Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
deu-vo-dich-con-lam-cai-gi-canh-sat

Đều Vô Địch, Còn Làm Cái Gì Cảnh Sát

Tháng mười một 12, 2025
Chương 214: Chủ tuyến kết thúc: Không có thần Chương 213: Trí giả ngàn lo, tất có một thi
Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa

Hokage Nữ Trang Rung Động Madara, Hashirama Không Buông Tha Ta

Tháng 1 15, 2025
Chương 498. Ngươi cùng nàng là ta người cuối cùng tính Chương 497. Itachi là Yanbai sau cùng con mắt
tay-xoa-thien-kiep-nguoi-quan-cai-nay-goi-f-cap-thien-phu.jpg

Tay Xoa Thiên Kiếp, Ngươi Quản Cái Này Gọi F Cấp Thiên Phú?

Tháng 1 25, 2025
Chương 144. Thành thần, diệt thế lôi kiếp Chương 143. Chém giết Ma Thần
ta-tai-tong-man-viet-nhat-ky

Ta Tại Tổng Mạn Viết Nhật Ký

Tháng mười một 21, 2025
Chương 584: Hoàn tất -FULL Chương 583: Đem công lao thoái thác
Võ Học Đại Già

Ta Có Thể Phục Chế Vạn Tộc Thiên Phú

Tháng 1 16, 2025
Chương 958. Mới Thiên Địa Chương 957. Bản Quân —— Thiên Tuyệt!
bang-thuc-luc-doat-co-duyen-sao-lai-noi-ta-la-phan-phai

Bằng Thực Lực Đoạt Cơ Duyên, Sao Lại Nói Ta Là Phản Phái!

Tháng 12 25, 2025
Chương 499: Tuyết dạ lời tuyên bố Chương 498: Nhất cử nhất động đều có thâm ý
mot-tuoi-mot-cai-dong-vang-nguoi-khac-an-bam-ta-gam-tieu.jpg

Một Tuổi Một Cái Dòng Vàng, Người Khác Ăn Bám Ta Gặm Tiểu

Tháng 2 27, 2025
Chương 190. Ta là võ thánh Chương 189. Mười năm! Dòng vàng chồng chất!
mon-phai-bi-diet-ta-mang-dong-mon-tuyet-dia-dai-dao-vong

Môn Phái Bị Diệt, Ta Mang Đồng Môn Tuyệt Địa Đại Đào Vong

Tháng 12 24, 2025
Chương 1805: Chính xác thời gian Chương 1804: Thạch thành quay về
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 173: Hổ Bá
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 173: Hổ Bá

“A di đà phật.”

Lời này vừa ra, mọi người cũng thôi ồn ào. Bọn họ vài người cảm thấy được quyết tâm thẳng chết không từ của vị cao tăng, vài người cảm nhận được tấm lòng từ bi vì thiên hạ chúng sinh kia, còn phần lớn thì im lặng bởi vì đơn giản là bọn họ không nghe hiểu cái gì. Cái này chính là sức mạnh của ngôn từ đi?

Trường Mi đạo trưởng vuốt râu nói: “Trong cảnh nội Đại Lý xuất hiện một con yêu quái như vậy, Tông Sư chúng ta sao có thể thấy mà không quản. Đại Hoàng tử nhân từ, chúng ta đã rõ, nhưng chúng ta một đường đi đến nơi này, đã sớm không còn e ngại sinh tử.”

La Hữu Nghĩa tay trái cầm con gà nướng cắn dở, tay phải cầm bình rượu lên nốc một hơi dài, như tỉnh như say mà nói: “Đúng vậy, sống không được sảng khoái thì sống làm gì. Hôm nay nói thế nào ta cũng phải để lại trên mình con yêu quái kia một dấu côn.”

Hồng Thường không nói gì, nhưng trước sau ánh mắt vẫn sắc bén như vậy. Con yêu quái kia đồ làng diệt thôn gần cả ngàn mạng người, cái kia là bao nhiêu gia đình… chỉ khẽ nghĩ đến, trong lòng đã lửa giận khó bình.

Lý Thừa Minh rất hài lòng với hiện trạng này. Người luyện võ huyết khí phương cương, chỉ hơi châm ngòi một chút thì liền bạo hỏa.

“Được, nếu mọi người đã nói như vậy thì hãy cùng theo ta trừ yêu.”

…

“Không xong rồi đại vương ơi, bên ngoài có một đám hơn hai chục người vào rừng. Nhìn bọn họ dáng vẻ hung thần ác sát, có lẽ là đến để ăn thịt chúng ta.”

Ánh mặt trời chiếu xuống, trên thạch tọa lúc này là một con hổ vàng vạm vỡ cao hơn hai mét đang ngồi. Nó trong trạng thái bán yêu, ngồi chống cằm, cái bụng lớn, bắp tay to, nếu trên thân không có mấy cái vằn đen, cùng với cái đầu hổ đặc trưng, nhìn qua còn tưởng là một con gấu lớn.

Trên mình Hổ quấn một tấm áo da người loang lổ vết máu làm y phục, phía trên là xương cốt chuỗi thành vòng cổ. Hổ tự lấy cho mình một cái tên, tự gọi là bá. Nó sau mấy ngày tịnh dưỡng, hôm nay vừa lúc rất muốn ăn người.

Hổ Bá mở ra con ngươi nồng nặc sát ý: “Ra gọi bọn tiểu yêu tập hợp, hôm nay đại vương dẫn các ngươi đi ăn người.”

…

Đám người đi chưa được bao lâu, hai vị tu sĩ ở phía trước đã thần sắc nghiêm trọng, khoát tay bảo dừng. Chỉ thấy bốn phía bỗng dưng nổi lên từng hồi quái phong, mây đen che khuất, nhiệt độ bỗng dưng giảm xuống mấy phần.

Mà đám người thì chỉ thấy một loại sợ hãi đến từ bản năng thức tỉnh, lồng ngực hô hấp nặng nề, khí huyết lao nhanh khiến cho cả người nóng nảy.

“Chuyện gì xảy ra?”

Lưu Dương nghiêm mặt: “Tin tốt là con yêu quái kia không chạy.”

“Tin xấu là nó đến rồi.”

Y vừa dứt tiếng thì một tiếng hổ khiếu vang vọng, rừng cây run rẩy, tiếp sau đó là đếm không hết oan hồn lệ quỷ lao ra như thiên la địa võng phủ lấy đám người.

Ngoại trừ mấy vị Tông Sư, thành phần giang hồ còn lại đều đã sợ xanh cả mặt. Cái này mẹ nó hình như không giống dạng đánh nhau trong tưởng tượng!

“Mọi người cẩn thận, đừng chạy loạn.”

“Chạy loạn càng dễ chết.”

Trường Mi đạo trưởng đã lên tiếng nhắc nhỡ, nhưng độ tin cậy của y cuối cùng không chiến thắng được bản năng sinh tồn trong lòng họ. Mấy tên Tuyệt Đỉnh ban nãy thề thốt hăng nhất, cũng là mấy gã trước tiên quay đầu bỏ chạy.

Nhất Ngôn đại sư chấp tay niệm phật, y tuy xuất thần từ chùa miếu, lại chung quy là người luyện võ, đối với đám oan hồn này chỉ có thể dùng phương pháp thô sơ nhất… Vật lý siêu độ. Ba vị Tông Sư đều cùng lúc ra tay, hướng về đám vong hồn mà đánh.

Lưu Dương và Ứng Hoài lại đứng yên bất động, Lưu Dương nói: “Nghe nói hổ yêu nuôi trành, nhưng số lượng lớn như vậy… có khi nó đã ăn hơn ngàn người.”

Ứng Hoài lẩm bẩm: “Tuy là oán hồn cấp thấp, nhưng đâu đó cũng có gần trăm con.”

Lý Thừa Minh nhìn hai người bình tĩnh như vậy, có chút không nhịn được: “Hai người không định ra giúp một tay à?”

“Đối thủ của chúng ta còn ở phía sau.” Lưu Dương nói.

“Nó đã tới.” Ứng Hoài nheo mắt nhìn về phía trước.

Chỉ thấy Hồng Thường đang vung bốn tấm lụa đỏ như một cơn lốc xoáy đánh tan quỷ hồn thì từ đâu đó trong bụi cây lao ra một con dê trắng hình người, một quyền hung hăng đánh nàng bay ngược ra xa.

Cho dù đã kịp kết bốn tấm lụa lại thành một cái khiên lâm thời chống đỡ, nhưng Hồng Thường ăn một quyền này vẫn là sắc mặt hơi trắng, đau đến nhe răng.

Bên cạnh đó, một con trâu đen hình người cũng nhào ra húc thẳng vào Nhất Ngôn đại sư. Một con ngựa khác thì lao vào đánh La Hữu Nghĩa và Trường Mi đạo trưởng. Ba con yêu quái này thình lình đều đã độ qua kiếp nạn trăm năm, nên mới có thể hóa thành hình dạng bán yêu như vậy.

Cũng may bọn chúng không phải yêu ở Huyền hay Địa bảng, mà chỉ là những con yêu quái bình thường nhất, Tông Sư cũng có sức xoay sở.

‘Nó’ mà Ứng Hoài nói tới đương nhiên không phải là ba con yêu quái này.

Trước mắt, một con hổ lớn to béo đứng thẳng, đại đao gạt ra hai bên hàng cây vướng víu, trên tay vừa cầm theo nửa cái đầu người xem như trái cây mà ăn, vừa dùng ánh mắt trêu tức xem hai vị tu sĩ.

“Các con, ăn thỏa thích đi.” Hổ Bá vừa dứt lời, phía sau một đám yêu quái còn chưa hóa hình đồng loạt lao ra, xông thẳng vào trong đám người.

Mà nó thì thoáng cái biến mất tại chỗ, một chân nhảy qua khoảng cách mười mét, cầm theo lưỡi đao còn lớn hơn người bình thường một chút mà nặng nề bổ xuống.

Hổ Bá cao hai mét rưỡi, cầm theo thanh đao cũng chẳng kém nó bao nhiêu, quả thực rất có sức áp bách.

Thế nhưng là Lưu Dương không có sợ hãi. Chỉ thấy y hét lớn một tiếng, một làn khí lãng màu lục bắn ra bốn phía. Trường bào bên ngoài thoáng cái bị chấn nát thành mảnh vụn, toàn thân cơ bắp như sống lại, bành trướng.

Đợi đến lưỡi đao kia bổ xuống, Lưu Dương đã hóa thành một cự nhân ngang ngửa Hổ Bá, bàn tay năm ngón như là vuốt gấu bấu chặt lưỡi đao kia.

Lưu Dương sau khi bành trướng, gương mặt hung tợn như quỷ, giọng nói cũng trở nên khàn khàn: “To con, hôm nay không đi là sai lầm lớn nhất cuộc đời ngươi.”

Hổ Bá cười một tiếng, vết máu loang trên khóe miệng càng khiến nó đáng sợ. Nó một chân đạp Lưu Dương văng ngược ra sau, lại nói: “Ngươi có bản lĩnh đó sao?”

Trả lời Hổ Bá chính là một quyền vừa thô vừa cứng. Lưu Dương giống như trở thành thiết cự nhân, nấm đấm kéo theo tiếng gió rít chói tay mà nện xuống.

Hổ Bá đưa đao ra đỡ, kết quả là nổ ầm một tiếng, lưỡi đao kiên cố không gì sánh được trong lòng nó lại bị đánh lõm xuống một cái quyền ấn. Một quyền này có thể trực tiếp đánh người bình thường nát thành thịt vụn.

Chuyện diễn ra quá nhanh, Ứng Hoài vừa kéo Lý Thừa Minh ra xa, thì màu da cũng hóa thành màu xám xanh, hai tay nắm hai hàm trên dưới của một con lang yêu xông tới, bạo lực xé nó ra làm hai nửa.

Máu đỏ nóng hổi văng lên mặt, để y cảm nhận được sự nóng hổi đã lâu chưa thấy. Nét rụt rè trên mặt Ứng Hoài biến mất, thay vào đó là vẻ táo bạo, điên cuồng.

Lý Thừa Minh trong một thoáng này chịu chấn động quá nhiều, hóa ra yêu quái đáng sợ như vậy, hóa ra hai vị tu sĩ bình thường nho nhã bên cạnh mình khi ra tay lại cuồng bạo hơn bất cứ ai. Đây rõ ràng liền là hai cái máy nghiền hình người.

Lý Thừa Minh tuy là cánh tay run rẩy, nhưng vẫn cắn răng cầm kiếm lên nói với Ứng Hoài đang chắn phía trước: “Ngươi cứ đến giúp Lưu Dương một tay, mau chóng giải quyết con yêu quái đó. Ta có thể tự mình xoay sở.”

Ứng Hoài nhìn thấy Lưu Dương bên kia đang không ngừng bại lui thì cũng không do dự nữa, chỉ để lại một câu rồi lập tức lao tới.

“Đừng quên mục đích của ngươi, giữ mạng quan trọng.”

Đúng vậy, y là muốn làm Hoàng đế. Hôm nay ai cũng có thể hi sinh vì nghĩa, nhưng mà y phải tiếp tục còn sống. Trái tim nóng nảy của Lý Thừa Minh dần bình tĩnh lại.

Y nhìn lên, liền thấy xác yêu chia năm sẻ bảy trên đường Ứng Hoài đi qua.

Thanh Liên giáo không chỉ có một môn thuật luyện thể, trong đó Lưu Dương tu luyện Cự Nhân quyết, chủ yếu cường hóa sức mạnh cơ bắp. Còn Ứng Hoài thì tu Bất Hoại thân, chủ yếu cường hóa làn da cứng rắn.

Ứng Hoài lao tới, Hổ Bá thấy mà không hoảng. Lúc còn đang đao bổ về phía Lưu Dương, nó liền nhấc chân tung cước cản lại nắm đấm của Ứng Hoài. Hổ Bá tuy thân thể to béo như vậy, nhưng lại ẩn chứa một lượng cơ bắp khỏe khoắn kinh người, chẳng những làm cho nó phòng thủ dày, lực đánh mạnh, mà phản ứng còn vô cùng nhanh nhẹn.

Vừa đột phá ba trăm năm đạo hạnh, một mình nó đánh hai người quả thật chính là nhẹ bỡn.

Đối với yêu quái ở Nam Hoang mà nói, mỗi đạo hạnh đột phá một trăm năm thì đều là bước qua lạch trời. Hổ Bá lúc này cảm nhận được trong thân thể trước nay chưa từng có lực lượng, nó bành trướng!

Lưỡi đao chém xuống bị Lưu Dương đánh nát thành mảnh vụn, Hổ Bá gầm lên giận dữ, lúc này cũng thuận thế một quyền đánh vào ngực Ứng Hoài.

Lực nó lớn bao nhiêu?

Một quyền này trực tiếp đánh Ứng Hoài bay ngược ra sau mấy chục mét, dọc đường đụng nát không biết bao nhiêu cây cối.

“Bọn tu sĩ vênh váo, hổ gia hôm nay ăn sạch các ngươi rồi!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuc-mung-nguoi-da-bi-bat.jpg
Chúc Mừng Ngươi Đã Bị Bắt
Tháng 1 18, 2025
ngu-thu-co-the-nhin-thay-tien-hoa-lo-tuyen-ta-vo-dich.jpg
Ngự Thú: Có Thể Nhìn Thấy Tiến Hóa Lộ Tuyến Ta Vô Địch
Tháng 1 20, 2025
song-xuyen-quy-di-the-gioi-nhung-ta-la-quy-tu-a
Song Xuyên Quỷ Dị Thế Giới, Nhưng Ta Là Quỷ Tu A!
Tháng 12 24, 2025
khoa-hoc-ky-thuat-xam-lan-tu-tien-gioi.jpg
Khoa Học Kỹ Thuật Xâm Lấn Tu Tiên Giới
Tháng 12 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved