Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
Ta Thánh Thể, Bắt Đầu Cưới Tiên Thiên Đạo Thai

Ta Thánh Thể, Bắt Đầu Cưới Tiên Thiên Đạo Thai

Tháng mười một 21, 2025
Chương 491: Tế Đạo Chi Thượng Chương 490; Kết thúc hết thảy (2)
truong-sinh-tu-vo-minh-tam-y-kiem-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Vô Minh Tâm Ý Kiếm Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 306. Long hổ giao hối Kim Đan thành Chương 305. Thiên Đế, không thể nhục!
tam-quoc-bat-dau-moi-chao-hoang-han-thang

Tam Quốc: Bắt Đầu Mời Chào Hoàng Hán Thăng

Tháng mười một 13, 2025
Chương 553: Đại kết cục Chương 552: Cuồng hoan Rome
giang-son-chien-do.jpg

Giang Sơn Chiến Đồ

Tháng 2 25, 2025
Chương 1252. GIANG SƠN CHIẾN ĐỒ Lời Cuối Sách Tác giả Cao Nguyệt Hàn Môn Kiêu Sĩ [ Chương 1251. GIANG SƠN CHIẾN ĐỒ Lời Cuối Sách Tác giả Cao Nguyệt
dang-co-giap-dai-chien-nguoi-noi-nguoi-da-thanh-tien-de

Đang Cơ Giáp Đại Chiến, Ngươi Nói Ngươi Đã Thành Tiên Đế

Tháng 12 23, 2025
Chương 454: Tinh Uyên (2) Chương 453: Tinh Uyên (1)
bat-dau-dai-de-tu-vi-vi-hon-the-den-day-tu-hon

Bắt Đầu Đại Đế Tu Vi, Vị Hôn Thê Đến Đây Từ Hôn

Tháng mười một 11, 2025
Chương 162: Kết thúc! (Hoàn tất) Chương 161: Trẫm, thiên Huyền Vương hướng Hoàng đế
cao-vo-ta-hoa-than-dia-phu-diem-la-tham-phan-sinh-tu.jpg

Cao Võ: Ta Hóa Thân Địa Phủ Diêm La, Thẩm Phán Sinh Tử

Tháng 1 17, 2025
Chương 592. Thời Gian Trường Hà, khởi đầu mới Chương 591. Đột phá, nhân quả diễn toán
ta-tai-hong-lau-can-thuoc-tinh

Ta Tại Hồng Lâu Can Thuộc Tính

Tháng mười một 22, 2025
Chương 393: Đại kết cục (hạ) Chương 392: Đại kết cục (thượng) (2)
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 175: Ngươi cản đường ta rồi
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 175: Ngươi cản đường ta rồi

Hổ Bá cứ đuổi theo như thế miết, cũng dần nhận ra được không ổn. Chủ yếu là eo hông bị đánh nhiều lần, bây giờ đã đau nhức khó chịu.

“Đám nhân loại ti tiện, lại lừa ta?”

Nó giận không nhẹ, quay đầu lại vung ra hổ trảo to lớn về phía Ứng Hoài. Mặc kệ, trước giết một tên đã rồi tính sau.

Hổ trảo vỗ xuống, để lại mặt đất một dấu vết to. Một hơi liên tiếp ba trảo, Ứng Hoài chỉ né tránh được có hai trảo đầu, trảo thứ ba liền đánh lên hai cánh tay chéo lại phòng thủ của y.

Ầm một tiếng, âm thanh tựa như búa sắt gõ vào bê tông, trầm đục mà nặng nề.

Dù đã dùng tới bí thuật, Ứng Hoài cũng cảm nhận được cánh tay đau rát. Thế nhưng cảm giác đau rát này lại kích thích huyết tính trong người y.

Ứng Hoài đỏ mắt, lại là dũng mãnh xông tới tung ra mấy quyền.

Phía sau Lưu Dương đi mà quay lại, trên trán ấn ký liên hoa cũng mở ra, cả người hóa thành một cự nhân da xanh. Y nhổ lấy gốc cây, tảng đá bên đường ném tới.

Hổ Bá chân thân vô cùng linh hoạt, hổ trảo mạnh mẽ vút qua liền đánh cho mấy thân cây nát thành vụn gỗ, mà mấy khối đá tảng kia cũng là bị nó dễ dàng gạt ra.

Nó gầm lên một tiếng, thân thể to lớn bổ nhào về phía cự nhân Lưu Dương. Hai người ngã ra đất, lăn lộn chiến đấu, rất nhanh liền cày nát đất bằng, sụp đổ một mảnh rừng cây. Ứng Hoài nhân cơ hội này, toàn thân nhan sắc rút hết, tụ tập về cái bàn tay phải càng lúc càng cứng rắn kia.

Ứng Hoài nhảy lên, nặng nề gõ xuống lưng hổ một quyền. Một quyền rơi xuống, khí lãng bắn ra bốn phía, mặt đất bên dưới cũng lúng xuống mấy phân. Có thể tưởng tượng được một quyền này nặng bao nhiêu.

Sau một tiếng ầm vang như trống đánh, y có thể cảm nhận được âm vang tiếng xương cốt rạn nứt bên trong thân hổ.

Mà Hổ Bá bị đau đỏ mắt ngửa đầu thét dài một tiếng, xoay người một vuốt đánh văng Ứng Hoài.

Ứng Hoài lúc này toàn thân không có loại lực lượng kia bảo hộ, ăn một vuốt liền bay ngược ra xa, sau khi rơi xuống đất thì sắc mặt đã trắng bệch, khóe môi ứa máu. Xem ra bị thương không nhẹ.

Lưu Dương nhân cơ hội cũng là gầm lên một tiếng, hướng về con hổ lớn đè ở trên mình mà vung ra một quyền nặng nề.

Mặc cho một quyền này đánh tới, Hổ Bá đỏ mắt, một chân chế trụ thân thể Lưu Dương, miệng lớn mở ra, một hàm răng nhọn còn tanh mùi máu người táp xuống cổ Lưu Dương. Nó lúc này thậm chí đã dùng đấu pháp lấy thương đổi mạng.

Lưu Dương trong lúc nguy cấp nghiêng người né tránh, nhưng bộ hàm sắc nhọn kia cũng là ghim chặt vào bả vai y, không ngừng dùng lực muốn kéo nó xuống.

“Lão Ứng, mau lên.”

Ứng Hoài thấy Hổ Bá ăn một quyền toàn lực của mình mà vẫn còn sức chiến thì cũng biết chuyến này khó ăn, thậm chí không khéo còn hoang mạng cả lũ. Thế nên y giờ này không do dự tiếc của nữa, từ trong vạt áo lấy ra một đóa liên hoa màu xanh như ngọc thạch ném tới.

Liên hoa rời tay không ngừng bung cánh, mở rộng, sau cùng giống như một cái lồng lớn úp xuống.

Lưu Dương một chân tinh chuẩn đá vào hạ bộ Hổ Bá mới khiến nó đau mà buông lỏng bộ hàm, tiếp sau đó thì đóa liên hoa liền phủ xuống, nhốt Hổ Bá vào bên trong.

Thanh Liên tỏa này là pháp bảo mang tính tiêu chí của Thanh Liên Giáo, phẩm cấp thấp nhất là trung phẩm, tác dụng duy nhất chính là vây khốn kẻ địch bên trong.

Thanh Liên tỏa khóa được người thì sẽ lập tức nhỏ lại chỉ còn bằng nắm tay. Nhưng nhìn nụ thanh liên lớn lơ lửng giữa không trung đang run rẩy từng hồi kia, trong lòng Ứng Hoài và Lưu Dương đều nổi lên đắng chát.

“Rút, con yêu này hai người chúng ta chơi không nổi.” Lưu Dương dứt khoát nói, cõng lấy Lý Thừa Minh liền quay đầu chạy.

Ứng Hoài trong mắt lóe lên vẻ tiếc nuối, rất nhanh cũng đuổi theo sau. Cả quá trình Lý Thừa Minh không nói một câu, hôm nay y xem như chứng kiến rõ ràng người thường, tu sĩ, yêu quái ở giữa là có bao nhiêu chênh lệch.

Y cũng rõ ràng ý tứ của Lý Thừa Nhân, lần này thành thì danh tiếng vang xa, thế nhưng nếu như mà bại thì là không tránh khỏi khiến dân chúng thất vọng.

Lý Thừa Minh dự liệu trước hậu quả, chỉ là không ngờ tới con yêu quái trốn chui trốn nhủi ở rừng hoang núi vắng ăn người này lại mạnh đến quá phận, dưới trướng còn nuôi một đám tiểu yêu đông đúc.

Loại yêu quái này, đổi người nào đến cũng là thua cuộc. Y dự định trở về bẩm báo chuyện này lên, mở ra một cuộc đại thảo phạt. Dù sao chính mình đã dính trước một chân vào chuyện này, không sợ người khác cướp công nữa. Về sau triều đình dẹp loạn con yêu này, dân chúng sẽ chỉ nhớ tới người dẫn đầu là y. Chiêu này có thể nói là thuận tiện đạp đổ trước đó Lý Thừa Nhân một phen hoang ngôn thổi phồng.

Lý Thừa Minh tính rất chu toàn, nhưng trong tính toán của y Lý Thừa Nhân chẳng qua chỉ là có chút thế lực giang hồ, còn thân mang cực mạnh Ngự Long Công. Hiển nhiên không đủ để đối phó với yêu quái như vậy.

Y chỉ nghĩ Lý Thừa Nhân ăn không trôi con yêu quái này nên mới ném cho mình, để mình mất mặt xấu hổ.

Không ngờ tới là, hôm nay Lý Thừa Nhân cũng đến.

Răng rắc!

Trên nụ thanh liên xuất hiện vết nứt, rất nhanh sau đó bị hổ trảo đập nát thành một đống mảnh vụn rơi xuống. Hổ Bá ở trong Thanh Liên tỏa vật vả hồi lâu, quả nhiên sau khi thoát ra thì đã không nhìn thấy cái bóng của ba người kia. Thế nhưng để Hổ Bá kinh ngạc là trước mắt nó hiện tại là rất nhiều người.

Chuẩn xác mà nói, chỉ có một người, và rất nhiều yêu.

Nhất, Nhị, Tam, hồ yêu Diệu Mỹ, báo yêu Hoàng Phong, trư yêu Chu Dã và một đám yêu quái khác đều nghiêm chỉnh đứng phía sau.

Hổ Bá có thể thấy một con vượn lớn lông trắng ba mắt khoanh tay đứng đó, trên người mang theo uy áp kinh khủng đến từ đẳng cấp huyết mạch trên lệch. Cảm giác này để nó như thỏ nhìn thấy sư tử vậy, dù là con sư tử trước mắt còn chưa quá lợi hại.

Đứng bên cạnh con vượn kia là một thiếu niên, giữa bầy yêu mà y sắc mặt vẫn như thường không đổi liền đã đủ minh chứng kẻ này không tầm thường. Hổ Bá còn cảm nhận được một chút cảm giác khó chịu trên người thiếu niên này, để nó vô thức muốn cách xa một chút.

Ngược lại là thụ yêu ngồi xếp bằng trên đất ở trước nhất, nhìn qua thực lực không bình thường, nhưng Hổ Bá không sợ bao nhiêu, mà ẩn ẩn còn cảm thấy con yêu quái này khá… thơm ngon.

Hổ Bá nuốt nước bọt không ngừng, nếu như bên kia không nhiều yêu, nó đã sớm muốn nhào lên cắn thụ yêu này một phát.

Nó khó lắm mới nhịn được ngứa ngáy trong lòng để bản thân bình tĩnh lại, sau đó giống như có phần nén giận mà nói: “Các ngươi vì sao chặn đường của ta?”

Mộc Nhiên không quan tâm câu hỏi của nó, chỉ muốn rõ ràng vấn đề của mình: “Ngươi có thể an an ổn ổn trong rừng tu luyện, tại sao lại lựa chọn ăn người?”

“Như vậy không phải tự đặt mình vào nguy hiểm sao?”

Hổ Bá nhìn đối phương bình thản, tựa như chỉ muốn hỏi chuyện một trận. Trong lòng nó là hoang mang nhưng vẫn nói:

“Tại sao không thể ăn người?”

“Nhân loại thèm trên người ta da thịt, hổ cốt, ta ăn bọn họ thì có làm sao đâu. Nhân loại là vật đại bổ, ăn mấy người có thể tiết kiệm cả tháng khô khan tu hành…” Nói đến đây, lại nhìn đám yêu trước mắt đều là cao phẩm, để Hổ Bá có chút oán giận ganh ghét.

“Các ngươi loại yêu quái này căn bản không hiểu được chúng ta tầng dưới chót sinh hoạt khó khăn thế nào. Nói ăn thịt người nguy hiểm, chẳng lẽ chúng ta không ăn thì thật có thể an ổn tu luyện đến được ngàn năm sao. Ta từng ngày đều không dám nói chắc mình có thể sống đến ngày mai, nói không chừng lúc nào xui xẻo liền bị một gã tu hành đi ngang qua lột xuống da hổ, lấy xương đi nấu rượu uống rồi. Nói gì đến thời gian dài đằng đẵng như vậy.”

“Nếu như không ăn thịt người, hôm nay ta có lẽ chỉ là một con hổ yêu chưa tới trăm năm đạo hạnh, cũng không còn mạng đứng ở đây nói chuyện rồi.”

“Tu hành cần tài nguyên nhiều, ta ngoại trừ thịt người liền không tìm được thứ khác, chã lẽ lại nhìn mà không ăn. Các ngươi còn có thể lựa chọn là thú cưng chạy theo chân đám tu sĩ kia mà hưởng thụ tài nguyên, nhưng loại yêu quái thấp kém rác rưởi như chúng ta thì có kẻ mạnh nào mà muốn.”

“Ta vốn là động vật ăn thịt, nhân loại trong mắt ta chỉ đơn giản là một loại đồ ăn vừa bổ dưỡng, mỹ vị lại vô cùng dễ kiếm. Ngươi hỏi ta câu này không phải quá buồn cười sao?”

Mộc Nhiên gật đầu, duy chỉ một chỗ không hiểu: “Ngươi ăn nhiều người như vậy, không sợ dính vào nhân quả, bị lôi kiếp đánh chết?”

Hổ Bá xùy cười: “Đính nhân quả, bị phản phệ là vấn đề do chính các ngươi. Ngươi cảm thấy ăn người là sai trái, cho nên sau khi ăn mới sinh ra nhiều tai hại như vậy. Còn ta cảm thấy việc ấy là lẽ thuận tự nhiên, hổ ăn thịt người, yêu ăn thịt người, cái này chẳng lẽ không phải là đạo lý hiển nhiên sao? chỗ nào mà trái với thiên đạo?”

“Chỉ có đám động vật ăn cỏ là tự làm khó mình như vậy, nhưng chỉ cần trải qua suy nghĩ rõ ràng thì liền có thể thoải mái ăn thịt một cách tự nhiên.”

Mộc Nhiên gật gù, hóa ra cái hắn gọi là nhân kiếp nhiều năm về trước đã vượt qua, thật chất chính là một đạo cửa khảm ở trong lòng, quyết định con đường phía sau nên đi như thế nào.

Cái này cũng giống như người tu hành nói tới đạo tâm, phật tâm, kiếm tâm các loại. Yêu, cũng có chính mình yêu tâm.

Lý Thừa Nhân lúc này lạnh giọng mà nói: “Hỏi nó những vấn đề này để làm cái gì. Đường của chính mình thì chính mình đi, ngươi không kiên định như vậy về sau còn làm sao trở thành đại yêu?”

Hổ Bá nghe mà nheo mắt: “Các ngươi hôm nay hình như không định để ta đi. Nếu như chỉ là vì vấn đề ăn người, Hổ Bá ta cảm thấy mình không có chỗ nào sai!”

Lý Thừa Nhân đưa mắt nhìn nó: “Trên thế gian này mọi người đều tự có ranh giới đen trắng cho riêng mình. Cái ngươi cảm thấy là trắng, trong mắt người khác có thể rất đen.”

“Cho nên ta luôn cảm thấy hai người khác biệt lập trường và tam quan đôi co với nhau là chuyện rất ngu ngốc, lại phí thời gian.”

“Hôm nay ta đến chỉ đơn giản là…”

“Hổ yêu, ngươi cản đường ta rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dao-thanh-thanh-tu-hoang-gia-cam-dia-bat-dau
Võ Đạo Thành Thánh: Từ Hoàng Gia Cấm Địa Bắt Đầu
Tháng mười một 8, 2025
Trường Sinh Ta Tu Tiên Thiên Phú Có Thể Đổi Mới
Trường Sinh: Ta Tu Tiên Thiên Phú Có Thể Đổi Mới
Tháng mười một 3, 2025
huyen-huyen-vo-dich-tien-thien-thanh-the-dao-phoi-bat-dau
Vô Địch Theo Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Phôi Bắt Đầu
Tháng mười một 4, 2025
Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng
Bị Đánh Liền Có Thể Mạnh Lên
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved