Chương 172: Lên đường tru yêu
Đối với chuyện con yêu quái mà Lý Thừa Nhân nhắc đến, Đại Hoàng tử Lý Thừa Minh quyết định sẽ âm thầm điều tra, âm thầm giải quyết. Rất nhanh, trên tay của y lại xuất hiện số lớn bản án mất tích…
“Con yêu quái này không đơn giản.” Ứng Hoài sắc mặt nghiêm túc. Bên cạnh y là một trung niên râu dài tên Lưu Dương, người này cũng là một tu sĩ được Liên phi phân phó ở lại phò trợ cho Lý Thừa Minh. Lưu Dương gật gù nói:
“Phía sau lưng nó có người, hơn nữa người này còn rất có thế lực. Điện hạ cảm thấy người này là ai?”
Trong mắt Lý Thừa Minh lóe lên vẻ sắc bén, giống như đã đoán được cái gì: “Nước ở trong này có vẻ sâu, chẳng trách Lý Thừa Nhân không muốn dây vào. Thế nhưng ta thật không sợ.”
Nói đoạn, y quay qua nhìn hai vị cận thần: “Các ngươi có nắm chắc diệt được con yêu quái này không?”
Lưu Dương vuốt râu: “Nếu như chỉ là yêu quái bình thường dưới hai trăm năm đạo hạnh thì còn được, mạnh hơn thì chúng ta liên thủ cũng khó mà thắng nổi.”
“Ta nhớ không lầm thì các ngươi từng nói cảnh giới Tồn Thần có thể đánh Kim Đan, đến cả Nguyên Anh cũng có thể giằng co một hồi, coi như có thể đi ngang ở nhân thế. Sao bây giờ gặp ai đều không chắc phần thắng vậy?”
Lý Thừa Minh còn nhớ hôm trước vị tu sĩ cực mạnh trong lòng mình bị Lý Thừa Nhân một câu nói làm cho bủn rủn tay chân đây, bây giờ nghĩ đến vẫn còn mất mặt. Trong lòng y thầm nghĩ hai người mà mẹ phái tới bảo hộ mình có khi nào chỉ là hai tên yếu gà hay không, trước đây toàn là khoác lác?
Ứng Hoài nghe ra ý tứ trong đó, trên mặt thoáng cái ngượng không chịu được. “Điện hạ có chỗ không biết, cảnh giới cũng phân ra sơ, trung, hậu. Chúng ta còn chưa chạm đến đỉnh của Tồn Thần, cho nên không có thực lực kia là chuyện bình thường.”
Hệ thống tu luyện từ thời sơ cổ của Nam Hoang có phần riêng biệt, cảnh giới ít, cho nên khoảng cách chênh lệch cũng là to lớn. Sau Tồn Thần, Chủng Đạo, cảnh giới thứ ba là Thiên Luân đặt ở Đông Thổ đã có thể sánh ngang với hàng Tiên Nhân.
Lưu Dương ho một tiếng chữa quê, lại nói: “Thanh Liên Giáo bọn ta đều là thể tu, đánh với tu sĩ thì không có việc gì, nhưng yêu quái đa phần trời sinh thể phách mạnh hơn nhân loại nhiều. Cho nên, cái kia… không thể chủ quan khinh địch.”
“Đổi lại thì có bao nhiêu Tông Sư xông tới chúng ta cũng dọn được, nói đi ngang nhân thế thật không ngoa.”
“Đúng đúng.” Ứng Hoài nhân cơ hội này chen miệng vào: “Hôm trước chẳng qua là ta bị tiểu tử kia đánh lén, nếu như mà đánh nhau thật thì ta cũng không thua.”
“Nói như vậy, là ta đã oan uổng cho hai vị rồi.” Lý Thừa Minh trên mặt không có chút hối lỗi nào, lại nói: “Vậy ngày mai chúng ta xuất phát, giải quyết cho xong chuyện này đi. Ta cảm thấy con yêu quái kia cũng không mạnh gì, nếu không đã chẳng cần phải trốn chui trốn nhủi như thế.”
“Điện hạ, trước đó tin tức bị phong bế cho nên dân chúng không biết đến. Hay là chúng ta đợi thêm một khoảng thời gian, cho con yêu quái kia lại ăn mấy người, chúng ta cũng phô trương thanh thế một đợt…”
Cái kế hoạch kia bị Lý Thừa Minh thẳng thừng từ chối: “Là Hoàng tử của Đại Lý, trong bụng ta tự có kiêu ngạo. Loại hành động dùng mạng sống và lo lắng của dân chúng để trải đường kia, Lý Thừa Minh ta là không làm được.”
Lưu Dương và Ứng Hoài nhìn nhau, đều không nói gì. Bọn họ là cận thần, là mưu sĩ cho nên mới giúp Lý Thừa Minh nghĩ kế, nhưng thật sự nếu ban nãy gã đồng ý thì hai bọn họ sẽ khinh thường. Hai người đều là tu sĩ, sở dĩ khách sáo với Lý Thừa Minh như vậy, một là bởi vì nể mặt Liên phi, hai là bởi vì cảm thấy tên tiểu tử này có cốt khí, đủ tố chất.
…
Con yêu quái này ngụ ở trên một ngọn núi hoang, kề bên đó là vài tòa thành trì nhỏ của Đại Lý. Nó ăn người ở mấy ngôi làng dưới chân núi, thậm chí là mấy thị trấn lân cận, số lượng lại còn không ít. Dù sao tình trạng này cũng đã liên tiếp mấy năm.
Lý Thừa Nhân ước tính, số người không may trở thành thức ăn cho con yêu quái này có khi là gần cả ngàn. Mất tích nhiều người, thôn xóm như vậy mà ở phía mấy thành trì lân cận còn không hay biết, thậm chí chẳng có tiếng gió nào truyền tới được Long Đô, nghe qua có vẻ hơi quá mức.
Nhưng Lý Thừa Nhân không ngạc nhiên chút nào, thời đại này chính là như vậy, quyền thao túng thông tin luôn nằm trong những nhân vật lớn, họ muốn dân chúng biết cái gì thì dân chúng biết cái gì.
Mọi người đều bận quản cuộc đời của mình, những chuyện không liên quan rồi cũng sẽ dần bị đám đông quên lãng, không còn ai nhắc đến nữa.
Lý Thừa Minh không dùng lực lượng quân đội, y tạm thời còn không có cái quyền kia, với lại việc này mà trình lên, đi thêm mấy khâu rườm rà nữa thì công lao cũng phải chia đều. Thế nhưng y cũng không định làm chuyện này một mình.
Trên đoạn đường đi, bên ngoài Lý Thừa Minh âm thầm không phô trương, bên trong lại loan tin cho rất nhiều thế lực được biết. Chuyện giết yêu này càng rầm rộ thì Lý Thừa Minh được lợi càng lớn.
Y không đồng ý với phương pháp của hai vị mưu sĩ, song lại nghĩ ra được phương pháp toàn vẹn hơn.
Rất nhanh trên giang hồ liền nổi lên phong thanh, phía tây có con yêu quái hung tàn đã đồ diệt liền mấy cái thôn làng, cũng có một vị Hoàng tử độc thân xách kiếm lên đường trừ yêu.
Lý Thừa Nhân còn ở phía sau giúp hoành huynh của mình tuyên truyền một đợt, đưa danh tiếng của y lên cao vút, đắp nặn lên một vị Hoàng tử âm thầm hết lòng vì dân.
Mà tin này chỉ vừa loan ra, Lý Thừa Minh cũng đã đi tới mảnh rừng dưới chân ngọn núi mà con yêu quái nọ ẩn náo. Phải nói là thời gian được canh cực chuẩn.
Chuyến này ngoại trừ Lý Thừa Minh và hai vị tu sĩ, theo sau còn có mấy vị Tông Sư Nhất Ngôn đại sư, Trường Mi đạo trưởng, cung chủ Hồng Thường và cả gã khất cái La Hữu Nghĩa. Cạnh đó còn có một đám Tuyệt Đỉnh không nhịn được mà đến.
Tông Sư đến phần là vì cảm thấy mình có một phần trách nhiệm, phần là vì thỏa mãn lòng hào hiệp đã nguội lạnh từ lâu của bản thân. Mà một đám Tuyệt Đỉnh đông đúc kia, đơn thuần là tới để nhìn cho biết việc đời một chút, nói không chừng về sau có thể khoác lác chuyện này thật lâu.
Lúc này, đã bước tới dưới chân núi nhưng Lý Thừa Minh lẫn hai vị tu sĩ đi theo lại không có vẻ hào hứng như lúc bắt đầu. Bởi vì trước đó mấy ngày, phương hướng này có một trận sét lớn, bọn họ nghi ngờ con yêu quái kia đã đột phá. Còn cụ thể là đột phá đến cảnh giới gì thì không biết rõ được rồi.
Ứng Hoài có chút thấp thỏm: “Ta có dự cảm không lành, chuyến này có khi là nhiều trắc trở.” Y từ nhỏ lớn lên ở Thanh Liên Giáo, tuy là đã từng kinh qua không ít trận chiến, nhưng nói gì thì cũng đã bỏ dỡ chiến đấu nhiều năm cho nên khó tránh hồi hợp.
Lưu Dương phiết mắt nhìn vị đồng nghiệp không chuyên của mình, lời này đặt ở trong lòng là được rồi, nói ra thì sẽ truyền nhiễm. Y buồn bực, mẹ nó tự nhiên cũng cảm thấy chuyến này không lành. Chủ yếu là lâu rồi không đánh nhau, vừa ra tay lại gặp đối thủ khó nhằn như vậy.
Bọn yêu quái này á hả, được cái đánh nhau rất là liều mạng. Chơi không khéo liền cắm.
“Nếu như có thể đến sớm một chút, giờ thì chắc nó đã phục hồi đại khái rồi.” Ứng Hoài tiếc nuối nói. Yêu quái vừa độ kiếp xong là yếu ớt nhất, đáng tiếc là khoảng cách nơi này với Long Đô quả thật xa xôi.
“Ta nói, không phải người tu hành đều có thủ đoạn cưỡi mây sao?” Lý Thừa Minh cũng biết đã lỡ thời cơ, hơi có buồn bực.
Câu này để hai vị thể tu chỉ biết im lặng. Thanh Liên Giáo trước trận cải cách mấy chục năm trước thì chỉ thuần tu thể, dùng nấm đấm giải quyết tất cả. Mà sau cải cách chỉ có mấy năm thì bọn họ cũng đã được cử tới đây rồi, đã kịp học được mấy chiêu đâu?
Cưỡi mây? chiêu đó đắt bao nhiêu? ở trong Tông phái, thuật pháp không phải rau cải trắng, cái kia là cần điểm cống hiến để đổi.
Còn nếu nói đơn thuần dùng sức mà bay… kiểu đó chưa đến được đây thì cả hai người đã bị móc rỗng.
Lý Thừa Minh không biết hai vị tu sĩ sau lưng u uất bao nhiêu, y lúc này nghiêm túc quay đầu lại nói với đoàn người phía sau:
“Các vị, ta biết mọi người có lòng trượng nghĩa nên mới cố tình đến giúp một tay. Nhưng nơi này quả thực quá mức nguy hiểm, ta hôm nay đến đây đồ yêu trừ hại cho bách tính cũng khó cam đoan là mình có thể toàn thân trở về.”
“Cho nên ta muốn khuyên mọi người nên suy nghĩ lại, nếu tiếc mạng thì bây giờ quay đầu vẫn còn kịp lúc. Sẽ không ai cười chê các vị hèn nhát.”
Lý Thừa Minh nói lời này để trong đám quần chúng có vài người nổi lên tâm lưỡng lự, nhưng rất nhanh đều bị làn sóng cuồng nhiệt đập tan.
Có tráng hán bĩu môi khinh thường:
“Chúng ta cũng không phải hạng tham sống sợ chết, không phải chỉ là một con yêu quái thôi sao, chẳng lẽ có thể một miệng ăn hết nơi này mấy chục người?”
Có người giả ra bộ dáng thư sinh nho nhã: “Đã đến được đây chẳng lẽ còn chưa thấy con yêu quái kia là cái dạng gì, tròn béo ra sao mà lại quay về. Như vậy quá không phong cách.”
“Võ đạo chính là một đường thẳng tiến không lùi, ta hôm nay nếu như quay đầu, con đường phía sau còn thế nào đi!” Cũng có thiếu niên gào thét bi phẫn như vậy.
Trong đám đông, cá nhân sẽ bị nuốt chửng. Rất nhanh thì không còn ai muốn quay đầu nữa. Nghe như… con quái kia cũng không đáng sợ lắm.
Giữa lúc này người với cương vị trưởng giả được mọi người kính trọng là Nhất Ngôn đại sư cũng bước ra phía trước, chấp tay, trịnh trọng nói: