Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
trong-sinh-do-dang-tru-ta-tro-thanh-than-quy-cam-ky

Trọng Sinh Đồ Đằng Trụ, Ta Trở Thành Thần Quỷ Cấm Kỵ

Tháng 10 16, 2025
Chương 350: Thế giới của ta (đại kết cục) 2 Chương 350: Thế giới của ta (đại kết cục) 1
toan-toc-giup-ta-them-diem-ta-cu-toc-phi-thang-thien-gioi.jpg

Toàn Tộc Giúp Ta Thêm Điểm, Ta Cử Tộc Phi Thăng Thiên Giới

Tháng 12 24, 2025
Chương 234: Pháp tướng kinh thiên Chương 233: Tử Tiêu mời
bat-dau-lien-la-than-phan-chac-chan-phai-chet

Bắt Đầu Liền Là Thân Phận Chắc Chắn Phải Chết

Tháng mười một 8, 2025
Chương 249: Thủ giới môn —— hoàn tất Chương 248: Hách Nhiếp Đại Ma
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82

Bạn Gái Đều Nghĩ Đâm Chết Ta

Tháng 1 15, 2025
Chương 434. Đại kết cục / hồi cuối Chương 433. Chung kết sẽ tới
gia-toc-tu-tien-bat-dau-tro-thanh-tran-toc-phap-khi

Huyền Giám Tiên Tộc

Tháng 12 16, 2025
Chương 1339: Tranh Quảng Chương 1338: Xuống nước
uchiha-si-nhuc-ta-day-cang-la-nhan-gioi-chi-am.jpg

Uchiha Sỉ Nhục Ta Đây Càng Là Nhẫn Giới Chi Ám?

Tháng 2 26, 2025
Chương 242. Cho đồ đần mua hạt dưa đi? Chương 241. Đại chiêu lên tay!
liep-menh-nhan.jpg

Liệp Mệnh Nhân

Tháng 1 17, 2025
Chương 1190. Miếu hiệu Chương 1189. Thiên Mệnh
quy-bi-chi-chu.jpg

Quỷ Bí Chi Chủ

Tháng 1 21, 2025
Chương 56. Phiên ngoại: Cái kia nơi hẻo lánh Chương 55. Tại hiện đại (3)
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 159: Ai bị lừa trước thì làm lớn!
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 159: Ai bị lừa trước thì làm lớn!

Liễu Như Nguyệt dọc đường thi thoảng lại liếc mắt nhìn qua đầy thâm ý, cái này để Lý Thừa Nhân rất không thoải mái: “Ta rất anh tuấn sao?”

Liễu Như Nguyệt thẳng thắn lắc đầu: “Chỉ là không ngờ người như ngươi lại có hứng thú làm bà mối.”

Lý Thừa Nhân cũng là thở dài: “Chứ đợi hai người đó yêu nhau theo kiểu tự nhiên thì có mà đợi đến tàn kiếp. Ở nhờ Diệp gia lâu như vậy, coi như là thuận tiện giúp Diệp Phong một tay đi.”

Liễu Như Nguyệt khóe miệng tươi cười như hoa, đoạn nhìn Yếm Tuyết thất thần, nàng khẽ cười trêu: “Tên này trong đầu nhiều ý nghĩ xấu như vậy, tiểu muội muội đừng để bị lừa.”

Yếm Tuyết liếc nàng một cái, tự tin nói: “Ta còn lâu mới bị hắn lừa.”

Lý Thừa Nhân nghe mà cười ha hả: “Ai bị lừa trước thì làm lớn, ai bị lừa sau thì làm nhỏ. Hai vị mỹ nữ cứ liệu mà làm.”

Hai vị mỹ nữ nghe vậy đồng loạt bĩu môi, trong lòng rất muốn đè tên thiếu niên này xuống mà hành một trận cho hả lòng.

Loáng thoáng nghĩ lại vị Hoàng tử này mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi chứ?

Bình thường đúng thật sự là không nhìn ra.

Nửa tháng sau đó, Lý Thừa Nhân để hai nữ và Tạ Diệm ở lại Thiên Hạ Hội rồi một mình đi sâu vào trong rừng.

