Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
luu-dan-bien-cam-y-ve-ta-tai-tong-vo-tram-than-xung-de.jpg

Lưu Dân Biến Cẩm Y Vệ, Ta Tại Tống Võ Trảm Thần Xưng Đế

Tháng mười một 26, 2025
Chương 181 Cổ kim bao nhiêu chuyện, đều giao đàm tiếu bên trong Chương 180 Một thành cô ảnh trấn thiên quân
tien-tu-co-the-nguyen-cung-ta-luan-dao.jpg

Tiên Tử, Có Thể Nguyện Cùng Ta Luận Đạo

Tháng 1 25, 2025
Chương 229. Xuyên qua ngàn vạn năm âm mưu Chương 228. Cuối cùng
hu-thuc-quoc-do.jpg

Hủ Thực Quốc Độ

Tháng 1 17, 2025
Chương 457. Hôn lễ Chương 456. Cự giàu
kuroko-sieu-cap-cau-than.jpg

Kuroko Siêu Cấp Cầu Thần

Tháng 1 17, 2025
Chương 698. Thần cấp cầu thủ Chương 697. Kỳ tích tề tụ
Cái Thế Cường Giả

Bắt Đầu Trọng Đồng: Trọng Sinh Muội Muội Trợn Tròn Mắt

Tháng 1 22, 2025
Chương 86. Một năm tình hình gần đây chương chuẩn bị xuất sơn Chương 85. Dị Vực chi mưu chương thứ 9 thiên tiểu đội
dong-thuat-trong-the-gioi-marvel.jpg

Đồng Thuật Trong Thế Giới Marvel

Tháng 1 21, 2025
Chương 325. Chung kết Chương 324. Cường giả chi chiến
kiem-tuu

Kiếm Tửu

Tháng 10 11, 2025
Chương 1236 người một trong giây lát (hoàn tất) Chương 1235 nhật nguyệt đồng thiên
tram-lai-khong-muon-lam-hoang-de.jpg

Trẫm Lại Không Muốn Làm Hoàng Đế

Tháng 2 1, 2025
Chương 589. Đại Kết Cục Chương 588. Thảo nghịch
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 168: Là bọn hắn có chuyện
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 168: Là bọn hắn có chuyện

Lý Thừa Nhân nhếch miệng cười: “Cái này chẳng phải là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống?”

Hôm nay hắn cũng không có đi xe ngựa chuyên dụng, bởi vì như thế quá bắt mắt.

Để thuận lợi tu luyện Ngự Long Công, đoạn thời gian này Lý Thừa Nhân lợi dụng mạng lưới của mình trong khắp thiên hạ bắt đầu bịa đặt loan tin, đánh bóng tên tuổi.

Nói cái gì mà Cửu Hoàng tử người mang mệnh lớn, lúc ra đời có trời sinh dị tượng. Nói cái gì mười mấy năm ngây ngốc đó là bởi vì đang nhớ lại ký ức kiếp trước, thực ra hắn không phải người thường mà là thần tướng ở trên trời chuyển thế. Sau đó lại lồng ghép thêm mấy tình tiết có thật như chỉ mấy ngày mà thông kinh sử, luyện võ hai tháng đã trở thành cao thủ Tuyệt Đỉnh.

Mấy cái này ở thời hiện đại nói ra người ta cười cho, nhưng ở nơi này thì không giống rồi. Thế giới rộng lớn như vậy không phải ai cũng có thể tiếp xúc đến, đại đa số dân chúng bình thường sống cả một đời đều không ra khỏi cái làng của mình mấy lần. Cách bọn họ nhận biết thế giới đa phần đều là từ nghe đồn. Chỉ cần tin đồn đủ đáng tin, có nhiều người ủng hộ, vậy thì không có vấn đề gì nữa.

Thế giới này không có máy bay không có tàu hỏa, chuyện đi đó đi đây là dành cho tầng lớp khá giả thượng lưu, lại hoặc là những người có công việc đặc thù nay đó mai đây.

Lý Thừa Nhân không cần tất cả mọi người đều tin tưởng, chỉ cần có một nhóm người tin tưởng như vậy là được. Bằng chứng chính là, hiện tại Ngự Long Công của hắn cường sắp tới biên giới.

Thiên phú học hiểu của Mộc Nhiên theo lượng kiến thức nền tảng càng dày thì càng hiện ra đáng sợ. Tuy nói Ngự Long Công là thứ truyền đời của Hoàng thất Đại Lý, nhưng so về độ thấu hiểu bản chất của nó thì Hoàng đế hiện tại nói không chừng còn kém hơn hắn. Ngự Long Công trong tay người khác chỉ dùng để hộ thể và công kích, trong tay của Mộc Nhiên thì lại có thể chơi ra đủ trò.

Tỷ như liền là trước mắt, ở trong thùng xe, nhưng Lý Thừa Nhân có thể rõ ràng nhìn thấy một bóng vàng lướt như bay về phía này. Nói thật, người này thân pháp quá điêu luyện, mới nhìn hắn còn tưởng là chim đâu.

Kết quả, chẳng mấy chốc thì tấm màn bên hông tung bay, ‘con chim’ kia thuận thế rơi vào thùng xe, hóa ra là một thanh niên trắng trẻo tuấn tú.

Nói là thùng xe, nhưng bên trong khá rộng rãi, chỗ trống kia đủ để bốn năm người chơi trò dã chiến.

Bốn mắt nhìn nhau, thiếu niên vội vàng đưa ngón trỏ lên ra thủ thế im lặng, còn khẽ “suỵt” một tiếng.

Mà Lý Thừa Nhân cũng là vội vàng lấy ra một cây gậy sắt vừa thô vừa dài.

Đến khi thiếu niên kia kịp nhận ra cuộc đời này không suôn sẻ như trong tưởng tượng thì tất cả cũng đã quá muộn.

Một gậy nơi tay, thiên hạ ta có.

Theo một tiếng ‘bong’ vang giòn, Lý Thừa Nhân hài lòng vuốt ve cây gậy của mình, còn thiếu niên kia thì ngay lập tức ngã gục.

Ân cần hỏi chuyện, bồi dưỡng tình cảm, lại hoặc là thi triển mưu kế, đấu trí đấu dũng? đều không tồn tại.

Lý Thừa Nhân trực tiếp đưa tay vào trong vạt áo của đối phương, muốn mò tới cái thứ khiến cho Ngự Long Công mơ hồ sinh ra một tia liên hệ.

Ngón tay mò mò ở trong vạt áo một hồi, Lý Thừa Nhân sắc mặt dần dần cổ quái, hóa ra thằng nhóc này lại là một… nữ nhân. Chả trách lại trắng trẻo thơm tho như thế.

Năm ngón tay của Lý Thừa Nhân cũng không có hứng thú ở trong đó tham quan, thoáng cái liền lấy ra một khối ấn ngọc màu xanh, bên trên điêu khắc con vật không nhìn ra được là rồng hay là kỳ lân, bên dưới thì là một con dấu mơ hồ thấy được chữ Nguyễn rồng bay phượng múa.

Có thể cảm nhận bên trong chứa đựng một mớ lực lượng tín ngưỡng no đủ, Lý Thừa Nhân cũng chẳng thèm nghĩ nhiều mà đưa lên mũi rồi hít một hơi sâu. Lực lượng tín ngưỡng như một làn khói tràn vào lồng ngực rồi lan ra khắp cơ thể khiến cho cả người Lý Thừa Nhân khắp nơi đều là cảm giác lâng lâng như sắp bay lên trời.

Nhìn kỹ lại thì ngọc ấn lúc này vẫn là ngọc ấn, chỉ là mơ hồ đã có chút ảm đạm, không còn thần vận như xưa nữa.

Đang lúc Lý Thừa Nhân định ăn rồi chùi mép sạch sẽ, nhét ngọc ấn vào trong vạt áo của đối phương như thể chưa có chuyện gì xảy ra thì bất ngờ xe ngựa dừng lại đột ngột.

Bên ngoài truyền tới tiếng huyên náo.

“Dừng lại một chút, các ngươi có thấy tên trộm nào chạy ngang đây không?”

Tạ Diệm thấy xe ngựa bị chặn lại thì không khỏi tức giận, chẳng hơi đâu mà quan tâm đối phương hỏi gì.

“Các ngươi có biết đây là xe ngựa của ai không mà dám chặn đầu, đúng là gan to bằng trời.”

Bên kia là một đội nhân mã mười mấy người quây quanh một chiếc xe ngựa vàng son lộng lậy. Con ngựa kéo xe toàn thân huyết hồng không có một sợi lông tạp, thể trạng cường tráng, vừa nhìn liền biết là bảo mã.

Nhìn lại bên này tuy là có mấy chiếc xe ngựa, đội hầu theo đông, nhưng mà trông qua thì cũng thường thôi. Cùng lắm liền là quan lại Tam phẩm, hoặc là con em gia tộc lớn nào đấy.

Bởi thế tên hầu không sợ hãi, còn vênh mặt:

“Xe ngựa này là của ai, hỏi chút chuyện còn không được sao?”

Trong xe ngựa bên kia bước ra một nam tử áo trắng, dáng người cao ráo, thần tình nho nhã, vừa nhìn liền biết là người sinh ra trong đại gia tộc. Y hai hàng lông mày nhăn lại, điệu bộ rõ là gấp rút: “Ta vừa cảm nhận được nó ở bên trong cái xe ngựa kia, mau kiểm tra thử.”

Nguyễn Ảnh không gấp không được, thứ mà y bị trộm thế nhưng là Thái tử ấn, bảo vật tượng trưng cho thân phận các đời Thái tử của Đại Nguyễn, hằng năm đều được gia trì, tế lễ, bên trên nghe đồn là mang theo một phần khí vận không tầm thường. Ấn này là thứ thiếp thân mang theo của các đời Thái tử, có thể phòng đau bệnh, trị tà ma… nói chung liền là vô cùng trân quý.

Đến mức, tin này cũng không thể lan ra ngoài. Bởi vì Nguyễn Ảnh y còn không phải là Thái tử, cái ấn này là y tốn sức chín trâu hai hổ, cực khổ mất mấy lớp da mới trộm được. Chỉ là không ngờ bảo vật cầm chưa nóng tay đã bị người khác cướp mất.

Sáng sớm quay đầu không thấy ngọc ấn đâu cả, chỉ thấy một bình rượu rỗng, Nguyễn Ảnh liền biết mình gặp phải phiền phức.

Người cướp ấn chính là thiên hạ đệ nhất phi tặc Một Đêm Say, nghe đồn mỗi lần nữ tặc này uống rượu vào thì sẽ nổi hứng đi trộm đồ. Mà khinh công của ả vô cùng tà môn, đã có lần dựa vào đôi chân mà thoát được binh mã ngàn người vây bắt.

May là Nguyễn Ảnh phát hiện sớm, lại có thể mơ hồ cảm ứng được vị trí của Thái tử ấn nên mới có thể theo được đến đây.

Thế nhưng vừa rồi một chút cảm ứng kia thế nhưng bỗng nhiên vụt tắt… Nguyễn Ảnh nhận ra người nói chuyện bên kia là một thái giám, đối phương rất có thể là gia quyến trong Hoàng tộc Đại Lý, nhưng lúc này nào có quản được nhiều như vậy.

“Ta vừa cảm ứng được đồ vật cất trong cái xe ngựa kia, đừng lảm nhảm nữa, mau qua tra xét thử một chút. Các ngươi nói nhiều mấy câu, đã đủ thời gian cho nữ tặc kia chạy xa cả dặm rồi.” Nguyễn Ảnh thấy xe ngựa bên này bày bố thô sơ thì ra lệnh ngay.

Không phải là y khinh thường, mà là một lát đụng chuyện có thể vịnh vào ‘không biết không có tội’ mà lấp liếm qua, chứ còn để chào hỏi làm rõ thân phận của nhau xong xuôi thì vừa mất thời gian, lại khó hành sự.

Đám hầu cận cũng hiểu ý, lập tức mấy chục người rút đao ra bao vây lấy xe ngựa. Tạ Diệm nào có nhịn nổi, lập tức một chưởng đánh về phía cái đám càn quấy này, thế nhưng bên kia đồng dạng có Tông Sư nhảy ra ứng đối.

Nguyễn Ảnh cũng mặc cho thế cục hỗn loạn, chăm chú nhìn về cái xe ngựa phía sau kia, trong lòng nóng như lửa đốt.

Đám thuộc hạ này đều là cao thủ, tay chân lanh lẹ. Biết chủ nhân nhà mình gấp gáp, không ít người cũng háo tranh công. Chớp mắt, đã có người nhảy lên xe ngựa. Sau đó…

Sau đó gã bị một cước đạp bay ra ngoài, rơi xuống đất mà trắng cả mặt, đoán chừng là gãy mấy khúc xương.

Rèm cửa vén lên, một thiếu niên tướng mạo oai phong mặc tử bào kim đai thong thả bước ra ngoài. Người này tuy mặt còn non trẻ nhưng tướng mạo tràn đầy nam khí, đứng ở đó liền cho người ta cảm giác đỉnh thiên lập địa, không phải nhân vật tầm thường.

Lý Thừa Nhân trong mắt hiện lên ánh hoàng kim, mi mắt rũ xuống.

Đám người chỉ cảm thấy như có núi đồi trĩu nặng trên vai, mi mắt Lý Thừa Nhân mỗi rũ xuống một chút, thì xương cốt của bọn họ đều chịu không nổi mà vang lên kẽo kẹt, vai chùng, đầu gối khụy, không tài nào ngửa đầu lên nổi.

Trong mắt Nguyễn Ảnh, Lý Thừa Nhân toàn thân ngập trong khí vận vàng son, một cái long trảo khổng lồ cứ như thế đè nặng xuống đám thuộc hạ của mình.

Đá nhầm tấm thiết…

Trong đầu Nguyễn Ảnh hiện ra một câu nói như vậy, quả thật chính là sui xẻo cùng nhau đến.

Liễu Như Nguyệt vừa chui ra khỏi xe ngựa, thấy cảnh này liền trở tay đánh ra một phát Thần Hoa chưởng.

Chân khí hóa thành từng đóa hoa nở rộ, rơi vào trong đám người tựa như bom tạc.

Đám người đương bị đè ép choáng váng, thấy một chiêu này không sợ mà còn lấy làm mừng, mượn chưởng lực để lùi lại, tránh xa nam nhân nguy hiểm kia. Song sau khi lui về, cả bọn đều bởi vị trực tiếp chịu đựng một chưởng mà mang thương tích.

Liễu Như Nguyệt nhón chân nhảy đến bên cạnh Lý Thừa Nhân, nhíu đôi mi đẹp mà quan sát đám người lạ mặt. “Có chuyện gì rồi?”

Trước giờ giống như toàn là tên khốn này kiếm chuyện với người khác, hôm nay bị người kiếm chuyện quả thực để Liễu Như Nguyệt cảm thấy không quen.

Mà Lý Thừa Nhân thì hài lòng đưa tay ra ôm lấy eo nhỏ của nàng.

“Ta ở đây, người có chuyện là bọn hắn.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-dao-chuong.jpg
Vấn Đạo Chương
Tháng 2 26, 2025
nguoi-tai-an-thuong-khi-su-quan-chu-thanh-goi-thang-nguoi-trong-nghe
Người Tại Ân Thương Khi Sử Quan, Chư Thánh Gọi Thẳng Người Trong Nghề
Tháng 12 5, 2025
than-bo-bat-dau-bat-hoang-dung-cung-yeu-nguyet
Thần Bộ! Bắt Đầu Bắt Hoàng Dung Cùng Yêu Nguyệt
Tháng 12 27, 2025
cuc-dao-phi-thang.jpg
Cực Đạo Phi Thăng
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved