Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
o-re-khong-thanh-danh-phai-menh-cach-thanh-thanh

Ở Rể Không Thành Đành Phải Mệnh Cách Thành Thánh

Tháng 12 25, 2025
Chương 436: Thiên hạ lại kết xuất một cái đạo quả (phần 2/2) Chương 436: Thiên hạ lại kết xuất một cái đạo quả (phần 1/2)
la-gan-thanh-nhan-gian-vo-thanh

Can Thành Nhân Gian Võ Thánh

Tháng mười một 28, 2025
Chương 235: Thái Hư Âm Dương Kiếm tiểu thành, Quy Khư một kiếm!-2 Chương 235: Thái Hư Âm Dương Kiếm tiểu thành, Quy Khư một kiếm!
dai-duong-thai-tu-nhan-nha-cuoc-song.jpg

Đại Đường Thái Tử Nhàn Nhã Cuộc Sống

Tháng mười một 29, 2025
Chương 573: Chương cuối (2) Chương 573: Chương cuối (1)
tu-dua-ca-chep-den-thien-dinh-tien-quan

Từ Đưa Tử Cá Chép Đến Thiên Đình Tiên Quan

Tháng 12 22, 2025
Chương 597: Quốc vận chi tranh (2) Chương 597: Quốc vận chi tranh (1)
phu-nhan-de-cho-ta-canh-ba-chet.jpg

Phu Nhân Để Cho Ta Canh Ba Chết

Tháng 1 21, 2025
Chương 263. Không cho ngươi cự tuyệt ta! ( Đại kết cục ) Chương 262. Lão đạo sĩ ly biệt
livestream-chi-hoang-da-dai-mao-hiem

Livestream Chi Hoang Dã Đại Mạo Hiểm

Tháng 12 24, 2025
Chương 572: Hải triều vẫn như cũ Chương 571: Đêm tối thăm dò
sieu-cap-tv.jpg

Siêu Cấp Tv

Tháng 1 23, 2025
Chương Kết thúc nói điểm nói Chương 350. Về nhà
Kiếm Sát

Ta Có Vô Số Thần Y Kỹ

Tháng 1 16, 2025
Chương 701. Thần y trở thành truyền thuyết Chương 700. Chung cực cuộc chiến
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 189: Ngũ Long hí châu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 189: Ngũ Long hí châu

“Lý huynh, huynh cảm thấy thế nào?” Nguyễn Ảnh bất ngờ quay sang hỏi Lý Thừa Nhân một câu như thế. Mấy vị Thái tử còn lại cũng lơ đãng nhìn qua, muốn xem thử thái độ của kẻ từ nãy đến giờ vẫn luôn giữ yên lặng.

Lý Thừa Nhân hỏi ngược lại: “Nếu như người trong thiên mệnh đó thật sự tồn tại thì sao, hắn nói, chúng ta nghe, hay là không nghe?”

Đám người đều là trầm mặc. Nguyễn Ảnh lắc đầu: “Người trong thiên mệnh cũng chỉ là người.”

Ngô Bá Nghệ lát sau nhếch môi cười: “Vậy còn phải xem coi hắn có thể khiến chúng ta tâm phục khẩu phục hay không.”

Lúc này, tiếng trống như sấm vang lên khắp bốn phương quảng trường, Nam đế cởi xuống mặt nạ sắt, khí thế trên người không ngừng dâng cao. Cỗ khí thế này khơi dậy lực lượng Đế Vương thuật của mỗi cá nhân, để cả đám đều cảm thấy lồng ngực rộn ràng, toàn thân lực lượng như đang cháy bỏng.

“Tiềm Long chân chính chỉ có một, giờ lành đã điểm, mời đại diện của Lục họ bước đến trung tâm quảng trường.”

Trước khi đến nơi, các vị Thái tử đều đã được sơ qua nguyên tắc cũng như mục đích của Tiềm Long đại điển. Ban đầu vốn là để truyền nhân lục họ đối kháng hòng tìm ra người trong thiên mệnh chân chính, về sau liền dần trở thành hình thức giao đấu để phô trương thực lực của các đời truyền nhân.

Giữa Thất quốc không cho phép xảy ra chiến tranh, mỗi đời cũng là dựa theo phương thức này mà một lần nữa phân phối tài nguyên, truyền nhân của ai mạnh thì đương nhiên hưởng lợi nhiều hơn. Đại Nam không tham dự chuyện này, dần dần trở thành Vương triều có diện tích nhỏ nhất. Nhưng điều này vẫn không ảnh hưởng đến uy quyền của nó, bởi vì Nam đế vẫn còn ở đó.

Nam đế vung tay, một tia khí vận hoàng kim bay ra, theo gió mà biến lớn, từ ban đầu một điểm sáng nhỏ cho đến khi to bằng bánh xe mới dừng lại, lơ lửng giữa khoảng không trung như một viên mặt trời tí hon.

Lý Thừa Nhân hai mắt nhìn thẳng, âm thầm chậc lưỡi. Cái kia thế nhưng là lực lượng tín ngưỡng thuần túy ngưng tụ mà ra.

Mật độ lực lượng tín ngưỡng của viên ‘thiên châu’ này còn nồng hơn ở trong Ngọc tỷ tích lũy đã quá ngàn năm mấy lần. Lý Thừa Nhân trông còn đỏ mắt, chứ đừng nói đến mấy vị Thái tử chưa từng hưởng qua thứ tốt như thế, cả đám đều là kích động nhao nhao.

Khí số Thất quốc đời này là cường thịnh nhất trong hơn ngàn năm qua, mà tiếp sau đó rất có thể sẽ là thời kỳ suy tàn. Nam đế lần này cũng là quyết tâm, đem lực lượng tín ngưỡng mà Đại Nam tích lũy lâu nay ra để làm phần thưởng.

“Quy tắc cũ, chỉ cho phép sử dụng lực lượng Đế Vương thuật.”

“Trong vòng nửa nén nhan, kim châu nằm trong tay ai thì thuộc về người đó. Lần này không phân nhất nhì ba, người thắng hưởng trọn.”

“Bên nào thua phải cắt ra sáu tỉnh biên giới.”

Lúc này lớp trẻ cũng chẳng ai để tâm đến Nam đế nói cái gì, hầu như trống lệnh vừa vang là cả đám đã xung phong nhào tới. Trần Nguyên xuất thủ trước tiên, trên thân y mơ hồ hiện ra một con rồng vàng tao nhã, trên thân thụy khí mông lung, những nơi nó đi qua, không khí xung quanh đều trở nên ẩm ướt một chút.

Sinh ra đặc tính chính là điểm nhận dạng của Đế Vương thuật tầng thứ ba.

Sau Trần Nguyên, Lê Vũ Lân, Ngô Bá Nghệ và Đinh Lễ cũng cùng nhau xuất kích. Kim long của cả ba đều không mang đặc tính gì, nhưng đều to lớn hung hãn. Bọn họ không bàn mà hợp, ba con rồng mới xuất hiện đã cùng nhau lao tới con rồng của Trần Nguyên, muốn diệt đi mối nguy to lớn này trước.

Kim long của Trần Nguyên đã ngậm lấy thiên châu vào miệng, nhưng nghẹn không thể nào nuốt xuống tiêu hóa. Thấy ba người kia thế mà hợp lực, Trần Nguyên chỉ do dự một thoáng liền trực tiếp phun viên thiên châu ra như đạn pháo bay về phía họ.

Thiên châu rơi vào trong miệng kim long của Ngô Bá Nghệ, sau đó y liền bị hai người còn lại công kích.

“Không phải chứ, hai người ngốc sao? tên Trần Nguyên kia rõ ràng muốn đứng bên ngoài xem chúng ta tương tàn, đợi lúc thích hợp lại cắm một đao.” Ngô Bá Nghệ gần như là hét lên.

Đinh Lễ khinh thường liếc mắt nhìn y: “Vậy ngươi có giỏi thì dừng lại một chút rồi cả ba cùng vây đánh tên kia.”

“Hai người các ngươi đã đủ rồi, các ngươi giải quyết xong hắn chúng ta lại quay ra quyết đấu công bằng.” Oán than như vậy, Ngô Bá Nghệ kể từ lúc ngậm được thiên châu liền quay đầu bỏ chạy, chưa hề dừng lại một khắc. Nhìn kích thước để phán đoán, kim long của Ngô Bá Nghệ thực lực không thể so với hai người còn lại được. Nếu như bọn họ giải quyết Trần Nguyên sau đó mệt mỏi quay về thì y mới có khả năng thắng được trận này.

“Ngươi cảm thấy bọn ta là ngu ngốc sao?” Lê Vũ Lân cười gằn. “Nếu như đã không muốn hợp tác, vậy thì để bọn ta xử lý ngươi trước.”

Kim long của Lê Vũ Lân tốc độ rất nhanh, bay sau mà đến trước, thoáng cái đã chặn ở trước mặt kim long của Ngô Bá Nghệ, vung một cái đuôi quất nó bay ngược trở về.

Kim long của Đinh Lễ thì hung tàn, lúc này trực tiếp từ phía sau đâm thẳng đến. Hai rồng va chạm, toát ra một mảnh kim quang sáng chói.

Ngô Bá Nghệ cảm thấy đầu óc choáng váng một hồi, lòng khổ không thôi. Lúc này tầm mắt y lơ đãng nhìn thấy con kim long của Nguyễn Ảnh.

Hóa ra dưới sư thôi thúc của Nam đế, kim long trong người của Nguyễn Ảnh cũng đã bị bức đi ra. Chỉ là nó nhìn qua nhỏ yếu gầy gò, kích thước chỉ bằng một nửa so với đám người. Cho nên từ đầu đến giờ nó chỉ dám đứng từ phía ngoài xa quan chiến.

Ngô Bá Nghệ trong cái khó ló cái khôn, trực tiếp phun thiên châu về phía Nguyễn Ảnh, sau đó quay qua nói với hai người: “Các ngươi bình tĩnh, ta ném thiên châu cho Nguyễn Ảnh trông coi, chúng ta quay lại hợp lực tiêu diệt tên kia trước cho chừa hậu họa.”

Nhìn con kim long của Trần Nguyên, cả Đinh Lễ và Lê Vũ Lân đều không đủ tự tin, cho nên nhất thời cũng không thèm so đo với Ngô Bá Nghệ.

Lê Vũ Lân nói: “Ngươi tốt nhất đừng nên giở trò.” Sau đó cả ba liền bay về phía Trần Nguyên.

Kim long bay đến càng xa thì điều khiển càng khó, càng mất sức, cho nên mấy vị Thái tử đều là dùng hết thủ đoạn để cố gắng theo sát phía sau. Trần Nguyên một tay kiếm thuật xuất thần nhập hóa, Tông Sư bình thường khó mà khán cự. Đinh Lễ và Ngô Bá Nghệ riêng phần mình đều là Tông Sư, chỉ có Lê Vũ Lân thực lực kém chút, nhưng y bù lại có thể sử dụng thủ đoạn của người tu hành, thi thoảng lại xé bùa ném ra một quả cầu lửa.

Bốn con rồng lao vào nhau, mà Trần Nguyên cũng cầm kiếm trực tiếp đánh úp về phía ba người còn lại.

Tuy nói luật lệ chỉ cho dùng Đế Vương thuật để cướp đoạt thiên châu, nhưng cũng không nói là cấm bọn họ dùng những thủ đoạn khác để quấy nhiễu đối phương đúng không?

Bốn người nhìn nhau đỏ mắt, khoảng cách gần như vậy, khó mà cam đoan là đối phương sẽ không bất ngờ ra tay. Cho nên bọn họ đều chọn tiên hạ thủ vi cường, ra tay đánh trước.

Kim long của Trần Nguyên quanh thân toát ra một mảnh hơi nước làm chậm tốc độ của ba con rồng còn lại, vừa đánh vừa lui trông rất chật vật. Mà Trần Nguyên bị ba người liên tục quấy nhiễu cũng chẳng khá hơn bao nhiêu: “Các ngươi hèn hạ, ta rõ ràng chính là người được thiên mệnh lựa chọn.”

“Nhưng chúng ta không có chọn ngươi.” Lê Vũ Lân nhếch miệng, pháp lực thiêu đốt bùa vàng, đưa tay liền ném ra một quả cầu lửa.

Trần Nguyên nhón chân một cái liền dựa vào khinh công cao tuyệt của bản thân mà né qua. Con rồng của y cũng là trơn trượt tựa như con lương, để cả ba con rồng còn lại chỉ biết đuổi theo mà không đánh được đòn gì hiệu quả.

…

Nguyễn Ảnh đứng ở một góc quảng trường, yên lặng nhìn xem bốn người còn lại kịch chiến ở giữa không trung. Kim long của chính mình ngậm lấy thiên châu trong miệng, nhưng lại hoàn toàn không có ai thèm để tâm tới.

Nguyễn Ảnh cũng tựa như con rồng của y, trong lòng dâng lên cảm giác bản thân nhỏ bé lại bất lực, nhưng sau đó rất nhanh tâm tình này lại chuyển thành thù hận và đố kỵ. Rõ ràng xuất thân như nhau, rõ ràng ta đã rất cố gắng, rõ ràng ta thông minh hơn bất cứ ai, nhưng vì cái gì hết lần này đến lần khác đều là tài không bằng người như vậy?

Cái này chính là thượng thiên bất công!

Không biết từ lúc nào, nắm tay Nguyễn Ảnh đã siết chặt đến mức đỏ cả da thịt mà y không hề hay biết. Theo sự âm tàn, oán hận trong lòng càng lúc càng lớn, kim long của y ngậm lấy thiên châu, bề ngoài cũng dần biến hóa trở nên hung ác, tàn bạo.

“Ngươi định đứng ở đây trừng mắt đến bao giờ?”

Một âm thanh lạnh nhạt tựa như hòn đá rơi xuống mặt hồ, để Nguyễn Ảnh thoáng cái thanh tỉnh. Y quay qua, liền thấy Lý Thừa Nhân chấp hai tay sau lưng, bộ dạng nhàm chán nhìn xem đám người.

Lý Thừa Nhân nói: “Không phục thì lên làm một trận đi, có thua cũng phải khiến bọn họ trầy da tróc vảy, để bọn họ biết ngươi hung ác. Đứng ở đây ghen ghét, chỉ khiến ngươi cảm thấy bản thân tầm thường.”

Nguyễn Ảnh lắc đầu: “Ta thắng không nổi, ở đây chờ, biết đâu sẽ có cơ hội.”

“Ngươi luôn nhàm chán như vậy, trước đó còn cảm thấy thượng thiên bất công, bây giờ lại chờ đợi chuyện tốt từ trên trời rơi xuống. Có khả năng sao?”

Nguyễn Ảnh bị mấy lời này làm khó chịu: “Ngươi thì sao, tại sao ngươi không tham gia?”

“Chẳng lẽ đã bỏ cuộc.”

Lý Thừa Nhân rất phiền muộn: “Ta đang đợi ngươi thể hiện.”

“Bởi vì một khi ta ra tay, thì ngươi không còn cơ hội này nữa.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-de-ta-la-thien-tuyen-chi-tu.jpg
Đệ Đệ Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử
Tháng 3 20, 2025
nu-de-su-ton-lai-cung-trung-sinh.jpg
Nữ Đế Sư Tôn Lại Cũng Trùng Sinh! ?
Tháng mười một 25, 2025
ta-vi-hao-thien-phat-dao-bon-giao-cau-ta-phong-than.jpg
Ta Vì Hạo Thiên, Phật Đạo Bốn Giáo Cầu Ta Phong Thần!
Tháng 2 16, 2025
yeu-ma-loan-the-ta-co-the-uu-hoa-van-vat.jpg
Yêu Ma Loạn Thế, Ta Có Thể Ưu Hóa Vạn Vật
Tháng 2 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved