Chương 170: Hiển oai
Năm thứ hai mươi lăm, tháng tám. Theo dự định thì phải qua năm, khi mọi bố cục xong xuôi hắn mới trở về. Nhưng vì bên ngoài vẫn còn một con yêu quái như thế, cho nên Lý Thừa Nhân phải một đường ngựa xe không ngừng mà quay lại Long Đô.
Long Đô vẫn vậy, ngàn năm uy nga hùng vĩ, nhìn đến nơi nào cũng là một mảnh vàng son lộng lẫy, tường cao lối rộng.
Thời gian giống như không thể thay đổi cái cổng lớn oai nghiêm bệ vệ này bao nhiêu, chỉ có những con người hàng ngày đi qua nó là ngày một khác đi.
Rời xa có vài tháng, nhưng khi Lý Thừa Nhân một lần nữa trở lại Long Đô, rất nhiều thứ đã thay đổi. Tỷ như lần này hắn có thể trực tiếp dẫn theo hai nữ vào cung, lại tỷ như.. không cần thiết phải giả ngốc nữa.
Trên đường đến Long Điện gặp Hoàng đế theo lệnh triệu, Lý Thừa Nhân gặp không ít văn võ bá quan, từng người đều ân cần, khách sáo dừng lại chào hỏi.
Cho đến cuối đường, Lý Thừa Nhân gặp phải Đại Hoàng tử Lý Thừa Minh đang từ bậc thang đi xuống. Cái bậc thang này không cao lắm, lại rộng lớn và trải dài từ cửa Long Điện ra đến bên ngoài, tổng cộng ngàn bậc.
Hai vị Hoàng tử gặp nhau, trên mặt đều là ý cười. Lý Thừa Minh nụ cười có phần gượng gạo, mà phía sau y thì là một lão thái giám cúi thấp đầu, cùng với một tên tu sĩ mang vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
“Chà chà, để ta nhìn xem vị thần tướng chuyển thế trong lời đồn nào, quả nhiên là khí độ bất phàm.”
Trước lời nói có phần trêu chọc của huynh trưởng, Lý Thừa Nhân tỏ ra bình thản: “Trên đời làm gì có chuyện ly kỳ như vậy, dân chúng u mê chẳng lẽ hoàng huynh cũng không phân được thật giả hay sao?”
Chẳng quan tâm đến nụ cười trên gương mặt huynh trưởng thoáng cái cứng đờ, Lý Thừa Nhân đứng dưới bốn bậc thang mà khí thế không hề thua kém, quét mắt nhìn tên tu sĩ phía sau mà lạnh giọng nói:
“Tên này là ai, gặp mặt ta sao không hành lễ?”
Tên tu sĩ quay qua, chưa kịp lựa lời đối chất thì đã phun ra một ngụm máu tươi, loạng choạng đứng không vững. Y ôm ngực, một mặt kinh khiếp nhìn về Lý Thừa Nhân.
Tiếng nói kia vừa dứt thì trời đất tối sầm, ngực như bị trọng chùy nện xuống, loại cảm giác áp bách khiến người ta không thở nổi đó cho dù chỉ qua trong giây lát cũng khiến y cảm thấy kiêng dè.
Lý Thừa Minh hoàn toàn không phải chịu chút uy áp gì, nhưng giây phút đó y cũng cảm nhận được mức độ dày nặng của Ngự Long Công phát ra trên người Lý Thừa Nhân, trong lòng khó mà tin nổi.
Chỉ trong vài giây, Lý Thừa Nhân thu hết biến hóa trên mặt ba người vào mắt, thái độ vẫn là lạnh nhạt trước sau như một. Hắn quét mắt về phía gã tu sĩ, giọng lại lạnh hơn mấy phần: “Phận là tôi tớ, không được đứng ngang hàng với chủ. Ngươi ở trong cung nhiều năm như vậy, vẫn còn chưa học được sao?”
Tên tu sĩ bình thường không xem ai vào mắt, hôm nay bị chỉ trích thẳng mặt như vậy lại cúi đầu không nói, tỏ ra khiếp đảm. Có lẽ chính y cũng không rõ tại sao phút ấy mình lại rụt rè như vậy. Nhưng điều này không quan trọng.
Quan trọng là Lý Thừa Minh cảm thấy mình vừa mới bị hung hăng đánh một bạt tay vào mặt, lòng khó nén giận.
“Hoàng đệ, đây là người của.. ”
“Hoàng huynh, đến bây giờ huynh vẫn còn bận lòng mấy chuyện cỏn con này sao?” Lý Thừa Nhân bước tới mấy bước, đứng chung bậc thang, sánh vai với y. Hai người tuy không đối mặt, nhưng có thể nghe được ý tứ nơi nhau.
Lý Thừa Nhân khinh thường không chút che giấu: “Phía tây Đại Lý xuất hiện một yêu quái ăn thịt người rất hung hãn, ai giết được nó thì lập công không nhỏ đâu.”
Lý Thừa Minh nhắm mắt, hít vào một hơi: “Hoàng đệ nói với ta chuyện này là có ý gì?”
“Cảm thấy quá nhàm chán chứ sao.”
Lý Thừa Nhân nhếch môi cười: “Ta đã cho cơ hội như vậy, có chứng minh được chính mình hay không.. thì phải chờ xem hoàng huynh thể hiện rồi.”
Nói xong, hắn cứ như thế bước vào Long Điện.
Tu sĩ tên là Ứng Hoài lúc này mới nhẹ thở ra một hơi, người kia thực lực thế nào y không biết, nhưng khí thế quá mạnh. Đến nổi y thoáng cảm thấy, lời đồn người kia là thần tướng chuyển thế có khi mà thật. Nếu không, một đứa trẻ mười bảy tuổi mà dưỡng được một thân khí thế như vậy quả thật khó lường.
Lý Thừa Minh lúc này giống như trong mộng mới tỉnh, mà sau khi tỉnh cũng là áp lực chưa từng có. Trên con đường tranh giành hoàng vị của mình, không hiểu thấu xuất hiện một lão hổ, hơn nữa còn là một con hổ đã ẩn nhẫn mài vuốt trong bóng tối mười mấy năm.
Y không cho là Lý Thừa Nhân được trị bệnh mà khỏi, bỗng nhiên thông minh hơn người. Y là cảm thấy cái chết của người em ruột Lý Thừa Nghĩa đã làm cho con hổ này nổi giận mà sớm lộ ra móng vuốt.
“Tiêu hồn chú thật không đáng tin tưởng.”
Nghe vậy, Ứng Hoài cười khổ: “Nếu ngay từ ban đầu trong người hắn đã có loại lực lượng kia, Tiêu Hồn chú quả thật không làm được gì.”
Lý Thừa Minh ánh mắt lấp lóe mấy lần, sau là thở dài: “Đi, về tra xem yêu quái phía tây mà hắn nói tới là chuyện thế nào.”
“Điện hạ, đây rõ ràng là một cái bẫy.”
“Ừm, một cái bẫy ta không thể từ chối.”
…
Long điện hay còn gọi Nhất Chính Ngự Long Bảo điện, chính là nơi Hoàng đế Đại Lý xử lý công vụ, lên triều nhiếp chính. Nơi này một mảnh vàng son, không gian rộng lớn, kiến trúc tự có một phen khí độ trang nghiêm.
Khi Lý Thừa Nhân bước vào, đại điện rộng lớn như vậy chỉ có hắn và Hoàng đế Đại Lý ngồi ở bảo tọa trên cao.
Còn chưa kịp hành lễ, trước mắt hắn đã xuất hiện một vệt bóng mờ. Tiểu Quế Tử trống rỗng từ giữa hư không xuất hiện, ra quyền thanh thế chẳng kém cạnh gì Tông Sư chiến lực kịch trần.
Đối diện với một quyền này, Lý Thừa Nhân ngẩng đầu lên, lộ ra ánh mắt bình tĩnh mà lại lạnh lùng.
“Cút!”
Một tiếng nói bình thường, vọng ở trong tai Tiểu Quế Tử như là Thiên Long Bát Âm, hồng chung đại lữ. Sau đó trước ngực y giống như bị voi lớn hung hăng cho một đạp, đau đến khó mà chịu đựng.
Tiểu Quế Tử một quyền chưa đánh trúng người, thân thể đã choáng váng lui ngược lại mấy bước.
Mà lúc này Lý Thừa Nhân thong thả móc một cây súng hỏa từ trong vạt áo ra, nhắm chuẩn, bắn, một bộ động tác nước chảy mây trôi.
Tiểu Quế Tử nhanh nữa cũng không nhanh hơn đạn, ở khoảng cách gần như vậy căn bản là không kịp tránh né kỹ thuật bắn súng quỷ khiếp thần sầu kia, chỉ có thể chật vật dùng chân khí chống đỡ mà không ngừng lui lại.
“Đã đủ chưa?”
Bắn đến súng hết đạn, Lý Thừa Nhân dứt khoát buông tay. Tiểu Quế Tử còn muốn nghênh tiếp, sau liền bị lão Hoàng đế ngăn lại: “Được rồi.”
“Điện hạ, đắc tội rồi.”
Tiểu Quế Tử nghe vậy liếc nhìn Lý Thừa Nhân một cái, sau là ngoan ngoãn cúi đầu khom lưng biến mất ở tại hư không. Tiểu Quế Tử chỉ là bị Lý Thừa Nhân tung ra thủ đoạn kỳ quái làm cho trở tay không kịp mà thôi, vừa nãy nếu như đánh nữa thì chắc chắn là y thắng.
Lý Thừa Vận từ trên ngai vàng đứng lên, ánh mắt nhìn có phần chăm chú:
“Thừa Nhân, con trưởng thành nhanh đến mức làm ta bất ngờ.”
Lý Thừa Nhân vẫn là trước tiên quỳ xuống hành lễ: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng. Phụ hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
“Hổ phụ không sinh khuyển tử, nhi thần có được hiện tại cũng là nhờ công phụ hoàng dạy dỗ, có được bản lĩnh phụ hoàng di truyền.”
Lý Thừa Vận cười mắng: “Thằng nhóc láo cá, từ lúc nào lại đi học mấy lời xu nịnh này rồi.”
“Nói một chút đi, mấy tháng qua dường như con ở bên ngoài làm không ít chuyện. Danh tiếng vang xa.”
Lý Thừa Vận ý tứ rất rõ ràng, y muốn một lời giải thích. Loan tin đồn nhảm thì ai cũng có thể làm, nhưng làm đến mức rải dài từ nam ra bắc từ đông sang tây trong thời gian ngắn như vậy thì không phải ai cũng làm được.
Điều này chứng minh hoặc là thế phía sau Lý Thừa Nhân rất mạnh mẽ, hoặc là hắn phía sau có rất nhiều thế lực. Dù là loại trường hợp nào đối với một vị Hoàng tử chỉ mới tỉnh táo vài tháng trời cũng là khó được.
Đối với chuyện này, Lý Thừa Nhân ngược lại rất bình tĩnh.
“Thẩm Lãng chết rồi.”
“Thiên Hạ Hội cần một chủ mới. Mà nhi thần, thì vừa vặn cần một đám tay chân.”
Lý Thừa Vận dựa người trên ngai vàng, hơi nheo mắt: “Vậy ra, Thẩm Lãng không bỏ trốn như lời đồn.”
“Bọn họ dám nói khác sao?” Lý Thừa Nhân cười: “Kinh doanh Thiên Hạ Hội nhiều năm như vậy, Thẩm Lãng không thể nào nói bỏ là bỏ. Tiên nhân còn không hoàn toàn dứt bỏ được trần tục, Thẩm Bán tiên làm sao có thể. Chẳng qua là Thiên Hạ Hội lúc ấy có quá nhiều kẻ thù nên mới nói thế thôi.”
“Nhi thần lần này ra ngoài, ngoại trừ thu phục Thiên Hạ Hội, dẹp sạch Thần Đô, còn thuận tiện quen biết Diệp Phong một hồi. Thu hoạch quả thật không nhỏ.”
“Quen biết Diệp Phong?” Lý Thừa Vận là nghe nói tới người này, thiên tài võ đạo được cả giang hồ suy tôn, lại còn rất trẻ đã lui về ở ẩn, ai cũng không đến lôi kéo được.
Lý Thừa Nhân có chút hồi tưởng: “Đúng vậy, hắn còn định nhận con làm đệ tử đây.”
Lý Thừa Vận mỉm cười, giọng điệu này giống như là hài tử nhà mình lại sắp khoe khoang.
“Con có đồng ý không?” Đây hình như là chuyện mà mấy tên kia đều ước ao trong bụng mà không đạt thành… Lý Thừa Vận vô thức nghĩ đến.
Lại nghe Lý Thừa Nhân thẳng thừng nói:
“Đương nhiên là không.”
“Con cảm thấy mình rất mạnh, luyện thêm vài năm nữa nói không chừng có thể đánh bại hắn đây.”
Nói đoạn, trên người Lý Thừa Nhân bất kể là thuật Đế Vương Ngự Long Công vẫn là võ đạo Hoàng Cực Công đều không kiêng nể chút nào mà bung tỏa khí tức, thả một mảnh phong vân vào giữa chốn Long điện uy nghiêm.
Lý Thừa Vận nhìn thấy độ dày của Ngự Long Công trên người hắn, cũng là tại chỗ khe khẽ biến sắc.