Chương 163: Tưởng mình vô địch thiên hạ rồi?
“Trên tay các ngươi là thuốc giải, thấy tình hình không ổn thì cứ chạy đi. Ta không trách các ngươi.”
Lý Thừa Nhân hiếm thấy rộng lượng nói.
“Nhưng còn ngươi thì sao?”
Liễu Như Nguyệt cầm hộp nhỏ trong tay, có chút do dự.
“Giờ chúng ta quay đầu thì vẫn còn kịp.”
Bây giờ mà chạy thì quá không có nghĩa khí, chạy chung thì được.
Lý Thừa Nhân lắc đầu: “Ai sợ thì đi về trước, ta cảm thấy mình có thể đánh một trận.”
Liễu Như Nguyệt bĩu môi, cảm thấy Lý Thừa Nhân đang tinh tướng. “Vậy thì cùng đánh đi, đánh không lại quay đầu chạy cũng không muộn.”
Yếm Tuyết do dự nhìn thuốc giải thật lâu, sau cũng quyết định ở lại. Bởi vì nàng cảm thấy thuốc giải này chưa chắc là thật.
Suy nghĩ này mà để Lý Thừa Nhân biết được, chắc chắn hắn sẽ tán dương nàng thông minh. Trong hai cái hộp nhỏ kia chính là kẹo ngọt chứ chẳng phải thuốc giải gì, hai người bây giờ có chạy thì sau đó cũng phải quay lại tìm hắn.
Chủ yếu là Lý Thừa Nhân có dự cảm con đường phía sau sẽ rất nguy hiểm, mà hai đứa gà mờ này sẽ khiến mình vướng chân vướng tay.
Đáng tiếc, giờ nhìn thấy hai cô nàng này bộ dạng tình nghĩa thấm thiết quyết định ở lại, Lý Thừa Nhân cũng không biết nói sao cho phải.
Mình và bọn họ thân thiết như vậy từ lúc nào?
“Các ngươi bàn bạc xong chưa?” Thống Lĩnh rút mũi kiếm ra khỏi mặt đất. “Chúng ta kết thúc chuyện này nhanh thôi.”
Lý Thừa Nhân nhìn qua, cũng không lộ ra mảy may sợ hãi: “Ba kiếm cứ chém một mình ta, chém không trúng ta sẽ khinh thường ngươi.”
Thống Lĩnh nghe vậy không khỏi nhoẻn miệng cười: “Kiếm trong tay ta, ta muốn chém ai thì chém chứ.”
“Quyết định ở lại, vậy thì phải sẵn sàng đối mặt với cái chết.”
Thống Lĩnh không hề lề mề, lời nói vừa dứt thì một kiếm cũng đã ra. Vốn cho rằng trình độ của y so ra cũng ngang ngửa với Quân Mạc, nhưng khi y xuất kiếm thì Lý Thừa Nhân mới kinh ngạc tròn mắt. Sát lực này đã vượt ngưỡng Tông Sư!
Liễu Như Nguyệt trực diện một kiếm, chỉ cảm thấy cả người như bị khóa chặt không thể động đậy. Tựa như tội nhân bị buộc vào khung gỗ chờ đợi lưỡi đao hành quyết.
Một kiếm này sát lực kinh khủng, cho dù thân thể có cường tráng như Ngô Tuấn cũng ăn không tiêu. Thống Lĩnh chưa bao giờ rút kiếm mà để lại người sống, cho nên y muốn Lý Thừa Nhân bất lực nhìn thấy từng người bên cạnh của mình ngã xuống, cho dù rời đi cũng là cái xác không hồn.
Chỉ là không ai ngờ tới, Lý Thừa Nhân lúc này lại bước ra một bước.
Kiếm khí nổ tung hóa thành gợn sóng bắn ra bốn phía.
Thống Lĩnh nhíu mày, ánh mắt mang theo hoài nghi nhìn đôi tay mình. Một kiếm kia tuyệt đối không có sai lầm gì, vấn đề là tại sao tên kia có thể bình yên vô sự?
Liễu Như Nguyệt hai mắt dại ra, cứ ngỡ là mình đã chết.
Lý Thừa Nhân không biết từ lúc nào đã ở bên cạnh, bàn tay còn nắm chặt lấy tay nàng. Liễu Như Nguyệt nhìn lên chỉ thấy được một bóng lưng cao lớn hơn so với thường ngày, sau còn nghe được giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ của người nọ:
“Nép sau lưng ta.”
Ăn trọn một kiếm, ngoại trừ tóc mái có hơi tán loạn, Lý Thừa Nhân chẳng chịu chút thương tích nào. Chuyện này để cho tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Thống Lĩnh như không tin vào mắt mình: “Ngươi giở trò gì?”
Lý Thừa Nhân thích nhìn nhất chính là người khác không còn giả ngầu được nữa, cười nói: “Nếu ngươi chỉ có trình độ này, đừng nói ba kiếm, ba chục kiếm cũng không làm gì được ta.”
Nói đoạn, hắn trở tay, đổi cho Ngọc Ảnh một tư thế nằm thoải mái. Con hàng này tuy là không dám đánh nhau, nhưng dù gì cũng là Thượng Thiên Yêu hơn hai trăm năm đạo hạnh, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ tới đánh nửa ngày cũng không làm hỏng được một sợi lông nào của nó, nói gì đến một gã kiếm sĩ.
Thống Lĩnh không biết cái này, chỉ biết chính mình vậy mà bị người ta xem thường rồi.
“Được.”
“Vậy ngươi phải mở mắt lên mà xem cho kỹ!”
Thống Lĩnh hít vào một hơi sâu, sau đó ngày người lên cao rồi chỉa kiếm đâm xuống. Chỉ thấy y hòa làm một cùng với thanh kiếm trong tay, hóa thành một vệt hắc quang mang theo khí thế xé rách hết thảy.
Kiếm chiêu mang theo khí thế kinh người rơi xuống, chấn động đến mặt đất bên dưới xuất hiện vết nứt. Thống Lĩnh thậm chí đã chuẩn bị tâm lý không màn tới Diêm La Vương trách tội mà toàn lực xuất kiếm.
Y nghĩ kiếm này dù không giết được thì cũng sẽ đánh cho đối phương tàn tạ.
Vậy mà sau khi khói bụi tan đi, lại lộ ra Lý Thừa Nhân nhàn nhã mà đứng vuốt thỏ, giống như một kiếm vừa rồi chỉ là cơn gió thoảng qua.
“Ngươi còn một kiếm.”
Hai nữ đưa mắt nhìn nhau, tên này từ lúc nào trở nên lợi hại như vậy rồi?
Thống Lĩnh sắc mặt âm trầm, sau đó rất nhanh trở lại bình tĩnh. Tài không bằng người, vậy chẳng có gì phải tức giận.
“Thế giới này đúng thật là rộng lớn.”
Nói xong y tùy tiện chém ra thêm một kiếm, coi như là ba kiếm đã xong. Đến tuyệt kỹ cũng dùng ra mà vẫn không phá được phòng ngự của đối thủ thì đánh thêm nữa cũng không ý nghĩa, chỉ tổ hao phí sức lực.
Kiếm khí thoáng qua, Lý Thừa Nhân chẳng hề hấn gì.
Thống Lĩnh nhún vai: “Các ngươi có thể đi qua.
“Ta khuyên ngươi nên nghĩ cho kỹ, thủ đoạn của ngươi ta không làm gì được, nhưng với Diêm La Vương thì chưa chắc rồi. Có thể đi tiếp, chưa chắc là chuyện tốt.”
Lý Thừa Nhân hỏi: “Diêm La Vương là người tu hành?”
Thống Lĩnh chỉ nói: “Ta cũng không thể bán đứng cấp trên của mình chứ?”
Đã nói ra câu này, chưa chắc là không thể bán. Lý Thừa Nhân cười, bỗng nhiên nổi lên hứng thú: “Ngươi nếu cùng cảnh giới thì không thể đánh bại được ta.”
Thống Lĩnh nhìn hắn, thản nhiên: “Nếu như ngươi không dùng tới thủ đoạn như ban nãy, đơn thuần võ công là không thắng được ta.”
“Thiên hạ này luận võ thắng ta, nếu có thì chỉ có thể là Diệp Phong.”
Nghe câu nói này, Lý Thừa Nhân lại càng tự tin: “Ta và Diệp Phong đã từng đánh ngang tay.”
Lời này đừng nói Thống Lĩnh, mà cả hai nữ bên cạnh cũng không tin tưởng.
Lý Thừa Nhân cười, bọn họ quả thực từng đánh ngang tay, nhưng mà là đánh cờ. Ta cũng không có bốc phét.
“Cược một ván đi, ngươi nếu bị ta đánh bại thì phải quay đầu làm thuộc hạ của ta. Thần Đô nhiều nhân tài như vậy, giết hết thì quá uổng phí.”
Thống Lĩnh trầm ngâm một lúc: “Ta thắng thì sao?”
“Ngươi sẽ không thắng.”
Tự tin của Lý Thừa Nhân làm cho Thống Lĩnh nghi ngờ: “Ngươi sẽ không dùng thủ đoạn như ban nãy?”
“Sẽ không.”
“Được, nghe nói ngươi có chút quan hệ với Diệp Phong. Nếu ta thắng thì ngươi phải dẫn hắn đến.”
Lý Thừa Nhân lườm y, tên này chẳng lẽ là fan hôm mộ của Diệp Phong. Chậc, tên kia ngồi ở nhà nhưng cả thiên hạ đều nhắc tên hắn, đúng là nổi tiếng.
Yếm Tuyết nhịn không được nói nhỏ: “Có nắm chắc không?”
Lý Thừa Nhân cởi áo ngoài ra cho nàng xếp gọn, nghe vậy không khỏi buồn cười đưa tay lên sờ đầu nàng.
“Ngươi ngốc chứ ta không ngốc. Cho đi mà còn đứng lỳ ở đây.”
Yếm Tuyết u oán: “Ta chỉ cảm thấy ngươi mới không tốt bụng như vậy?”
“Biết ta xấu bụng mà còn lo lắng, yêu rồi sao?”
“Ngươi cút!”
Để lại Ngọc Ảnh cho Liễu Như Nguyệt, Lý Thừa Nhân thả xuống hai bên vai áo, để lộ thân thể màu lúa mạch cường tráng, trên tay không biết từ lúc nào xuất hiện một cây thiết côn.
Liễu Như Nguyệt nhìn cây thiết côn kia có phần quen thuộc, hình như đã từng đánh mặt nàng đây…
Thống Lĩnh cũng là cầm kiếm bước tới, cũng không xem trọng: “Người đấu với ta, chịu được qua mười hiệp thì có thể vỗ ngực tự xưng một tiếng cao thủ.”
Năm phút sau, cũng là Thống Lĩnh, nhưng mặt nạ bị đánh nát, thất hồn lạc phách ngồi bệch dưới đất.
“Ta, thua rồi?”
Lý Thừa Nhân lườm qua, lại là một gậy đánh cho Thống Lĩnh đau đớn đến nhe răng.
“Bộ cảm thấy mình thiên hạ vô địch rồi hả?”
Nói về cận chiến, cùng cảnh giới ngang thực lực Lý Thừa Nhân có thể cân ba. Hoàng Cực Công càng đánh càng mạnh cộng thêm Ngự Long Công gia trì, Lý Thừa Nhân chiến thắng Thống Lĩnh không mất nhiều công sức như trong tưởng tượng.
Thống Lĩnh thở dài: “Ta là tàn dư của Tiêu Dao Minh Giáo, sau này lập ra Thần Đô chính là vì hội tụ anh hùng hào kiệt trong thiên hạ chống lại đàn áp từ phía triều đình, lại không ngừng thông qua khiêu chiến với cao thủ các phương mà truy cầu cực hạn của võ đạo.”
“Cho đến một ngày Diêm La Vương tới, dùng thực lực đánh bại ta, lại nói sẽ đưa Thần Đô đi lên nhìn quang cảnh cao hơn, không còn phải bốn phía trốn chui trốn nhủi. Quan trọng nhất là hắn có thể khiến thực lực của chúng ta tiến bộ chóng mặt. Vậy nên ta mới theo hắn.”
“Nhưng mà bây giờ ngươi thấy đó, đại đa số huynh đệ đều bị biến thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ. Thần Đô cũng không còn là Thần Đô ban đầu.”
“Ta vốn định chờ Diệp Phong tới, nhưng nếu ngươi thật sự có thể đánh bại Diêm La Vương. Ta theo ngươi lại có làm sao!”
Lý Thừa Nhân nghe xong ngáp dài một cái: “Ra ngoài ngăn cản một chút đi. Nếu không huynh đệ của ngươi đều bị chém chết. Thần Đô sau này vẫn là để ngươi quản lý.”
Thống Lĩnh cầm kiếm đứng dậy: “Chuyện bên ngoài ta sẽ lo liệu. Còn về những chuyện khác, đợi ngươi còn sống ra ngoài thì hẵng nói đi.”