Chương 171: Trùng hợp bất thường
“Nếu trong vòng một năm con có thể luyện Ngự Long Công lên tầng thứ ba, ta lập tức phong con làm Thái tử.”
Lý Thừa Nhân vốn ban đầu chỉ định lộ ra giá trị của mình một chút, thật không ngờ tới lão Hoàng đế sẽ nói một câu như vậy. Xem ra tầm quan trọng của Ngự Long Công còn cao hơn trong lòng hắn tưởng tượng, mà nước ở trong đó có khi là lại càng sâu.
Về chuyện luyện đến tầng thứ ba, Lý Thừa Nhân cảm thấy không quá khó khăn, bởi vì hiện tại hắn đã chạm đến đỉnh nóc của tầng thứ hai. Chủ cần sự kiện con yêu quái kia được xử lý tốt, chiếu cáo thiên hạ, vậy Ngự Long Công tầng ba cũng là ở trong tầm tay.
Nghĩ như vậy… thời gian để cho mình chơi đùa hình như không còn nhiều nữa?
Lý Thừa Nhân rời khỏi Long điện, trên đường trở về rất nhanh liền nhìn thấy đám người Tạ Diệm cùng với hai nữ, mà trước mặt họ thì có một bóng người cao lớn.
“Thu Sương. Theo cha trở về.”
Nói chuyện là một trung niên toàn thân mặc khôi giáp đen tuyền. Gương mặt đường nét rõ ràng, mày kiếm, mũi cao, hai mắt sâu lắng có thần, đa phần tóc vẫn còn đen, duy chỉ có hai bên tóc mai là bạc trắng. Có thể thấy cho dù thời gian lưu lại trên người không ít dấu vết, nhưng nhìn chung vẫn có thể gọi y hai tiếng lão soái.
Không phải ai khác, y chính là một trong hai vị Thái Sư đứng đầu trong triều, Võ Thái Sư Lý Thiết Cương.
Người được gọi là ‘Thu Sương’ – Liễu Như Nguyệt khe khẽ nhíu mày, sắc mặt khó coi nói: “Quan gia nói cái gì, tiểu nữ không hiểu. Ta từ nhỏ đã không cha không mẹ, lưu lạc giang hồ, làm gì có cái gọi là nhà mà về.”
Lý Thiết Cương giống như sẽ không bao giờ thay đổi sắc mặt, dáng vẻ nghiêm túc nói: “Sương nhi. Chẳng lẽ người làm cha này lại không nhận ra con mình.”
“Ta tháng trước đem quân thảo phạt Di Hoa Cung để đón con về, mới hay tin con đã trà trộn vào cung. Về nhà đi thôi, làm gì có chuyện con gái giận cha cả đời?”
“Ông thảo phạt Di Hoa Cung của ta rồi?” Liễu Như Nguyệt thoáng cái liền biến sắc: “Lý Đầu Sắt, ông còn định ám theo ta đến bao giờ. Bọn họ chỉ là một đám nữ nhân số khổ trong thiên hạ, có lỗi lầm gì to lớn đến mức phải bị thảo phạt. Ông rõ ràng chính là đang nhắm vào ta!”
“Ta nói cho ông biết, ta là Liễu Như Nguyệt, Liễu Chi Yên hay Liễu Miêu Miêu gì đó cũng được, chứ không phải là con ông Lý Thu Sương.”
Trong lúc không khú đang tràn ngập mùi thuốc súng, Lý Thừa Nhân bước tới.
“Hồi cung.”
Đám người đều là sửng sờ. Lý Thiết Cương nhìn qua, khẽ thi lễ: “Tham kiến điện hạ.”
Lý Thừa Nhân không để tâm lắm: “Lý Thái Sư, ta biết ngài nhớ mong con gái nhiều năm, nhưng cũng đừng có chạy khắp nơi nhận lầm người.”
“Thời gian trễ rồi, ta muốn nghỉ ngơi, vậy xin phép không làm phiền Thái Sư nữa.”
Lý Thiết Cương còn muốn nói cái gì, lại phát hiện mình không thể nói ra khỏi miệng lời nào. Tuy dựa vào uy thế ngưng tụ nhiều năm rất nhanh liền có thể đẩy ra cỗ lực lượng thần bí kia, nhưng vẫn là để y nhìn Lý Thừa Nhân bằng ánh mắt kinh ngạc.
Vị Hoàng tử này… không bình thường.
…
Về tới phòng riêng, Liễu Như Nguyệt có chút tức giận lẫn chột dạ quay đầu, phía sau dĩ nhiên là Lý Thừa Nhân đeo bám không buông.
Tâm trạng của nàng lúc này thật không tốt.
“Ngươi còn đi theo ta làm gì?”
Lý Thừa Nhân thái độ ung dung ngồi xuống bàn: “Di Hoa Cung không có chuyện gì.”
Liễu Như Nguyệt chớp mắt, thoáng cái liền bối rối.
“Rót cho ta ly trà rồi nói chuyện.” Lý Thừa Nhân liếc mắt nhìn nàng, bày ra bộ dáng đừng quên ở đây ai là ông chủ, thật rất gợi đòn.
Nhưng lần này Liễu Như Nguyệt lựa chọn ngoan ngoãn pha trà rót nước.
Lý Thừa Nhân bình thản nhấp một ngụm, sau mới chậm rãi nói: “Di Hoa Cung chẳng qua chỉ là bị giải tán, ta đã sắp xếp cho bọn họ một nơi ở an toàn. Nếu cô muốn có thể đi thăm bất cứ lúc nào.”
“Thật sao?” Liễu Như Nguyệt có loại cảm giác mất rồi lại được, không chân thật.
“Tháng trước Lý Thái Sư dẫn người đi dẹp Di Hoa Cung, ta đã âm thầm phái người đi theo bảo hộ. Không ngờ đến nơi Lý Thái Sư chỉ ra lệnh giải tán chứ không giết tận như mọi khi, coi ra ổng cũng còn có chút lương tâm.”
Lý Thừa Nhân nhếch miệng cười trêu: “Xem cô kìa, vậy mà trước đó cứ bảo là không quan tâm tới. Rõ là cứng miệng mềm lòng.”
“Chuyện này không có tin tức gì, làm sao ngươi biết?”
“Ta đã nói là ta tự có cách bảo vệ nữ nhân của mình. Lý Thừa Nhân này chưa bao giờ chỉ là kẻ biết nói suông.”
Liễu Như Nguyệt bĩu môi, suy nghĩ hồi lâu vẫn là quật cường nói: “Ngươi giống như không quá bất ngờ về thân phận của ta?”
“Cô nói là ai, Liễu Chi Yên, Liễu Như Nguyệt, hay là Liễu Miêu Miêu?”
Liễu Như Nguyệt bị thái độ bình thản gọi đòn của Lý Thừa Nhân chọc cho vừa giận vừa buồn cười: “Làm gì có Liễu Miêu Miêu nào.”
“Ngươi từ đầu liền biết ta có quan hệ với phủ Thái Sư, đúng không?”
Liễu Như Nguyệt thấy bên cạnh Lý Thừa Nhân có hai nữ, một là con của Văn Thái Sư, hai là con của Võ Thái Sư, cái chuyện này nói bên trong không có vấn đề gì thì mới là lạ.
Lý Thừa Nhân cảm thấy oan này nhảy sông khó rửa, ban đầu hắn thật sự chỉ cảm thấy trên đầu bọn họ khí vận không tầm thường, muốn giữ lại bên cạnh nghiên cứu. Không ngờ nghiên cứu ra lại là cái này.
Đương nhiên liền không thể nhận, cũng không thể chối.
Lý Thừa Nhân bình tĩnh nhẹ nhấp ngụm trà: “Quốc Sư cũng có một cô con gái đây.”
“Cô và Võ Thái Sư quan hệ không hợp, y trong nhà còn có con khác. Văn Thái Sư thì còn đang lãnh án tử.. Đừng khinh thường trí thông minh của ta như vậy, ta muốn lôi kéo quan hệ còn cần hi sinh thân mình hay sao?”
“Huống hồ, ta sẽ không chạm vào nữ nhân mà mình không có hứng thú.”
Liễu Như Nguyệt nghe được câu sau thì khinh ra mặt. “Nếu nữ nhân nào ngươi cũng cảm thấy hứng thú thì sao đây?”
Lý Thừa Nhân nhịn không được nói: “Cô cũng không nhìn lại mình, rồi nhìn Yếm Tuyết một chút.”
“Nữ nhân có thể làm ta hứng thú, ít ra phải là dạng nghiêng nước nghiêng thành như vậy.”
Liễu Như Nguyệt im lặng. Cái này là mắng mình đúng không, tại sao không có bực bội, ngược lại có chút thoải mái đây?
“Ngươi giúp ta nhiều chuyện như vậy, chờ đến sau này ngươi khó khăn bổn cô nương nhất định sẽ không đứng nhìn ngươi chịu khổ.”
Nhìn đối phương bày ra dáng vẻ nữ hiệp nghĩa khí, Lý Thừa Nhân không cảm động chút nào: “Ta cảm thấy bây giờ cô có thể báo đáp được rồi, ta không muốn đợi.”
Liễu Như Nguyệt dễ dàng cảm nhận được nhiệt độ trong phòng hơi nóng lên, là ai đó đang không chút kiêng dè mà phóng ra tà hỏa. Tình cảnh như vậy, hôm nay lại khiến Liễu Như Nguyệt không dám đối diện gương mặt, cũng như ánh mắt của người kia, sợ mình không cẩn thận liền sẽ bị thiêu đốt không còn.
Nàng đi lại trong giang hồ trước nay đều là tính tình phóng khoáng, lời gì cũng dám nói, nhưng đứng trước vị Hoàng tử này thì lại bị khắc chế gắt gao. Bởi tên kia không chỉ sẽ nói, mà hắn còn làm rất dứt khoát. Cốt lõi là dạo này nàng giống như bị trúng tà thuật, càng lúc càng cảm thấy hắn đẹp trai đâu… Trái tim già cỗi kia nói không chừng hơi dính chút lửa liền kiềm chế không nổi rồi.
“Ngươi có được thân thể ta cũng không có được trái tim ta, dưa hái xanh không ngọt như vậy, ngươi còn muốn sao?”
Phía sau vang lên giọng nói tà tính của đối phương: “Vậy sao… ta lại cảm thấy trái dưa này rất ngọt, cũng sắp chín mùi đến nơi rồi.”
Liễu Như Nguyệt mặt đỏ như xoan, lại không muốn tiếp tục nghe tên khốn này nói bậy, nàng có dễ xiêu lòng như vậy?
“Lại nói, nơi an toàn mà ngươi sắp xếp cho tỷ muội ta rốt cuộc là chỗ nào?”
Lý Thừa Nhân mặt không đổi sắc nói:
“Đại lao.”
Một đám nữ nhân tâm tình kích động, thật khó mà nói có thể làm ra chuyện gì. Lý Thừa Nhân quản một, hai người nữ nhân đã rất mệt mỏi, càng không muốn quản đến một đám như vậy, cho nên dứt khoát ném vào trong ngục.
Nữ nhân ở Ngọc Nữ Sơn và Di Hoa Cung đều ghét đàn ông muốn chết, Lý Thừa Nhân từng có suy nghĩ thu đám người xinh đẹp này vào hậu cung, nhưng mà cũng chỉ dừng lại ở nói chơi một chút.
Lý Thừa Nhân ném một chùm chìa khóa lên bàn rồi bước ra khỏi phòng: “Chuyện này cần có một cái kết thúc, cô tự mình xử lý đi.”
“Bất kể cô lựa chọn thế nào, bổn Hoàng tử đều sẽ làm chỗ dựa cho cô.”
Liễu Như Nguyệt nhìn theo cái bóng lưng có phần khác lạ kia, trong lòng tự nhủ có lẽ mình vẫn chưa từng thấu hiểu thiếu niên này một lần nào. Sau nàng lại nhìn chùm chìa khóa trên bàn, ánh mắt dần dần kiên định.
…
Sau khi dọn dẹp Thần Đô, đại đội ngũ cả người cả yêu đều đã trở về. Duy chỉ có Ngọc Ảnh ở trong rừng rú quá lâu cho nên sinh ra nhàm chán, còn muốn dạo chơi ở nhân gian một hồi. Lý Thừa Nhân cũng không có thời gian bồi tiếp nó.
Sau khi rời khỏi phòng Liễu Như Nguyệt, hắn một đường đi thẳng ra ngoài dạo mát rồi vô tình gặp phải Nhị Hoàng tử Lý Thừa Tâm như đã hẹn.
Lý Thừa Tâm sắc mặt không mấy gì vui: “Ngươi gọi ta ra có chuyện gì?”
Lý Thừa Nhân tỏ ra thần bí: “Trò chơi đã bắt đầu rồi, ai cũng có vai diễn, sao ta lại để hoàng huynh ngồi không cho được.”
Sau đó hắn chợt đổi giọng: “Ta cần huynh đi làm một số chuyện, chỉ cho phép thành công.”
“Nếu như không may thất bại thì sao?” Lý Thừa Tâm nhíu mày nói.
Lý Thừa Nhân chỉ mỉm môi cười: “Vậy thì thật không may.”