Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tong-vo-su-nuong-muon-kiem-dung-mot-chut.jpg

Trạch Sư

Tháng 2 1, 2025
Chương 969. Chương cuối kiêm lời cuối sách Chương 968. Thất truyền!
dich-dinh.jpg

Dịch Đỉnh

Tháng 2 24, 2025
Chương 357. Nhất dạ đăng hội Chương 336. Bên trong thánh bên ngoài vương thực dân sách đường hoàng phong tước xuất
Mộc Diệp Có Yêu Khí

Bắt Đầu Vô Địch Thánh Tử, Mỗi Ngày Đánh Dấu Ức Vạn Tiên Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 138. Kết thúc Chương 137. Biến hóa Lý Trường Thọ!
trung-sinh-vay-coi-nhu-mot-cai-phu-nhat-dai-di.jpg

Trùng Sinh: Vậy Coi Như Một Cái Phú Nhất Đại Đi

Tháng 2 3, 2025
Chương 1281. Hoàn mỹ thu quan Chương 1280. Thật sự là đến chết cũng không đổi tình yêu a
giet-xuyen-gioi-ninja-tu-bi-de-nhi-thu-duong-bat-dau.jpg

Giết Xuyên Giới Ninja, Từ Bị Đệ Nhị Thu Dưỡng Bắt Đầu!

Tháng 12 25, 2025
Chương 596: Lần nữa xuyên qua Chương 595: Gặp lại Uchiha Madara!
fgo-nguoi-choi-nhi-thu-nguyen-hanh-trinh.jpg

Fgo Người Chơi Nhị Thứ Nguyên Hành Trình

Tháng 1 22, 2025
Chương 508. Đại kết cục Chương 507. Bên thắng
toan-dan-tien-hoa-thoi-dai-tu-nghi-ra-chu-the-phap.jpg

Toàn Dân Tiến Hóa Thời Đại: Tự Nghĩ Ra Chư Thế Pháp

Tháng 2 1, 2025
Chương 339. Đúng hay sai « hết trọn bộ » Chương 338. Tà Thần Chân Ngã
dien-thoai-lien-tuong-lai-pha-san-lai-co-lam-sao.jpg

Điện Thoại Liền Tương Lai, Phá Sản Lại Có Làm Sao

Tháng mười một 26, 2025
Chương 2292: ( Kết thúc ) vợ già chồng già, một đời bình an! Chương 2291: Thông qua được!
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 164: Quy củ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 164: Quy củ

“Đến đây thôi.” Lý Thừa Nhân quay đầu lại nói với hai nữ.

Yếm Tuyết nhíu mày: “Cùng đi đi, ngươi có mệnh hệ gì, bọn ta không có thuốc giải cũng là chết.”

“Ta xem thử rồi, thứ ban nãy ngươi đưa là kẹo.”

Liễu Như Nguyệt cũng là thở dài: “Ban nãy ngươi thay ta đỡ một kiếm, bổn cô nương cũng không thể làm người không có tình nghĩa.”

“Chà, hai người đang định làm ta cảm động đó hả?”

Lý Thừa Nhân trịnh trọng vỗ vai hai nữ: “Có tiến bộ.”

Liễu Như Nguyệt và Yếm Tuyết đều sắp bị trêu đến quen thuộc, không thèm nổi giận.

Lý Thừa Nhân cười cười: “Bên ngoài còn đánh căng thẳng đây. Ta cần hai người quay lại trợ giúp phe mình, sẵn tiện canh chừng tên Thống Lĩnh kia, không để cho hắn làm bậy.”

Liễu Như Nguyệt nhíu mày: “Ngươi thật muốn vào trong một mình?”

“Ai mà không có đoạn đường phải đi một mình.” Lý Thừa Nhân cười cợt.

“Bảo trọng.”

Nói rồi hắn cũng không lằng nhằng thêm, trực tiếp quay người bước vào trong.

Hai nữ muốn nói lại thôi, sau cùng ăn ý không có đuổi theo. Yếm Tuyết nhíu mày: “Cô có cảm thấy hắn nói mấy câu kia giống như… từ biệt?”

Liễu Như Nguyệt lườm mắt nhìn nàng: “Tiểu muội muội ngốc ạ, ngươi tưởng tên háo sắc đó thật sự sẽ chịu buông tha cho chúng ta?”

Liễu Như Nguyệt thở dài, sau đó quay lưng đi ngược trở ra, trong lòng giống như có chút bực tức cần phải tìm chỗ phát tiết.

Yếm Tuyết quay đầu nhìn lại một chút, sau cùng cũng là như thế.

…

Lý Thừa Nhân cuối cùng đi vào được tới khu vực trung tâm, nhìn thấy người áo đen ngồi trên bảo tọa cao ngất, cũng nhìn thấy Xà Hạc huynh đệ nằm rạp dưới đất.

Hắn vừa nhìn liền biết hai người này đã không cứu nổi.

“Có di nguyện gì không?”

Xà Nhất ngẩng đầu lên: “Nếu được, ta chỉ muốn nhìn thấy tên kia bị đánh trầy trụa một trận.”

Hạc Nhị nhếch miệng: “Đánh chết luôn càng tốt.”

“Vừa hợp ý ta.” Lý Thừa Nhân gật đầu, lại không còn để ý đến bọn họ.

“Không ngờ ngươi có thể đánh vào đến tận đây, làm ta kinh ngạc đấy.”

Diêm La Vương ngồi chống cằm, đưa mắt nhìn xuống:

“Nhưng nhìn bộ dạng thê thảm của ngươi đi, chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể thắng được ta?”

Lý Thừa Nhân đưa mắt nhìn xung quanh, nheo mắt: “Người xung quanh đều đã dọn sạch rồi à, xem ra ngươi cũng có không ít bí mật không muốn người biết.”

“Nếu như đã không có ai khác… Đều là người quen, cởi mặt nạ xuống đi.”

“Bớt giả bộ trước mặt ta.”

Vừa bước vào đây, Lý Thừa Nhân liền cảm nhận được một tia long khí trên người đối phương. Cho dù là đã ẩn giấu rất kỹ, nhưng người luyện Ngự Long Công vô cùng mẫn cảm với thứ này, liếc qua là thấy ngay.

Người luyện Ngự Long Công, lại có cơ sở để làm ra tất cả những chuyện này, trong đầu Lý Thừa Nhân dần dần hiện ra một cái tên…

Nhưng sau khi ngước mắt nhìn lên, hắn phát hiện hóa ra mình đoán sai rồi.

Diêm La Vương tháo mặt nạ xuống, để lộ một gương mặt có phần tuổi trẻ, bất ngờ lại là Bát Hoàng tử Lý Thừa Dũng.

“Sao? Ngươi không ngờ một người như ta lại có thể làm ra tất cả những chuyện này chứ gì?”

“Ngươi nghĩ đến ai, là lão đại hay lão nhị?”

“Trong mắt ta bọn chúng cũng chỉ là những tên hề mà thôi.”

Lý Thừa Dũng bước xuống bảo tọa, mỗi nước chân dẫm lên bậc thang là mỗi lúc ma khí lan ra thêm dày đặc. Lúc y bước chân xuống đất thì ma khí phía sau cũng ngưng tụ ra một người trung niên sắc mặt âm trầm.

Ngọc Ảnh bỗng nhiên nói thầm cho Lý Thừa Nhân biết, nó cảm nhận được áp lực rất mạnh trên người gã trung niên này. Còn cụ thể mạnh như thế nào thì không rõ được.

Lý Thừa Nhân hơi nhíu mày: “Ngươi ở trong bóng tối làm mấy chuyện này, không sợ phụ hoàng biết được sẽ nổi giận sao?”

Lý Thừa Dũng giống như đang nghe chuyện cười: “Đừng nhắc lão già đó trước mặt ta, lão nổi giận thì có thể làm được gì?”

“Thần Đô chỉ là ta tiện tay chơi đùa, giang sơn Đại Lý sớm muộn cũng sẽ thuộc về ta. Thừa Nhân, ta thưởng thức tài năng của ngươi.”

“Quỳ xuống thần phục ta đi, rồi ta sẽ cho ngươi cơ hội được sống.”

Lý Thừa Nhân nhịn không được liếc mắt.

“Dựa vào ngươi?”

“Không phải nói chứ lão bát, có phải là ngươi hơi quá tự tin rồi không?”

“Phía sau ngươi có người tu hành, phía sau lão đại cũng có người tu hành vậy, hơn nữa còn không phải một người.”

“Trời ạ, sao có thể giống nhau được.” Lý Thừa Dũng lắc đầu nói, đoạn y đưa tay lên, giữa lòng bàn tay bất chợt xuất hiện một ngọn lửa.

“Ta là Luyện Khú tầng ba, về sau sẽ Trúc Cơ, Kim Đan, thậm chí là Nguyên Anh lão tổ. Cái tên rác rưỡi không thể tu hành, võ nghệ không tinh như hắn sao có thể so với ta được.”

“Huống hồ Từ tiên sinh đây là Kim Đan cao thủ, mấy tên nhãi nhép khác trước mặt y cũng chẳng là cái gì.”

Lý Thừa Nhân gật đầu, hóa ra người kia là Kim Đan. Lại nói không phải Nam Hoang hệ thống tu luyện khác biệt sao, ở đâu ra Luyện Khí, Trúc Cơ loại này…

Lý Thừa Dũng có chút yy không dừng lại được mà nói tiếp: “Lại nói, ước mơ của ta là trường sinh đại đạo, ngươi quy phục ta đi, biết đâu ngày nào đó ta làm Hoàng đế chán rồi sẽ nhường lại cho ngươi.”

Lý Thừa Nhân không để ý đến y, mà là nhìn gã người tu hành họ Từ:

“Ta nói không phải bây giờ tán tu đều chạy đến chỗ chiến trường giữa Tam Kiếm Phái và Thái Huyền Môn kiếm ăn hay sao, nếu như đám người tu hành bên người lão đại một gà hai phế lại ăn ở sung sướng quen thói thì chắc cũng đi rồi.”

“Ngươi vì lý do gì mà còn ở lại, chẳng lẽ cũng có hứng thú làm Hoàng đế?”

Lý Thừa Nhân không cảm thấy một thằng nhóc xem xem tuổi mình sẽ làm nên chuyện gì, đám rối ren ở nơi này tám chín phần mười là do lão quái này dựng nên. Đến mức Lý Thừa Dũng, hiện tại còn không đáng lo ngại.

Từ Vân Hạc rõ ràng sững sờ một chút, sau là cười: “Tiểu tử, ngươi biết nhiều lắm.”

“Đám tán tu kia là vì truyền thừa nên mới đi liều mạng. Còn ta thì khác, ta vốn là tu sĩ của Thái Huyền Môn, có truyền thừa hẳn hoi cho nên không cần thiết đi liều mạng vô ích.”

Ban nãy Lý Thừa Dũng nói ước mơ của mình là trường sinh đại đạo thì Lý Thừa Nhân còn cười, bởi vì hắn biết truyền thừa tu hành đều bị các Tông phái kiểm soát gắt gao, tán tu muốn tu thành trường sinh chẳng khác nào người si nói mộng. Nhưng hóa ra tên này nói mớ là có cơ sở.

Thái Huyền Môn ở khu vực này quả thực là một con quái vật khổng lồ, truyền thừa đủ đi tới Hư Tượng cảnh.

“Ông đã là người của của Thái Huyền Môn thì càng không nên ở đây mới phải.” Lý Thừa Nhân hơi nghi hoặc.

Từ Vân Hạc nghe câu đó thì rõ ràng là dừng lại một chút, sau mới vuốt râu nói: “Lão phu năm xưa phạm chút sai lầm, cho nên không có mặt mũi quay về nữa. Nhưng bây giờ thì khác, chỉ cần Dũng nhi lên ngôi Hoàng đế, Thái Huyền Môn sẽ lại lần nữa chào đón ta.”

“Thừa Dũng căn cốt tinh kỳ, phẩm chất ưu tú, lại rất ngoan ngoãn nghe lời. Thái Huyền Môn sẽ rất vui lòng có thêm một tên đệ tử thiên tài như vậy, mà ra cũng có thể danh chính ngôn thuận quay về tông môn.”

“Ha, Thái Huyền Môn là xem trọng cái ghế Hoàng đế của Đại Lý chúng ta đi.” Lý Thừa Nhân lắc đầu nhìn về vị huynh đệ cùng chung dòng máu, ánh mắt không che giấu khinh thường:

“Lý Thừa Dũng, ngươi khiến ta quá thất vọng. Chẳng lẽ ngươi đã quên tổ huấn rằng xuất thân Hoàng tộc có thể tự mình tu hành, dùng người tu hành, nhưng lại tuyệt đối không thể trở thành đệ tử của Tông phái?”

“Nếu như sau ngươi trở thành Hoàng đế, lại càng không thể gia nhập Thái Huyền Môn.”

Nghe đến hai chữ tổ huấn, người luôn nhã nhặn như Lý Thừa Dũng không ngờ lại bất giác nghiến răng, chửi bậy:

“Cái chó má tổ huấn, từ lúc sinh ra đến bây giờ hai cái chữ này đều ép ở trên đầu ta.”

“Tổ huấn có thể giúp ta tăng cường thực lực, có thể giúp ta không bị khi dễ, có thể giúp ta đòi lại công bằng hay sao?”

“Dựa vào đâu mà quy cũ của những kẻ đã chết từ ngàn năm trước có thể ngăn cản tiền đồ của ta?”

Lý Thừa Dũng là thật tức giận: “Lý Thừa Nhân, ta nói cho ngươi biết, ta đã sớm nhìn hai chữ tổ huấn này không vừa mắt. Đại Lý suy sụp đến hiện tại đều là bởi vì những suy nghĩ cổ hủ đó. Chúng ta đường đường là nước lớn, tại sao không thể chiến tranh? chúng ta nhân tài xuất hiện lớp lớp, tại sao không thể tiếp xúc quá nhiều với người tu hành, lại vì cái gì mà Hoàng tộc thì không được gia nhập Tông phái?”

“Lý Thừa Nhân, ta rất quý ngươi, chúng ta đều là người đáng thương phía sau không có chỗ dựa gì. Ngươi tự đặt tay lên ngực hỏi xem nếu cứ thành thành thật thật dựa theo quy cũ mà sống thì ngươi có đi được đến ngày hôm nay hay không. Cuộc chiến Hoàng tộc, kết cục của kẻ thua cuộc như thế nào chẳng lẽ ngươi còn chưa hiểu rõ?”

“Quy củ, chính là thứ người mạnh đặt ra, sau đó đến phiên người mạnh hơn phá bỏ.”

“Ta không cam tâm co đầu rụt cổ trước quy cũ nữa, ta muốn là người tạo ra nó, chế ngự nó.”

“Ta muốn làm Hoàng đế!”

Một tia chớp lóe lên chói rực khoảng không, Từ Vân Hạc hài lòng vuốt râu.

Còn Lý Thừa Nhân thì trong lòng hơi có chút phiền muộn. Thằng khứa này lảm nhảm thật mẹ nó nhiều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thanh-long-do-dang.jpg
Thánh Long Đồ Đằng
Tháng 1 26, 2025
c4ae7f68533171f62a6b2ed9995b7410
Huyền Huyễn Chi Nghìn Lần Kinh Nghiệm Hệ Thống
Tháng 1 16, 2025
chi-ton-than-mo-he-thong.jpg
Chí Tôn Thần Mộ Hệ Thống
Tháng 1 18, 2025
tu-goblin-den-goblin-than
Từ Goblin Đến Goblin Thần
Tháng mười một 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved