Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
55216a5d8fb646a63eb06e59b99ee411

Thập Niên Sáu Mươi: Trong Đầu Có Quầy Hàng Nhỏ

Tháng 4 2, 2025
Chương 594. Đại kết cục Chương 593. Dẫn rắn (8)
trieu-hoan-thien-kieu.jpg

Triệu Hoán Thiên Kiêu

Tháng 2 1, 2025
Chương 186. Đại Kết Cục hạ Chương 185. Đại Kết Cục
3834d56501b9e79a23b6419d4e642f56

Hồng Hoang Hộp Mù: Bắt Đầu Thông Thiên Mở Ra Đánh Dấu Hệ Thống

Tháng 1 15, 2025
Chương 501. Thần Thoại Đại La! Thất ngã kiếp! Chương 500. May mắn Minh Hà cùng Nguyên Thủy, sau cùng một chỗ!
phuong-vien-tram-dam-tat-co-su-huynh-ban-gai-truoc.jpg

Phương Viên Trăm Dặm Tất Có Sư Huynh Bạn Gái Trước

Tháng 2 11, 2025
Chương 153. Đại kết cục Chương 152. Nện
khac-hoc-dieu-tra-vien-trong-conan

Khắc Học Điều Tra Viên Trong Conan

Tháng 12 26, 2025
Chương 871: Kế điệu hổ ly sơn Chương 870: Khóc
quy-thuat-the-gioi-dieu-tra-vien

Quỷ Thuật Thế Giới Điều Tra Viên

Tháng 10 26, 2025
Chương 980: Thiên đồng đều (2) (2) Chương 980: Thiên đồng đều (2) (1)
giong-nhu-cao-thu-o-di-gioi.jpg

Giống Như Cao Thủ Ở Dị Giới

Tháng 1 21, 2025
Chương 379. Siêu việt luân hồi chi đại kết cục Chương 378. Thiên
ta-che-tao-than-thoai-mo-ban.jpg

Ta Chế Tạo Thần Thoại Mô Bản

Tháng 4 1, 2025
Chương 427. Kỳ tích cùng vô hạn khả năng ( đại kết cục! ) Chương 426. Như một đi không trở lại
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 185: Cướp ấn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 185: Cướp ấn

Lý Thừa Nhân trở về Long Đô, việc đầu tiên là đi tìm Ngọc Phi Linh, vừa lúc thấy cô nang đang thư giãn nằm trên giường bông.

Ngọc Phi Linh mặc một thân váy lụa thuần trắng, càng tôn lên dáng người cao gầy sang quý của mình. Nếu như không để ý đến gương mặt ngà ngà say đỏ của nàng, vậy thì nhìn qua chẳng khác nào tiểu thư đài các.

Thấy có người tới, Ngọc Phi Linh lười biếng ưỡn người, hé ra một bên mi mắt. Sau khi phát hiện là Lý Thừa Nhân, cô nàng liền tranh thủ vớ lấy chăn bông che kín thân thể.

Ngọc Phi Linh cả người quấn thành khối bông, chỉ chừa ra một cái đầu nhỏ, mắt còn không mở ra nổi, hàm hồ nói: “Ngươi nửa đêm tới tìm ta để làm gì?”

Lý Thừa Nhân bất đắc dĩ: “Trời đã sáng được hai canh giờ rồi.”

“À, đã sáng rồi.” Đầu óc Ngọc Phi Linh có chút mơ hồ, không cần đoán cũng biết là do hôm qua uống quá nhiều rượu.

“Ngươi phải chú ý sức khỏe một chút, trong người ngươi rượu cũng sắp nhiều hơn máu rồi.” Lý Thừa Nhân lắc đầu, nhịn không được nói.

“Đừng quản ta, không có rượu là ta không sống được.” Ngọc Phi Linh vừa ngóc đầu dậy, chẳng mấy chốc đã ngã ra nằm ngửa.

“Ngươi đến tìm ta có việc gì.”

Lý Thừa Nhân bước đến, đặt lên trên bàn một mớ bình bình lọ lọ. “Mấy thứ này là khí huyết đan, bổ linh đan, được luyện ra từ dược liệu huyền phẩm, hiệu quả rất tốt, ở bên ngoài khó mà tìm được.”

“Ta muốn ngươi lại đi trộm mấy cái Ngọc tỷ nữa, những đan dược này xem như là thù lao.”

Không ngờ đến là Ngọc Phi Linh đối với đống đan dược quý hiếm ấy lại ngoảnh mặt làm ngơ, trực tiếp nói: “Có thể đổi thành Thiên Hoa tửu sao?”

“Rượu quý hoàng cung ta uống đến ngán rồi, vô vị.”

“Được, chỉ cần ngươi có thể trộm được Ngọc tỷ mang trở về thì ta cho ngươi một bình Thiên Hoa tửu.” Lý Thừa Nhân nghĩ nghĩ, vẫn là thẳng thắn đáp ứng. Xem bộ con ma men này không có rượu là không chịu làm việc.

“À, vậy được, vậy còn được.”

“Đợi ta ngủ một giấc rồi sẽ đi lấy cho ngươi.”

“Thương thế của ngươi còn chưa khỏi hẳn…” Lý Thừa Nhân trầm mặc nói.

“Ầy, quen rồi, chút thương ấy lại không ảnh hưởng được ta.”

…

Ngọc Phi Linh ngơ ngác, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác cưỡi mây bay lượn giữa bầu trời đêm. Mà Viên Cương ngồi ở bên cạnh thì bình tĩnh hơn nhiều.

Lúc này Viên Cương hóa thành một thiếu niên đầu trọc, thân hình cao to với hai cánh tay dài hơn bình thường một đoạn. Dáng vóc và gương mặt của nó thô ráp, rắn rỏi, đến mức nhìn qua dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến một khối tượng đá hơn là một con người bằng thịt bằng xương. Nó chỉ mặc một cái áo khoác màu trắng bạc, cổ chéo chữ y lộ ra lồng ngực cứng cáp.

Ngọc Phi Linh tuy là có khinh công không tệ, nhưng mà tốc độ đương nhiên không sánh được thuật cưỡi mây, đợi nàng vừa đi vừa về không biết phải tới khi nào. Cho nên Viên Cương liền đảm nhiệm công việc đưa đón cô nàng.

Đối với người mà Lý Thừa Nhân bố trí, Ngọc Phi Linh không có hỏi nhiều, cho dù đối phương có là người tu hành hay gì đi nữa. Nàng chỉ quan tâm đến việc tận hưởng cuộc sống trước mắt.

Bầu trời đêm trăm sao giăng đầy, ở độ cao này giống như chỉ cần khẽ đưa tay là có thể chạm tới. Trái với Viên Cương yên tĩnh ngồi, Ngọc Phi Linh đứng dậy bước về phía trước rìa thềm mây, giang ra hai tay mà tận hưởng hương vị gió trời phiêu đãng.

Viên Cương mở mắt, gương mặt thô cứng lạnh nhạt, không nhịn được nói: “Cẩn thận.”

“Không có chuyện gì.”

“Đến nơi rồi.”

Ngọc Phi Linh quay đầu lại, giang hai tay ra, sau đó cứ thế mà ngã người rơi xuống tự do.

Bên ngoài Hoàng cung Đại Đinh. Ngọc Phi Linh thân thể giang ra thành hình chữ đại, giữa khoảng tay chân có một tấm màn giúp nàng cản gió, tựa như một con diều nhẹ nhàng lướt qua trong đêm. Nàng mặc một thân hắc y đen kịt, cả người giống như hòa làm một cùng với bóng tối.

Viên Cương đưa mắt nhìn nàng, nếu không phải tam nhãn tinh tường hơn người thì cũng chẳng nhìn rõ được nàng đã lẫn đi đâu.

Ngoại trừ tác dụng đón đưa, Viên Cương sở hữu Kim nhãn còn có thể báo trước vị trí cụ thể của Ngọc tỷ cho Ngọc Phi Linh biết, đỡ một phen công sức cực nhọc.

Cho dù chuyện này hơi có vẻ khác thường nhưng Ngọc tỷ là vật thiếp thân của các Hoàng đế, được bọn họ mang theo bất kể ngày đêm. Ngọc Phi Linh muốn trộm thì chỉ còn cách là đợi bọn họ ngủ say hoặc là đương lúc tắm rửa mà ra tay.

Dựa vào một thân bản lĩnh có thể độn thổ chui tường, việc ẩn nấp không làm khó được nữ phi tặc. Chẳng qua là Hoàng đế Đại Đinh cũng luyện một môn công phu tương tự Ngự Long Công, có thể cảm ứng lực lượng tín ngưỡng bên trong Ngọc tỷ. Đoạt vật từ trong tay y không thể tránh khỏi việc bị phát hiện ở ngay sau đó.

Hoàng đế Đại Đinh là một người tận tụy, bởi lẽ y phê duyệt tấu chương các thứ đến quá nửa đêm mới quay ngược về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi. Ngọc Phi Linh có men say trong người, ngồi yên đợi chờ quả thực là việc làm khó cho nàng.

Nàng theo vị Hoàng đế đến tận phòng ngủ, không dám lại gần mà luôn duy trì khoảng cách hơn trăm mét. Đợi đi khi chắc chắc đối phương đã vào cơn say ngủ, nàng mới chậm rãi chui xuống đất mà lặng lẽ bò qua. Ngọc tỷ buộc trên thắt lưng vị Hoàng đế, dù cho đã ngủ nhưng tay y vẫn nắm chặt lấy không rời.

Ngọc Phi Linh mặc toàn thân áo đen che kín đến cổ, lại mang thêm một cái mũ trùm đầu kèm theo mặt nạ. Trong đêm tối chỉ mơ hồ thấy được ánh mắt nghiêm túc của nàng.

Nàng thò tay vào trong túi đạo cụ, lấy ra một con côn trùng nhỏ ném lên trên mặt vị Hoàng đế. Rất nhanh người kia liền theo bản năng mà buông ra Ngọc tỷ, đưa tay lên mặt gãi ngứa.

Ngọc Phi Linh nhanh như sấm chớp, thoáng cái liền cầm lấy Ngọc tỷ mà chui xuống lòng đất trốn vội.

Vài giây qua đi, cho đến đâu đó gần phút. Vị Hoàng đế mới nhíu mày mà chậm rãi tỉnh giấc, y nhìn xung quanh một thoáng, lại sờ soạng bên hông, nét mặt nhanh chóng trở nên giận dữ.

“Tặc tử to gan!”

Hoàng cung thoáng chốc bốn bề sáng đèn, Hoàng đế Đại Đinh xông ra khỏi phòng, không quản xiêm y trên người còn chưa chỉnh tề, một đường vượt nóc băng tường mà đuổi theo sát nút.

Cho dù là chạy trước, lại còn có lợi thế xuyên tường, nhưng tốc độ của Ngọc Phi Linh phải kém Hoàng đế Đại Đinh một khoảng dài. Nàng cầm theo Ngọc tỷ, trong mắt vị Hoàng đế kia chẳng khác nào trong đêm mà cầm theo bó đuốc chạy trốn, không có chỗ để ẩn núp.

Vị Hoàng đế rất nhanh đã nhìn thấy kẻ trộm ở trong tầm mắt, hừ lạnh tung ra một quyền. Quyền thế nặng nề hóa thành một con rồng vàng mở ra miệng rộng gào thét lao tới.

Ngọc Phi Linh còn chẳng quay đầu nhìn lại, thân thể đã theo bản năng vội vàng nhảy về phía trước, trong lúc nguy cấp tránh được một quyền.

Quyền ảnh rơi xuống, đất đá sụp đổ ra một cái hố to. Quyền này nếu như rơi ở trên người, không chết thì cũng tàn phế.

Hiểm cảnh như vậy, Ngọc Phi Linh lại đầy mặt kích động. Nàng sử dụng hết đồ nghề, khi thì nắm một đoạn dây thép mà phóng đi như người nhện, khi thì tung cánh mà lướt trên khoảng trời.

Ngọc Phi Linh từ trên mái nhà rơi xuống, sau khi cánh da thu lại, dưới giày lại mọc ra mấy cái bánh xe nhỏ. Mượn quán tính, cô nàng nhanh chóng trượt dài về phía trước, bánh xe di chuyển cao tốc trên nền gạch phát ra một hồi hoa lửa. Địa hình Hoàng cung trắc trở, lại bị nàng quen thuộc lợi dụng như sân sau nhà mình. Cho dù Hoàng đế Đại Đinh nhanh hơn nhiều lắm, nhưng nhất thời cũng khó mà bắt kịp được nàng.

Lúc này binh lính bốn bề cũng đã hành động, chia quân phủ kín các lối. Hoàng cung cửa lớn cửa nhỏ đều đóng kín như bưng, con chim con chuột cũng khó mà chạy ra.

Ngọc Phi Linh mặt không sợ hãi, trực tiếp đâm thẳng vào vách tường mà biến mất.

Hoàng đế Đại Đinh vừa nhảy khỏi tường thành Hoàng cung thì lập tức bị một tia sáng chói lòa chiếu thẳng vào mặt, dẫn tới tạm thời không thấy được gì, cứ như thế mà rơi thẳng xuống đất.

Viên Cương vội vàng đáp mây hạ xuống đón người. Chỉ thấy Ngọc Phi Linh trên mặt mang theo hớn hở chạy tới, dặm chân một cái đã nhảy thẳng lên mây.

“Ta cướp được.”

“Ha ha, Hoàng cung Đại Đinh cũng chỉ như vậy!”

Viên Cương cưỡi mây bay lên thật cao, nhanh chóng rời xa Hoàng cung nguy hiểm. Lúc này nó mang theo vẻ mặt im lặng nhìn đến mấy mũi tên ghim vào sau lưng Ngọc Phi Linh, máu tươi ướt đẫm cả áo. Thế mà cô nàng chẳng quan tâm mình sắc mặt trắng dần, chỉ lo cầm chiến lợi phẩm là khối Ngọc tỷ mà đưa lên trăng sáng chiêm ngưỡng.

Cô nàng mỉm cười hài lòng: “Trên đời này đã không có thứ gì mà ta không cướp được, ngươi có cảm thấy vậy không?”

Viên Cương từ chối trả lời. Nói chuyện với phàm nhân vốn đã phiền phức, huống hồ trước mặt nó là một ả điên. Loại bệnh này thế nhưng là có thể truyền nhiễm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-ta-mu-loa-thu-vo-dang-ngan-lai-ly-han-y.jpg
Tổng Võ: Ta Mù Lòa Thủ Võ Đang, Ngăn Lại Lý Hàn Y
Tháng 2 1, 2025
chet-di-ky-uc-bat-dau-dien-cuong-cong-kich-ta.jpg
Chết Đi Ký Ức Bắt Đầu Điên Cuồng Công Kích Ta!
Tháng 4 28, 2025
titan-cung-long-chi-vuong.jpg
Titan Cùng Long Chi Vương
Tháng 1 26, 2025
2af2027a611dfe30f8b619ba66b052a7
Mang Bệnh Sắp Chết Kinh Ngồi Dậy, Cường Giả Đúng Là Chính Ta
Tháng 10 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved