Chương 188: Tụ hợp
“Con không có chuyện gì là được rồi. Dù sao lần này chủ yếu vẫn phải cần con ra sức.” Lý Thừa Vận thở phào nói.
“Cần con ra sức?”
“Đúng, con đã đột phá tầng thứ ba rồi đúng không? Khó được, con là người đầu tiên phá vỡ thông lệ đạt đến tầng thứ ba trước khi đăng cơ. Lần này thế nào cũng phải giúp ta lấy lại mặt mũi.”
Lý Thừa Nhân trong lòng có dự cảm không lành, chuyến này thể nào cũng phải đánh nhau một trận. Song hắn lại có chút mong chờ, trận chiến giữa những người sử dụng thuật Đế Vương sao?
“Lấy lại mặt mũi? lần trước phụ hoàng thua rất thảm sao?”
“Ừm, vậy mà chỉ được hạng nhì, quá mất mặt.”
Lý Thừa Nhân nghe mà im lặng. Hạng nhất không cần nói cũng biết là vị Nguyễn đế kia, nghe nói mỗi đời nhà Nguyễn đều rất lợi hại, cho nên sau ngàn năm cương thổ mới lớn hơn nhà khác mấy phần.
“Theo như phụ hoàng nói, con phải đánh với đám Thái tử kia một trận?”
“Nam đế nói khí số của chúng ta đời này đã đi đến điểm thịnh vượng nhất, nhân tài xuất hiện lớp lớp. Nói không chừng con có thể ở nơi đó gặp được kỳ phùng địch thủ. Ta nghe nói Thái tử Đại Nguyễn và Đại Trần đời này đều rất không tệ.” Lời nói là vui sướng, trong giọng điệu Lý Thừa Vận lại không kiềm được một tia bi ai. Đời này đã là đỉnh điểm nhất, mà thịnh cực thì tất suy…
Lý Thừa Nhân chỉ có thể nói: “Hi vọng là như vậy đi.”
…
Đoàn người sử dụng loại bảo mã tốt nhất, ngày có thể đi xa ngàn dặm, đi chừng mười mấy ngày là tới nơi. Thời điểm được chọn để cử hành đại lễ đời này là đầu tháng một năm mới.
Năm thứ hai mươi sáu, đầu năm.
Lý Thừa Nhân có chút ao ước tốc độ của thuật cưỡi mây, dù sao Ngọc Phi Linh qua lại giữa mấy Vương triều cùng mất có tầm hai tháng, mà bọn họ chỉ là đi đến Vương triều sát vách đã tốn quá mười ngày. Lúc đến nơi, cả đám bảo mã đều mệt mỏi quá sức.
Hoàng cung của Đại Nam gọi là Đế Đô, cửa lớn là một tấm cửa đỏ điêu khắc đủ loại hoa văn chim thú đang cúi đầu thuần phục trước thần long, nhìn qua đã có nhiều dấu vết năm tháng.
Khác với Long Đô vàng son chói lọi, cửa đỏ ngói vàng, Đế Đô Đại Nam to lớn mà không lộ ra phô trương, chỉ có nét nghiêm trang nặng nề đến từ các bức phù điêu, tượng khắc, từng hàng tường cao che khuất vầng dương.
Những dãy kiến trúc này chung vào một chỗ, khiến người ta có loại cảm giác bước đi trong áp lực vô hình.
Lý Thừa Vận đi trước, Lý Thừa Nhân đi sau, đám hộ vệ thì dừng lại ở bên ngoài nghĩ ngơi. Hai người đi theo một tên thái giám mang mặt nạ sắc, theo lối vắng mà không ngừng vào sâu trong Hoàng cung, chẳng biết là hướng đi nơi nào. Lý Thừa Nhân chỉ thấy phía trước vĩnh viễn là lối rộng giữa hai hàng tường cao.
Cuối cùng thái giám dẫn bọn họ đến một cánh cửa lớn rồi dừng lại ở ngay nơi đó, tựa như thân phận không cho phép y được tiến thêm dù là nửa bước.
Cửa lớn đóng kín, không có chìa khóa, không có người canh. Lý Thừa Vận quen thuộc bước đến, trên người lộ ra một tia lực lượng như có như không.
Cửa lớn lúc này mở ra.
Lý Thừa Nhân chỉ thấy phía trước là một đám sương mù, là loại trận pháp chướng nhãn dùng để che giấu cảnh tượng bên trong. Sau khi Lý Thừa Vận đi xuyên qua màn sương thì Lý Thừa Nhân cũng nối gót theo sau.
Trước mặt bọn họ lúc này là một quảng trường rộng lớn, khoảng sân phải có diện tích hơn ngàn mét, phía sau là một dãy đài cao được trang trí hoa lệ, trên bàn đã bày sẵn yến tiệc chờ đợi. Phía cuối tầm mắt là một bức tường rộng, bên trên khắc cảnh một đế vương bước giữa dương quang, chỉa kiếm về phía bầu trời với từng dãy tiên cung, dưới cùng bức tượng là cảnh muôn dân quỳ bái.
“Ta liền biết lão Lý lại đến cuối cùng.” Trên đài cao, một ông lão mặt như mặt hổ, dưới cằm chừa lại một hàng râu quai nón bạc trắng lên tiếng. Lại nhìn xuống dưới một chút, người này cũng bận Long bào.
Lý Thừa Vận nói nhỏ với hắn: “Tên kia là Hoàng đế nhà Trần, đợt trước bị ta đánh thảm.”
“Đừng có nói nhảm. Ta chỉ thua có nửa chiêu.”
“Vậy cũng là thua rồi.”
Hai người dường như tình cảm rất tốt, vừa gặp đã có thể nói chuyện không kiêng nể gì. Ngược lại mấy vị Hoàng đế khác đều rất giữ chuẩn mực. Lý Thừa Nhân không có nhìn nhiều.
“Đều im ắng một chút. Người đã đến đủ, đại điển cũng nên tiến hành.” Một người mặc long bào đỏ rực từ ghế chủ tọa đứng lên, y râu tóc bạc trắng, lại dùng một cái mặt nạ sắt che hết dung nhan.
Lúc này mấy vị Hoàng đế khác cũng đồng loạt đứng lên, Lý Thừa Vận bước đến cạnh Hoàng đế Đại Trần mà nhìn xuống. Lý Thừa Nhân nhìn thấy người quen là Nguyễn Ảnh ra hiệu cho mình đi qua bên kia tụ hợp, nơi ấy đã có mấy gã từ thiếu niên đến trung niên, nhìn qua đều khí độ phi phàm.
Vấn đề là… Nguyễn Ảnh, con hàng này từ lúc nào mà trở thành Thái tử Đại Nguyễn rồi. Lý Thừa Nhân chỉ cảm thấy đối thủ đáng gờm trong lòng mình bỗng nhiên không còn đáng gồm như vậy.
Trên đài, Nam đế bắt đầu đọc lên bảng tuyên thệ: “Chúng ta âm thầm gìn giữ sứ mạng dẫn dắt nhân tộc từ đời này qua đời khác, thắm thoát đã quá ngàn năm. Chúng ta nắm trong tay quyền lực mà không chìm đắm, ở trong uy quyền mà vẫn nhớ đến vạn dân. Thế đạo hiện nay khắp cả đất trời đều là thần tiên yêu ma, nhân loại tựa như sâu bọ được chăn nuôi số lượng lớn, dưới gầm trời này không có được tự do. Nay ở Tiềm Long đại điển…” Diễn văn rất dài, coi bộ nhất thời là đọc không xong.
Lý Thừa Nhân quan sát thấy mấy vị Thái tử còn lại hoặc là điềm tĩnh, hoặc là thờ ơ, cũng không vì cái gọi là sứ mệnh đã gìn giữ bao đời mà kích động. Thế hệ tiếp nối thế hệ, nhưng vinh quang không còn tiếp nối vinh quang, trong mắt người đời sau đã không còn quan trọng như vậy. Hoặc là bọn họ cũng giống Lý Thừa Nhân, cảm thấy cái gọi là sứ mệnh kia chỉ là chuyện viễn vông.
Hắn nhìn thấy điều này trong mắt Nguyễn Ảnh.
“Lý huynh, lâu rồi không gặp.”
Lý Thừa Nhân mỉm cười đáp lễ: “Nguyễn huynh thâm tàng bất lộ.”
Nguyễn Ảnh hiểu được ý tứ trong lời nói của Lý Thừa Nhân, ngoài mặt chỉ lộ ra thương xót: “Hoàng huynh của ta… mệnh khổ.”
Bên cạnh mấy người quăng tới ánh mắt khinh bỉ. Thân ở trong nhà đế vương, Nguyễn Ảnh nghĩ gì bọn họ còn không rõ ràng?
Chỉ là tên này giả bộ như thật.
Lý Thừa Nhân không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng chắc là Thái tử Đại Nguyễn bỗng nhiên gặp chuyện không may cho nên Nguyễn Ảnh mới ‘bất đắc dĩ’ mà lên thế vị.
Đối với chuyện này mấy vị Thái tử còn lại đều là vui mừng vì ít gì cũng đã loại đi được một đối thủ mạnh. Lý Thừa Nhân lại là hơi có tiếc nuối.
Lúc này Nguyễn Ảnh lại nói: “Dùng sức người phàm chống lại yêu quái, chống lại tiên môn, nghe qua chẳng khác nào lấy trứng non mà ném vào đá tảng. Cũng không biết là người đi trước nghĩ như thế nào… Mấy vị sẽ không ai cảm thấy chuyện này có thể thành công đó chứ?”
“Đến mức người trong thiên mệnh kia, e rằng chỉ là một cái truyền thuyết.”
Thái tử Đại Lê là Lê Vũ Lân khinh thường nhìn qua: “Cho dù là nghĩ như vậy, ngươi cũng không nên nói ra miệng.”
Thái tử Đại Trần là Trần Nguyên một mặt lạnh nhạt: “Ngươi nên cầu nguyện cho chuyện này là thật, nếu không thì kho tàng chôn giấu cả ngàn năm kia sẽ không có ngày được mở ra.”
Thái tử Đinh Lễ cười nói: “Cái kho tàng kia là thật hay giả còn chưa biết được đâu. Nhưng mà những kẻ khinh thường tổ huấn thật không xứng làm vương.” Nói đến đoạn này, Đinh Lễ quay qua nhìn Nguyễn Ảnh, nụ cười hiền từ đến lạ: “Nguyễn đế đông con như vậy, sẽ không ngại lại đổi một tên Thái tử chứ?”
Ngô Bá Nghệ khoanh tay đứng, nhếch mép cười nhạt: “Được, ý kiến hay này ta tán thành.”
Nguyễn Ảnh hiểu chuyện trước đó giống như đã thay đổi, trong mắt có một tia ngạo khí cùng khinh thường: “Ta chẳng qua chỉ là nói lời mà các ngươi không dám nói.”
Trần Nguyên không quá quan tâm vào cuộc tranh luận, chỉ là nhìn trời: “Nói tới, các ngươi đã từng nhìn thấy lực lượng của người tu hành sao?”
Mọi người im lặng, Đinh Lễ lại là cười nói: “Từng giết một tên, không có gì ghê gớm.”
Lý Thừa Nhân có thể nhìn rõ tên cơ bắp này là cao thủ Tông Sư, còn về thuật Đế Vương chắc cũng không kém. Bởi vì thuật Đế Vương chính là cần một tia khí thế dũng mãnh không sợ như vậy.
Đương nhiên, cũng có thể là lạnh lùng quyết đoán, thâm sâu tàn nhẫn. Nhưng mấy loại này không phải là con đường mà Lý Thừa Nhân muốn đi, hắn cảm thấy sống như vậy sẽ rất không thoải mái.
“Có thể bị ngươi giết, e là dạng thấp kém nhất của giới tu hành.” Lê Vũ Lân bát bỏ cái nghênh ngang của Đinh Lễ.
“Người tu hành không có yếu như vậy, nếu không tổ tiên chúng ta đã không ẩn nhẫn đến cả ngàn năm.”
Trần Nguyên gật đầu: “Nói không chừng đến phiên chúng ta lại là một đời ẩn nhẫn tiếp theo, thẳng đến ngày nhìn thấy được hi vọng.”
Ngô Bá Nghệ cười nhạt, không biết là hỏi người vẫn là tự hỏi mình: “Sẽ có ngày đó sao?”