Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
97ad678f4aca0d35b7fb2ed294dd8058

Ta Gien Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 1 15, 2025
Chương 394. Bản nguyên (2) Chương 393. Bản nguyên (1)
nha-thiet-ke-tro-choi-quai-dam

Nhà Thiết Kế Trò Chơi Quái Đàm

Tháng 12 25, 2025
Chương 884: Suy đoán Chương 883: Không mình
fairy-cong-hoi-ben-trong-sieu-nao-he-thong.jpg

Fairy Công Hội Bên Trong Siêu Não Hệ Thống

Tháng 2 12, 2025
Chương 449. Đại kết cục! - FULL Chương 448. Đoàn tụ!
sieu-pham-thuc-tinh-ta-co-the-bien-than-diet-the-cap-cu-thu.jpg

Siêu Phàm Thức Tỉnh, Ta Có Thể Biến Thân Diệt Thế Cấp Cự Thú

Tháng mười một 28, 2025
Chương 345: Tiến vào thần thoại Chương 344: Nhân tộc Thần tộc
khac-menh-tu-hanh-tu-cam-y-ve-bat-dau-truong-sinh

Khắc Mệnh Tu Hành: Từ Cẩm Y Vệ Bắt Đầu Trường Sinh

Tháng mười một 10, 2025
Chương 910: Vĩnh hằng Tiên vực (đại kết cục) Chương 909: Vượt qua Tiên Đế lực lượng, tổ tiên cảnh!
vo-dong-can-khon-chi-vo-to-lai-toi.jpg

Võ Động Càn Khôn Chi Võ Tổ Lại Tới

Tháng 2 4, 2025
Chương 66. Thí thần Chương 65. Bắc Hoang chi khâu, Thiên Tà Thần
dai-duong-bat-dau-hoi-hon-ta-thanh-thi-tien-nguoi-khoc-cai-gi

Đại Đường: Bắt Đầu Hối Hôn, Ta Thành Thi Tiên Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 10 21, 2025
Chương 662: Hoàn tất chương cuối thiên! Chương 661: Ra biển!
ta-tai-hong-lau-can-thuoc-tinh

Ta Tại Hồng Lâu Can Thuộc Tính

Tháng mười một 22, 2025
Chương 393: Đại kết cục (hạ) Chương 392: Đại kết cục (thượng) (2)
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 184: Rồng của các nhà
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 184: Rồng của các nhà

Trong dãy sương mờ, Mộc Nhiên và Lý Thừa Nhân ngồi đối diện nhau, giữa hai người là Ngọc tỷ của Đại Ngô, thứ đại diện cho uy quyền đế vương, mang trên mình một phần tín ngưỡng tích lũy cả ngàn năm dài dẳng.

Ngọc ấn toàn thân không biết từ chất liệu gì chế thành, nét hoàng kim mang theo hơi thở oai nghiêm mà không chói lóa, phảng phất trải qua năm tháng rột rữa. Phía trên ấn khắc một con rồng vàng oai vệ, chớp mũi có vòi, toàn thân thon dài, tứ chi khoe vuốt, một đầu đuôi đẹp nhẹ nhàng rũ xuống, chót đuôi mọc ra mấy mảnh lá kim. Dưới ấn điêu một chữ Ngô đỏ chót, mang theo một loại khí phách nào đó khiến người ta nhìn qua có cảm giác hô hấp khó khăn, lồng ngực trĩu nặng.

Lý Thừa Nhân cũng không dong dài do dự, trực tiếp đưa tay ra mà bắt lấy bảo ấn. Phút ấy nổ đùng một tiếng, trong tiềm thức mênh mông trống rỗng, mặt ngoài ngọc ấn như vỡ nát mà xông ra một hư ảnh chói lòa. Hư ảnh trên không hóa thành một con rồng vàng mờ ảo, tìm về phương hướng cội nguồn mà cố gắng bay đi.

Từ giữa mi tâm của Lý Thừa Nhân lúc này, một con hoàng kim đại long giơ nanh múa vuốt xông ra. Nó toàn thân là xích kim sắc, quanh mình như có lửa cháy hừng hực, trên mũi nhô ra một cái vòi dài nhỏ vô cùng đẹp đẽ.

Hai con rồng va chạm vào nhau, con rồng thoát ra từ bảo ấn quanh thân mọc lên lá cỏ sinh cơ bừng bừng, mà con rồng của Lý Thừa Nhân ở dưới bầu trời Đại Lý chiếm hết thượng phong, lại còn to lớn hơn cả. Nó toàn thân như thiêu đốt ánh vàng, há miệng phun ra một mảnh lửa đỏ rợp trời. Ánh lửa tuôn ra như được thiên địa muôn dân trợ sức, hóa thành lưới lớn, hóa thành lao tù, nhanh chóng giam giữ rồng kia không còn đường nào tẩu thoát.

Hai con rồng lao vào nhau cắn xé, rất nhanh dung hợp lại cùng một chỗ.

Lý Thừa Nhân nghiêm nghị ngồi đó, trên thân rất nhanh toát ra từng hạt mồ hôi, cả người đều hơi run rẩy. Nếu như lượng tín ngưỡng trong ấn Thái tử là một, vậy thì trong Ngọc tỷ này có đến tận 6, mà Lý Thừa Nhân chỉ có khoảng chừng 9,10.

Tuy là lượng lớn hơn mấy phần, nhưng có khác nào hổ phải nuốt báo? nhất thời vẫn để hắn có cảm giác gắng nuốt không trôi.

Mộc Nhiên từ trong linh trận lĩnh ngộ ra một tia ý cảnh tự nhiên, lúc này vẽ ra một vòng tròn màu xanh nhạt đánh vào hỗ trợ. Vụ Tiên hơi khẽ nâng mi mắt nhìn trời, sau đó không biết nghĩ chi mà cũng đánh vào một tia Tiên khí.

Ngọc tỷ hóa thành tro bụi tan biến. Mà Lý Thừa Nhân thì bỗng nhiên ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng. Long ngâm vang vọng, trong ánh vàng chói lóa ấy, một con thần long từ tín ngưỡng ngưng tụ mà thành bay lên gào thét.

Nó toàn thân càng thêm kiên cố ngưng thực, ngoại trừ có ánh vàng thiêu đốt bá đạo, lại còn có thêm một mảnh lá kim mang theo hơi thở sinh mệnh dạt dào.

Quang mang tiêu tán, thần long rơi vào thân thể Lý Thừa Nhân. Tựa như có đường xiềng xích nào đó bị phá vỡ, Ngự Long Công của hắn lúc này chính thức bước vào tầng thứ ba.

Cùng lúc đó, Long Đô, các Hoàng tử sở hữu thiên mệnh đế vương mơ hồ như Lý Thừa Minh và Lý Thừa Tâm đồng loạt ngửa đầu lên nhìn bầu trời Đại Lý, cảm thấy cảm ứng của mình với long khí trở nên nhạt nhòa hơn bao giờ hết.

Lý Thừa Vận ngồi trên ngai vàng, công lực từ tầng thứ ba rơi xuống, trong mắt không có sầu lo mà lại lạ thường bắn ra quang mang nóng bỏng. Kia là ánh mắt của kẻ đi trong bóng tối nhiều năm, bỗng nhiên lại được nhìn thấy ánh sáng hi vọng.

“Con ta, Đại Lý, Nhân tộc…”

“Ha ha ha ha.”

Tiểu Quế Tử nhìn vậy âm thầm lùi lại về sau một bước, bệ hạ dạo này không biết là bởi vì bước vào giai đoạn tuổi già, hay lại là nguyên nhân gì khác, thường xuyên tự ngồi một mình ngơ ngẩn rồi cười. Nụ cười khằng khặc kia dọa cho Tiểu Quế Tử nghe mà phía dưới muốn rỉ ra nước, sợ hãi vô cùng.

…

Lý Thừa Nhân mở mắt ra, tinh tế cảm nhận được lực lượng sinh cơ kia tuôn ra bao nhiêu đều bị hóa thành nhiên liệu thiêu đốt không ngừng. Hỏa khí quá vượng để con rồng bên trong hắn trở nên nóng nảy bất an.

Tuy là nó đã mạnh hơn trước, nhưng đây không hẳn đã là điều tốt.

“Giữa các Vương triều mang theo hơi thở lực lượng khác biệt, nhà Lý là hỏa, nhà Ngô là mộc, nhà Nguyễn là kim. Hiện tại bản thân ta lực lượng hơi mất cân bằng, xem ra phải mạo hiểm đi trộm thêm Ngọc tỷ trở về mới được.”

“Đây cũng là chuyện phóng lao phải theo lao.” Lý Thừa Nhân tự nói một mình, đoạn hắn quay sang hỏi Mộc Nhiên từ nãy đến giờ vẫn đang nhắm mắt: “Ngươi có ý kiến gì không?”

“Nhà Đinh.” Mộc Nhiên nói: “Từ trên kiến trúc hiện tại của mấy Vương triều, Đại Đinh mang hơi hướng cổ kính, nặng nề, rất có thể mang theo lực lượng hành thổ. Mà cướp ấn của Đại Đinh dễ hơn so với đi cướp của Đại Trần, hay Đại Lê nhiều lắm.”

Lê, Trần, Lý là ba Vương triều có kích thước tương đương nhau, Đinh và Ngô nhỏ hơn đôi chút, sau cùng nhỏ nhất là Đại Nam. Bảy Vương triều này ẩn ẩn vây thành một khối, Mộc Nhiên nhìn vào bản đồ mà rơi vào trầm tư. Hắn nghiên cứu sơ qua trận pháp, lại từ triết học của Thái Huyền Môn mà hiểu một chút tự nhiên vận hành, nhìn ra được trong này có chút mánh khóe. Song kiến thức lại chưa đủ sâu rộng để nhìn rõ, không thấu được tỏ tường.

Lý Thừa Nhân thở dài: “Chuyện này xem ra lại phải nhờ Ngọc Phi Linh một chuyến, cô nàng này quả thật có chút môn đạo.”

Mộc Nhiên gật đầu, yêu quái khó gần Hoàng cung, mà cao thủ giang hồ thì không đủ biến hóa để làm được việc này. Ngọc Phi Linh trở thành lựa chọn tốt nhất.

“Ngọc Phi Linh đó nhìn qua cũng xinh đẹp. Ngươi tìm cơ hội biến nàng thành người của mình luôn đi cho tiện.” Mộc Nhiên nói, trong mắt không có xúc cảm khác thường dị.

Lý Thừa Nhân đối với việc này, trong lòng sinh ra chút phản kháng. “Ta và cô nương này gặp mặt mấy lần, không có cảm giác gì cả.”

Hắn lại nói: “Ta suy nghĩ lại rồi, hậu hung ba ngàn mà lòng vắng vẻ thì cũng như không. Cho nên về sau ta chỉ chọn ở bên người mà ta có cảm tình.”

“Cảm tình có thể từ từ bồi đắp.” Mộc Nhiên nói.

“Ngươi… Sao tự nhiên ngươi lại muốn như vậy, trước nay ngươi là không xen vào chuyện của ta?” Lý Thừa Nhân bất đắc dĩ mà lại nghi hoặc hỏi.

Mộc Nhiên nói: “Vương triều không đơn giản, người ta giúp ngươi mà gánh họa, về sau có thể sẽ khó mà sống yên. Ngươi không thích nàng, cũng nên cho nàng cái danh phận phú quý gì đó, đừng có lúc nào cũng ném độc dược ra mà bức người.”

Loại người như Ngọc Phi Linh mà không có đủ tiền uống rượu thì khó tránh lại ngựa quen đường cũ, quay ra làm trộm. Chức nhàn tản bình thường khó mà đảm bảo cho nàng đủ tiền uống được rượu quý, để Lý Thừa Nhân đem về cung bảo bọc là phương án an ổn nhất.

Trộm Ngọc tỷ nước khác không phải tội nhỏ, không đem nàng xếp vào bên cạnh Lý Thừa Nhân nghĩ lại cũng chẳng yên tâm. Đó là bởi vì cả Mộ Nhiên lẫn Lý Thừa Nhân đều không có thói quen dùng người xong quay ra diệt khẩu, nếu không mọi chuyện liền nhanh gọn.

“Được rồi, ta sẽ cân nhắc.”

Lý Thừa Nhân lúc này lấy ra một con cá gỗ đặt ở phía trước. “Mộc Nhiên, ta không chỉ là một phân thân tách ra từ ngươi.”

“Ta có cuộc đời của riêng ta.”

Hắn nói ra lời này, chính là muốn vạch ra một đường ranh giới mỏng manh, không phải về sau chỉ vì Mộc Nhiên mà sống.

Mộc Nhiên gật đầu: “Luôn là như vậy.”

“Ở rừng Tịnh Minh có Vụ Tiên che chở, ta cũng không có ý định rời đi. Ngươi quay về sống cuộc đời của mình cho đến khi nào thỏa mãn thì thôi, nếu có gì cần, ta vẫn luôn ở phía sau ủng hộ ngươi.”

Mộc Nhiên lần đầu tiên mở ra mi mắt, bên trong là một mảnh thanh tịnh màu xanh thẳm.

“Chuyện về ông lão câu cá kia, ta đều thấy rõ. Người tới là nhắc nhở tất cả chúng ta, nhưng cụ thể là mang theo mục đích gì thì không nói chắc được. Ngươi… cẩn thận chút.”

“Ban đầu ta vốn chỉ muốn thả ra mấy cái phân thân, sau khi có nhất định tri thức về thế giới này thì sẽ lui bước, có một thế lực nhỏ ở bìa rừng để nắm giữ tình báo là đủ. Nhưng mà không ngờ, nhân này gieo xuống đã định là sẽ lan rễ mọc cành, không thể nói gỡ là gỡ ra được hết.”

“Chúng ta một chút thủ đoạn này, lừa qua người trần mắt thịt còn được. Thế gian lại không thiếu bực đại tu như ông lão đánh cá kia, vừa liếc qua là đã xem thấu rõ ràng…”

Kể cả Diệp Phong và Lý Thừa Nhân đều có một đoạn cố sự quá nổi bậc, thân phận địa vị đều chói mắt. Ngày sau như trận chiến ở Thái Huyền Môn kết thúc, các Tông phái quay lại mảnh đất này, vậy nói không chừng liền có chuyện.

Lý Thừa Nhân nhìn thấy Mộc Nhiên vì an nguy của mình mà do dự, đắn đo, không đành lòng nói: “Được rồi, người thì phúc họa tự có định số. Phúc tới thì hưởng, họa tới khó tránh, lo nghĩ chi mà thêm phiền. Ta có được một đời như vậy, chung quy đã không còn gì hối tiếc.”

Mộc Nhiên cũng là tự cười. Trong lòng hắn biết rõ mình làm yêu kiếp sống bấp bênh, không chỉ phải tranh với trời mà còn phải đấu với yêu, với thần tiên quỷ quái, không biết bao giờ sẽ hóa thành một nắm cát vàng trở về với đất. Trong tình cảnh đó, hắn chỉ muốn những phân thân của mình được vui vẻ, có một đời trọn vẹn, bình an. Loại cảm giác này, tựa như trở thành phụ mẫu. Biết là lo không có ích, lại không lo không đặng.

Không biết là từ lúc nào, Mộc Nhiên chỉ muốn những người bên cạnh mình được sống tốt hơn một chút, mà hắn thì sẽ ở một góc nào đó xa xôi nhìn xem. Kia, đã đủ thỏa mãn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-giac-tinh-bat-dau-thu-duoc-giac-tinh-mo-phong.jpg
Toàn Cầu Giác Tỉnh: Bắt Đầu Thu Được Giác Tỉnh Mô Phỏng
Tháng 5 12, 2025
ta-f-cap-tai-dai-hoc-giet-dien-roi
Ta F Cấp, Tại Đại Học Giết Điên Rồi!
Tháng 12 3, 2025
mo-dau-nu-de-lam-chinh-cung.jpg
Mở Đầu Nữ Đế Làm Chính Cung
Tháng 1 19, 2025
linh-chu-thien-phu-thien-dao-thu-can-vo-han-tien-hoa
Lĩnh Chủ: Trả Giá Liền Có Thu Hoạch, Vô Hạn Tiến Hóa
Tháng 12 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved