Chương 183: Người đáng thương
Mặt nước thoáng hiện một một vệt đỏ tươi, rất nhanh bị cánh hồng che phủ. Hai thân thể dán sát vào nhau, nhẹ nhàng làm cho mặt hồ tĩnh mịch hiện lên từng cơn sóng gợn.
Liễu Như Nguyệt ban đầu có chút chủ động, về sau hoàn toàn ngã ra rên rĩ. Lý Thừa Nhân ôm chặt lấy thân thể gợi cảm của nàng, thế công nhịp nhàng từng đợt không dứt, khi thì chậm rãi nâng niu, khi thì dứt khoát thô bạo.
Lý Thừa Nhân phát hiện thể chất Liễu Như Nguyệt có phần đặc thù, tựa như tiểu cường đánh hoài không chết, mặc kệ thế công hắn có dồn dập thế nào thì nàng cũng dần chịu đựng, quen thuộc được.
Đến đây Liễu Như Nguyệt lộ ra bộ dáng ma nữ, thở nhẹ ở bên tai hắn mà nỉ non: “Điện hạ, còn chịu được không?”
Bắp đùi trắng nõn rất nhanh bị bấu thêm ra một dấu tay phím hồng, Liễu Như Nguyệt nhíu mi khẽ rên một tiếng, về sau không còn nói được gì nữa mà chỉ còn thở dốc từng hơi.
…
Chuyện đến chiều tà phủ xuống, khắp gian phòng đều lưu lại dấu vết hoan lạc của cả hai, nhìn qua lộn xộn không chịu được.
Liễu Như Nguyệt hài lòng thay lại y phục kín cẩn, bên ngoài còn quấn thêm một chiếc áo khoác lông cho đỡ lạnh. Nàng giúp chỉnh trang quần áo lại cho ngay ngắn, đoạn còn ngọt ngào hôn lên gương mặt hắn một cái thật khẽ.
Lý Thừa Nhân đè nén cơn khát tình nơi ngực, không hiểu sao đương thời lại dưỡng ra được một ma nữ tinh nghịch lắm chiêu như vậy.
Hai người dọc trên đường về, ánh trời đỏ rực sao mà lãng mạn. Liễu Như Nguyệt bắt đầu kể cho hắn nghe về chuyện đời mình.
Nàng năm đó mười tuổi bị Liễu Chi Yên thống hận nam nhân bắt đi, xem như con gái bồi dưỡng, cũng truyền cho một thân võ nghệ. Liễu Chi Yên có một người em gái ruột tên là Liễu Thanh Mai, cả hai cùng yêu một nam nhân tuấn tú.
Liễu Chi Yên bị nam nhân kia lừa gạt phụ tình cho nên thống hận đàn ông. Người kia đi theo Liễu Thanh Mai, sau cùng lại không chịu được thói chiếm hữu của ả mà trốn đi, sau cùng trên đường chạy trốn không may ngã xuống vách đá vong mạng. Liễu Thanh Mai cảm thấy người nọ bên nàng mà lòng còn thương nhớ người cũ, thà chết quay về, cho nên nàng đâm ra hận Liễu Chi Yên. Cả hai nữ nhân về sau đều điên loạn.
Tuổi thơ của Liễu Như Nguyệt cứ thế bị hai người điên loạn này bắt qua bắt lại, Liễu Chi Yên dạy cho nàng võ công tuyệt thế, Liễu Thanh Mai thì dạy cho nàng biệt tài ngụy trang thành bất cứ kẻ nào, cùng với khinh công nhất nhì thiên hạ.
Mãi cho đến một lần hai người này đánh nhau liều mạng, phút cuối đời mới tỉnh khỏi cơn cuồng loạn, hối hận mà ôm nhau khóc nức nỡ. Liễu Như Nguyệt tự tay chôn cất hai người, trong lòng từ đó cũng không còn muốn tin vào nam nhân nữa. Về sau nàng giả làm Liễu Chi Yên, tiếp quản tài sản Di Hoa cung mà sống ngày thoải mái.
Cái tên Liễu Như Nguyệt này cũng là do hai người kia đặt, nàng nói mình không muốn trở về làm Lý Thu Sương. Nơi ấy đã không cho nàng được cảm giác gia đình.
Lý Thừa Nhân nghe xong thầm thán giang hồ ly kỳ, một đoạn ân oán tình thù cũng có thể làm cho bao người sóng gió. Song hắn cũng thán thầm, luyện công mà tâm trí không vững thì dễ mà đâm ra điên loạn, về sau phải cẩn thận nhiều hơn.
“Nàng không muốn, không ai có thể ép nàng trở về.” Lý Thừa Nhân cho ra câu trả lời chắc chắn, thuận thế đặt tay lên eo nhỏ của nàng mà kéo đến gần.
“Nam nhân trong thiên hạ đúng là không thể tin tưởng, nhưng nàng có thể tin tưởng ta.”
“Bởi vì ta là nam nhân của nàng.”
Liễu Như Nguyệt mơ hồ, cũng không nhớ rõ mình đã dính bẫy của nam nhân này từ khi nào nữa. Chỉ là đến lúc nhận ra thì đã không còn đường thoát. Nghe người kia bên tai nói ngọt, nàng lại có chút ngứa dạ: “Chỉ giỏi gạt người.”
“Chàng đâu phải chỉ là nam nhân của một mình ta.”
Lý Thừa Nhân nghe vậy thở dài, một bộ là người hi sinh cao cả mà nói: “Trái tim ta thuộc về muôn dân thiên hạ, nhưng luôn sẽ dành riêng một góc cho nàng. Vị trí kia, ai cũng không đoạt đi được.”
Liễu Như Nguyệt mỉm cười, trong lòng mãn ý, mặt ngoài còn trêu: “Điện hạ lại bắt đầu lừa gạt người ta.”
…
Lại nói về Ngọc Phi Linh. Khoảng cách giữa Vương đô và Vương đô không phải là nhỏ, nhất là giữa những Vương triều lớn như Đại Lê và Đại Trần. Khoảng cách kia bình thường cũng phải tính là vài tháng thúc ngựa đi đường.
Cho dù Ngọc Phi Linh khinh công cao tuyệt, lại cưỡi được hạt giấy tiết kiệm sức lực, chuyện chạy qua chạy lại này cũng đủ làm nàng mệt đến rã người. Đã vậy còn phải nghĩ cách trộm đước bảo ấn kề thân của mấy vị Thái tử văn võ toàn tài, suốt ngày lẫn ở trong cung. Lý Thừa Nhân quả thật là đã đưa cho nàng một cái đề khó.
Nhưng Ngọc Phi Linh lại càng thích thú. Nàng ngẫu nhiên nhận được truyền thừa của một vị tu sĩ, bên trong chứa đựng tinh hoa kinh nghiệm, nói chung là tất cả yếu quyết cần có để trở thành một tên trộm.
Người này nuôi chí lớn muốn xông ra đường riêng, trở thành Trộm Tiên duy nhất từ thuở sơ khai đến giờ. Nhưng không may là y bị đánh chết trước khi đạt thành nguyện vọng, đời trộm luôn bạc như vậy.
Ngọc Phi Linh nhặt được cái truyền thừa này, từ đó liền bước lên con đường trộm cắp, càng đi càng xa, không thể ngăn cản. Đến lúc quay đầu nhìn lại thì đã trở thành phi tặc vang danh khắp mấy Vương triều.
Trong cái đêm Lý Thừa Nhân lên chức Thái tử, hân hoan trong lòng còn chưa tan hết. Bầu trời tối tăm như hố mực, thi thoảng lóe lên ánh chớp nhuộm bạc không gian. Tí tách, cơn mưa nặng hạt rơi xuống khắp cõi phố phường, che đi tiếng bước chân loạng choạng của người thiếu nữ, cũng át đi âm thanh khi thân hình yếu đuối đó ngã xuống.
Lý Thừa Nhân cầm một cây dù giấy màu đen tuyền, bước đi giữa khoảng trời mưa mịt mù. Đôi giày đạp lên bãi nước, dừng lại ở nơi góc tường. Hắn đưa mắt nhìn xuống, khó hiểu.
Dưới mái hiên, Ngọc Phi Linh mặc một thân áo đen như hòa cùng một thể với bóng đêm tịch mịch, chỉ có gương mặt trắng bệch loang đầy vết máu của nàng là hiện ra bắt mắt như vậy.
Nàng cười, mặc kệ dòng máu nơi khóe miệng còn tuôn, từ trong vạt áo móc ra hai con ấn ngọc vẫn còn lấp lánh. Biểu tình kia giống như một đứa bé vừa làm được chuyện gì đó lớn lao, muốn được khen thưởng, muốn được công nhận.
“Ta lấy được rồi.” Nàng cười.
“Ấn Thái tử, cộng thêm Ngọc tỷ Đại Ngô.”
Lý Thừa Nhân đến cùng không biết nên khen nàng bản lĩnh hay gan dạ, lại hoặc là khen nàng ngu ngốc. Trộm Thái tử ấn đã được hắn cho là suy nghĩ to gan, người này cư nhiên đi trộm Ngọc tỷ của Ngô Đế. Chuyện này không khéo sẽ dẫn đến một phen gió tanh mưa máu.
Ngọc Phi Linh sau khi đưa ấn, thì mệt mỏi dựa vào mặt tường lạnh giá. “Trong bảo ấn đó chứa đựng thứ gì ta không rõ, nhưng hẳn là rất hữu dụng đối với ngươi.”
“Ta giúp ngươi lấy được thứ quý giá như vậy…”
“Có phải nên giảm giá hay không? Nếu phải trộm mười cái ấn thật, ta còn lại mấy năm thanh xuân ngắn ngủi cũng phải hao hết trên đường.” Chạy qua chạy lại cả mười Vương triều, kia không có mấy năm đăng đẵng là không thể được. Huống người ta là biết đề phòng, về sau càng trộm càng khó.
Lý Thừa Nhân cất hai viên bảo ấn vào vạt áo, lại nhìn nữ phi tặc chỉ còn nửa cái mạng đang thoi thóp hơi tàn trước mắt. “Mạo hiểm như vậy, có đáng không?”
Ngọc Phi Linh chỉ nhợt nhạt cười: “Ngươi không hiểu, dạo bước trên bờ sinh tử, đây là niềm vui duy nhất của kẻ trộm như ta.”
Nàng nói xong, liền rũ rượi thiếp đi. Nhìn trên bụng vết thương còn đang rỉ máu, có lẽ là ngất xỉu do mất máu quá nhiều. Lý Thừa Nhân lắc đầu, ra hiệu cho Nhất thử mang nàng trở về, còn bản thân hắn thì lập tức phải xử lí hai cái ấn này.
Trong ấn có lực lượng tín ngưỡng, không triệt tiêu sớm thì sẽ ủ ra đại họa. Lý Thừa Nhân rất nhanh liền nuốt hết lực lượng tín ngưỡng trong ấn Thái tử. Đến nỗi Ngọc tỷ, thứ này liền phải trở về rừng Tịnh Minh một chuyến. Nhị thử và Tam thử được nhận nhiệm vụ cầm theo bảo ấn trở về rừng Tịnh Minh cho Mộc Nhiên tạm dùng yêu khí trấn áp.
Lý Thừa Nhân mới lên chức Thái tử, tạm thời không thể rời khỏi Long Đô mà không có lý do. Chuyện hấp thu lực lượng Ngọc tỷ Đại Ngô ngay tại Long Đô Đại Lý, vừa nghĩ đến đã cảm thấy làm thế không ổn
Đại Ngô bị mất Ngọc tỷ, chuyện lớn như vậy mà lại không gây ra tiếng gió nào. Nhưng dưới lớp sóng ngầm, không biết là sẽ có bao nhiêu người vì đó mà hoang mạng.
Nửa tháng sau, mọi chuyện bình thường. Lý Thừa Nhân mới định tìm thời cơ đi rừng Tịnh Minh một chuyến. Đoạn thời gian này hắn cũng biết được vì sao Ngọc Phi Linh thích làm phi tặc như vậy. Cô nàng này vết thương còn chưa khỏi hẳn thì suốt ngày đã chìm trong thú vui nghe hát, uống rượu. Sống theo cái kiểu đốt tiền như vậy, làm ăn chân chính là không nuôi nổi cái miệng của nàng.
Rừng Tịnh Minh.
Trong sương mù lượn lờ, Mộc Nhiên cầm Ngọc tỷ Đại Ngô mà rơi vào trầm tư. Để bảo đảm an toàn, hắn phải chui vào mấy lớp trận pháp ngăn cách, sau đó còn để ở trong không gian của Vụ Tiên.
Vụ Tiên hiếu kỳ nhìn qua một lần, liền không nhìn thêm nữa, cũng không hỏi tới. Hiển nhiên vật ấy với Lý Thừa Nhân có chút tác dụng, nhưng còn lâu mới lọt được vào trong mắt nó.
Mộc Nhiên từng hỏi Vụ Tiên là cảnh giới gì, nó chỉ lắc đầu, bản thân cũng không nhớ được rõ ràng.
Vị Tiên tộc này để Mộc Nhiên cảm giác như mấy cụ già mất bệnh đãng trí, hơn nữa còn là bên cạnh không có người thân. Rất đáng thương.