Chương 167: Ngự Long Công dị biến
Tạ Vô Khuyết đi rồi, Lý Thừa Nhân cũng trở về. Hắn ngồi ở trên giường lớn, nhịn không được đưa mắt nhìn qua một chỗ tối tăm nơi góc phòng.
“Thiệt là, ta dạy cô nhiều công phu như vậy. Cuối cùng chỉ có khoản ẩn núp là cô càng ngày càng giỏi.”
“Ta còn tưởng là thích khách đến đây!”
Yếm Tuyết từ trong góc đi ra, sắc mặt như thường: “Chuyện ban nãy, cảm ơn ngươi.”
“Ngươi biết ông ta đi, sao không ra nói vài câu?” Lý Thừa Nhân nhịn không được liếc mắt nhìn nàng, còn tưởng là phải khóc một hồi đâu.
Yếm Tuyết hít một hơi sâu: “Cũng không biết nên nói cái gì, lần sau đi.”
“Há, luôn chờ đợi lần sau hình như không phải là một thói quen tốt.”
“Cần ta ôm một chút sao?”
Yếm Tuyết nhịn không được lườm hắn một cái. “Ngươi ôm còn chưa đủ?”
Nói xong cũng không biết là do xấu hổ hay là tức giận, cô nàng đỏ mặt rời đi.
Lý Thừa Nhân nhìn theo, lắc đầu cười: “Cũng không biết là ai ôm ai đây.” Cô nàng này lúc bình thường mặt lạnh như băng, thiếu điều viết lên mấy chữ người lạ chớ gần, nhưng mà ngủ mê một cái thì lại quấn người như con bạch tuột, đúng là khó hiểu.
Càng khó hiểu hơn là..
Cửa đóng lại rồi, trong chăn lộ ra một cái đầu nhỏ. Lý Thừa Nhân quay đầu lại nhìn Liễu Như Nguyệt, cứ thế bước tới ngồi ở trên giường.
“Ta không có thói quen ép buộc thuộc hạ, nhưng cô nửa đêm chủ động nhảy lên giường thế này thì chẳng có nam nhân nào nhịn nổi đâu.”
Liễu Như Nguyệt bĩu môi, ai biết được ban đêm nơi này náo nhiệt như vậy. Nàng giống như một con mèo nhỏ bò dậy, ánh mắt cùng hắn song song.
“Thứ ban ngày ngươi đưa ta hình như không phải là kẹo… là dưỡng nhan đan?”
“Ngươi đưa Tạ Uyển Đình một viên kẹo, lại đưa ta dưỡng nhan đan, như vậy có phải hơi không công bằng không?”
Công bằng ư? núi không bằng, mặt đất không bằng, chúng sinh cũng… khụ khụ
Lý Thừa Nhân không có hứng thú trả lời vấn đề nhàm chán này. Ta cho các cô mỗi người một món, lại không nhận được cái gì, như vậy mới đúng là không công bằng chứ?
Được một hôm chỉ muốn đi ngủ thì hết người này tới người nọ làm phiền, nếu như đổi lại bình thường, hai tiểu mỹ nhân này sang năm liền có thể làm mẹ.
Liễu Như Nguyệt liếc mắt nhìn ra Lý Thừa Nhân đang có tâm sự, uể oải. Nếu không trong hoàn cảnh như vậy, tay của tên lưu manh này sớm đã không yên phận.
“Nếu như hôm nay ngươi đỡ không nổi một kiếm kia, ngươi có còn… đứng trước mặt ta như vậy hay không?” Liễu Như Nguyệt ý nói đến chuyện buổi sáng, anh hùng cứu mỹ nhân luôn luôn là dễ khiến người ta ghi nhớ như vậy.
Lý Thừa Nhân liếc mắt nhìn nàng. “Nếu như không có nắm chắc, ta sẽ không dẫn theo nữ nhân của mình đến nơi nguy hiểm như vậy.”
“Ta thế nhưng là Tông Sư.”
“Nói nhảm, Tông Sư thì không phải là người rồi?” Lý Thừa Nhân nhịn không được vuốt lại mái tóc bởi vì vùi trong chăn mà có chút rối loạn kia, cảm thán cô nàng này bình thường điêu ngoa láo cá, không hiểu sao hôm nay lại có phần ngốc nghếch. “Chỉ cần một ngày Lý Thừa Nhân này còn sống, không ai có thể làm thương tổn đến nữ nhân của ta.”
Câu nói này ai cũng nói được, nhưng xuất phát trong miệng nam nhân này lại làm cho người ta có loại cảm giác an tâm đến lạ. Ngay cả Liễu Như Nguyệt cũng có thể cảm nhận được nhịp tim của mình thoáng chốc trở nên rộn ràng.
Chết tiệt, liền biết mình không có sức đề kháng với mấy gã đẹp trai như vậy!
Nàng nắm lấy cổ áo, kéo nam nhân kia lại gần bên cạnh, sau đó bá đạo hôn lên một cái.
“Cái này xem như là phần thưởng hôm nay ngươi biểu hiện tốt.”
Nhìn gương mặt đối phương lộ ra dáng vẻ ngơ ngác mà trước đây chưa từng được thấy, Liễu Như Nguyệt cười đến rạng rỡ, trong lòng có một loại cảm giác chiến thắng nho nhỏ, sau đó nhanh chóng chuồn đi. Nàng sợ nếu như mình chậm một chút nữa thì đi không được.
Lý Thừa Nhân vô thức liếm môi, cảm nhận được dư vị trên đó giống như thật lâu vẫn còn chưa tan.
Hắn không khỏi cười khẽ, không ngờ nụ hôn đầu của mình cứ như vậy mà mất.
…
“Đại vương, đại vương.”
“Không ổn rồi, nghe nói Thần Đô bị diệt.”
Trong một căn miếu đổ nát, tên tiểu yêu chạy vào rồi quỳ rạp trên đất báo cáo.
Âm thanh nhai nát từ từ dừng lại, con yêu quái to lớn ngồi trên bảo tọa có chút mất hứng mà buông xuống thân thể trẻ em còn đang gặm dỡ, thuận chân đá văng như rác. Cầm một mảnh y phục không biết là của tên xấu số nào, nó chậm rãi lau đi khéo miệng nhếch nhác toàn là máu.
“Tên kia là một phế vật, căn bản không xứng với hai chữ Kim Đan. Nhưng ở thời điểm này.. là kẻ nào đã hạ hắn?”
Tiểu yêu căn bản không dám ngẩng đầu lên, chỉ dạ thưa: “Bẩm đại vương, hình như là bị một vị Hoàng tử dẫn người đến vây vét.”
“Ồ? Không phải là tu sĩ?”
“Dạ, hiện trường không tìm thấy vết tích của thuật pháp khác, chỉ có chút thi khí và quỷ khí chưa tan. Từ vết thương trên người, Từ Vân Hạc có lẽ là chết vì bị đánh đập dã man.”
“Đại vương… chúng ta có cần phải đổi chỗ?”
Trên bảo tọa truyền đến tiếng cười nhạo: “Ngươi sợ?”
Tiểu yêu chỉ mỉm cười không nói, mẹ nó, chết thì bố ai mà không sợ.
“Mấy đại Tông phái đánh nhau sắp tới hồi kết, bọn chúng mà rảnh rỗi thì chúng ta không thể kiếm ăn được nữa. Tranh thủ đoạn thời gian này ăn cho thỏa thích đi. Còn về vương triều Đại Lý.. chúng không biết chỗ của ta, tạm chưa đáng lo.”
Tông phái mà dừng chiến, đám tán tu rảnh rỗi không có gì làm lại bắt đầu săn yêu. Mà đám đệ tử Tông phái kia mỗi lần ra ngoài lịch luyện cũng là thích nhận nhiệm vụ săn yêu nhất. Làm yêu quái trong thời đại này giống như chuột chạy qua đường ai cũng muốn đánh, đánh xong có khi lại còn muốn ăn, vô cùng cực khổ.
Đuổi tiểu yêu quái rời đi, trong miếu vang lên tiếng thở dài.
“Ta chỉ muốn an ổn trường sinh, đáng tiếc cái thế đạo này lại không cho phép.”
Trong góc tối, một cái đầu nhỏ chậm rãi chui xuống đất, không phát ra một tiếng động nào.
…
“Cho nên nói, nó tạm thời không muốn chạy trốn?”
Trong xe ngựa rộng rãi, Lý Thừa Nhân ngồi ở một bên, mà một bên khác là ba con chuột vàng đang tranh nhau chí chóe. Nhất thì phụ trách làm người dẫn chuyện, còn Nhị và Tam ở phía sau hăng say phụ họa, Nhị nâng cái bụng tròn giả làm Đại Vương, còn Tam thì hèn mọn cúi đầu nhỏng đích đóng vai thuộc hạ.
Lý Thừa Nhân sau khi sưu hồn biết được phía sau Từ Vân Hạc còn có một đường dây, thế nên lệnh cho ba con chuột vàng ở lại quan sát, không ngờ quả thật bắt được một màn như vậy.
Đối phương đâu đó ba, bốn trăm năm đạo hạnh. Nhưng điều làm Lý Thừa Nhân kinh ngạc là dựa vào uy áp huyết mạch đến xem, Nhất nói nó chỉ là loại yêu quái phẩm chất thấp kém nhất.
Chúng ta đều biết ngoài tam bảng Thiên, Địa, Nhân thì còn có loại yêu quái thấp kém nhất chính là dã thú vì cơ duyên nào đó mà có linh trí, thành tinh. Đây là tầng lớp thấp kém nhất trong xã hội yêu quái, có thể tu luyện đến đạo hạnh trăm năm là khá. Đám yêu quái này có số lượng nhiều nhất trong động yêu, thường đóng vai trò kẻ hầu hoặc là lính lát, pháo hôi.
Dưới trướng của Mộc Nhiên cũng có mấy con như vậy.
“Xem ra nó đã ăn không ít người, bản thân chắc cũng có cơ duyên gì đấy.”
Lý Thừa Nhân trầm ngâm, lại quay đầu nhìn ba con yêu quái đang mỏi mắt mong chờ mà cười nói: “Các ngươi lần này làm tốt lắm, đây là phần thưởng.”
Ba con chuột vàng ôm một túi tiên ngọc mà vui ra mặt. Nhất ôm cái túi bắt đầu phân chia, cứ ném ra hai viên tiên ngọc thì lại nhét một viên vào miệng, rất nhanh thì cái túi đã trống rỗng, mà ba anh em nhà chuột thì cái miệng đã phồng lên như cái bao nhỏ.
Lý Thừa Nhân nhìn mãi thành quen.
Nếu mà không có chế độ lương bổng thỏa đáng, sẽ chẳng có ai tình nguyện làm việc bán mạng. Sở dĩ Mộc Nhiên dưới trướng có nhiều yêu quái Huyền bảng chịu theo như vậy, cũng không phải vì nấm đấm hắn lớn hay tính tình hắn được bọn yêu quái nể phục. Mà là bởi vì tất cả tài nguyên tu luyện trong rừng Tịnh Minh đều đã bị hắn gom lại, nắm trọn. Bọn yêu quái không thể chỉ dựa vào nằm hít khí trời mà sống, bọn chúng cũng cần tài nguyên để tu luyện.
Đại bàng năm đó vừa đi, Mộc Nhiên cũng là đơn giản làm một bảng tuyên ngôn độc lập. Đại khái chính lag cái rừng này từ bây giờ chính là của bố, các con hoặc là lựa chọn nghe lời đi vào biên chế, hoặc là lập tức cút khỏi.
Đương nhiên nếu đám yêu quái không chịu vui vẻ rời đi thì hắn sẽ cho chúng ra đi trong nước mắt. Đội hình của Mộc Nhiên lúc đó thế nhưng là có khả năng quét ngang.
Đồng tử Lý Thừa Nhân hiện lên ánh vàng, trong mắt hắn ba con yêu quái vừa rời đi kéo theo một cái vệt đỏ thật dài.
Không biết có phải là vì trước đó có cơ sở tu luyện Lục Nhãn hay không, Lý Thừa Nhân sau khi luyện Ngự Long Công thì cũng biến dị luyện ra thêm được một cặp kim đồng có thể nhìn thấy khí vận của người khác.
Người bình thường trên đầu sẽ có một sợi trắng, kẻ hung ác trên đầu sẽ ô nhiễm thành màu đen. Hiếm thấy nhất chính là màu vàng đại diện cho một nhóm người thân phận và mệnh cách không tầm thường, giống như trong một tập thể luôn có một vài người sinh ra đã nổi bật, hoặc là trước sau gì cũng nổi bật vậy.
Lý Thừa Nhân lúc này mà nhìn vào gương thì sẽ thấy một người hoàng kim chói lọi, nhìn đến đau mắt, cho nên đôi khi hắn sẽ hoài nghi mình có phải là thiên mệnh chi tử rồi không?
Mà trở về hiện thực, trước mắt lúc này vừa vặn có một chùm sáng vàng rực đang đâm đầu vào xe ngựa của bọn họ.