tiên tri.”

“Đó là bởi vì ngươi chưa nhìn thấy toàn bộ.” Nam đế khẳng định: “Những thứ chúng ta sỡ hữu chỉ là một góc của băng sơn, mà những thứ thật sự trân quý thì đều nằm ở trong bảo tàng.”

Trần đế nâng lên tấm lệnh màu vàng trong tay ngắm nghía, sau đó trực tiếp ném lên mặt bàn. “Ta thật sự thắc mắc, lão Nguyễn, ngươi không cảm thấy tâm đau sao?”

Nguyễn đế chỉ trầm mặc nhìn chén trà: “Con đường mà nó lựa chọn, tự nó phải chịu trách nhiệm.”

“Ta đã cho nó cơ hội sống một đời bình thường vui vẻ, chỉ là tự nó không muốn như vậy.”

…

Trong thùng xe xa hoa rộng rãi, Lý Thừa Vận lấy ra một bộ trang phục hộ vệ đưa qua.

“Một lát ta ở lại tranh thủ, con thì lẫn vào trong đám hộ vệ, tìm cơ hội mà trốn đi trở về Đại Lý. Chỉ cần con còn tại, tương lai Đại Lý thì còn hi vọng.”

Lý Thừa Nhân nhìn bộ trang phục trước mặt, không hề có ý nhận lấy: “Bọn họ phái người truy sát chúng ta?”

“Tám chín phần là vậy.” Lý Thừa Vận thở dài nói.

“Đám người này cũng quá buồn cười chứ?” Lý Thừa Nhân trong lòng phiền muộn.

Lý Thừa Vận nhìn Lý Thừa Nhân chằm chằm: “Con biết cái gì gọi là chân mệnh thiên tử không?”

“Chính là giết không chết. Nguy hiểm cỡ nào cũng có thể gặp dữ hóa lành, tựa như có thượng thiên che trở. Bọn họ lần này chính là thử chúng ta.”

Lý Thừa Nhân nghe xong thì trực tiếp đẩy bộ quần áo lui ngược trở về: “Con là chân mệnh thiên tử nhưng cha thì không phải, lần này người nên chạy trốn là cha mới đúng. Bọn họ lần này là nhắm vào con, con không thể trốn tránh được.”

“Chạy trốn hèn nhát như vậy, sau này còn làm đế vương cái gì?”

Lý Thừa Vận nhìn người trước mặt trung liệt nhất nhất, nghĩa khí can vân, thật sự không nhịn được mà nói ra:

“Thừa Nhân, đừng càn quấy. Con có phải chân mệnh thiên tử hay không còn chưa xác định được.”

Y ánh mắt phức tạp: “Dù sao, con cũng không phải hoàn toàn là con của ta.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khoa-cu-doc-sach-phat-nang-dau-ta-tat-do-dau-ky-thi.jpg
Khoa Cử: Đọc Sách Phát Nàng Dâu? Ta Tất Đỗ Đầu Kỳ Thi
Tháng 12 21, 2025
hong-hoang-ta-tran-nguyen-tu-vi-hong-hoang-lam-cong-hien.jpg
Hồng Hoang: Ta Trấn Nguyên Tử, Vì Hồng Hoang Làm Cống Hiến!
Tháng 1 17, 2025
vo-dich-theo-thanh-hon-bat-dau.jpg
Vô Địch Theo Thành Hôn Bắt Đầu
Tháng 5 12, 2025
truong-sinh-chung.jpg
Trường Sinh Chủng
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved