Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
truong-sinh-tu-toan-chan-bat-dau

Trường Sinh Từ Toàn Chân Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 410: Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 409: Đại kết cục.
khoan-thai-son-trang.jpg

Khoan Thai Sơn Trang

Tháng 1 17, 2025
Chương 751. Mới mở bắt đầu Chương 750. Ngươi chết, 1 cắt hoàn tất!
trieu-hoan-thien-kieu.jpg

Triệu Hoán Thiên Kiêu

Tháng 2 1, 2025
Chương 186. Đại Kết Cục hạ Chương 185. Đại Kết Cục
da-tu-da-phuc-theo-cuoi-vo-bat-dau-them-diem-vo-dich.jpg

Đa Tử Đa Phúc, Theo Cưới Vợ Bắt Đầu Thêm Điểm Vô Địch

Tháng 12 24, 2025
Chương 278: Một câu chia cắt hoàn tất, chúng đại lão lập tức phục tùng! Chương 277: Ngả bài, cái này truyền thừa là ta giết người đoạt tới!
thien-thu-bat-tu-nhan.jpg

Thiên Thu Bất Tử Nhân

Tháng 1 26, 2025
Chương 760. Đại kết cục Chương 759. Khai thiên đại kiếp, sáng lập nguyên linh vẫn lạc
quy-di-kho-giet-that-co-loi-ta-moi-that-su-la-bat-tu.jpg

Quỷ Dị Khó Giết? Thật Có Lỗi, Ta Mới Thật Sự Là Bất Tử

Tháng 1 22, 2025
Chương 983. Lão bà danh tự Chương 982. Thời gian hình chiếu. Phương Hưu!
toan-cau-anh-de-tu-nhan-vat-phan-dien-vai-quan-chung-bat-dau.jpg

Toàn Cầu Ảnh Đế Từ Nhân Vật Phản Diện Vai Quần Chúng Bắt Đầu

Tháng 1 26, 2025
Chương 697. Nghệ thuật vạn tuế! Chương 696. Tối Hoa Lệ diễn dịch
chu-thien-mang-hoang-tu-thuong-co-chan-tien-bat-dau.jpg

Chư Thiên Mãng Hoang: Từ Thượng Cổ Chân Tiên Bắt Đầu

Tháng 1 18, 2025
Chương 369. Tăng nhanh như gió nhất định tương lai Chương 368. Giết Y Da Nhĩ luyện hóa hỗn độn vũ trụ
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 161: Cũng chỉ có vậy...
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 161: Cũng chỉ có vậy…

Trong chớp mắt đó, Nhất Ngôn Sầu bộc phát ra tốc độ bất thường, gần như là nhanh đến gấp đôi. Lợi dụng một giây phân tâm của đối thủ, cả người và ánh đao như hòa lại cùng nhau, vượt qua khoảng cách gần mười mét mà bổ xuống.

Cảnh giới này sở dĩ gọi là Tông Sư là bởi vì mỗi người khi đi đến một bước này, trình độ võ học đã đủ để xây tông lập phái. Mỗi người Tông Sư đều có cho mình một tuyệt kỹ gắn liền với võ đạo chân ý của chính họ.

Mà đối với những người từ tầng lớp rễ cỏ đi lên như Nhất Ngôn Sầu và Tố Cẩm, có thể đi lên tới Tông Sư thì không có ai là dạng nhân vật bình thường. Những người này không có truyền thừa hoàn chỉnh, muốn phá vỡ cánh cửa kia chỉ có thể tự mình sáng tạo ra tuyệt kỹ.

Tuyệt kỹ đó có thể gắn liền với tên tuổi, theo họ thành danh như Vô Phong kiếm pháp di chuyển không tiếng động, giết người chẳng âm thanh của Tố Cẩm.

Cũng có thể giống như Bất Ngữ Đao của Nhất Ngôn Sầu, nhanh đến cực hạn, đoạt mạng trong chớp mắt. Một đao dứt khoát làm cho đối thủ không kịp trăn chối nửa lời.

Nhất Ngôn Sầu mang trên mặt vẻ đắc thắng. Một đao này rơi xuống sẽ giống như mấy chục năm trước, lấy mạng đối phương trong ngỡ ngàng. Y thích nói chuyện là thật, nhưng chỉ thích nói với người đã chết.

Bởi vì người chết là ngoan ngoãn nhất, hiểu chuyện nhất.

Chỉ là đối với một đao nhanh đến cực hạn, bóng hình gần như tan vào màn đêm – một đao đã cướp đi tính mạng mình năm xưa, Tố Cẩm tuyệt không bao giờ quên được.

Nhất Ngôn Sầu chém xuống, sau đó nụ cười trên mặt thoáng cái liền tan biến.

Trước mắt không một bóng người!

Nhất Ngôn Sầu quay đầu lại, trợn mắt nhìn thấy Tố Cẩm chẳng biết từ khi nào đã đứng ở phía sau y, chậm rãi vung đi vết máu dính trên mũi kiếm.

Vết máu?

Nhất Ngôn Sầu khó mà tin tưởng đưa tay sờ cái cỗ có phần mát lạnh của mình, lòng bàn tay sau đó chỉ toàn là máu đỏ.

“Ta mười chín tuổi luyện võ, hai mươi mốt tuổi cầm kiếm, hai mươi tám tuổi kiếm thuật chỉ thua mỗi Tông Sư. Lại không ngờ xui xẻo bị ngươi giết chết.”

“Những năm này ta đều cố gắng luyện tập để chém ra một kiếm nhanh hơn ngươi. Sau Vô Phong, Vô Thanh, chiêu kiếm này gọi là Vô Tình.”

“Xuất kiếm không có dấu hiệu, kiếm ra không thấy hình bóng, giết người không để lại một tia đau đớn. Một kiếm ra, ân oán đều chấm dứt, chính là vô tình.”

Tố Cẩm cho kiếm vào vỏ, lạnh nhạt nói: “Nhất Ngôn Sầu, cũng chỉ có vậy.”

Ban nãy cách nhau mười mét, Nhất Ngôn Sầu rút kiếm thì Tố Cẩm cũng rút kiếm. Chỉ là kiếm của nàng phát sau mà đến trước, nhanh đến mức mắt thường không bắt kịp, mũi kiếm vẽ ra một tia kiếm khí giữa khoảng không. Đến lúc Nhất Ngôn Sầu một đao chém vào tàn ảnh, thì cổ cũng đã vô tình bị kiếm khí ngang qua chém đứt.

“Không… thể nào..”

Ta không thể bại như vậy…

Nhất Ngôn Sầu không cam tâm nhấc đao lên, một bước, hai bước, sau cùng dùng hết khí lực chém ra một đao.

Thi thể y ngã xuống dưới chân Tố Cẩm, lưỡi đao chỉ còn cách vài cm là chém được vào góc áo của nàng.

“Không có nhiều ý nghĩa như ta tưởng.”

Tạ Diệm ngã xuống, quỷ thân Tố Cẩm bay ra, trên tay nàng cũng có một thanh kiếm bạc. Lưỡi kiếm nhẹ vung một cái, linh hồn Nhất Ngôn Sầu hóa thành một sợi khỏi trắng bị nó nuốt lấy.

Quỷ cũng tùy vào tư chất mà có thượng hạ phân chia. Đối với những con quỷ thượng phẩm, bọn chúng sau khi độ qua kiếp trăm năm thì có cơ hội lãnh được thần thông.

Thần thông của Tố Cẩm cho phép nàng biến linh hồn của tất cả kẻ địch chết dưới lưỡi kiếm của mình thành chất dinh dưỡng.

Vô tình kiếm chém xuống, thật sự sẽ không còn ân oán gì nữa.

Tố Cẩm đi rồi, Tạ Diệm cũng tỉnh lại. Đầu tiên chính là cảm thấy toàn thân tê mỏi không còn chút sức lực nào, phảng phất thân thể đã bị đào rỗng. Eo thì mỏi, cột sống thì đau ê ẩm, hai chân thậm chí còn có chút mất cảm giác.

Vừa mới… xảy ra chuyện gì?

Tạ Diệm tỉnh lại chỉ thấy mình ngồi đó, dưới chân là một nam tử nằm sấp, quần áo sốc sếch giống như vừa trải qua một phen vật lộn vất vả, mà chính mình… quần áo giống như cũng không được nghiêm chỉnh?

“Cái này.. cái này..”

“Mình, mình.. ừ, mình đã là thái giám rồi mà nhỉ?”

Tạ Diệm thở phào một hơi. Ban nãy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng hình như hậu di chứng có chút lớn, chẳng những thân thể không được tốt, đầu óc cũng có chút bay xa, khó mà tập trung được.

“Đây là đâu?”

“Đúng rồi, là Thần Đô.”

“Nói như vậy, ta phải đi giúp điện hạ… hướng nào ấy nhỉ?”

Tạ Diệm có chút choáng váng, dứt khoát dựa vào tường: “Mặc kệ, nghỉ lấy hơi đã, cái thân già này chịu không nổi rồi.”

“Ta mà trẻ lại mấy chục năm, hừ hừ…”

…

Bên này, Lý Thừa Nhân vừa đi thêm một đoạn lại gặp hai người mặc trang phục một trắng một đen thân pháp quỷ dị chặn đường.

Người áo trắng da thịt cũng trắng bệch như bệnh, thân hình cao nhòng mà lại gầy gò chỉ da bọc xương, dưới mí mắt là quầng thâm như gấu trúc, trong tay y cầm theo một sợi roi xương cá.

Người áo đen thân hình cao lớn đúng kiểu lưng hùm vai gấu, mặt đen như than, để râu quai nón, trên tay cầm theo hai cái dao phay.

Gã áo trắng cười nói: “Hí hí hí hí hí, các vị dương thọ đã hết, xin mời mau chóng theo huynh đệ ta trở về địa phủ.”

Gã áo đen trợn mắt kênh ngực: “Phối hợp một chút, thì khỏi phải đau đớn.”

Lý Thừa Nhân không cảm thấy quái dị gì, kiếp trước nhìn cosplay hắc bạch vô thường cũng nhiều, hai người này xem như là diễn có chút nhập vai. Thế nhưng hai nữ sau lưng hắn thì đều tỏ ra bối rối, chủ yếu là khí tràng của hai người này thật quỷ dị, thực lực cũng rất mạnh.

Liễu Như Nguyệt vẫn là câu nói kia, bây giờ quay đầu chạy thì vẫn còn kịp.

Đáng tiếc Lý Thừa Nhân chẳng những không chạy, lại còn ngang nhiên bước tới hai bước: “Nếu quỷ ở dưới địa ngục đều là xấu thành dạng này, ta cảm thấy mình vẫn là nên tới thiên đường. Nữ quỷ ở dưới có thể không phù hợp thẩm mỹ của ta.”

Hắc bạch vô thường hai người đầu tiên là sửng sờ, sau đó Bạch vô thường cười lớn: “Thú vị thú vị, hèn gì Diêm La đại nhân bảo phải bắt sống ngươi!”

Hắc vô thường liếm môi: “Đã lâu không ăn thịt người, ngươi thì có thể bỏ qua, nhưng hai cô nương ở phía sau ngươi có vẻ rất tươi ngon.”

Lý Thừa Nhân trên gương mặt lười nhát hiện lên một tia lạnh nhạt: “Ngươi bỏ qua ta thì ta cũng không định bỏ qua cho hai người các ngươi đâu.”

“Dám chặn đường của bổn Hoàng tử, là tội chết.”

Nụ cười trên mặt Bạch vô thường vụt tắt: “Đùa như vậy không vui đâu, bọn ta mà đã ra tay thì rất khó khống chế…”

Lời còn chưa dứt thì Hắc vô thường đã gầm giận cắt ngang: “Dẹp mẹ cái trò lải nhải này đi, Diêm La chỉ kêu chúng ta để cho hắn sống, mất một cái tay hai cái chân cũng có sao đâu. Chừa lại một hơi là được!”

Bạch vô thường bừng tỉnh: “Ồ, ý kiến hay.”

Nói đoạn, hai người thống nhất phân chia mục tiêu, sau đó thân hình như hóa thành mị ảnh lao tới. Bạch vô thường thì vút roi xương loang lổ vết máu trong tay, Hắc vô thường thì hai tay cầm theo dao phay bổ xuống.

Lý Thừa Nhân đứng tại nguyên chỗ, mày hơi nhíu: “Ai cho các ngươi tự tin là sẽ ăn chắc ta vậy nhỉ?”

Giây sau chẳng thấy Lý Thừa Nhân động như thế nào, sóng lửa nóng rực bắn ra bốn phía, một con hỏa long giơ nanh múa vuốt bất ngờ lao tới đánh cho hai vị vô thường bay ngược ra sau.

Tàn lửa rơi trên mặt đất phát ra tiếng phần phật, Lý Thừa Nhân cứ thế mà đi về phía trước. “Các ngươi còn chưa xứng để bổn Hoàng tử ra tay.”

Bỏ lại hai vị vô thường có chút ngơ ngác, dỡn mặt đây? Hai người chúng ta chỉ bị đánh lùi ra sau chứ đâu có bại… Hắc vô thường định chạy theo chém cho tên khó ưa này mấy nhát thì bất ngờ bị Bạch vô thường kéo lại.

“Gì, ngươi sợ?”

Bạch vô thường sắc mặt nghiêm túc nhìn về phía sau. “Chúng ta có lẽ không đi theo được.”

Hắc vô thường nhíu mày, quay đầu lại, sau đó ánh mắt cũng có chút kinh dị.

Vũ Canh tóc trắng tung bay, áo trên rách nát để lộ ra thân thể lực lưỡng màu đồng chi chít vết sẹo, cả người nhuốm huyết, giống như mới bước ra từ trong núi thây biển máu. Mà trên tay gã đương xách theo hai cái đầu người còn mới.

Hắc vô thường nhận ra hai cái đầu người kia, kia là hai trong số Thập phương Bách quỷ, thực lực chỉ thua mình một ít.

“Các ngươi là ai?” Hắc vô thường nhíu mày hỏi.

Nhưng không ai quan tâm đến y.

Phía sau Vũ Canh, Bạch Vô Song sắc mặt lạnh nhạt: “Không cần cầm theo đầu người như vậy, ta cũng không sợ ngươi ăn gian.”

“Ông đây làm việc còn cần ngươi quản?”

Nói đoạn, Vũ Canh đưa tay bắt lại sợi roi xương quất về phía mình, không vui nhìn Bạch vô thường: “Không thấy ta đang bận nói chuyện sao hả thằng ẻo lả?”

Roi xương trong tay Bạch vô thường bỗng nhiên rút về hóa thành một mũi kiếm nhọn hoắc. Vũ Canh ngửa bàn tay ra nhìn, sau cùng không phân biệt được đâu là máu mình đâu là máu địch, nhưng hẳn là đã bị thương mấy đường.

“Mặc kệ các ngươi lợi hại thế nào, hôm nay gặp Hắc Bạch vô thường bọn ta thì đều phải mất mạng.”

Hai cán dao phay trong tay Hắc vô thường đan vào ngau giống như một cái phi tiêu cỡ lớn ném ra ngoài. Bạch Vô Song lấy kiếm ra cản, song sau đó bàn tay không khỏi hơi run.

Bạch Vô Song nhíu mày: “Có vẻ cũng hơi khó chơi đấy!”

Vũ Canh cười giễu: “Vậy để coi ta bẻ cổ tên ẻo lả này trước hay là ngươi bị tên mập đần kia chém chết trước.”

Gầm một tiếng, Vũ Canh bổ nhào lao tới, móng vuốt và cốt kiếm va chạm lóe lên tia lửa.

Cùng lúc, song kiếm của Bạch Vô Song và hai cây dao phay của Hắc vô thường cũng leng keng bổ vào nhau.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-vat-phan-dien-ta-dem-cuu-nhan-dot-den-troi-khong-qua-phan-di.jpg
Nhân Vật Phản Diện, Ta Đem Cừu Nhân Đốt Đèn Trời, Không Quá Phận Đi
Tháng 2 9, 2025
tuyet-the-vo-hon
Tuyệt Thế Võ Hồn
Tháng 12 7, 2025
gia-toc-qua-vo-dich-he-thong-dien-cuong-noi-quyen-thang-cap.jpg
Gia Tộc Quá Vô Địch, Hệ Thống Điên Cuồng Nội Quyển Thăng Cấp
Tháng 1 21, 2025
dai-tan-hoang-tu-bat-dau-trieu-hoan-tao-chinh-thuan.jpg
Đại Tần Hoàng Tử, Bắt Đầu Triệu Hoán Tào Chính Thuần
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved