Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ngu-thu-ta-nuoi-nu-yeu-manh-vo-dich.jpg

Ngự Thú : Ta Nuôi Nữ Yêu Mạnh Vô Địch

Tháng 1 21, 2025
Chương 558. Chương cuối Chương 557. Tâm tư
bac-si-da-khoa-nhieu-biet-uc-diem-rat-hop-ly-a

Bác Sĩ Đa Khoa Nhiều Biết Ức Điểm Rất Hợp Lý A

Tháng 12 25, 2025
Chương 1539: Để bệnh nhân có thể để mắt bệnh, còn có thể thấy tốt bệnh! Chương 1538: Đều lên ban nuôi gia đình, còn như thế thẹn thùng ngại ngùng!
cung-giao-hoa-cung-thue-thoi-gian.jpg

Cùng Giáo Hoa Cùng Thuê Thời Gian

Tháng 3 31, 2025
Chương 478. Phiên ngoại 3 Chương 477. Phiên ngoại 2
tan-thoi-ta-tuyet-the-kiem-than.jpg

Tần Thời: Ta, Tuyệt Thế Kiếm Thần

Tháng 1 24, 2025
Chương 491. Ta không muốn bỏ qua nàng trưởng thành Chương 490. Khắp nơi phun trào
linh-chu-bat-dau-hop-thanh-lan-che-tao-bat-hu-than-trieu

Lĩnh Chủ: Bắt Đầu Hợp Thành Lan Chế Tạo Bất Hủ Thần Triều

Tháng 12 18, 2025
Chương 610: Âm mưu. Chương 609: Hủy diệt.
toan-dan-tu-vo.jpg

Toàn Dân Tu Võ

Tháng 2 1, 2025
Chương 45. Đại kết cục cùng sách mới Chương 44. Tiên thiên cương khí
tien-dao-chi-ton-vo-si-khong-dai-bieu-bat-luc.jpg

Tiện Đạo Chí Tôn, Vô Sỉ Không Đại Biểu Bất Lực

Tháng 12 21, 2025
Chương 265: Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng! Chương 264: Cháu gái của ta đã Sáng tạo ra một môn mới vu thuật!
vo-yeu-o-tren-mac-thieu-nhe-nhang-hon.jpg

Vợ Yêu Ở Trên: Mặc Thiếu Nhẹ Nhàng Hôn

Tháng 2 21, 2025
Chương 848. Đại kết cục xong —— sau cùng hôn lễ Chương 847. Đại kết cục sáu -- phục hôn
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 174: Kia là Cửu Hoàng tử của chúng ta
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 174: Kia là Cửu Hoàng tử của chúng ta

Bên này Hổ Bá ngang ngược bá đạo, độc chiến hai người. Bên đây các Tông Sư cũng dần cảm thấy tình hình không ổn lắm. Số lượng quân địch hình như… quá nhiều. Để đám người dần có cảm giác căn bản là đánh mãi không hết.

Trường Mi đạo trưởng và La Hữu Nghĩa hai bên giáp công, sau một hồi bung ra toàn lực đã đánh ngã được ngựa yêu. Nghe được động tĩnh bên này, Hồng Thường và Nhất Ngôn đại sư cũng đột ngột bộc phát mà nhanh chóng tránh thoát đối thủ.

Bốn vị Tông Sư không bàn mà hợp, nhân lúc Hổ Bá vừa mới dùng sức đẩy ra hai vị tu sĩ mà đồng loạt thoát khỏi trùng vây xông tới. Bọn họ có thể nói là đã đợi cơ hội này rất lâu.

Nhất Ngôn đại sư niệm một câu phật hiệu, bàn tay đưa ra, chưởng ảnh vàng rực tựa như hóa thành thực chất đổ sập xuống.

Trường Mi đạo trưởng hít vào một hơi, chân khí giữa lòng bàn tay biến hóa thành một lôi cầu sáng rực rít rào bắn ra.

La Hữu Nghĩa cũng là nhảy lên không trung, toàn lực bổ ra một phát Cái Thế Nhất Côn.

Ba người đánh úp trước mặt Hổ Bá, Hồng Thường lại ở phía sau tiến vào trạng thái Ngọc Nữ Kiên Tâm, cầm theo lưỡi kiếm sắc bén trực chỉ hậu tâm địch thủ.

Hổ Bá quay qua, giận cười: “Lũ sâu bọ các ngươi cảm thấy mình đủ sức để làm đối thủ của ta à?”

Chỉ thấy nó vung tay một cái, móng vuốt kéo ra một mảnh trảo ảnh đỏ rực như sông dài, một chiêu đánh cho tất cả thế công hóa thành cát bụi.

“Chết đi.” Hồng Thường lúc này cắn răng, ở phía sau toàn lực đâm tới. Trong mắt nàng, mũi kiếm chỉ còn cách thân thể yêu quái kia nửa gang tay.

Giây sau.

Lưỡi kiếm tựa như băng mỏng vỡ nát, đuôi hổ chẳng biết lúc nào đã quất mạnh vào ngực Hồng Thường một phát, đánh cho nàng bay ngược ra xa.

“Muốn chết.” Hổ Bá khinh thường cười một tiếng, sau đó lại lao vào đánh hai vị tu sĩ.

Ba vị Tông Sư còn muốn công thêm đợt hai, thấy Hồng Thường bị một cái đuôi quất tới không đứng dậy nổi như vậy thì chợt dừng bước. Nhất Ngôn đại sư a di đà phật một tiếng rồi quay đầu lại đánh với đám tiểu yêu. Trường Mi đạo trưởng và La Hữu Nghĩa tự biết lấy mình, cũng là vội quay đầu tìm kẻ khác đánh.

Con Hổ yêu này bọn họ không dây vào nổi. Chênh lệch kia, tựa như gà đá trâu nước.

Hồng Thường được hai tỷ muội Ngọc Nữ cung đỡ lui trở về, một người không nhịn được đưa tay kiểm tra thì không khỏi kinh dị. Lồng ngực của Hồng Thường bị đánh lõm vào một khoảng, chỉ còn lại lay lắt hơi tàn.

“Đừng quản ta, các muội cứ lo phần mình, đừng bất cẩn mà hoang mạng.” Hồng Thường yếu ớt thở dài, lại không muốn làm gánh nặng cho đám tỷ muội.

Hai nữ kia rõ ràng là không để ý đến: “Cung chủ, chúng ta đưa người trở về nhà.”

Nhưng trước mặt bọn họ là con dê yêu chắn đường: “Các ngươi nói muốn đi đâu cơ?”

…

Hổ Bá mất đi bảo đao không hề yếu đi mà tấn công càng thêm cuồng bạo. Móng vuốt kéo ra liên miên trảo ảnh, Lưu Dương bị cào thương tích đầy mình, Ứng Hoài cho dù da cứng hơn sắt cũng không chịu nổi.

Yêu quái tố chất thân thể đa phần là mạnh hơn nhân loại, hổ yêu liền là tiêu biểu trong số đó. Hai người tuy hai đánh một, nhưng cảnh giới vẫn non hơn con yêu quái này một bậc, giáp lá cà bị nó hành cho vất vả một phen.

Hổ Bá không ngừng vung vuốt đi tới, hai bên cây cối liên tiếp bị đánh thành mảnh vụn, xung quanh rất nhanh bị biến thành một mảnh trống trái.

“Nói ra, ta ăn không ít thịt người, vẫn chưa từng nếm thử mùi vị của người tu hành đâu.” Hổ Bá đắc ý liếm máu trên móng vuốt.

Lưu Dương nhìn mà vết thương trên ngực cũng lạnh chút, bên cạnh Ứng Hoài trong yếu ngoài mạnh hừ nói: “Chỉ sợ ngươi nhai gãy răng.”

Âm thầm y lại là truyền âm: “Ngươi có đang nghĩ thứ mà ta đang nghĩ?”

Lưu Dương truyền âm đáp lại: “Ta đoán có lẽ là có.”

Ứng Hoài nhếch môi cười, bước về phía trước một bước, giữa trán ấn ký liên hoa dần dần bung cánh nở rộ. Mà khí thế trên người y cũng thoáng cái tăng lên cao ngất. Lưu Dương ở phía sau cơ bắp co lại, song không yếu mà ngược lại mang tới cảm giác càng thêm có lực bộc phát.

Nụ cười trên môi vụt tắt, Hổ Bá nghiêm túc: “Bắt đầu tung hết sức rồi à?”

Nó gầm lên một tiếng, hóa lại thành bản thể là một con hổ vàng to lớn, sẵn sàng cho một trận vật lộn sống chết. Sau đó cả ba người không hẹn mà cùng lúc hành động, biến mất tại chỗ.

Ứng Hoài và Hổ Bá thì đỏ mắt xông vào nhau, còn Lưu Dương thì nhanh chóng lao tới tóm lấy Lý Thừa Minh giữa dòng chiến đấu mà chạy đi.

Hổ Bá đáng bay Ứng Hoài, gầm lớn: “Các ngươi một cái cũng đừng hòng chạy.” Sau đó nó trực tiếp bỏ qua Ứng Hoài mà xông về phía Lưu Dương.

Hổ Bá sống đến hiện tại cũng có chút thông minh, hai tên tu sĩ ngon miệng này hết lòng bảo vệ nhân loại kia. Nó chỉ cần tóm lấy được gã thì không sợ hai tên này chạy mất.

Ứng Hoài không có ngăn cản phía trước, mà ở phía sau vừa diễn ra bộ dáng vất vả chạy theo, vừa canh chuẩn công kích vào hông eo của Hổ Bá.

Bất lợi đôi khi lợi dụng tốt sẽ trở thành lợi thế, và ngược lại.

Ba người một yêu cứ thế đột ngột chạy ra ngoài, không quan tâm đến trận thế bên này đã vỡ tổ.

Hai nữ không ngừng chống đỡ Hồng Thường lui về sau, mặc cho nàng sớm đã tâm như tro nguội.

Hồng Thường nhìn tỷ muội mình đầy thương tích vẫn dứt khoát không bỏ lại nàng, trong lòng không khỏi đau đáu: “Cần gì chứ.”

Ánh mắt của hai người kia lại là trước sau cương quyết: “Bọn ta sớm đã xem cung chủ là người chí thân, hôm nay dù liều chết cũng phải đưa được ngài trở về.”

“Là ta luyên lụy các muội rồi.”

“Tỷ đã chiếu cố chúng ta nhiều năm như vậy, chút luyên lụy này có xá gì.” Thúy Lan vừa nói, nụ cười rạng rỡ trên môi vẫn còn chưa tắt, thân thể đã bị một con lang yêu đè xuống đất gặm nhắm.

Hồng Thường nhắm mắt, không đành lòng nhìn thẳng. Vẫn luôn luôn lạnh nhạt như nàng, hôm nay lại bất giác lệ nhòe khóe mắt.

Tỷ muội song sinh bị yêu quái đè xuống, tiếng nhai nuốt văng vẳng bên tai, nhưng Thúy Hạnh vẫn không quay đầu lại, cõng Hồng Thường trên lưng chạy nhanh. Nàng không thể để tỷ muội của mình hi sinh vô ích, dù cho hiện tại mỗi bước đều là bước trên nỗi đau quặng thắt mà chạy đi.

Bên này Nhất Ngôn và Trường Mi hai người phân nhau chống đỡ hai con yêu quái. La Hữu Nghĩa xông vào trong đám người hổ trợ, trên mình y máu me đầy khắp, tầm mắt cũng dần trở nên mơ hồ.

Giữa lúc tuyệt vọng, tiếng súng đoàng đoàng nổ vang. Một đám người từ bên ngoài xông tới hỗ trợ, số lượng vậy mà gần trăm.

Phùng Tam Bảo cầm theo đại đao đỏ rực từ trên trời giáng xuống, Ngay lúc dê yêu vừa đá lui Trường Mi, thì ánh đao đỏ rực ấy cũng bao phủ lấy tầm mắt của nó.

Xoẹt một tiếng, máu văng tung tóe, đầu dê lăn lộn trên đất.

Chém ra một đao như vậy, Phùng Tam Bảo cả người khí huyết đỏ bừng, ánh mắt cũng đầy tơ máu, đã tới gần biên giới mất khống chế. Y ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười có phần dữ tợn:

“Sảng khoái.”

Vũ Canh dẫn theo bạch hổ, so với yêu quái càng giống yêu quái hơn, những nơi đi qua đều là máu văng tung tóe. Trâu yêu một bên đối mặt với một mặt từ bi, đánh hoài không chết Nhất Ngôn đã đủ đau đầu, nay lại có thêm một Vũ Canh hung ác tàn nhẫn, càng đánh càng hăng thì sao mà chịu nổi.

Rất nhanh thì móng vuốt của Vũ Canh cũng xuyên thấu lồng ngực của nó, moi ra một viên trái tim tươi đỏ vẫn còn nhảy lên. Nhất Ngôn đại sư một chưởng đánh trâu yêu ngã xuống, thấy cảnh này không nhịn được chấp tay hô lên một tiếng: “A di đà phật.”

Thúy Hạnh không biết mình đã chạy bao lâu, dưới chân tê mỏi, tầm mắt mơ hồ, những tiếng chém giết vẫn còn ở phía sau không dứt ra được.

Bỗng nhiên trước mặt có một nam nhân áo đen chặn đường, người kia một tay đỡ lấy nàng dừng lại, nhẹ nhàng nói: “Phần còn lại cứ để cho ta.”

Sầu Thiên Thu trên mặt lúc nào cũng là dáng vẻ u buồn, nhưng bóng lưng lại phá lệ làm cho người ta cảm giác an tâm. Y bước tới, không nhìn thấy cánh tay làm sao bổ ra một kiếm, chỉ thấy kiếm quang chói lóa một đường chém chết mấy con yêu quái đuổi theo.

Sầu Thiên Thu cả đời chỉ luyện một chiêu rút kiếm, luyện đến xuất thần nhập hóa.

Nhìn thấy đã an toàn, Thúy Hạnh lúc này không nhịn được nữa mà cũng ngất đi. Nàng mất máu quá nhiều, đã sớm không chống đỡ nổi.

Hồng Thường im lặng, cảm thấy hô hấp dần khó. Lúc này bên cạnh có người đổ cho nàng một ngụm rượu, mùi vị đắng chát làm nàng khó chịu mở mắt.

Sầu Thiên Thu lãnh đạm nói: “Đừng phun ra, rượu này có thể trị thương.”

Hồng Thường không cử động nổi, chỉ nằm đó đưa mắt nhìn trời: “Ta còn sống để làm gì đâu.”

Sầu Thiên Thu mặt nghiêm túc nói: “Ngươi uống hết rượu quý của ta, phải trả nợ.”

Hồng Thường: “…”

Chiến đấu bên này sau khi có Thiên Hạ Hội chi viện thì rất nhanh kết thúc, tuy là thương vong thảm trọng, nhưng vẫn còn sống được gần phân nửa ban đầu.

La Hữu Nghĩa mệt mỏi nằm ngửa ra đất, không biết có phải ảo giác hay không, y vậy mà thấy trên bầu trời có một con rồng vàng lướt qua khoảng không. Sau đó tiếng kinh hô của mọi người làm cho y biết đấy cũng không phải là ảo giác.

“Nhìn kìa, kia là cái gì?”

“Long vương hiển linh rồi?”

Rồng là loại vật chỉ có trong truyền thuyết, mọi người ngẩng đầu lên nhìn thấy đều không khỏi kinh hô. Chỉ có đám người Thiên Hạ Hội là nhếch môi cười:

“Long vương cái gì, kia là Cửu Hoàng tử của chúng ta.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

muoi-nam-uong-mau-ngo-dao-ta-tro-thanh-ma-mon-lao-to
Mười Năm Uống Máu Ngộ Đạo, Ta Trở Thành Ma Môn Lão Tổ
Tháng mười một 12, 2025
ta-dao-kiem-song-tuyet-cac-nguoi-goi-ta-mang-kim-cuong.jpg
Ta, Đao Kiếm Song Tuyệt, Các Ngươi Gọi Ta Mãng Kim Cương?
Tháng 2 23, 2025
hoanh-tao-dai-thien.jpg
Hoành Tảo Đại Thiên
Tháng 3 7, 2025
bat-dau-bi-ma-nu-khai-quang-ta-xin-moi-tro-thanh-lo-dinh
Bắt Đầu Bị Ma Nữ Khai Quang, Ta Thỉnh Cầu Trở Thành Lô Đỉnh
Tháng 12 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved