Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
luan-hoi-dai-kiep-chu.jpg

Luân Hồi Đại Kiếp Chủ

Tháng 1 18, 2025
Chương 500. Đại kết cục Chương 499. Sâm la
fb2fe1b327c19f468d2df4f05282091c

Lên Núi Vì Phỉ

Tháng 2 26, 2025
Chương 1142. Thiên hạ Chương 1141. Thanh Long sơn
millwall-thieu-soai.jpg

Millwall Thiếu Soái

Tháng 1 19, 2025
Chương 1213. Lời cuối sách: Nơi trở về của ta Chương 1212. Tám liên trảm quay về vương tọa!
trung-sinh-chi-dieu-thap-ke-co-the-luc.jpg

Trùng Sinh Chi Điệu Thấp Kẻ Có Thế Lực

Tháng 2 3, 2025
Chương 1519. Chương này vô danh Chương 1518. Trần trụi miệt thị
thanh-nu-luc-den-khong-nap-luong

Thánh Nữ Lúc Đến Không Nạp Lương

Tháng 12 24, 2025
Chương 1317: Khôi phục gấu pháo đài Chương 1316: Như tơ thuận hoạt
trung-sinh-tu-dai-thuc-duong-bat-dau

Trùng Sinh: Từ Đại Thực Đường Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 564: Đại kết cục Chương 563: Dùng đức báo đức, lấy trực báo oán
dai-co-viet-nhat-thong-chi.jpg

Đại Cồ Việt Nhất Thống Chí

Tháng 12 21, 2025
Chương 21: Gặp dị nhân, Lý Thông ứng kiếp. Lập đàn phép, Ngũ Thánh ra oai. Chương 20: Mộc Lộc thượng sơn, cầu đạo hữu. Lý Thông trảm yêu, luyện thần binh.
truong-sinh-hokage-moi-ngay-gia-tang-mot-kakashi-chakra

Trường Sinh Hokage, Mỗi Ngày Gia Tăng Một Kakashi Chakra

Tháng 10 16, 2025
Chương 448: Từ nguồn cội cải biến bi kịch (cả bộ xong! ) Chương 447: Uchiha tộc nhân thượng tuyến
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 182: Đuổi bắt trên mặt hồ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 182: Đuổi bắt trên mặt hồ

“Chưa nói tới chuyện trộm ấn quá khó khăn, trên đời này nói không chừng còn không có nhiều ấn như vậy để ta trộm.”

“Ta nhớ ấn Thái tử Đại Nguyễn là một cái ấn rất đặc biệt, cầm theo liền bị truy vết..”

Lý Thừa Nhân chỉ quay qua nói một câu: “Ngươi không làm được sao?”

“Không phải là không làm được, chỉ là…”

“Vậy là được rồi, quyết định như vậy.”

Ngọc Phi Linh nhìn Lý Thừa Nhân, trong bụng âm thầm thăm hỏi, mặt ngoài lại bất đắc dĩ: “Sầu Thiên Thu là người của ngươi?”

“Trộm ấn cũng được, nhưng trộm được một ấn phải cho ta một bình Thiên Hoa tửu.”

Thiên Hoa tửu nguyên liệu chính là kỳ trân Huyền bảng, uống vào có thể giải bách độc, hương vị có một hậu ngọt khiến người ta mê mẫn. Ngọc Phi Linh trước đó trộm được một bình, uống đến sinh nghiện.

“Chừng nào ngươi trộm được rồi mới nói đi.”

Ngọc Phi Linh im lặng, trên đời này còn chưa có món gì mà nàng không trộm được. Nhưng cái tên Hoàng tử này bên ngoài danh tiếng tốt bao nhiêu thì bản thân lại xấu tính bấy nhiêu, chỉ sợ đến lúc đó không có rượu uống rồi.

“Chậc, không cho thì ta cũng biết tự mình đi trộm đấy.” Nói đoạn, Ngọc Phi Linh chui vào vách tường, biến mất.

…

Hoàng Cực Công tiến triển nhanh chóng, uy lực bá đạo, đồng thời cũng mang tới tác dụng phụ khó mà đè nén. Bởi vì khí huyết quá nổi sung mãn, không có giao hợp phát tiết, Lý Thừa Nhân phải thường xuyên ngâm mình trong nước lạnh để tỉnh táo.

Đêm qua với Tạ Uyển Đình, chẳng những không giảm bớt tình trạng này, ngược lại còn khiến nó thêm trầm trọng. Dù sao cả quá trình hắn đều phải cố kiềm chế chính mình.

Cung Cửu Thừa là một dãy kiến trúc toàn diện được xây dựng để phục vụ cho mọi nhu cầu sinh hoạt của Lý Thừa Nhân, từ phòng bếp, nhà ăn, sân luyện võ, học đường, hồ lớn, hậu hoa viên,… nói chúng là thứ gì cần có đều có. Lý Thừa Nhân trực tiếp đi đến nhà tắm lạnh vừa mới được xây lên cách đây không lâu.

Bốn người thị nữ phục vụ cởi y phục hắn, sau khi kiểm tra nhiệt độ nước và xung quanh không có vấn đề gì thì đồng loạt lui ra. Lý Thừa Nhân từ từ bước xuống bật thang, ngâm mình trong dòng nước lạnh giá.

Nước lạnh tiếp xúc với cơ thể hắn, bị hơi nóng bốc lên một mảnh khói mờ. Lý Thừa Nhân vận chuyển Hoàng Cực Công, tranh thủ đem dục hỏa đè nén ở trong cơ thể xả ra hết. Công phu này kết hợp với cả nguyên lý tu hành, cao cấp hơn nội công hệ hỏa của Phương Chính Đình mấy lần. Nếu như luyện đến Tông Sư, nhiệt độ chân khí có thể nung đỏ cả sắt thép.

Lý Thừa Nhân nhắm mắt ngâm một hồi, nước hồ cũng dần trở về nhiệt độ bình thường. Đợi đến xung quanh hương thơm ngào ngạt, hắn mới mở mắt ra quan sát.

Xung quanh mặt hồ sương khói lượn lờ, bốn tấm màn mỏng như dải nước từ trên phủ xuống che chắn tứ phương, mơ hồ có thể thấy xa xa một mảnh rừng hoa vách đá xanh thẳm.

Trên mặt nước, không biết từ lúc nào đã phủ kín cánh hoa.

Liễu Như Nguyệt ngồi ở phía trên bờ đối diện, trên mình chỉ khoác một tấm áo khoác chẻ tà màu tím nhạt, đôi chân trần trắng muốt lộ ra không chút che giấu.

Ngón chân nhỏ nhắn tựa như năm hạt ngọc mềm rơi xuống màn nước, gợi ra một mảnh sóng nhẹ lăn tăn, sau đó là cả bàn chân chìm xuống, rồi đến gót chân. Liễu Như Nguyệt một chân rơi vào trong nước, chân kia chầm chậm đưa lên bắt chéo. Nàng ngồi trên bờ, góc độ hơi nghiêng một chút so với tầm mắt của hắn. Dưới tà váy tím ma mị, cặp đùi đầy đặn lộ ra những đường cong quyến rũ nhất, khiến gã sắc lang không sao rời được đôi mắt.

Lý Thừa Nhân nuốt nước miếng trong vô thức, cảm thấy một mảnh tà hỏa vừa xã ra lại thoáng chốc dâng đầy bên trong lồng ngực.

“Nhìn đủ chưa vậy? điện hạ của ta?” Mấy chữ sau cùng kéo dài khe khẽ, lại càng làm cho hắn thêm phần ngứa ngáy.

Lý Thừa Nhân có thể khẳng định, nữ nhân này mang theo âm mưu mà tới.

Hắn lùi lại ngồi trên bậc thang, để nửa người trần đối diện với nàng. Làn nước chậm rãi từ trên bờ vai chảy xuống, len lỏi qua những khối cơ bắp quyến rũ.

Lý Thừa Nhân thân hình rắn rỗi, làn da màu lúa mạch tràn đầy dã tính, như hùm như hổ. Mái tóc đen dài như nước ngã ở trên vai, đường nét gương mặt góc cạnh như đao tước, mày kiếm hơi nhếch, trong ánh mắt nụ cười là vẻ tà tính bại hoại.

Liễu Như Nguyệt nhìn qua, không nhịn được thất thần đôi chút, sau lại thầm mắng trong lòng… chết tiệt, lại bị hắn dùng mỹ nam kế câu dẫn.

Lý Thừa Nhân hài lòng nhếch miệng cười: “Ta nhìn đủ rồi, sao cô còn chưa chịu qua đây.”

Liễu Như Nguyệt không dám lại đối diện ánh mắt tràn đầy tính xâm lược kia, nàng nói: “Ta thích tắm ở nơi này, nhưng nước lạnh quá, may mà có điện hạ giúp đỡ hạ nhiệt.”

“Điện hạ nếu như đã xong, vậy thì cũng nên đến phiên tiểu nữ.”

Lý do sứt sẹo này… cũng có thể dùng để gạt người? Lý Thừa Nhân cười, sau đó mặt hồ nổ đùng một tiếng, sóng nước bùng lên che mờ tầm mắt.

Hắn nhảy khỏi mặt nước, cả người cơ bắp bùng nổ, tựa như một con mãnh thú lao đến vồ mồi.

Liễu Như Nguyệt kinh hoàng, vội vàng nhảy lên né tránh. Nhưng một cái khăn tắm màu trắng đã kịp bắt lại gót chân xinh đẹp của nàng.

Lý Thừa Nhân giật mạnh, kéo Liễu Như Nguyệt cùng rơi xuống nước. Thế nhưng Liễu Như Nguyệt là cao thủ bực nào, ngón chân chạm nhẹ mặt hồ, dễ dàng đạp trên mặt nước mà đi.

So với nàng nhẹ nhàng, Lý Thừa Nhân mỗi lần di chuyển đều khiến mặt nước nổ tung. Cơ thể tựa như một cỗ máy hoạt động hết công sức, lực lượng như sóng lớn tuôn trào. Lý Thừa Nhân vận công một chưởng, mặt nước uốn lượn tựa như mấy con mãng xà thô to táp tới.

Liễu Như Nguyệt mỉm cười, bàn tay đánh ra thủ ấn, chân khí tựa như ngàn hoa nở rộ, rất nhanh đánh tan mấy con thủy xà nát thành màn nước rơi xuống.

Chớp mắt đó, trong màn nước nổ ra một bàn tay thô to hướng về cần cổ trắng ngần của nàng chợp tới. Liễu Như Nguyệt quá sợ hãi, vội vàng nghiêng người về sau né tránh. Bàn tay kia lại như đạt thành nguyện vọng mà năm ngón rơi xuống, vồ tới bộ ngực sung mãn căng tròn sau tà áo tím ma mị.

“Không.. ”

Năm ngón tay tham lam lướt qua đường cong mềm mại đẩy đà, lần theo vạt áo mà nắm được một mảnh lụa mềm mại nơi thắt lưng. Lý Thừa Nhân không do dự chút nào, kéo xuống, sau đó nhào tới ôm trọn nữ nhân kiều diễm kia vào trong lồng ngực.

“Nàng đời này, cũng đừng hòng thoát khỏi ma thủ của ta.”

Mặt hồ trở lại yên tĩnh, hai người nửa thân trên lộ ra khỏi màn nước. Tay phải Lý Thừa Nhân đưa ra đỡ lấy tấm lưng mềm mại, tay trái khẽ nâng cằm của thiếu nữ kia lên, để cho nàng đối diện với ánh mắt của mình. “Như Nguyệt, Chi Yên, hay Thu Sương, bất kể tên gì thì hôm nay nàng cũng lớn gan lắm.”

“Không sợ bổn Hoàng tử ăn nàng tại đây sao?”

Liễu Như Nguyệt cúi xuống, ấm nóng cả hai bên gò má, vành tai, gương mặt đã đỏ như ráng chiều. “Ai biết võ công của ngươi đã tiến bộ đến mức này…”

“Người ta chỉ định… trêu đùa một chút.”

Lý Thừa Nhân nhìn xuống, tấm áo tím không còn trói buộc mà bung ra, để lộ một khoảng da thịt trơn nhẵn mê người, hai bên gò núi trắng phao cũng phơi bày ra đến hơn non nửa. Tà áo ướt át dán chặt vào thân thể, phác họa ra từng hồi đường cong nóng bỏng, lại mỏng tanh không che chắn được gì.

Liễu Như Nguyệt không nhịn được đưa tay hơi khẽ nâng cằm của hắn lên, trong thẹn thùng mang theo chút u uất nói: “Đừng nhìn nữa.”

Lúc này, dưới đáy nước, một vật nóng bỏng rắn rỏi cứ thế đâm vào cặp đùi đầy đặn của nàng, tựa như hồng hoang mãnh thú thoát khỏi xiềng xích thế gian mà sống lại. Nó dán sát vào da thịt mịn màng, từ từ ngẩng đầu lên, bản thân như một khúc củi thô mang theo hơi nóng hừng hực không thể dập tắt.

Liễu Như Nguyệt thân thể khẽ run lên một chút, hô hấp loạn dần, cảm thấy cả người đều tự nhiên trở nên mềm nhũn, không thể nào mà động được.

Lý Thừa Nhân cuối cùng không nhịn được nữa. “Dám trêu đùa bổn Hoàng tử, hôm nay ta phải phạt nàng.”

Liễu Như Nguyệt nhẹ nhàng ngã xuống, được một bàn tay thô to giữ lại sau đầu, không cho chìm xuống làn nước. Trong ánh mắt đê mê, không khí đượm tình, Lý Thừa Nhân nhẹ nhàng chạm đến môi nàng, sau đó là mãnh liệt quấn lấy.

Vạt áo rơi xuống, lộ ra bờ vai trắng nõn mịn màng không tì vết, cùng với hai khối thịt tròn khi chìm khi nổi trên mặt nước. Trên ngực trái, xương quai xanh, trên cổ, dưới mi mắt, Lý Thừa Nhân bắt đầu ghi nhớ từng nốt ruồi nhỏ, từng tấc da thịt, từng hơi thở ấm nồng trên người thiếu nữ. Hắn tựa như một con sói đói tham ăn, mở ra miệng lớn không ngừng cắn nuốt bữa tiệc thịnh soạn trước mắt, chỉ là mỗi lần hạ miệng xuống đều rất nhẹ nhàng, giống như là sợ sẽ ăn mau, chóng hết.

Liễu Như Nguyệt ngửa cổ, ánh mắt đê mê, hai cánh tay bấu víu lấy bờ vai vững chắc, lại mặc cho tâm trí của mình được chìm đắm trong làn nước trôi. Tình nồng thiêu đốt, cả hai đều không khống chế được mình.

“Thừa Nhân, yêu ta không?” Trong vô thức, nàng hỏi.

“Mặc kệ nàng có là ai, thân phận gì, bao nhiêu tuổi, ta yêu nàng.” Hắn thì thầm, khẽ đáp.

Bỗng nhiên, nàng khẽ cắn bờ môi đỏ thắm, bàn tay ôm lấy sau cổ hắn mà gắng sức trồi lên mặt nước. Bốn mắt mê ly nhìn nhau, nàng đưa tay ra sờ gương mặt còn hơi ngơ ngẩn của đối phương, lần đầu tiên chủ động hôn xuống.

“Ta đã ghi nhớ lời ấy rồi.”

“Không cho phép chàng gạt ta.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-day-thien-phu-bat-dau-tu-tien
Từ Đầy Thiên Phú Bắt Đầu Tu Tiên
Tháng mười một 5, 2025
tao-hoa-thon-thien-quyet
Tạo Hóa Thôn Thiên Quyết
Tháng 12 21, 2025
phan-phai-ta-long-duong-dao-the-thanh-nu-deu-them-ta.jpg
Phản Phái: Ta Long Dương Đạo Thể, Thánh Nữ Đều Thèm Ta
Tháng 1 21, 2025
treo-may-tram-van-nam-ta-tinh-lai-thanh-than
Treo Máy Trăm Vạn Năm, Ta Tỉnh Lại Thành Thần
Tháng 12 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved