Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tuyet-the-nu-de-sau-khi-chet-van-nam-bi-ta-so-tinh

Tuyệt Thế Nữ Đế Sau Khi Chết Vạn Năm, Bị Ta Sờ Tỉnh

Tháng mười một 12, 2025
Chương 175: đại kết cục Chương 174: đệ đệ, ngươi tốt a
hong-hoang-van-cau-nguoi-dung-giet-nu-oa.jpg

Hồng Hoang: Van Cầu Ngươi, Đừng Giết Nữ Oa

Tháng 1 17, 2025
Chương 716. Xuất phát, Chân tiên giới! Chương 715. Nghịch hành phạt tiên
toan-chuc-vo-than.jpg

Toàn Chức Võ Thần

Tháng 2 1, 2025
Chương 633. Nhân sinh như vẽ Chương 632. Rượu là một chén một chén làm
tu-liep-thon-di-ra-vo-thuong-tien-ton

Từ Liệp Thôn Đi Ra Vô Thượng Tiên Tôn

Tháng mười một 8, 2025
Chương 54: Giết khỉ kính gà. Chương 53: Qua?
ta-moi-ngay-nhan-duoc-mot-loai-nang-luc-moi.jpg

Ta Mỗi Ngày Nhận Được Một Loại Năng Lực Mới

Tháng 2 24, 2025
Chương 252. Phiên ngoại Chương 251. Kết cục rốt cuộc đã tới
so-hieu-09.jpg

Số Hiệu 09

Tháng 1 23, 2025
Chương 385. Hắn chết, lại không hoàn toàn chết Chương 384. Phù đảo tuyệt sát
dau-pha-chi-co-dao-truong-ton.jpg

Đấu Phá Chi Cổ Đạo Trường Tồn

Tháng 3 26, 2025
Chương 205. Đại kết cục Chương 204. Du lịch kết thúc, trở về Lôi tộc
trong-sinh-2011.jpg

Trọng Sinh 2011

Tháng 2 1, 2025
Chương 640. Thế gian đẹp nhất phong cảnh Chương 639. F.S xe hơi
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 162: Quá quan trảm tướng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 162: Quá quan trảm tướng

Lý Thừa Nhân gánh Ngọc Ảnh trên vai, một đường đi tới không sợ hãi. Hắn phát hiện mình càng tự tin thì Ngự Long Công càng thi triển được thông thuận, thậm chí là phát huy ra uy lực mạnh hơn vốn có.

Mà Liễu Như Nguyệt và Yếm Tuyết thì phát hiện chính mình nãy giờ có chút giống như đang đi dạo, mặc dù phong cảnh xung quang thật không dám đánh giá.

Đi được một đoạn, quả nhiên trước mặt lại có người. Lý Thừa Nhân có cảm giác như mình đang cày phó bản. Chỉ có thể nói Thần Đô thật biết làm màu.

Trước mặt hắn lúc này là một quái nhân mình trần rắn rỏi đứng khoanh tay, bên ngoài làn da ngã màu xám xi măng, khung xương dường như lớn hơn người bình thường một bậc, cao đến hơn hai mét.

Lý Thừa Nhân vừa nhìn tròng mắt đen xì của gã, liền biết người này có vấn đề. Trông cứ như người sống sờ sờ bị luyện thành thi khôi ấy… Mà sự thật thì chắc cũng chẳng khác bao nhiêu.

Lúc sinh thời Nguyên Cửu thường hay chơi cái trò này, dẫn đến kiến thức liên quan của y quả thật không ít.

Cho nên nói, Thần Đô này phía sau có lẽ không bình thường.

“Khá khen cho các ngươi đã đến được đây, nhưng chỉ đến đây thôi.”

“Ta là thành trì của Thần Đô, Ngô Tuấn.”

Ngô Tuấn đứng chắn ở đó, thái độ rất rõ ràng.

Đương lúc Lý Thừa Nhân do dự, phía sau lưng có tiếng rê đao vang lên, lưỡi đao thi thoảng va chạm với sỏi đá phát ra âm thanh ken két.

Nhìn lại chỉ thấy một tráng hán cao lớn mặc áo vải đen lộ ngực đi tới. Người này để râu dài, làn da sẫm màu nâu đỏ, dưới hàng chân mày rậm là ánh mắt như rồng như hổ.

“Ngươi cũng tới à?” Lý Thừa Nhân có chút ngoài ý muốn.

Người tới không phải ai khác mà chính là Đại đương gia của Phùng Gia trại năm xưa, nay đã trở thành Trảm Hổ Đao – Phùng Tam Bảo.

Phùng Tam Bảo một tay cầm cán thanh đại đao dài hai mét, cứ thế không nhanh không chậm đi tới.

“Mạng của ta đáng lẽ đã kết thúc từ nhiều năm trước. Lúc đó tiên sinh cho ta một hơi thở, mà ta thì hứa là cho đến khi hơi thở này còn, ta sẽ mãi là thanh đao trung thành nhất của y.”

“Trước khi đi tiên sinh có dặn thấy điện hạ cũng như nhìn thấy y. Ta không có ý kiến gì.”

Phùng Tam Bảo bước đến bên cạnh rồi khẽ ngước mắt lên, ánh mắt tựa như lão hổ.

“Những lúc chém giết như thế này, sao có thể thiếu mặt ta được.”

Lý Thừa Nhân gật đầu: “Tiết chế một chút, trạng thái của ngươi không được tốt.” Nói xong hắn liền cứ thế đi thẳng.

Không giống người bình thường, Phùng Tam Bảo được Mộc Nhiên gọi với cái tên là ‘vật thí nghiệm số một’ trên người y không biết đã trải qua bao nhiêu lần thử thuốc, cải tạo, thậm chí là vừa mới không lâu còn dung hợp với linh hồn yêu hổ.

Y đến nay vẫn còn sống khỏe, đến cả Viên Cương cũng nhịn không được thầm khen hai tiếng: mạng lớn!

Mộc Nhiên lại cảm thấy đó là do chính mình làm việc cẩn thận, có lương tâm.

“Các ngươi không xem ta ra gì đúng không?”

Ngô Tuấn nhìn thấy đám người Lý Thừa Nhân cứ như vậy mà lách qua bên cạnh mình, nhịn không được đưa bàn tay thô to ra chợp tới.

Bàn tay chợp không được người, nhưng chợp được ánh đao đỏ rực.

Đại đao tám mươi cân, Phùng Tam Bảo cứ như vậy tùy ý một tay nhấc lên, hai tay bổ xuống.

Ngô Tuấn phát hiện thân thể được tôi rèn còn bền hơn sắc thép của mình vậy mà bị lưỡi đao chém ra hai đường bạch ngân ứa máu. Phải biết y được xưng là thành trì của Thần Đô, Tông Sư bình thường muốn làm y bị thương cũng là khó được.

Biết mình gặp phải đối thủ đáng gờm, Ngô Tuấn không dám chủ quan, ngay lập tức huy quyền phản kích.

Mấy quyền qua đi, Phùng Tam Bảo không ngừng lui lại, song Ngô Tuấn cũng thêm nhiều vết chém, rất không dễ chịu.

“Tưởng sao, cũng chỉ biết chạy.”

“Ta không muốn lãng phí thời gian với ngươi.” Ngô Tuấn nói xong, thở ra một hơi, cả người nhanh chóng khô xuống, thế nhưng lại càng nhanh, càng mạnh.

Loại bí pháp này có thể nhanh chóng tiêu hao khí huyết mà cường hóa cơ thể, hậu quả là cần một đoạn thời gian dài để phục hồi lại lượng khí huyết đã mất. Hiển nhiên mới va chạm mấy hiệp nhưng Phùng Tam Bảo đã mang tới cho Ngô Tuấn áp lực nặng nề, đến mức y không muốn tiếp tục dây dưa thêm nữa.

Sau khi biến hình, Ngô Tuấn nhanh ra non nửa, thân thể cũng càng thêm rắn chắc mạnh mẽ. Y xông tới, một quyền liền phá vỡ thế đao của Phùng Tam Bảo, ba quyền liền khiến đối phương lui lại, mà sau đó năm quyền thì là đấm cho gã trở tay không kịp.

Chịu đựng mấy quyền, Phùng Tam Bảo bỗng nhiên gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc, sau đó bổ ra một đao đỏ thẩm như máu.

Nguy cơ tử vong bao phủ, Ngô Tuấn vội vàng lùi lại không dám đón đỡ. Một đao kia tuy là chém hụt, thế nhưng đao khí bá đạo thế mà thoáng chốc làm áo ngoài của y vỡ nát.

Nhìn lại thì Phùng Tam Bảo hai mắt đỏ rực, cả người cũng bị khí huyết xông tới đỏ bừng. Y toàn thân cơ bắp phồng lên, thoáng cái trở nên càng thêm cao lớn. Đến mức bộ quần áo ban đầu nhìn qua có chút rộng rãi bây giờ cũng bị cơ bắp ép đến căng cứng.

“Không chỉ có ngươi biết biến hình!”

Như Lý Thừa Nhân đã nói, trạng thái của y thật sự không tốt. Thế nhưng đã lâu lắm mới có người chịu nổi mình vài đao, Phùng Tam Bảo thầm nghĩ… Mẹ nó, cùng lắm mười tám năm sau lại làm trang hảo hán.

Bàn tay tuột từ giữa đao cho đến tận cán, Phùng Tam Bảo có chút hoài niệm, thêm chút hưng phấn, nói ra lời thoại quen thuộc:

“Trong vòng ba đao, tất lấy đầu ngươi!”

Ngô Tuấn ban đầu nghe vậy còn là khinh thường, nhưng sau khi Phùng Tam Bảo một tay nhấc lên đại đao hai mét chém tới. Tốc độ đó nhanh đến mắt thường không sao thấy rõ, chỉ loáng thoáng một vòng huyết sắc ngang qua.

Cho đến uy lực… một đao kia để lại trên ngực Ngô Tuấn một vết sẹo vừa sâu vừa dài, xém chút chẻ y ra làm hai nửa.

Vô thức lùi lại hai bước, nhìn xuống trước ngực máu tươi như thác nước chảy dài, loáng thoáng bên dưới vết thương có thể thấy nội tạng nhúc nhích. Cho dù thân kinh bách chiến, lúc này Ngô Tuấn cũng không tránh khỏi cả người lạnh toát, chỉ muốn đào tẩu.

Xong, y biết là mình căn bản không chạy nổi.

Phùng Tam Bảo sau khi chém ra một đao thì dừng lại, không phải vì hết sức mà ngược lại do khí huyết dâng lên quá thịnh, phải thở mấy hơi cho bớt kích thích mới ra thêm đao thứ hai.

“Ngươi ở đây liều mạng với ta không có ý nghĩa, chủ nhân của ngươi lúc này đang phải đối mặt với Thống Lĩnh của chúng ta. Chi bằng ngươi giữ sức mà qua đó giúp hắn.”

Phùng Tam Bảo lắc đầu: “Muộn rồi.”

“Ăn một đao của ta, ngươi giữ được mạng thì cũng tàn phế, sống thêm chỉ là cảnh khổ. Để ta tiễn ngươi đi sớm một đoạn.”

Trong lúc nói chuyện, Phùng Tam Bảo bất ngờ vung ra đao thứ hai. Thân thể của Ngô Tuấn thì vẫn còn đứng đó, mà đầu y thì lăn lộn ra tới mười mấy mét xa.

Trước lúc tử vong, Ngô Tuấn nhìn lại chính mình một đời. Bình thường ảm đạm, có. Oanh oanh liệt liệt, có. Ân oán tình thù, có. Hóa ra… cái này chính là giang hồ.

Phùng Tam Bảo bước tới, theo thói quen giúp cho kẻ thù nhắm mắt. “Kiếp sau nhớ đến tìm ta báo thù, chúng ta lại làm một trận!”

…

Lý Thừa Nhân bên này đi chừng trăm bước lại gặp thêm một người chặn đường. Hắn có thể khẳng định cái tên sáng lập Thần Đô nếu não không bị úng nước thì cũng là một người rất thích cảm giác nghi thức.

Đi vào động sát thủ, còn tưởng là lạc vào đấu trường cổ đại đây!

Người này toàn thân được bao phủ bởi áo choàng đen trùm đầu, bên trong thì là một bộ áo giáp bạc, đeo mặt nạ sắt, hai tay đứng chống thập tự kiếm.

Lý Thừa Nhân có chút hiếu kỳ hỏi: “Ngươi là phán quan?”

Thần Đô cũng thật biết chơi, bên ngoài có bách quỷ, có vô thường, bên trong còn có một Diêm La Vương đang chờ mình.

“Không, Ngô Tuấn mới là Phán quan.” Người kia lạnh nhạt đáp, nhìn qua cũng không mang địch ý.

“Ta tưởng Phán quan phải là cầm sổ sách, tên kia nhìn không giống thành phần văn nhã cho lắm.”

“Nắm đấm của hắn chính là sổ sinh tử, chịu nổi thì sống, không chịu nổi thì chết.”

“…”

“Cũng đúng.” Lý Thừa Nhân gật đầu: “Vậy chúng ra có cần phải đánh một trận không?”

Người kia ngó ra sau lưng Lý Thừa Nhân một lúc lâu, sau cùng tiếc nuối: “Diệp Phong không tới à?”

“Ta là Thống Lĩnh, muốn qua nơi này phải đỡ được ta ba kiếm.”

“Ngươi may mắn, có hai người, một con thỏ, coi như vừa đủ.” Thống Lĩnh cười nhạt, hiển nhiên trong suy nghĩ của y ba kiếm chính là ba cái mạng, Lý Thừa Nhân vừa vặn có thể thông qua.

“Đáng tiếc, con người ta lại không thích bị nói là chỉ dựa vào may mắn để chiến thắng.”

Lý Thừa Nhân lục lọi trong vạt áo, ném cho Liễu Như Nguyệt và Yếm Tuyết mỗi người một cái hộp nhỏ.

Yếm Tuyết nhíu mày, còn Liễu Như Nguyệt là trực tiếp hỏi: “Cái này là cái gì?”

Lý Thừa Nhân không có quay đầu, chỉ là khẽ nói: “Ngươi cũng cảm nhận được đúng không?”

Liễu Như Nguyệt hiểu rõ Lý Thừa Nhân ám chỉ cái gì. Cho dù là Tông Sư, lúc này nàng cũng cảm thấy không thở nổi. Người kia chỉ đứng ở đó, lại giống như bất cứ lúc nào cũng có thể cướp đoạt sinh mạng của nàng.

Vị Thống Lĩnh này thực lực chẳng kém Quân Mạc bao nhiêu… Lý Thừa Nhân trong lòng âm thầm đưa ra đánh giá.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giai-tri-vu-em-bat-dau-lien-bi-manh-oa-bao-ao-lot.jpg
Giải Trí Vú Em, Bắt Đầu Liền Bị Manh Oa Bạo Áo Lót
Tháng 1 21, 2025
tu-ma-tong-thanh-tu-bat-dau-vo-dich.jpg
Từ Ma Tông Thánh Tử Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 3 5, 2025
than-quy-the-gioi-ta-bat-dau-lien-vo-dich.jpg
Thần Quỷ Thế Giới: Ta Bắt Đầu Liền Vô Địch
Tháng 1 25, 2025
746d32e2de387bc397570aa773d5b0f7
Bắt Đầu Chuẩn Đế Tu Vi, Trấn Áp Thánh Địa Lão Tổ!
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved