Chương 165: Giả đan yếu gà
Nhìn Lý Thừa Dũng còn muốn phát biểu thêm một bài luận văn để chứng minh quan điểm của mình, Lý Thừa Nhân nhịn không được vội vàng móc súng ra.
Lý Thừa Dũng tắt tiếng, chớp chớp mắt:
“Ngươi định làm gì?”
Lý Thừa Nhân một mặt mất kiên nhẫn: “Ta đến không phải để nghe ngươi nói đạo lý, chỉ là còn thắc mắc vài chuyện.”
“Hiện tại đã hỏi xong, chúng ta có thể đánh.”
Thái độ trên mặt Từ Vân Hạc chẳng mảy may thay đổi, mà Lý Thừa Dũng thì rõ ràng là có chút khó chịu. Mọi chuyện giống như không chịu đi theo hướng y dự tính…
“Không phải chứ, ngươi nghe ta nói nhiều như vậy mà vẫn muốn đánh nhau sao?”
Lý Thừa Nhân mặt tỉnh queo, chỉa súng vào mặt y, nói:
“Chuyện này từ ban đầu đã rất rõ ràng, ta muốn làm Hoàng đế, mà ngươi cũng muốn làm. Giữa chúng ta chỉ nên có một người sống.”
Nói đoạn hắn còn quay ra đánh giá xung quanh, không nhịn được khen: “Công nhận ngươi chu đáo, chọn nơi hoang vắng thế này lại còn che giấu thân phận. Ta cũng đỡ phí công.”
Lý Thừa Dũng thở dài, sau là cười: “Ngươi dựa vào đâu cảm thấy mình có thể chiến thắng. Nãy giờ nói với ngươi nhiều bí mật như vậy là để ngươi hiểu, hôm nay chỉ có hai con đường là thuần phục hoặc chết.”
“Ta cho ngươi thêm một cơ hội suy nghĩ nữa, đừng có mà không biết điều.”
Lý Thừa Nhân cười, cảm thấy đối thủ của mình có chút dễ thương: “Xin lỗi, bất kể là giang sơn hay mỹ nhân ta đều không muốn nhường nhịn.”
“Cho nên, kiếp sau đừng có lại giành với ta!”
Nói đoạn, Lý Thừa Nhân bóp cò.
Từ Vân Hạc nãy giờ vẫn luôn nhìn chăm chú đương nhiên sẽ không để viên đạn này trúng đích. Chỉ thấy viên đạn bắn vào màn sáng vô hình gây ra mấy lượt gợn sóng rồi bất lực rơi xuống.
Lý Thừa Nhân không tỏ ra thất vọng, bởi vì hắn cũng không nghĩ một viên đạn sẽ làm nên tác dụng gì. Nhưng nếu là thứ khác, thì chưa chắc.
Cùng lúc viên đạn được bắn ra, trên vách đá xuất hiện một ông lão lực lưỡng để mình trần, đeo kiếng đen, sau lưng vác theo một ống đồng to tướng.
Vứt điếu thuốc còn đang nghi ngút khói xuống đất, âm thanh của ông lão vang vọng.
“Ta Phích Lịch Tử, gửi lời chào hỏi đến Thần Đô!”
Dị vật bay ra khỏi ống đồng, kéo theo một cái đuôi lửa thật dài như lưu tinh vẫn lạc, lại chỉ lóe lên một cái đã rơi trúng đích.
Từ Vân Hạc quay đầu lại, khóe miệng co giật, chưa mở miệng nói được nửa câu thì bốn bề cũng đã ngập trong ánh lửa.
Ầm! Đoàng!
Sau đó tất cả âm thanh đều bị tiếng nổ che khuất, Lý Thừa Nhân cách cả chục mét xa cũng bị dư chấn làm cho lảo đảo. Súng đạn bình thường không làm gì được cao thủ Kim Đan, nhưng cỡ này thì cũng ăn không tiêu chứ?
Lý Thừa Nhân thầm cảm thán thế giới này kỳ nhân dị sĩ vô số, bản thân hắn là không thể nào làm ra loại đồ chơi như vậy. Ống đồng của Phích Lịch Tử tuy uy lực không quá khủng khiếp, nhưng cũng đủ làm người bình thường tan xương nát thịt.
Hắn cảm thán một, đối diện hai người kia thì cảm thán mười, cuộc đời bọn họ có thể là chưa thấy qua thứ đồ chơi nào như vậy!
Lý Thừa Dũng chỉ thấy thế giới xung quanh giống như sụp đổ, từng tấc không gian đều bị biển lửa bao trọn, sau đó thì không còn biết tới cái gì nữa.
Liên tiếp cháy mất mấy cái bùa hộ thân, Từ Vân Hạc không khỏi đau lòng, đã thế còn bị dư chấn làm cho choáng váng đầu óc.
Y nói mình là cao thủ Kim Đan, thật ra cũng chỉ là tu sĩ hết thời bởi vì tà công mà luyện ra một viên phế đan, nửa đời sau vô vọng đột phá. Nếu không cũng không đến mức bị Tông phái bỏ mặc.
Mấy lá bùa đối với tu sĩ Tông phái không đáng là gì, nhưng với y thì là dùng một cái hết một cái, hết sức trân quý.
Thế mà…
Khói bụi tan đi, Từ Vân Hạc nghiến răng nghiến lợi bước ra, đầu tiên chính là liếc mắt tìm xem kẻ thủ ác, đáng tiếc Phích Lịch Tử sớm đã vác súng đi xa.
Trước mặt chỉ còn lại Lý Thừa Nhân nhởn nhơ đứng đó.
“Tiểu tử, ngươi thành công chọc giận ta!”
“Hôm nay ta phải rút hồn ngươi đi thiêu, đem xác ngươi đi luyện cho hả dạ.”
Từ Vân Hạc bấm ấn quyết, lập tức có mấy thi thể trắng bệch từ dưới đất chui lên. Nhìn qua làn da và tròng mắt có mấy phần giống Ngô Tuấn ngoài cửa, chỉ khác là bọn chúng đã mất hết thần trí.
Chiến lực của tu sĩ phức tạp hơn yêu quái rất nhiều. Cảnh giới chỉ là dàn khung, mà trên dàn khung có cái gì mới là quan trọng. Lý Thừa Nhân hôm nay nhận ra có một thứ ảnh hưởng rất nhiều đến chiến lực của tu sĩ, ấy là tài nguyên.
Nhìn đi, sống đến cảnh giới này mà còn chưa tậu cho mình được mấy con thi khôi đàng hoàng!
Nếu như mấy con thi khôi này đều có chiến lực Kim Đan thì có khi Lý Thừa Nhân sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy. Yêu quái nghèo như hắn là không đánh nổi với mấy con chó nhà giàu.
Còn nhớ lần đầu tiên trong đời đánh với tu sĩ, lúc đó Xích Mi thực lực chẳng ra làm sao vậy mà vác theo cả mớ hàng nóng. Đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn ám ảnh.
Nhưng mà nếu như chỉ trình độ này…
Giống như đọc được suy nghĩ của hắn, Từ Vân Hạc sau khi triệu hồi đám thi khôi thì lập tức xuất ra một lá cờ đen. Y phẩy một cái, nguyên một bầy mười mấy con ma nữ lao tới.
Lý Thừa Nhân chưa bao giờ có ý định tự mình đánh nhau với Từ Vân Hạc.
“Viên Cương, ra làm việc!”
Không gian gợn sóng mấy lần, một con vượn trắng to tướng cứ như vậy xuất hiện. Ngọc Ảnh không dám đánh nhau, nhưng bản lĩnh chạy trốn ẩn núp thì không ai bằng. Nó chẳng những có thể chạy nhanh, còn có thể dùng thần niệm để tàng hình. Cảm thấy chuyến này có mùi âm mưu, Lý Thừa Nhân có thể nói là chuẩn bị kỹ càng.
Viên Cương đối mặt với đám thi khôi còn chẳng cần dùng tới kim côn, mỗi quyền rơi xuống đều đánh cho bọn nó thân thể biến dạng.
Tố Cẩm lúc này cũng là hiện hình giữa hư không, cầm kiếm lao vào đám ma nữ. Trong tu di giới bảo của Nguyên Cửu có không ít tài nguyên sót lại, nhưng đa phần đều là loại bổ dưỡng hồn phách mà Mộc Nhiên không thể dùng, cuối cùng đều cho Tố Cẩm hưởng hết.
Cô nàng này sau khi nuốt một đống đồ bổ cũng không khiến Mộc Nhiên thất vọng, đã độ qua quỷ kiếp trăm năm, lại thức tỉnh được thần thông vô cùng hung hãn.
Tố Cẩm một quỷ một kiếm lao vào bầy ma nữ, chẳng mấy chốc mà đã giết được quá non nửa.
Từ Vân Hạc nhìn mà đau lòng. Lúc này y cũng chẳng còn xem thường Lý Thừa Nhân nữa mà dùng ra toàn lực.
“Tiểu tử, trên người ngươi thật không ít bí mật.”
Từ Vân Hạc hừ giận một tiếng, sau đó tay trái bắt lấy ấn quyết. Không gian xung quanh y trở nên nóng rực, linh lực kết thành một cái linh trận to lớn.
Linh trận vừa ra liền ngưng tụ mấy viên hỏa cầu, theo một cái chỉ tay của Từ Vân Hạc mà lao đến Viên Cương.
Đạo pháp của Thái Huyền Môn chủ yếu xoay quanh thuật phong thủy, ngưng trận thành pháp. Chỉ cần xung quanh bày sẵn trận địa từ trước, thì có thể mượn lực lượng tự nhiên mà đánh người.
Mà cái chỗ hoang vu này vừa vặn thích hợp dùng ra hỏa pháp và lôi pháp. Ngặt nỗi là viên phá đan của Từ Vân Hạc không đủ ra sức, để có thể nhanh chóng kết thành linh trận mượn lực thiên địa mà thi pháp, y chỉ có thể dùng tiên ngọc mà bù vào. Đánh nhau như thế này cũng là đốt tiền!
Mỗi Tông phái đều có bài bản chiến đấu riêng biệt, lần đầu Lý Thừa Nhân nhìn thấy đệ tử Thái Huyền Môn xuất thủ, cảm thấy có chút giống ma pháp sư phiên bản tu tiên.
Mấy viên hỏa cầu liên tiếp rơi xuống, đốt đến Viên Cương khó chịu. Mà đám thi khôi thì không quản chính mình bị thiêu đốt, liều mạng vây lấy nó.
Viên Cương mở miệng phun ra kim côn, một phát vung côn đánh bay cả đám thi khôi, sau đó cũng đập tan thế lửa.
“Lão đạo sĩ, lửa của ông thật khiến ta có chút hoài niệm.”
“Rất muốn đánh người!”
Viên Cương vừa thả xong ngoan thoại thì trước mắt cũng tối sầm lại, ngẩng lên thì thấy trên đầu chẳng biết lúc nào đã xuất hiện mấy đám mây đen lơ lửng.
Từ Vân Hạc tay trái vẽ linh trận, tay phải cũng vẽ. Chủ là Vân Lôi Trận này quy mô lớn, phức tạp khó vẽ hơn nên phải tốn một chút thời gian mới vẽ xong được, đồng thòi cũng rất tốn tiền.
Lần trước cầu lửa bay tới Viên Cương còn có thể đập tan được, lần này sấm sét từ tứ phương đáng xuống thì nó quả thật không biết đỡ đường nào, chạy cũng không được, chỉ có thể vòng mình chịu trận.
Mấy đám mây đuổi theo Viên Cương, đánh đến nó cả người đau nhói.
“Tên khốn, mau nghĩ cách đi, đừng chỉ đứng đó nhìn!”
Từ Vân Hạc một lúc vẽ hai linh trận, mây đen thì đuổi theo Viên Cương, cầu lửa thì rơi về phía này. Tố Cẩm là quỷ hồn vừa lúc bị hai thứ này khắc chế, tự thân né tránh hỏa diễm cũng khó khăn, càng đừng nói đến trợ giúp Viên Cương cái gì.
Mà Lý Thừa Nhân nãy giờ nhắm mắt im lặng, bỗng nhiên mở miệng nói ra một tiếng:
“Tan!”