Chương 169: Nghi vấn
Ngự Long Công của Lý Thừa Nhân tạm thời chỉ có thể làm đến mức đó, lại không thể duy trì được lâu. Cho nến hắn trong lòng thầm khen một chưởng ban nãy của Liễu Như Nguyệt tới rất đúng lúc.
Liễu Như Nguyệt cũng chú ý đến cái bàn tay cơ hội kia, âm thầm lườm hắn một cái, kết quả quay qua lại thấy một tấm mặt nghiêm nghị đến mức khiến người hít thở không thông.
“Lại dám chặn xe của bổn Hoàng tử.”
“Các ngươi thật là .. to gan!”
Hai chữ ‘to gan’ vừa dứt thì bùng một tiếng, con ngựa Nguyễn Ảnh cưỡi cách đó cả chục mét chưa kịp hoảng sợ hí lên thì đầu ngựa đã nổ tung giòn giã như pháo hoa.
Xác ngựa không đầu ngã xuống trước sự kinh hãi của cả đám địch ta. Tuy Nguyễn Ảnh kịp nhảy xuống tránh né, cũng không khỏi chịu cảnh máu văng tung tóe, cả thân áo trắng đều bị vấy bẩn.
Đánh đấm hung hăng thì còn chưa tới mức khiến người ta sợ, nhưng chỉ một câu nói mà nổ đầu ngựa ở ngoài mười mét như vậy thì dọa có hơi quá đáng rồi. Đám người bên này đều vô thức cách xa Lý Thừa Nhân một chút, cứ sợ chính mình sẽ trở thành cái xác ngựa thứ hai.
“Mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, các hạ hà tất nóng giận đến thế?” Nguyễn Ảnh bị máu bắn khắp người mà mặt không đổi sắc, niềm nở đi tới.
Lý Thừa Nhân đứng trên xe ngựa, Nguyễn Ảnh đứng ở dưới đất, mà y lại chẳng mảy may cảm thấy mình mất mặt, cười nói: “Tại hạ là Nguyễn Ảnh, con thứ năm của Nguyễn đế.”
“Ồ.” Lý Thừa Nhân khẽ ngâm một tiếng, ánh mắt hòa hoãn đôi chút.
“Vậy xin Nguyễn huynh giải đáp, chuyện hôm nay là như thế nào?”
Đối phương nếu đã bày ra thân phận thì hắn không thể làm càn được nữa. Trong khu vực này nết xét về diện tích thì Đại Lý rộng lớn như vậy chỉ có thể xếp hạng thứ ba, mà đứng đầu là Đại Nguyễn với lãnh thổ lớn hơn gần như gấp rưỡi.
Nguyễn Ảnh thở dài, làm bộ suy tư nói: “Không giấu gì các hạ, ta có việc đi đến Đại Nam một chuyến, không ngờ trên đường về gặp phải phi tặc lấy mất một món bảo bối rất trọng yếu, cho nên một đường truy đuổi đến đây. Gấp gáp quá mới làm ra hạ sách như vậy.”
Lý Thừa Nhân gật đầu, nhìn hai bên rừng cây xanh tốt. “Vậy thật đáng tiếc, nhưng ta quả thật không nhìn thấy gã phi tặc nào cả.”
“Lại nói, trên đời làm gì có tên trộm nào chạy bon bon trên đường lớn như vậy, sao ngươi không thử cho người băng vào rừng cây mà tìm.”
Lý Thừa Nhân nói mà không thẹn, hắn thật sự không thấy ‘gã’ nào cả, chỉ thấy một cô em da trắng thôi. Lại nói chính mình vừa ăn vụng no nê, đương nhiên phải chùi mép cho kỹ. Nguyễn Ảnh tìm tới tiểu phi tặc kia ở đâu cũng được, nhưng tuyệt đối không thể là ở trong xe ngựa của mình.
Cái ấn kia bị hút một phát coi như đã phế đi, chuyện này dính líu tới thể nào cũng phiền phức.
Lý Thừa Nhân lương tâm không đau miếng nào. Người ta nói nam tử hán dám làm thì dám nhận, thế nhưng nam tử hán chính là loại người dễ gặp phiền phức nhất, hắn còn lâu mới muốn làm.
Nguyễn Ảnh nghe vậy tỏ ra khó xử, lại không nhịn được mà phải nói ra: “Thật ra là ta có thể cảm nhận được vật kia nên mới có thể truy đuổi đến đây, mà dấu vết cuối cùng lại dừng ở trong xe ngựa của các hạ.”
“Nếu như các hạ không phiền, xin để ta kiểm tra một chút.”
Lý Thừa Nhân nghe vậy sắc mặt lạnh xuống: “Nguyễn huynh thật sự cảm thấy trong xe ngựa của ta, đường đường Hoàng tử Đại Lý, sẽ có một tên phi tặc?”
“Đây là chuyện cười sao?”
Yếm Tuyết, Phùng Tam Bảo, Âu Dương Đức, Phích Lịch Tử mấy người lúc này cũng từ trong xe ngựa bước ra. Khí thế của Lý Thừa Nhân vốn đã rất đủ, thêm một Phùng Tam Bảo vác theo đại đao đứng ở bên cạnh nữa thì càng làm người ta sợ hãi.
Phùng Tam Bảo trời sinh tướng mạo uy nghiêm, trên tay kinh qua máu người vô số, khắp thiên hạ hiện giờ hiếm có Tông Sư nào đón đỡ được ba đao của y. Phần khí thế kia không cần phải quá nhiều lời.
Nguyễn Ảnh lấp lự một hồi, cuối cùng lấy ra bội kiếm bên cạnh: “Địa vị Hoàng tử không được phép khinh nhờn, ta hiểu rõ điều ấy. Cho nên nếu Lý huynh mở rèm ra mà bên trong không có dấu vết phi tặc, ta xin tặng thanh kiếm báu này xem như bồi tội.”
Lý Thừa Nhân liếc nhìn một chút, bảo kiếm kia vỏ ngoài màu xanh ngọc, bên trên cán – chuôi lại có hoàng kim điêu long trác phượng vô cùng tinh xảo. Chưa nói đến chất lượng, vẻ ngoài cũng coi là vừa mắt.
“Nếu như Nguyễn huynh đã cương quyết như vậy, mời xem.”
Có người đưa của thì dại gì mà không nhận. Lý Thừa Nhân vén rèm lên, bên trong ngoại trừ nội thất xa hoa thì chẳng còn gì cả.
Nhìn trong xe trống rỗng, Nguyễn Ảnh hai mắt thất thần. Nhớ lại lời của tên đạo sĩ trước đó từng nói với y: Dựa vào sức một mình ngài là không giành được giang sơn, ngài không có cái mệnh đó.
“Làm phiền Lý huynh rồi.” Nguyễn Ảnh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trên môi vẫn là nụ cười quen thuộc. Sau y cũng không quên đưa lại bội kiếm cho Lý Thừa Nhân rồi dẫn theo đoàn người ngược đường rời đi.
“Điện hạ, chúng ta không đuổi theo nữa sao?”
“Đuổi theo cái gì?”
“Thì là cái kia…”
Nguyễn Ảnh cười nhìn tên thái giám đã theo y từ nhỏ: “Hôm nay bảo kiếm của ta bị trộm mất, Hoàng tử Đại Lý giúp ta bắt người, ta vì kết thiện duyên nên tặng y bảo kiếm. Còn về vật đã mất tích kia… làm sao có liên quan đến chúng ta được.”
Thái giám xem như đã hiểu, mà đám thuộc hạ phía sau lại bởi vì sợ bị giết diệt khẩu mà lạnh cả sống lưng. Nguyễn Ảnh buông bỏ rất dứt khoát, chỉ là khi y dư quang liếc về phía sau, trong lòng nổi lên thân ảnh của người ban nãy thì không nhịn được mà thán rằng: Nếu ta có Đế Vương thuật như vậy…
“Người vừa rồi, các ngươi có đoán được là ai?” Không cần truy hỏi thân phận, có Đế Vương thuật thì chắc chắn là dòng dõi Hoàng tộc. Nhưng cụ thể là vị Hoàng tử thứ mấy, Nguyễn Ảnh lại có chút không rõ ràng.
“Nói đến, nhìn y trẻ tuổi như vậy, lại còn bản lĩnh không nhỏ, làm thần bỗng nhớ đến mấy ngày gần đây nghe được một ít quái sự ly kì…” Thái giám bên cạnh có chút cảm thán nói.
Mà điều này cũng khơi dậy hứng thú của Nguyễn Ảnh: “Ồ, quái sự gì?”
Thái giám kia cười ngượng: “Cái này đều là dân gian truyền miệng, điện hạ nghe vui thôi chứ đừng xem là thật.”
“Nghe nói Cửu Hoàng tử Đại Lý không phải là nhân vật bình thường mà là thần vương giáng thế, lúc xuất sinh có kim liên ở trên trời rơi xuống chúc phúc…”
Lão thái giám kể không cảm thấy điều gì, Nguyễn Ảnh biết được sự tồn tại của thuật Đế Vương thì hai mắt không khỏi đăm chiêu, hóa ra còn có thể làm như vậy…
…
Bên này, Lý Thừa Nhân mở kiếm ra nhìn sơ một cái thì trực tiếp ném cho Yếm Tuyết mang theo. Thứ này tuy là đẹp mắt, nhưng Lý Thừa Nhân vẫn cảm thấy cây gậy vừa thô vừa dài của mình thuận tay, cầm đi đánh người đặc biệt có cảm giác.
Trở lại thùng xe, phát hiện cô nàng phi tặc kia đã vô thanh vô tức bỏ trốn từ lúc nào Lý Thừa Nhân cũng chẳng quản đến. Có Ngọc Ảnh ở, cho dù có mười anh da đen nằm ở chỗ này thì người bên ngoài cũng không thấy được, cho nên lúc mở rèm ra Lý Thừa Nhân nội tâm không chút hoảng hốt.
Ngọc ấn đã trả lại chỗ cũ, cô nàng phi tặc này đi luôn là tốt nhất. Nhìn thấy khí vận trên người đối phương phi phàm, Lý Thừa Nhân cũng nổi hứng nghiên cứu một phen. Thế nhưng chuyện này không có gì phải vội. Đợi đến lúc thuốc độc phát tác, cô nàng này tự nhiên sẽ biết đường đi tìm mình.
Thói quen gặp ai cũng nhét một viên thuốc độc này Lý Thừa Nhân càng ngày càng thuận tay. Lại nói hắn cũng không lo lắng ả phi tặc này có thể tự mình giải độc. Bởi vì độc dược phiên bản mới này, tác giả là Âu Dương Đức còn chưa nghiên cứu ra thuốc giải đâu.
Lý Thừa Nhân còn lang thang ở bên ngoài nhiều ngày để chế tạo tin đồn, xây dựng hình tượng của mình trong lòng dân chúng để thu tín ngưỡng.
Mà một bên khác, hồ Tĩnh Nguyệt. Mộc Nhiên thơ thẩn ngồi ở trên mặt hồ, ngón tay ở trên không khí chầm chậm vẽ vòng tròn.
Các Tông phái đều có truyền thừa của riêng mình. Linh trận của Thái Huyền Môn là một nhánh có nguồn gốc từ Thái Hư thần cung, một đạo thống có từ thời sơ đại Đông Thổ. Những vòng tròn tượng trưng cho sự tuần hoàn sinh diệt của tự nhiên.
Mỗi vòng tròn được vẽ ra tượng trưng cho một lời kêu gọi, một mối liên kết của con người với tự nhiên được hình thành. Thông qua các loại linh trận, người tu hành đạo này có thể mượn dùng lực lượng thiên địa, hô phong hoán vũ, chỉ dẫn thiên tai.
Tông phái có truyền thừa, hệ thống tín ngưỡng của riêng mình, thứ mà mỗi thành viên đều phải nhất mực kín cẩn tin theo. Từ Vân Hạc không phải gây ra họa lớn gì, chỉ là y không cam lòng yếu thế so với đồng môn cùng trang lứa mà lén nghiên cứu tà thuật, việc này trái với triết lý ‘thuận theo tự nhiên, mọi vật tự có luân hồi’ của Tông phái Thái Hư nên mới bị đuổi đi.
Từ Vân Hạc chỉ luyện một bộ thi khôi, chuyện này ở nơi khác cũng không tính nghiêm trọng. Nhưng Nam Hoang ảnh hưởng nặng từ Tam Thánh Địa, cực độ coi trọng tinh thần của Tông phái, mỗi nhà tự thủ đạo riêng, cho nên mới quản khắc khe như vậy.
Mộc Nhiên tạm không tiếp xúc tới những thứ này, hắn chỉ trách Từ Vân Hạc lúc còn ở Thái Huyền Môn không chịu học hỏi nhiều chút. Ngoài một bản Thái Huyền Kinh thì chỉ có hai cái linh trận, một là Trung cấp Liên Hỏa Đạn, hai là Cao cấp Vân Lôi Ngục. Đến mức những linh trận sơ cấp khác như Đốt Lửa, Khai Hoa, Sinh Phong đa phần đều chỉ vừa sức phục vụ sinh hoạt.
Hai ngày, Mộc Nhiên có thể vẽ ra hai cái linh trận này một cách tự nhiên. Thứ mà Từ Vân Hạc mất mấy năm mới thuần thục.
Càng sống lâu Mộc Nhiên càng nhận ra thiên phú học tập của mình quá kinh khiếp, đến nỗi đã không thể dùng năng khiếu để hình dung.
Một câu hỏi được đặt ra… Thông Tâm Thụ trên đời này, đều có thiên phú như vậy sao?