Cưỡi trên lưng của yêu quái lợn rừng Chu Dã, chẳng mấy chốc thì Lý Thừa Nhân đã đến Tĩnh Nguyệt hồ.

Đất trời ngập trong màn sương khói, mặt hồ phẳng lặng như gương soi. Khi Lý Thừa Nhân bước đến mép hồ, từng đôi mắt to lớn hoặc là đỏ hoe hoặc là vàng rực mở ra nhìn hắn chăm chú.

Chợt giữa hồ có yêu uy nổ đùng một cái, dẹp tan hết bốn phương sương mờ gió lộng. Mộc Nhiên không hiện thân ra, chỉ có âm thanh xuyên thấu mặt hồ.

“Gặp phiền phức không giải quyết được rồi?”

Lý Thừa Nhân thẳng thắn thừa nhận: “Đúng là có chút đau đầu.”

“Ngươi muốn ai giúp?”

Sương mờ tan đi, báo yêu Hoàng Phong, trư yêu Chu Dã, hồ yêu Diệu Mỹ, ba huynh đệ nhà chuột, và cả Viên Cương, Ngọc Ảnh đều ở nơi này.

Lý Thừa Nhân mặt không sợ hãi mà trực diện chúng yêu, chậm rãi đưa tay ra chỉ: “Ta muốn…”

…

Mấy người Tạ Diệm thấy Lý Thừa Nhân ôm theo một con thỏ trắng trở về, ai nấy đều to mắt kinh ngạc. Bởi nhìn hắn kiểu gì cũng không giống loại người sẽ biết yêu thương động vật nhỏ.

Mà con thỏ này xác thực là rất xinh đẹp, toàn thân trắng muốt mịn màng, đến mức Liễu Như Nguyệt nhịn không được đưa bàn tay ra muốn vuốt ve.

“Quên đi, nó rất sợ người lạ.” Lý Thừa Nhân rút thỏ nhỏ về, yêu quái đạo hạnh hai trăm năm cũng đâu thể để ai muốn sờ thì sờ.

Liễu Như Nguyệt bĩu môi: “Keo kiệt.”

Lý Thừa Nhân cười không nói, trên tay hắn nào có phải thỏ, rõ ràng chính là tiểu tổ tông. Ngọc Ảnh miệng không rời cọng cỏ, hơi hé mí mắt ra nhìn sau đó rất nhanh lại thiếp đi. Khiêu Tinh Bạch Ngọc Thỏ lấy tăng trưởng tinh thần làm chủ, theo cách nói của Ngọc Ảnh thì nhìn như nó đang lười ngủ thật ra lại là đang hăng say tu luyện.

Nó hiện tại hơn hai trăm năm đạo hạnh, tuy nói là chết nhát không dám đánh nhau nhưng bản lĩnh chạy thì tuyệt đối là thượng hạng.

“Ngươi triệu tập một đám người, thanh thế lớn như vậy là muốn đi đâu?” Liễu Như Nguyệt sáng giờ nhìn thấy Thiên Hạ Hội trên dưới tất bật, từng người theo đội khi đến khi đi. Nói là không có chuyện gì lớn cũng khó mà tin được.

Nàng chú ý tới Thiên Hạ Hội có một nhóm người được huấn luyện nghiêm cẩn, bên người trang bị đầy đủ vũ khí. Thiên Hạ Hội bị giang hồ đồn thổi là muốn tạo phản cũng không phải không có nguyên nhân, quả thật không giống bang phái bình thường.

Lý Thừa Nhân mỉm cười, nói nhẹ như tênh: “Đi thôi, chúng ta đi đánh Thần Đô.”

Mấy người nghe mà giật mình, Tạ Diệm thì không nói, Liễu Như Nguyệt lập tức bất bình: “Chỉ chúng ta? không gọi thêm người sao?”

Thần Đô cũng không phải là những thế lực như Di Hoa cung của nàng có thể so sánh. Nói nôm na thì nó giống như một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia vậy, chỉ có điều là bây giờ chuyển về Đại Lý hoạt động thôi.

“Chỉ là tới đại bản doanh của Thần Đô đi dạo một chút thôi, cũng không có chuyện gì lớn.”

Tạ Diệm không nhịn được nói: “Điện hạ, chuyện này hình như có chút lớn. Hay là trở về bàn bạc kỹ hơn?”

Liễu Như Nguyệt cảm thấy an toàn không được đảm bảo, xông vào hàng ổ Thần Đô thì nàng mọc thêm mấy cái chân cũng không chạy nổi, thế nên tận tình khuyên nhủ: “Thần Đô là tổ chức tà ác, điện hạ nếu như không muốn vận dụng lực lượng triều đình thì cũng có thể nhờ Diệp Phong ra mặt kêu gọi đồng đạo võ lâm tương trợ.”

Yếm Tuyết ở bên canh gật đầu: “Đúng, đúng!” Nàng có đoạn thời gian làm sát thủ Thần Đô cho nên biết nơi ấy nguy hiểm thế nào.

Chỉ có Lý Thừa Nhân tỏ ra không quá lưu tâm:

“Các ngươi chẳng lẽ nghĩ chỉ dựa vào một cái địa chỉ mà có thể dẫn theo đại bộ đội đi đánh người, Thần Đô tai mắt khắp nơi, người của chúng ta chưa đến thì bọn họ đã sớm chạy mất.”

“Yên tâm đi, ta thật chỉ muốn đi nhìn một chút.”

… Mới là lạ!

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, hiển nhiên là cũng không tin tưởng. Riêng về khoản chơi trò mạo hiểm thì không ai qua được vị Hoàng tử này rồi.

Yếm Tuyết thở dài, ban đầu còn cảm thấy chịu khó làm công một năm cũng không vấn đề gì, sau đó mới phát hiện có sống qua được một năm này hay không mới là vấn đề!

…

Đại bản doanh của Thần Đô nằm ở một khoảng hoang nguyên nằm giữa Đại Lý và Đại Nam, xung quanh không có một bóng cây ngọn cỏ, càng là không có người thường xuyên lui tới.

Sát thủ ở đây không dựng trại không xây lầu, bởi vì sâu bên trong góc núi đã sẵn có một hệ thống hang động tự nhiên phục vụ cho việc cư trú. Nơi này bề ngoài hóng sơ, bên trong lại tựa như một tòa cung điện xây trong lòng núi. Thật sự là vĩ cảnh nhân gian.

Có lẽ mẹ tự nhiên cũng không ngờ tới một nơi như vậy lại trở thành hang ổ cho bọn giết người.

Sâu vào bên trong vách núi, đi qua từng tầng vách đá dựng lên như tường thảnh hiểm trở, nơi đó có một khoảng không gian rộng lớn trống trải. Chỉ có một lối nhỏ đi vào, bốn bề là vách núi cao chót vót.

Trung tâm có một bệ đá lớn nhô lên tầm năm mét, sau được thợ thủ công đục đẽo thành một cái bảo tọa. Mà vách đá bốn bên cũng được đào ra như thể khán đài, hiện tại trên dưới mấy hàng đều có người đứng.

Bảo tọa trung tâm, một người toàn thân phủ kín áo đen, đeo mặt nạ bạc hờ hững mà ngồi. Y đưa mắt nhìn xuống, bên dưới vừa lúc có hai người bị đánh không còn trọn vẹn hình hài nằm đó thoi thóp.

Có tên lâu la chạy vào rồi quỳ xuống hô lớn: “Bẩm Diêm La Vương, con mồi đã đến trước cửa.”

Giọng nói của Diêm La Vương, cũng tức là nam tử ngồi trên bảo tọa có phần lãnh đạm: “Mang tới bao nhiêu người?”

“Dạ thưa bọn họ chỉ dẫn theo có trăm người, nhưng bốn phương tám hướng đang không ngừng có nhân số lẻ tẻ xâm nhập. Số lượng cụ thể không đoán được, nhưng tuyệt không quá ba trăm.”

“Một chút khôn ngoan vặt vảnh… đã đến quỷ môn quan thì cũng đừng về.” Ánh mắt Diêm La Vương mang theo vẻ hài lòng, chợt lớn giọng: “Thập phương Bách quỷ đâu!”

