Chương 160: Ân Oán
“Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào, hôm nay ai cũng đừng hòng chạy thoát!”
Lý Thừa Nhân ngó ra sau nhìn cái hang động trống trơ kia, quả thật là không có cửa.
Tám tên áo bạc dẫn theo hơn bốn trăm tên thuộc hạ, bình quân mỗi người dẫn theo khoảng năm chục người.
Tuy nói Thập phương Bách quỷ đáng lẽ phải có quy mô ngàn người, nhưng hiển nhiên là Thần Đô vẫn luôn trong tình trạng tuyển người, nhân sự bù vào không đủ.
Làm trộm thì khó giàu to, làm cướp dễ bị người chém, còn làm sát thủ thì đa phần đều chết oan chết uổng. Đương nhiên không kể đến những trường hợp có năng khiếu, được tổ nghề phù độ.
Lý Thừa Nhân vừa dứt suy nghĩ, thì bên kia mấy gã sát thủ áo bạc cũng xong màn giới thiệu. Có lẽ là bởi vì làm sát thủ không có nhiều cơ hội dẫn theo huynh đệ quanh minh chính đại đánh trận lớn thế này, phe kia ai nấy cũng đều có phần kích thích. Nhìn qua có loại cảm giác như hai băng đảng giang hồ chuẩn bị lao vào chém nhau vậy.
“Xông lên, giết sạch chúng!”
Khoảng năm trăm người có nhiều hay không?
Có thể nói là rất nhiều. Từ trên cao nhìn xuống chẳng khác nào một dòng nước lớn ập tới, bóng người phủ kín cả con đường. Khoảng năm trăm người, trong đó đa phần đều là cao thủ Nhất Lưu, Nhị Lưu, có cả Tuyệt Đỉnh. Trên hết là bọn họ được tám gã Tông Sư dẫn dắt, đội hình như vậy ở thời buổi này đã đủ quét ngang một tòa thành.
Có câu ba đánh một không chột cũng què, huống hồ là năm đánh một. Nhìn đội hình chỉ có vỏn vẹn trăm người lẻ cộng thêm hai vị Tông Sư, đội ngũ bên này ai cũng sĩ khí căng tràn lồng ngực mà nâng lên đao kiếm.
Kết quả là sau một loạt tiếng “Đoàng đoàng đoàng đoàng!” Đội hình này lại dốc hết sức lực, dùng tốc độ còn nhanh hơn ban nãy mà chạy về tứ tán, ai chạy không kịp thì cũng viễn nằm lại.
Bởi vì sau một cái phẩy tay ra hiệu của Lý Thừa Nhân, bên này một trăm người động tác chuyên nghiệp, mặt không đổi sắc mà móc ra… súng ống. Đúng vậy, nhà mình có hàng nóng thì ngu gì mà không sài?
Đối với súng đạn, Tuyệt Đỉnh cẩn thận là được, Tông Sư không quá e ngại. Nhưng đó là trường hợp trước mặt chỉ có một nòng súng, một trăm nòng súng cùng lúc xả ra mưa sa bão đạn thì có là Tông Sư cũng phải quỳ xuống kêu cha.
Nếu không phải địa hình mấp mô nhiều vách đá che chắn, lắm lối quanh co, Lý Thừa Nhân cảm thấy một trăm nòng súng này có thể trực tiếp quét sạch.
Một loạt súng nả đi qua, dưới đất thêm ra mấy chục người chết. Đội hình bên kia gần năm trăm người vậy mà chớp mắt chỉ còn lại có bốn trăm người lẻ.
Dưới sự dẫn dắt của tám tên Bạch quỷ, đám sát thủ nhanh chóng tản ra xung quanh, nép người sau vách đá bốn phương mà chờ thời cơ phản kích.
Lý Thừa Nhân không quản thế trận ở đây, mà trực tiếp đi thẳng vào bên trong. Hai nữ và Tạ Diệm cũng cất bước đi theo.
Hắn vừa rời đi mấy bước, một con hổ trăng to lớn xông vào trong đám sát thủ, mở ra miệng lớn hung tàn, cữ mỗi một vuốt là lấy đi một mạng không chút hoài niệm. Phía sau bạch hổ là từng đường kiếm khí lượn lờ như cánh diều khi thì nghiêng trái khi thì ngã phải rơi xuống khiến người ta khó lòng phòng bị.
Trên vách đá, Vũ Canh và Bạch Vô Song cùng nhau xuất hiện. Bạch Vô Song đứng đó nhàn nhã, ngứa tay lại phẩy ra vài đường kiếm khí chết người.
Hai người xuất hiện cũng làm cho tám vị Tông Sư chú ý, sáu trong số đó lập tức tiến về phía này.
“Không ngờ có ngày ta cùng ngươi đứng chung chuyến tuyến.”
“Ngươi luôn thích nói nhảm như vậy à? giỏi thì thi xem ai giết được nhiều người hơn.”
Tông Sư với nhau cũng có chênh lệch. Cả Vũ Canh và Bạch Vô Song trong cảnh giới này đều có thể xếp vào dạng đỉnh nóc, lấy hai đánh sáu cũng chưa chắc sẽ bại.
Bạch Vô Song cười nhạt một tiếng rồi thả người nhảy xuống, song kiếm nơi tay không ngừng vung vẩy.
Bí kiếm: Nhạn Hồi!
Bí kiếm: Thập Tự!
Tổ tiên của Bạch Vô Song đến từ một mảnh đại lục khác, truyền thừa mấy ngàn năm qua vẫn luôn được tiếp giữ, đến đời của y thì lại nở rộ ra hào quang chói mắt.
Bất cứ ai lần đầu giao đấu với Bạch Vô Song đều sẽ bị chiêu thức lạ lẫm của y làm cho choáng ngợp, thoáng chốc đã có rất nhiều người chết dưới cặp song kiếm kia!
Bạch hổ và Vũ Canh ở cạnh nhau tựa như một cái máy nghiền, đi đến đâu thì đầu rời máu chảy đến đấy. Vũ Canh thân thủ không tầm thường, đấu pháp hoang dã lại tàn nhẫn. Cho dù là sát thủ lâu năm nhìn thấy cảnh y moi tim, móc xương, vặn đầu người sống như vậy cũng phải kinh hồn bạt vía không còn dám chiến.
Hai bàn tay chẳng mấy chốc bị máu của kẻ địch nhuộm đỏ, Vũ Canh cười khặc khặc lộ ra răng nanh: “Tới đây, để bổn đại gia xem tim các ngươi rốt cuộc là đen hay đỏ!”
…
Thần Đô đương nhiên không chỉ có bao nhiêu người. Lý Thừa Nhân vừa mới bước vào hang động không lâu, chưa được trăm bước thì đã có người chặn đường.
Người này đội mũ rộng vành, toàn thân áo đen, trên tay cầm nghiêng một thanh đao, lưỡi đao chỉa xéo về phía trước, tản ra u quang lạnh giá.
Liễu Như Nguyệt nhận ra đau này, không khỏi hô lên: “Mũ rộng vành, U Tước đao… Ngươi là Nhất Ngôn Sầu?”
Cái tên này từng một thời trở thành ác mộng chốn giang hồ, Nhất Ngôn Sầu một câu đoạt mạng, đã từng có sáu vị Tông Sư chết dưới tay y.
Lý Thừa Nhân cũng nhận ra người này, sau lại hướng về hư không nói một câu: “Tố Cẩm, người này giao lại cho ngươi.”
Mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra, Lý Thừa Nhân đưa tay đặt lên vai Tạ Diệm: “Tin ta, thả lỏng thân thể.”
Tạ Diệm tuy không hiểu thấu nhưng nhất mực trung thành, đợi đến sau khi lão mở mắt lần nữa, quanh thân đã âm khí ngập tràn.
Tạ Diệm trong mắt hàn quang lóe lên một cái rồi biến mất, chậm rãi rút ra một trong số hai thanh bảo kiếm sau lưng, lưỡi kiếm nhanh chóng lan tràn một tầng hàn băng.
Trong miệng Tạ Diệm phát ra âm thanh không thuộc về lão, nhẹ nhàng mà vô cảm: “Đã lâu không gặp.”
“Chúng ta tiếp tục trận chiến trước đó thôi.”
Nhất Ngôn Sầu nghiêng đầu, vừa rồi giống như quỷ hồn phụ thân. Dựa vào cách nói kia, chẳng lẽ là người đã từng bị mình giết nay trở thành oán linh quay lại trả thù?
Thú vị.
Nhất Ngôn Sầu cầm nghiêng U Tước đao, chủ động lao tới ngăn địch. Trong hang động khuyết thiếu ánh sáng, lưỡi đao tựa như hòa lẫn cùng với bóng tối, chỉ thấy vết đao không thấy hình dạng. Mà bên này chỉ có kiếm quang lạnh lùng, lưỡi kiếm vung vẫy không hề hiện một tia âm thanh, nếu như nhắm mắt lại thì hoàn toàn không biết được trước mặt có người đang ra chiêu đoạt mạng.
Hai người vừa mới ra chiêu, Liễu Như Nguyệt chậc lưỡi một tiếng, thầm thán cao thủ.
Nàng quay qua hỏi Lý Thừa Nhân: “Lão Tạ sẽ không sao chứ?”
“Bọn họ có một đoạn ân oán cần chấm dứt.”
“Ta sẽ không để người của mình rơi vào nguy hiểm, lão mà thua thì phía sau còn có người yểm trợ.”
Lý Thừa Nhân cũng không quay đầu lại: “Chúng ta đi.”
Liễu Như Nguyệt và Yếm Tuyết nhìn nhau, sau cũng cất bước đi theo. Cảm giác giống như có chút… kích thích?
“Ngươi là Vô Phong Kiếm!” Giao thủ hơn chục hiệp, trong đầu Nhất Ngôn Sầu lóe lên một cái tên như vậy. Trong đêm mưa nhiều năm về trước y từng chém một nữ kiếm khách toàn thân áo trắng, biểu cảm trước sau tĩnh mịch như vậy.
Người kia đã từng là thiên tài kiếm đạo ngàn năm khó gặp được cả giang hồ Đại Ngô công nhận. Đáng tiếc lúc đó y đã là Tông Sư, mà nàng còn thiếu một bước…
“Ta không đến để trả thù.”
Tạ Diệm sắc mặt lạnh nhạt.
“Chỉ là năm đó nếu như thực lực ngang nhau, kiếm đạo của ta… sẽ không bại!”
“Vậy thì chứng minh đi!” Nhất Ngôn Sầu lãnh đạm cười một tiếng, ra tay lại càng nhanh hơn, ánh đao lít nha lít nhít kết thành một mảnh bóng tối dày đặc.
Mà kiếm của Tạ Diệm chói lóa, tựa như là ánh sáng duy nhất trong khoảng tối, như một vệt sao băng muốn xé rách màn đêm ra thành hai nửa.
Hai người ngươi tới ta đi hơn sáu chục hiệp mà bất phân thắng bại, sau cùng đồng loạt lui lại mà giữ một hơi.
“Lâu lắm rồi mới đánh được một trận sảng khoái như vậy, thật cảm ơn ngươi!”
“Nhưng mà nhân tiện thì làm sao mà ngươi có thể sống đến bây giờ, bộ ai chết cũng biến thành quỷ sao, hay là cái này còn phụ thuộc vào năng khiếu?”
“Ngươi nhìn ta sau khi chết có cơ hội thành quỷ hay không? chà… ít gì cũng vất vưởng được thêm mấy chục năm chứ hả?”
Tố Cẩm nhíu mày, có chút quái lạ nhìn Nhất Ngôn Sầu. Hình tượng đao khách lạnh lùng năm xưa một đao lấy mạng mình dần dần sụp đổ.
“Ngươi nói hơi nhiều thì phải?”
“Ta vốn chính là người như vậy mà, đến cả người chết mà ta còn nhịn không được nói hai câu. Cũng không biết là tên nào chơi ác đồn ta chỉ nói chuyện khi muốn giết người như vậy, hại ta mấy năm nay đều không tìm được bạn gái. Mỗi lần ta mở miệng người khác liền chạy mất dạng.” Nhất Ngôn Sầu thở dài: “Nếu ngươi còn sống thì quá tốt.”
“Nhớ năm đó trước khi chém ngươi thì ngươi cũng là một mỹ nữ… phải không nhỉ?”
“Bữa đó trời tối quá, lại còn mưa to, quả thật là nhìn không rõ được.”
Tố Cẩm im lặng nhìn kiếm trong tay, mấy năm qua mình thật sự là muốn hơn thua với tên dở người này sao, tự nhiên cảm thấy đánh tiếp đã không còn ý nghĩa.
“Ngươi vẫn là ngây thơ như vậy…”
Nhất Ngôn Sầu chẳng biết lúc nào đã gần trong gang tấc, lưỡi đao bổ xuống mang theo bóng tối như muốn bao trùm hết thảy.