Chương 187: Chuyến đi định mệnh
Thần long hấp thụ lực lượng tín ngưỡng tích lũy đã quá ngàn năm bên trong Ngọc tỷ của các nhà, tuy khiến nó nhanh chóng cường đại, nhưng những lực lượng này chung quy là đến từ bên ngoài, sẽ không ngừng trôi đi theo năm tháng. Dùng một chút thì sẽ ít đi một chút.
Thần đạo trưởng thành nhanh, lại có vẻ tạm bợ, phụ thuộc vào tín ngưỡng thế gian.
Những tu giả truy cầu tự do tự tại sẽ không lựa chọn con đường này.
Lý Thừa Nhân lại cảm thấy rất tốt.
Trăm năm hữu tình thắng trường sinh vô vị, thà say trong mộng trần còn hơn tỉnh giấc giữa đơn côi.
Tuy là cùng tách ra từ một bản ngã, nhưng Mộc Nhiên, Diệp Phong, Thẩm Lãng và Lý Thừa Nhân đều lựa chọn con đường hoàn toàn khác nhau. Bởi vì truy cầu của bọn họ khác biệt.
…
Tuy các Vương triều không rêu rao chuyện Ngọc tỷ bị trộm mất, song cũng không ảnh hưởng đến việc bọn họ dán lệnh truy nã nàng phi tặc Ngọc Phi Linh với giá trên trời. Ngay cả Đại Lý bởi vì tránh hiềm nghi cho nên cũng dán lên lệnh truy nã tương tự.
Ngọc Phi Linh hiện tại rầu rỉ không vui, hình như sau này bản thân đã không thể đi ra cửa hàng mua rượu? Vậy còn sống thêm để làm gì chứ! Sự thật tàn nhẫn như vậy, Ngọc Phi Linh khó mà chấp nhận.
Mà người khởi đầu tất cả – Lý Thừa Nhân, hôm nay lại chỉ mang đến cho nàng hai bình Thiên Hoa tửu. Như vậy là không phù hợp với thỏa thuận.
Ngọc Phi Linh cẩn thận đưa ngón tay ra đếm, nàng trước sau đã trộm về cho hắn năm cái Ngọc tỷ, ngoại trừ Đại Nam, xung quang Vương triều đều đã dạo qua một lần. Trả lương như thế này quá thiếu đạo đức.
Trước ánh mắt ai oán của nàng, Lý Thừa Nhân xem như không thấy: “Trong kho chỉ còn hai bình, ngươi có khiếu nại thêm thì cũng vô dụng.”
Chỉ bằng câu nói này, hình tượng Lý Thừa Nhân trong mắt nàng đã hóa thành ông chủ vừa xấu xí lại họm hẹm. Ngọc Phi Linh không khỏi phàn nàn: “Ngươi nói không cần cướp thêm gì nữa, vậy có phải là đã đến lúc đưa thuốc giải, trả lại tự do cho ta rồi không?”
“Thuốc giải vẫn đang bào chế.” Lý Thừa Nhân thẳng thắn: “Âu Dương Đức nói thuốc giải sẽ làm giảm đi giá trị của độc dược. Cho nên phần thuốc độc này từ lúc ban đầu hắn liền không nghĩ tới làm sao để giải.”
“Ngươi chịu khó một chút.”
Ngọc Phi Linh phiền muộn: “Ta không biết, hiện tại bên ngoài chỗ nào cũng dán lệnh truy nã ta, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chuyện mưu sinh sau này. Ngươi phải bồi thường thêm mới được.” Nàng tính toán, tổn thất cỡ này ít gì cũng phải bồi thêm mấy bình Thiên Hoa tửu.
Lý Thừa Nhân như đã tính trước, chìa ra hai ngón tay nói: “Ta có hai phương án cho ngươi lựa chọn. Nhưng trước đó thì phải hỏi một câu, ngươi còn muốn ở đây hay là tiếp tục lang bạt nơi khác?”
Ngọc Phi Linh bĩu môi. Nàng cảm thấy ở lại có khi là một loại giam lỏng, mà rời đi… chà, sống rời đi hay chết rời đi còn phải xem kỹ.
Hiện tại có sáu cái Vương triều mở lệnh truy nã nàng, rời đi phải vượt qua một đoạn đường vừa dài dẳng lại gian nan.
“Ta ở lại… còn phải làm việc cho ngươi?” Ngọc Phi Linh do dự nói, sợ mình không thoát được kiếp làm công.
Lý Thừa Nhân lại rất thẳng thắn:
“Ngươi ở lại, khả năng cao là phải làm vợ ta.”
Câu nói này để Ngọc Phi Linh mở to mắt ngơ ngác, hiển nhiên là không phản ứng kịp, đến cả người nói là Lý Thừa Nhân cũng cảm thấy không được tự nhiên.
“Chỉ là trên danh nghĩa thôi. Ngươi không thích ở lại Hoàng cung thì ta sẽ an bài chỗ khác.”
Ngọc Phi Linh ngẫm nghĩ rất lâu, sau cùng mới cẩn thận hỏi lại: “Đi nơi khác còn có thể mỗi ngày uống rượu ngon sao?”
“Ngươi nói xem?”
Lý Thừa Nhân phiền muộn, hóa ra trong đầu của nữ nhân này bổ ra chỉ toàn là tiền với rượu. Danh phận của mình cũng không thèm quan tâm rồi?
Ngọc Phi Linh lại là rất thoải mái ưỡn người: “Được rồi, dù sao thiên hạ này ngoại trừ ngươi miễn cưỡng có thể tạm chấp nhận được, thì thật không có nam nhân nào xứng đáng làm phu quân bổn phi tặc.”
“Miễn cưỡng chấp nhận được?”
“Ừm, lấy ngươi ít ra sau này có thể mỗi ngày ăn ngon uống say. Những kẻ khác khả năng là nuôi ta không nổi.” Ngọc Phi Linh lầm bẩm nói, bộ dạng như nam nhân trong thiên hạ đều đã cô phụ nàng kỳ vọng.
Lý Thừa Nhân thì cảm thấy cô nàng này còn rất tự biết lấy mình.
…
Cuối năm, Lý Thừa Vận âm thầm gọi theo Lý Thừa Nhân lên đường. Mục tiêu là Đại Nam ngay sát bên cạnh, nghe y trong lúc lơ đãng đã nói nơi đây là cái nôi của Thất quốc. Lý Thừa Nhân nghe xong, cảm thấy mình quyết định không đi cướp Ngọc tỷ của vị Nam đế này là điều đúng đắn.
Nam đế không thường hiện thân, trong dân gian có lời đồn rằng y đã sống thọ ngàn năm, cách mỗi một đoạn thời gian đều sẽ trẻ hóa một lần để đóng vai Thái tử rồi lên ngôi. Chuyện đồn dân gian vốn là không thể tin được, nhưng Lý Thừa Nhân cảm thấy không có lửa thì sao có khói. Chuyện người sống ngàn năm trong giới tu hành cũng không là lạ.
Lần này mượn cớ là mừng thọ Nam đế, Lý Thừa Vận chỉ mang đoàn nhân mã hơn trăm tinh nhuệ, kéo theo thùng lớn thùng nhỏ quà mừng.
Lý Thừa Nhân ngồi trong kiệu xe, đã không nhịn được mà muốn biết hết tường tận: “Còn xin phụ hoàng kể rõ, lần này chúng ta đi đến Đại Nam với mục đích gì. Nếu chỉ đơn thuần là mừng thọ, thì đâu cần phải xem trọng đến thế?”
“Đương nhiên là không phải mừng thọ lão bất tử đó.”
“Có một số chuyện cũng đã đến lúc để cho con biết, nhưng trước đó ta phải xác nhận lại một chút.” Lý Thừa Vận bỗng nhiên nghiêm trang: “Thừa Nhân, con cảm thấy giữa một đời ngắn ngủi của mình và số phận của nhân loại thì cái nào quan trọng hơn?”
Lý Thừa Nhân nhíu mày: “Nếu như có thể không chọn thì tốt nhất.”
“Con thẳng thắn, giống ta năm đó.” Lý Thừa Vận giống như không quá thất vọng trước câu trả lời, chỉ là bình thản nói: “Ta tin rồi con cũng sẽ làm ra lựa chọn giống như ta.”
Lý Thừa Nhân gật đầu không nói. Ngươi có thể tin là tốt rồi.
“Bất kể con lựa chọn thế nào, trước tiên con cũng phải thề với Thiên Công rằng sẽ giữ bí mật thì mới được biết chuyện này.”
“Thề có Thiên Công, nếu như Lý Thừa Nhân ta mà tùy tiện tiết lộ chuyện này thì nguyện cho tan xương nát thịt, chết không toàn thây.” Lý Thừa Nhân nghiêm túc thề, miễn là hồn phách vẫn còn thì hắn vẫn có thể sống tiếp, không nguy hiểm.
Lý Thừa Vận lại cảm thấy Lý Thừa Nhân là nghiêm túc muốn biết nên mới thề độc như thế, y nhẹ nhàng thở ra một hơi, giống như chuyện nhịn rất lâu cuối cùng cũng có thể nói ra.
“Chúng ta Thất quốc bao gồm lục họ Đinh, Ngô, Lê, Lý, Trần, Nguyễn do Nam đế dẫn đầu. Cứ cách mỗi một đời, sau khi đã chọn ra người thừa kế tiếp theo, thì bảy Vương triều chúng ta sẽ như lệ mà tổ chức một buổi hội họp. Thứ nhất là để truyền đạt lại tổ huấn đã gìn giữ bao đời, thứ hai là mong tìm ra một vị… chân mệnh thiên tử trong truyền thuyết.”
“Chân mệnh thiên tử trong truyền thuyết?” Lý Thừa Nhân cảm thấy là đang ám chỉ chính mình. Kể từ khi nghiêm túc tu luyện Ngự Long Công, hắn mỗi ngày đều đang tự thôi miên, rằng mình chính là người được thiên mệnh lựa chọn, cao quý không gì sánh được.
Lý Thừa Vận không biết cái này, gật đầu giải thích: “Liền là người sẽ lãnh đạo chúng ta.”
“Chúng ta mỗi nhà đều tu luyện Đế Vương thuật, cũng tức là Ngự Long Công mà con đang luyện. Theo lời tiên tri nói người luyện thuật này lên tới đỉnh cao có thể đủ sức gánh vác sứ mệnh dẫn dắt nhân loại, thoát khỏi sự trói buộc của người tu hành, yêu quái, thậm chí là tiên nhân trên trời. Dẫn nhân loại đến với tự do chân chính.”
“Chuyện này… được sao?” Lý Thừa Nhân khá ái ngại về độ lạc quan của lời tiên tri, không biết là gã nào lớn gan như vậy. Hắn kiến thức nhiều hơn phàm nhân bình thường, cho nên càng cảm thấy chuyện này là không thể nào.
Muốn được như vậy, trừ khi nhân loại có lực lượng chống lại Thánh cảnh. Mà Thánh cảnh cụ thể lợi hại như thế nào là chuyện đến bây giờ hắn vẫn còn chưa tưởng tượng ra được.
Lý Thừa Vận cũng cảm thấy chuyện này không quá có khả năng, nhưng kiến thức hạn hẹp lại gieo cho y một tia hi vọng như thế: “Lời tiên tri sẽ không sai, chỉ là chân mệnh thiên tử kia không biết khi nào sẽ xuất hiện.”
“Làm sao biết được người đó có phải là chân mệnh thiên tử hay không?” Lý Thừa Nhân hỏi ra một câu mà hắn cho là rất quan trọng.
Lý Thừa Vận nghiêm nghị trả lời: “Mạnh, vô cùng mạnh.”
“Ít ra có thể dùng Đế Vương thuật nhẹ nhõm đè ép tất cả chúng ta. Để cho chúng ta thật tâm quy phục.”
Lý Thừa Nhân cảm thấy không xong rồi, tại sao càng nói càng cảm thấy cái tên chân mệnh thiên tử kia không phải ai khác mà là chính ta. Chẳng lẽ mình tự thôi miên quá siêng năng, xuất hiện ảo giác rồi?
“Không nói mấy chuyện này, tại sao ta không cảm nhận được khí tức của Đế Vương thuật trên người của con. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lý Thừa Vận thật không cảm giác được tia khí tức nào trên người Lý Thừa Nhân, chỉ là nhìn lâu liền theo bản năng cảm thấy e ngại.
Lý Thừa Nhân ái ngại mà cười: “Con cảm thấy chưa bao giờ tốt như hiện tại.” Nghĩ tới mình chuẩn bị gặp mặt mấy vị Hoàng đế kia, sau đó ở trước mặt bọn họ dùng ra Đế Vương thuật.
Ha ha, hi vọng là không bị đánh chết tại chỗ đi.