“Dạ có mặt!” Tiếng nói như sấm, tám người áo bạc từ trên vách đá nhảy xuống quỳ gối đợi lệnh. Mỗi người bọn họ đều có thực lực Tông Sư, dưới trướng theo lệ là có gần trăm thuộc hạ.

“Ra ngoài dọn dẹp đám chuột nhắt đó đi, riêng Lý Thừa Nhân… bổn vương muốn hắn còn sống.”

“Tuân lệnh!” Tám người nghe lệnh, lập tức thi triển khinh công như bóng ma tiêu thất.

Diêm La Vương nhìn xuống hai người trên đất, lạnh giọng cười cợt: “Xà Nhất, Hạc Nhị, các ngươi thân là Thập phương Bách quỷ mà lại câu kết người ngoài tiết lộ vị trí của Thần Đô. Tội này nên xử thế nào?”

Xà Nhất cười giễu: “Chó má…”

“Còn không phải là ngươi muốn công kích hoàng thất nên thuận thế đưa bọn ta ra làm mồi nhử sao? Ta phải sớm nhận ra mới đúng, trên đời làm gì có kèo thơm dâng tới miệng như vậy!” Hạc Nhị chân tay bị đánh đến mức gần như tàn phế, chỉ có thể mở miệng oán hận.

“Lần trước là Tam Hoàng tử, lần này là Cửu Hoàng tử… hà, lão Hoàng đế trước sau gì cũng tới đưa Diêm La Vương ngươi trở về địa ngục!”

“Ai đưa ai về địa ngục vẫn còn chưa biết được đâu.” Diêm La Vương trong mắt ý lạnh lan tràn:

“Đại Lý này… sớm muộn gì cũng thuộc về bổn vương.”

…

“Chúng ta cứ đi vào từ cửa chính như vậy hả?”

Yếm Tuyết nhịn không được nói. Nàng cảm thấy dùng hơn một trăm người đi đánh Thần Đô là đã đủ ngu, lại còn trực tiếp xông thẳng như vậy nữa thì không giống đi đánh nhau cho lắm, cái này phải gọi là đi tìm đường chết, đi tặng đầu người.

“Gần đây ngàn mét không có bóng cây ngọn cỏ, chúng ta dẫn đội hình hơn trăm người đi tới thì chắc là đã bị phát hiện từ sớm. Giờ đi cửa trước hay đi cửa sau cũng đâu khác gì.” Lý Thừa Nhân bất đắc dĩ nói. Ta cũng không muốn nghênh ngang như vậy, nhưng rõ ràng là hoàn cảnh không cho phép.

“Thật ra chúng ta có thể lựa chọn đi về.” Liễu Như Nguyệt níu ống tay áo của hắn, khẩn thiết nói:

“Giờ mà chúng ta chạy thì chắc vẫn còn kịp.”

Lý Thừa Nhân chậc lưỡi: “Lỡ tốn công đi bộ cực nhọc đến đây rồi, nhìn một chút đi.”

Liễu Như Nguyệt lườm mắt nhìn hắn, quả thật không biết nói gì. Thay vì tiếc mạng thì con người này lại tiếc công đi bộ. Nàng đôi lúc sẽ cảm thấy nghi ngờ, có khi nào cái bệnh trong đầu tên này trước giờ chưa từng trị khỏi?

Rồi cái gì nên tới cũng tới:

“Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào, hôm nay ai cũng đừng hòng chạy thoát!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-bi-am-sat-ta-thuc-tinh-max-cap-long-tuong-cong.jpg
Bắt Đầu Bị Ám Sát, Ta Thức Tỉnh Max Cấp Long Tượng Công
Tháng 12 25, 2025
theo-vo-hiep-bat-dau-nhan-sinh-may-mo-phong
Theo Võ Hiệp Bắt Đầu Nhân Sinh Máy Mô Phỏng
Tháng mười một 13, 2025
sieu-duy-vo-tien.jpg
Siêu Duy Võ Tiên
Tháng 1 23, 2025
tu-trong-bung-me-danh-dau-trong-dong-chi-ton-cot-gia-hoa-nay-co-treo.jpg
Từ Trong Bụng Mẹ Đánh Dấu Trọng Đồng Chí Tôn Cốt, Gia Hỏa Này Có Treo
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved