Chương 186: Vách tường tầng thứ tư, Thần đạo sơ hiển uy năng!
Viên Cương thả Ngọc Phi Linh xuống ở nơi an toàn, sau đó một mình cưỡi mây bay về phương khác, bởi nó biết Ngọc tỷ trên tay mình mới là mối nguy hàng đầu.
Ngọc Phi Linh nhìn lại sau lưng nóng rát, cũng không biết là đối phương dùng phép thuật gì mà khiến vết thương tạm thời ổn định. Nàng lười biếng, có chút muốn tìm chỗ nào nốc vào một ngụm rượu ấm rồi ngủ một giấc cho tới trưa trời, nhưng cũng biết làm như vậy là không ổn lắm. “Ài, vừa cướp được ấn, còn chưa kịp đem về khoe khoang đâu. Không thấy được bộ dạng hớn hở của tên mặt lạnh kia, thật không có bao nhiêu cảm giác thành tựu.”
Hoàng đế Đại Đinh đã thôi không đuổi theo nữa, chỉ nhìn về đám mây vụt qua khoảng trời mà thăm thẳm thở dài. Y nhìn cánh tay phải ẩn trong tà áo của mình đã sưng đỏ một mảnh, kia là vết thương do đối phương tùy tiện ném lại một côn. Có thể đánh, lại còn bay nhanh như vậy, đuổi theo nữa cũng không có kết quả. Phương hướng kia… chẳng lẽ là người của Đại Nguyễn?
“Đại Nguyễn mấy trăm năm gần đây, dã tâm bừng bừng…”
Đương lúc Hoàng đế Đại Đinh trầm tư, bên cạnh có viên tướng chạy lại hỏi: “Bệ hạ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Bọn họ đa phần chỉ thấy Hoàng đế đuổi theo một người rời khỏi Hoàng cung nên ra trợ trận, đối với tình hình cụ thể vẫn là mù tịt.
“Chỉ là thích khách bình thường thôi. Tên này có chút bản lĩnh, vậy mà chạy mất.” Vị Hoàng đế cẩn trọng quyết định ém nhẹm chuyện này, nên còn dặn thêm: “Đêm nay coi như chưa có việc gì xảy ra, dù sao không bắt được thích khách.”
Viên tướng dạ vâng một hồi, sau liền quay đầu mau chóng thu binh.
Ngọc tỷ ẩn chứa lực lượng tín ngưỡng tích lũy cả ngàn năm của Vương triều, đối với mấy vị Hoàng đế thì vật này chẳng khác nào pháp bảo phòng thân, là vũ khí trong tay. Mất đi Ngọc tỷ thì lực lượng của bọn họ cũng giảm sút nhiều, cho nên chẳng ai dại mà lại rêu rao cho các Vương triều láng giềng hay biết. Nhưng mà cũng không tránh hỏi truy tra một hồi, đuổi theo dấu vết mà tìm cách lấy Ngọc tỷ về.
Nhưng việc ấy, chú định là sẽ vô vọng.
Bởi vì Ngọc tỷ đã rơi vào trong tay Lý Thừa Nhân.
Trong khoảng sương khói lượn lờ, một con rồng mang theo hơi thở cổ xưa thức giấc mà xông ra khỏi Ngọc tỷ, quay đầu bay về phương hướng cố hương. Nhưng trước mặt nó nhanh chóng xuất hiện một con kim long tắm trong ánh vàng rực cháy chặn đường.
Kim long há miệng phun ra một mảnh lửa trời. Rồng kia quanh thân toát lên từng màn khói bụi, không e ngại chút nào mà lao vào tấn công trực diện.
Qua mấy bận giáp kích, kim long của Lý Thừa Nhân tuy là chiếm thế thượng phong, nhưng không tránh khỏi bị rồng kia dùng lực lượng dã man đánh lùi.
Hắn thấy tình hình không ổn chợt dùng ra lực lượng mới có, kim long ngửa đầu lên trời mà ngâm một hơi hài, quanh thân hiện lên vô số nhánh cây tinh tế như từng cọng dây thừng vàng mà quấn lấy đối phương.
Con rồng kia càng dùng lực lượng vũng vẩy thì càng mệt nhọc, dần dần bị thế lửa ngợp trời đè xuống. Hai con rồng quấn cùng một chỗ, kim long cắn cổ đối phương. Con rồng nọ chưa kịp trổ hết tài năng đã như đất đá nứt ra thành mảnh nhỏ, chậm rãi bị kim long hấp thu, dung hợp.
Không lâu sau đó, Lý Thừa Nhân mở mắt, trong mắt bắn ra một vệt hoàng kim chói lòa. Ngự Long Công lại sinh ra biến hóa về chất, lượng cũng tăng thêm. Đồng thời, Lý Thừa Nhân nhận ra rằng mình đã không thể dừng lại. Nếu không thu thập đủ lực lượng các nhà, tình trạng mất cân bằng thuộc tính bên trong kim long ngày nào đó rồi sẽ khiến hắn tẩu hỏa nhập ma.
Vụ Tiên nhìn thấy gã này thi thoảng lại chạy đến làm phiền, liền dứt khoát từ trên mình tháo xuống một khối sương mờ.
Lý Thừa Nhân cầm lấy mà ngạc nhiên không hiểu, sau đó thì nghe đối phương nói rằng: “Cho ngươi mượn, lần sau không cần lại đến.”
Vụ Tiên giống như chỉ biết một chiêu, Lý Thừa Nhân không cần đoán cũng biết tác dụng của đám sương này, vội vàng nói cảm ơn rồi rời đi.
Mộc Nhiên nhìn theo bóng lưng hắn biến mất mà thở dài: “Chuyến này không biết là phúc hay họa.”
Vụ Tiên lơ đãng, cảm thấy mình đã đoán được thứ gì, nhưng cụ thể thì không sao nhớ rõ. Cái bệnh đãng trí này đã dày vò nó quá ngàn năm.
Rốt cuộc là ta muốn nhớ thứ gì?
…
Ngày sau Lý Thừa Nhân bất đắc dĩ phát hiện Ngọc Phi Linh đã say tí bỉ, nằm gục tại bàn trong một quán rượu có tiếng. Nàng đổi một thân nữ trang, sắc mạo rạng ngời tựa như người khác.
Bên cạnh có một đám nhân sĩ giang hồ vây lấy, khỏi cần đoán cũng biết là lòng mang ý xấu. Đối với chuyện này chủ quán cũng là bất lực.
Lý Thừa Nhân một đường đi thẳng vào, khí thế trên người hắn mạnh tới nỗi không ai dám cản ở phía trước, nhao nhao nép sang hai bên tránh đường.
“Cút.”
Bên bàn một đám cao thủ bặm trợn tay cầm đao kiếm quay qua, nhưng chưa kịp thể hiện oai phong đã bị một câu nói của Lý Thừa Nhân làm cho ngực đau như bị búa nện, cả đám nôn máu rơi ngược xuống lầu. Cho dù không rơi xuống, mấy gã kia cũng là tự giác nhảy xuống, vội vàng chạy trốn không dám ngoảnh đầu.
Lý Thừa Nhân một dạng bất đắc dĩ mà bước đến bên bàn.
Thiếu nữ hé ra mi mắt, trong mắt mang theo một phần tinh nghịch khó hiểu, khóe môi đắc ý câu lên, sau đó liền nấc một tiếng, như si như say mà nói: “Ta biết là ngươi sẽ đến (nấc) ta biết…”
Lý Thừa Nhân lắc đầu, trực tiếp vác nàng trên lưng mà bước ra ngoài. Thiếu nữ mình nhẹ như bông, da thịt mềm mại tựa hồ không xương. Mùi rượu dù nồng cho lắm cũng khó mà át đi được hết cái hương thơm huyền bí, mê mẩn vốn có trên người nàng.
Đoạn hắn ném nàng vào trong xe ngựa rộng rãi, còn không quên ném cho chủ quán mấy thỏi vàng, căn dặn: “Lần sau đừng cho nàng uống rượu.”
Chủ quán cảm ơn rồi gật đầu không ngớt, nhìn qua là thiếu nữ đoan trang, có ai ngờ tới người này sẽ biết gây chuyện như vậy. Lão chủ quán coi như là nhớ kỹ mặt cô nàng này rồi, lần sau có khi là trực tiếp không cho vào cửa.
Lý Thừa Nhân bước vào trong xe, nhìn Ngọc Phi Linh mà lắc đầu ngao ngán, lại nghĩ chắc cô nàng này vì để uống rượu không trả tiền mà cố tình bận một phen nữ tính tinh xảo… chậc, đúng là kỳ nhân.
…
Tiếp sau đó trong vòng hơn tháng, các Vương triều xung quanh liên tục bị mất Ngọc tỷ, nhưng tin này lại không lọt ra bên ngoài dù chỉ là tiếng gió khe khẽ. Các vị Hoàng đế một là không muốn lộ ra thế yếu, mặt khác cũng mang tâm lý bản thân cháy nhà không muốn thấy nhà bên cạnh còn nguyên, liền không báo trước cho ai đề phòng.
Vô tình, Lý Thừa Nhân trở thành người hưởng lợi lớn trong chuyện này.
Năm thứ hai mươi lăm, ngày hai mươi tám tháng mười một.
Liễu Như Nguyệt đi lướt qua phòng Lý Thừa Nhân, ngang nhiên mở cửa, nhưng ngó tới ngó lui lại chẳng thấy bóng người.
“Không có ở đây sao?” Nàng đi qua hướng phòng Tạ Uyển Đình tìm kiếm, cũng không biết là đang gấp chuyện gì.
Mà ở trong phòng, Lý Thừa Nhân vẫn ngồi ngay đó trên giường, chỉ là xung quanh có một mảnh sương khói mờ ảo che mắt. Trong tâm thức của hắn lúc này, một con hoàng kim đại long vươn mình trong mây, nhắm mắt như là say ngủ.
Toàn thân nó óng ánh vàng kim, từng chiếc vảy đều lộ ra tinh tế, dáng vóc thon dài, bốn vuốt dẫm ở mây xanh. Nếu như tỉ mỉ mà nhìn có thể thấy được quanh nó có một lớp như bụi mờ năm tháng phủ lên, bờm như chùm lửa, râu như gió trời, toàn thân ánh lên quang trạch mà chỉ kim loại mới có, gió bão to lớn cũng cúi đầu thuần phục trước hơi thở của nó.
Lý Thừa Vận nói Ngự Long Công chỉ có ba tầng, nhưng Lý Thừa Nhân không hiểu thấu đã chạm được tới cánh cửa tầng thứ tư, cũng bằng loại lực lượng này mà có thể bước vào cao thủ võ đạo Tông Sư bất cứ lúc nào. Nhưng mà hiện tại hắn vạn vạn không dám dùng tới, phải để cho thần long say ngủ.
Nguyên nhân đơn giản là vì… thân thể gánh vác không nổi.
Ngự Long Công tầng thứ tư có thể quyền đánh Nguyên Anh, chân dẫm Tồn Thần, mà Lý Thừa Nhân mới tu luyện được có bao lâu?
Một năm chưa tới!
Một khi toàn lực sử dụng lực lượng này, kết quả không phải là trở thành bá chủ một phương, mà chính là thân thể tại chỗ tan vỡ.
Thần đạo quả thật là luyện được nhanh chóng, chẳng qua người khác thường là đúc tượng để chứa đựng tín ngưỡng, lại hoặc là sau khi thành linh hồn mới tu luyện đường này. Lý Thừa Nhân còn sống nhăn răng, lại dùng thân mình chứa lực lượng tín ngưỡng của thế gian, hiện tại chưa nổ đã là rất may.
Hắn có lòng lên ngôi Hoàng đế để Ngọc tỷ thay mình gánh vác một mớ lực lượng, nhưng Lý Thừa Vận không hiểu thấu, chỉ cảm thấy hắn quá gấp gáp, nói phải đợi đến cuối năm mới được.
Buồn cười kẻ khác đều là ngại mình lực lượng không đủ, phải mượn lực lượng bên trong Ngọc tỷ mà dùng. Lý Thừa Nhân lại ngại lực lượng của mình quá nỗi căng tràn, nói ra chỉ sợ là bị ghen ghét đến chết.