Chương 181: Ngọc Phi Linh
Bóng tối lờ mờ, cả hai chìm đắm bởi hơi thở nơi nhau. Một loại cảm xúc không hiểu thấu tựa như quẩn quanh bốn phía, kéo hai thân người lại cùng một chỗ, càng lúc càng gần.
Lý Thừa Nhân nhìn vào vẻ mông lung bối rối của thiếu nữ trước mắt, bàn tay đưa lên vuốt ve nơi gò má mịn màng. Mùi thơm nhẹ nhàng như hoa lan buổi sớm kia rơi vào trong chớp mũi giống như chất dẫn cháy hiệu quả nhất, khơi lên trong hắn một mảnh lửa tình hừng hực khó mà kiềm nén lại được.
Một cỗ hơi nóng bắt đầu từ bụng dưới lan tỏa ra toàn thân, Lý Thừa Nhân bắt đầu không khống chế được mình, để cả gian phòng đều ấm lên đôi chút.
Hơi nóng nam nhân tràn ngập khắp căn phòng, tựa như giam giữ Tạ Uyển Đình vào trong một mảnh tình thiêu rực lửa, để cả trái tim và linh hồn của nàng đều dần trở nên loạn nhịp.
Tạ Uyển Đình nhắm mắt, mặc cho chính mình từng bước bị xâm phạm. Nàng có thể tinh tế cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn gần sát nơi lồng ngực, như một mồi lửa cháy lan dần lên xương quai xanh, đi qua cái cổ nhỏ nhắn nõn nà, rồi nhẹ nhàng đặt xuống đôi môi nàng một nụ hôn.
Có chút mông lung thổi mờ lý trí, Tạ Uyển Đình vô thức đưa bàn tay ra phía trước như muốn bám víu vào vật gì, sau cùng nàng chạm đến cái lồng ngực vạm vỡ kia. Theo bàn tay nàng nhẹ nhàng lướt qua, từng khối cơ bắp trên người hắn cũng như đáp lại nàng mà càng thêm rắn chắc, ấm nồng.
Cả hai bám víu vào nhau như thể không còn khoảng cách nào ngăn trở. Từng lớp xiêm y như làn nước êm ắng rơi xuống, trong bóng tối không ai hé ra mi mắt, nhưng những đường nét nơi nhau lại theo xúc cảm đến từ da thịt mà trở nên rõ ràng.
Hoàng Cực Công và Huyền Âm Bảo Giám âm thầm vận chuyển. Hai loại công lực một nóng một lạnh dung hòa vào nhau hóa thành một dòng chảy ấm áp lan khắp toàn thân.
Lý Thừa Nhân và Tạ Uyển Đình trong mơ hồ như hòa làm một, hắn tựa như một con mãnh thú đổ xuống, nhẹ nhàng nâng niu, ôm trọn con cừu nhỏ trong tay.
Tạ Uyển Đình che miệng, cố ngăn cho mình phát ra tiếng rên rỉ, nhưng than ôi thứ âm thanh, biểu cảm ấy trong mắt Lý Thừa Nhân lại quá mê người, đề cho động tác của hắn càng khó mà kiềm chế.
Phòng bên cạnh, Liễu Như Nguyệt nín thở ngưng thần, nhưng chuyện này hoàn toàn không giúp ích được gì cho giấc ngủ, trái lại còn khiến nàng nghe rõ ràng hơn từng hồi âm thanh truyền tới từ sát vách.
Trong lòng nàng tựa như có côn trùng nhỏ bò loạn, ngứa ngáy khó chịu: “Đây là các ngươi nói song tu nghiêm chỉnh đó sao? hừ, biết ngay chính là lừa người.”
…
Lý Thừa Nhân sáng sớm thức giấc, phát hiện trên ngực một mảnh mềm mại ấm ám. Dưa mắt nhìn xuống là gương mặt thiếu nữ gần trong gang tấc, lúc say ngủ càng thêm một một nhu thuận, đáng yêu.
Nàng vùi mình trong chăn, tay chân đều là quấn lấy, xem hắn như một cái gối ôm to lớn mà sử dụng.
Lý Thừa Nhân lúc này toàn thân đều đang tràn đầy lực lượng, nhưng mà hắn vẫn là an tĩnh nhịn xuống. Hoàng Cực Công đại thành, khí huyết như mảnh hổ, lại luyện ra được một cặp hoàng kim thận, cho dù là cao thủ giang hồ cũng không chịu nổi hắn giày vò.
Nhìn Tạ Uyển Đình mệt mỏi ngủ say, trong lòng Lý Thừa Nhân như có một phần nào đó được hòa tan đi.
“Có lẽ, ta cũng nên chân thành một chút.”
Lý Thừa Nhân nhắm mắt, cảm nhận lực lượng sôi trào trong cơ thể. Ngoại trừ Hoàng Cực Công, còn có Ngự Long Công ngưng tụ long khí đã gần như hóa thành thực chất. Lý Thừa Nhân mỗi lần nhắm mắt lại đều có thể nhìn thấy một con kim long đang thoải mái bay lượn trong không gian. Ở Long Đô, ở Đại Lý nó cảm giác ấm áp như trở về nhà, bốn phương tám hướng không ngừng truyền tới lực lượng tín ngưỡng nuôi nó trưởng thành.
Ngoại trừ võ đạo, hắn lại bước ra một con đường hoàn toàn khác… thần đạo.
Nghĩ đến đây Lý Thừa Nhân nheo mắt, thứ này hình như cũng không phải là độc quyền của Đại Lý… Tiên tông có lẽ cũng là biết đến nhưng vẫn duy trì thái độ thờ ờ, là vì Ngự Long Công chỉ có thể đi đến ba tầng sao?
Hôm qua Lý Thừa Vận đã nói với hắn, Ngự Long Công chỉ có ba tầng, hơn nữa trong một quốc gia chỉ duy nhất một người có thể leo lên được cảnh giới này.
Lý Thừa Vận chủ động nhường bước, Lý Thừa Nhân lực lượng tín ngưỡng đã chạm đến đỉnh liền có thể phá tan bích chướng kia, bước vào tầng thứ ba.
Ngự Long Công tầng thứ ba toàn lực thôi động đã không kém gì Trúc Cơ hậu kỳ, nếu như là ở Long Đô thì có thể vật tay với Kim Đan một trận. Nhưng đây cũng là giới hạn cuối cùng rồi.
Lý Thừa Nhân nheo mắt, mây gió sắp đến, nhưng con đường này hắn chỉ có thể như vậy đi đến cuối cùng.
Tạ Uyển Đình lúc này không biết là mơ tới cái gì mà toàn thân run khẽ một cái, nàng có chút bất an đưa tay ra sờ soạng, đến khi sờ đến lồng ngực rắn chắc của hắn vẫn còn bên cạnh thì mới an tâm mà lần nữa say giấc.
Lý Thừa Nhân đau lòng nhìn nàng, quyết định lại nằm ở đây lâu thêm một chút.
…
Đến khoảng gần trưa, Lý Thừa Nhân để mấy cung nữ phục vụ Tạ Uyển Đình nghỉ ngơi, còn mình thì thay một bộ y phục đàng hoàng đi ra ngoài.
Lý Thừa Vận quyết định tháng sau cử hành đại lễ ban chức Thái tử cho hắn, ngày lành cũng đã chọn sẵn. Chuyện này bất ngờ đến nỗi mấy vị Hoàng tử khác trở tay không kịp, chính chủ là Lý Thừa Nhân cũng ngỡ ngàng không kém, rất nhiều bài tính ở sau đều trở nên không còn cần thiết.
Bước qua khúc hẻm, cặp mắt hoàng kim của Lý Thừa Nhân lại thấy ánh sáng khí vận quen thuộc nép sau bức tường. Nhưng mà bản thân lúc này thực lực ở đó, Lý Thừa Nhân chỉ cảm thấy thú vị mà tự tiện đi qua.
Không biết tiểu tặc này là định làm cái gì?
Bước qua bậc cửa, một con dao nhỏ vững vàng chống đỡ cỗ họng. Lý Thừa Nhân ung dung nhìn qua, phát hiện là một tiểu thái dám khí sắc không tốt đang lạnh mắt mà nhìn mình.
“Đừng động, đao của ta sẽ cắt đứt cỗ ngươi trước khi bất cứ âm thanh nào được phát ra.”
“Đao của ai cơ?”
Tiểu thái giám ngơ ngác, vẫn chưa kịp hiểu ra chuyện gì khi nhìn vào bàn tay trống lỏng của mình. Y hít sâu một hơi, phát hiện có một mũi đao nhọn chỉa vào lồng ngực, nhìn kỹ lại thì kia rõ ràng là tiểu đao của mình nhưng đã ở trong bàn tay địch thủ.
“La lên đi, la rát cố cũng không ai đến cứu ngươi đâu.” Lý Thừa Nhân mang chút tâm tính vui đùa, nói ra một câu lời thoại kinh điển của nhân vật phản diện. Câu nói tuy cũ, đặt ở trong trường hợp này lại rất hợp lý.
Thái giám im lặng, hiển nhiên hành nghề nhiều năm như vậy vẫn chưa gặp loại trường hợp khiến người ta khó xử thế này.
Mũi đao nhọn hoắc chậm chậm kéo một đường từ ngực chạy qua cần cỗ, sau cùng là khẽ đặt dưới cằm. “Những lúc này chỉ cần một nụ cười tự tin là được. Nào, cười thử ta xem?”
Thái giám im lặng, y phút này là cười không nổi.
“Cửu Hoàng tử đại danh đỉnh đỉnh trong lời đồn, không ngờ lại là loại người khiến người ta chán ghét như vậy.”
Lý Thừa Nhân mỉm cười, thu đao về, thuận tiện một cước đá văng tiểu thái giám vô vách tường. Một cước này nặng, đến mức thân thể gầy gò của y bay vô vách tường rồi dội ra liền ngã khụy xuống đất, một dòng máu tươi rơi xuống, làm sao cũng không đứng thẳng lên được nữa.
“Không biết ngươi dùng bản lĩnh gì mà có thể kiềm chế độc tính lâu như vậy, nhưng… cũng nên biết thân phận của mình đi.” Lý Thừa Nhân hơi khẽ hạ mí mắt, tức thì bầu trời trên đầu cũng nặng hơn mấy phần.
Phi tặc Một Đêm Say Ngọc Phi Linh nhất thời liền trực tiếp ngã gục xuống đất không dậy nổi. Nàng cố gắng ngẩng đầu, chỉ thấy được mũi chân của đối phương. Trên lưng tựa như có một con voi đè nặng, để nàng xương cốt vang lên ken két, tạng phủ đau nhói, đến mức hô hấp cũng là chuyện khó khăn.
“Tha… tha mạng.”
“Giữ ta lại, thiên hạ này ngươi muốn món đồ gì ta cũng có thể giúp ngươi lấy được.”
Áp lực biến mất, Ngọc Phi Linh giống như trở về từ cõi chết.
Lý Thừa Nhân ném xuống đất một bình giải dược. “Vừa lúc có nhiệm vụ cho ngươi.”
Ngọc Phi Linh mở nắp bình thuốc ra, ngửi qua một cái rồi nuốt xuống. Cảm giác hư thoát trên người không có vơi bớt, nhưng đã không còn tăng thêm, coi như là ổn định lại.
“Ngươi muốn thứ gì, bất kể là người hay là báu vật đều được. Nhưng ta chỉ giúp ngươi lấy ba món, sau đó phải trả tự do cho ta.”
Lý Thừa Nhân liếc mắt nhìn xuống, không hiểu con người này lấy đâu ra nhiều lạc quan như vậy. Đã rơi vào tay ta rồi còn nghĩ đến ngày tự do ư?
“Ngươi còn nhớ đến ngọc ấn hôm trước?”
Ngọc Phi Linh dựa lưng vào tường, gương mặt mệt mỏi, nhưng khi kể đến lại mang theo chút vẻ tự hào: “Ấn Thái tử của Đại Nguyễn, vật kia trong thiên hạ này chắc chỉ có mình ta là đủ bản lĩnh trộm lấy.”
“Ừm, ta còn muốn mười cái như vậy nữa, khi nào góp đủ số thì ngươi được tự do.” Lý Thừa Nhân nói như thể mình đang đưa ra một yêu cầu nhỏ.
Cái này để Ngọc Phi Linh tức điên: “Mười cái?”
“Ngươi cảm thấy ấn Thái tử là rau cải trắng đúng không!”