Chương 158: Song tu… Không phải như vậy!
Bóng tối hoàn toàn không đủ năng lực để che khuất khung cảnh mê người trước mắt. Lần đầu tiên trong đời Lý Thừa Nhân cảm thấy may mắn vì mình thị lực rất tốt.
Tóc đen mềm mại như thác nước đổ xuống đôi vai gầy. Y phục kéo hở nửa bên lộ ra cảnh xuân kiều diễm. Yếm Tuyết gương mặt lạnh lùng, trong mắt lại hiện lên vẻ ủy khuất ngấn nước, tương phản này thật sự khiến người ta có chút nhìn không đành lòng.
Lý Thừa Nhân tà hỏa dâng lên, nhưng chẳng mảy may động đậy.
Mấy ngày nay Yếm Tuyết lãnh Huyền Âm Bảo Giám về tu luyện cũng không nói gì đến chuyện này. Lý Thừa Nhân còn tưởng đâu là nàng chẳng để tâm tới, hóa ra hắn vẫn còn đánh giá thấp quyết tâm của cô nàng.
Cô nàng cởi xuống y phục của mình rồi cũng cởi thắt lưng của hắn ra, sau đó… sau đó liền trở nên luống cuống.
“Có cần ta giúp một tay?” Lý Thừa Nhân không sợ bị đánh chết mà mở miệng nói.
Yếm Tuyết lạnh lùng nhìn hắn: “Ta rơi vào tay ngươi thì trước sau cũng không thoát được cảnh này. Nếu lời ngươi nói là thật, ta sẵn sàng đổi lấy lực lượng.”
Lý Thừa Nhân trầm mặc, tự nhiên có cảm giác như buồng tim bị ai đó hung hăng đâm vào một nhát. Lý Lan Anh trước đó không phải cũng là bị thù hận tha mòn lý trí như vậy sao?
Hắn thích trêu đùa mỹ nữ là thật, nhưng cũng không đến nỗi này đi…
Nhìn thiếu nữ trước mắt đến cả y phục của mình cũng cởi không xong, Lý Thừa Nhân chợt nhoẻn miệng cười. “Muốn chiếm đoạt thân thể của bổn Hoàng tử mà còn nói chuyện như chính mình mới là người bị hại như vậy, nữ nhân các cô cũng biết suy nghĩ lắm!”
Yếm Tuyết hoang mang: “Nhưng, rõ ràng là…”
Lý Thừa Nhân động, hắn đưa tay nắm lấy hai bên vạt áo của thiếu nữ rồi kéo lại gần sát. Bốn mắt nhìn nhau, gương mặt lạnh lùng của Yếm Tuyết trong phút chốc tan vỡ, lộ ra bộ dạng như chú chim nhỏ hoảng sợ. Mà Lý Thừa Nhân thì rõ ràng là có chút tức giận khó bình.
“Ta nói Hoàng Cực Công và Hàn Băng Bảo Giám song tu sẽ tăng hiệu quả. Nhưng ai nói với cô hai chữ song tu là để nói về chuyện nam nữ?”
Trước khi Yếm Tuyết kịp phản ứng thì y phục của nàng cũng đã bị hai bàn tay thô mãnh hữu lực đó mặc lại như cũ. Ngọn nến trên bàn cách đó không xa bị chân khí nhóm lên, mang tới ánh sáng le lói cho căn phòng.
Lý Thừa Nhân lúc này áo trắng phạch ngực, lộ ra cơ thể rắn chắc khỏe mạnh màu lúa mạch, tóc đen xõa dài, gương mặt đường nét cương nghị như đao tước, giữa hai hàng chân mày là uy nghi đặc hữu của bậc đế vương mới có, khí tức nam nhân như sóng lửa hừng hực đập thẳng vào mặt.
Yếm Tuyết nhìn tới có chút thất thần, thường ngày giống như không để ý đến nam nhân trước mắt cũng có sức hút như vậy. Cánh tay nhỏ của nàng vẫn còn bị đối phương cường thế nắm chặt.
Lý Thừa Nhân nhíu mày: “Cô còn định nắm lấy dây lưng quần của ta đến khi nào?”
Yếm Tuyết nghe vậy “a” một tiếng, năm ngón tay nhỏ nhắn buông ra. Hóa ra chính mình nãy giờ vẫn đang nắm quần của người ta đây…
“Song tu chính là hai người cùng lúc tu luyện, tuy là không tránh khỏi việc tiếp xúc thân thể, nhưng cũng không đến nỗi phải lột quần ta ra chứ?”
“Cái này, cái này… sao ngươi không nói sớm?”
Dưới ánh nến, gương mặt của thiếu nữ thẹn đến đỏ bừng.
…
Cả đêm tu luyện vất vả, đến nỗi Yếm Tuyết ngủ quên lúc nào chẳng hay. Đến khi nàng thức dậy thì bên ngoài cửa sổ sắc trời cũng đã hừng sáng.
Yếm Tuyết ngỡ ngàng, phát hiện mình vậy mà ôm đối phương ngũ, chân còn gác lên người hắn, bàn tay nhỏ nhắn vẫn đang đặt lên bộ ngực săn chắc kia.
Nàng liếc lên, thầm may trong lòng là đối phương vẫn ngủ, bàn tay không nhịn được mà xoa xoa trên ngực người ta một hồi. Cái này coi như là chúng ta huề nhau… Cô gái nhỏ tự nói như vậy, sau đó vẫn còn cảm thấy hình như mình còn thua lỗ, ma sui quỷ khiến làm sao đưa tay đi sờ lên gương mặt khó ưa của gã.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ mà hắt vào phòng, tựa như phủ lên cho nam nhân trước mắt một tầng hào quang. Ngón tay mềm mại cứ chạm chạm vào từng đường góc cạnh trên gương mặt, tại sao trước đó không nhận ra tên này cũng có chút xíu xìu xiu… dễ nhìn.
“Sao, rung động rồi?”
Lý Thừa Nhân tự nhiên quay qua, hai mắt hiện lên vẻ thích thú, hóa ra cái tên này nãy giờ vẫn đang giả ngủ trêu nàng. Khoảng cách gần sát như vậy, cộng thêm ‘trộm gà’ bị người ta bắt gian tại trận, gương mặt Yếm Tuyết chỉ trong chớp mắt mà đỏ lên trông thấy.
“Ngươi.. ngươi.” Yếm Tuyết ấp úng, thật lâu không nói được một câu hoàn chỉnh.
Lý Thừa Nhân thì cười, đưa tay qua vỗ nhẹ lên đôi gò má xinh đẹp: “Còn không mau chuẩn bị hầu hạ ta, có người hầu nào ngủ đến trưa trời như cô không?”
Yếm Tuyết nhịn không được véo hông tên khốn này một cái, sau đó cũng mặc kệ là chiêu này có hiệu quả hay không mà lập tức chạy vội ra ngoài.
Cũng đến giờ ăn sáng, Liễu Như Nguyệt ra ngoài đi dạo, vừa lúc nhìn thấy Yếm Tuyết đỏ bừng cả gương mặt từ trong phòng của tên khốn kia chạy ra. Nhìn nàng dáng vẻ vội vàng, quần áo thì xốc xếch cộng thêm đầu tóc không chỉnh tề, Liễu Như Nguyệt trong lòng chậm rãi hiện lên một ý nghĩ hoang đường.
“Không phải chứ… hai người bọn họ…”
Liễu Như Nguyệt thở dài, thầm thán thanh niên thời này làm việc cũng quá manh động.
…
Mấy ngày sau đó Yếm Tuyết về đêm đều ghé sang phòng Lý Thừa Nhân để mà song tu theo kiểu lành mạnh, ban ngày thì luyện quyền chưởng kết hợp với sử dụng đan dược. Có một loại đan dược tên là Huyền Âm đan, người bình thường uống vào sẽ đông máu mà chết, người luyện hàn công thì lại tăng tiến nhanh chóng.
(Đan dược trong giới võ lâm Đại Lý và trong giới tu hành theo Mộc Nhiên thấy thì cũng có phần tương tự. Khác nhau là ở phương thức bào chế, đối tượng sử dụng cũng như liều lượng.
Đan dược trong giới tu hành thì cần có linh hỏa mới may ra luyện được. Còn đan dược trong giới võ học thì thường là những bài thuốc có từ xa xưa lợi dụng một số loại thảo dược quý hiếm để cường thân bổ khí. Nói chung là phẩm chất và cách thức khác nhau, chứ về cơ bản thì chúng vẫn chung gốc rễ, mục đích.)
Yếm Tuyết ngày ngày tiến bộ, tốc độ cũng được xem là nhanh chóng.
Mà giữa hai người, cũng gần gũi hơn đôi chút. Ít ra Lý Thừa Nhân cảm thấy Yếm Tuyết dạo này bóp vai pha trà càng lúc càng lên tay, tỉ mỉ, không còn qua loa lấy lệ như trước đây nữa.
Còn về Liễu Như Nguyệt, Lý Thừa Nhân cảm thấy vẫn nên từ từ không gấp. Chuyện quan trọng trong lòng hắn là thiên hạ rộng lớn chứ không phải nữ nhi tư tình.
Nửa tháng sáu, Lý Thừa Nhân liền thu dọn để rời Diệp phủ mà khởi hành đến Thiên Hạ Hội ở rừng Tịnh Minh. Xà Hạc song sát đã có manh mối về vị trí của Thần Đô, hắn cũng nên làm chút chuẩn bị.
Bước ra cửa Diệp phủ, Lý Thừa Nhân quay đầu lại quen thuộc nhìn mấy gương mặt trẻ tuổi, cũng nhìn Diệp Phong.
“Bốn chữ Thiên Hạ Đệ Nhất này tạm để ở chỗ ngươi vài năm.”
“Ta mà vào Tông Sư, bốn chữ này chỉ có thể thuộc về ta.”
Tạ Diệm chỉ mỉm cười không nói gì. Yếm Tuyết và Liễu Như Nguyệt cũng đã quen thuộc với phong thái của hắn. Giờ mà Lý Thừa Nhân lịch sự khiêm nhường thì bọn họ mới nhìn không quen.
Diệp Phong nghe mà khóe môi khẽ nhếch, trước đó luôn nghĩ đến trong thiên hạ này không biết ai đủ sức để đánh bại mình, không ngờ người đó lại là chính ta…
“Được, ta chờ ngày ngươi có bản lĩnh đó.”
Lý Thừa Nhân vẫy tay, quay đầu rời đi, trước đó còn hướng về đám người trẻ tuổi nháy mắt.
Diệp Liên Anh còn tưởng là nhìn mình, thầm mắng một tiếng người không đàng hoàng. Mà Diệp Khôi thì lại lén lút từ trong vạt áo lấy ra một quyển sách nhỏ có trang bìa bắt mắt. Trên đó chỉ ghi mấy chữ: Sổ Tay Công Lược Nữ Thần Của Thẳng Nam.
Mấy câu nói của Lý Thừa Nhân dường như vẫn còn như ma quỷ văng vẳng bên tai: “Thích thì nói, đói thì ăn, ngươi mà không cua được nàng thì lần sau ghé qua ta sẽ trực tiếp bắt nàng vào hậu cung khi dễ. Huynh đệ, đến lúc đó thì đừng có khóc rồi.”
“Ngươi lén lút xem gì đó?”
Diệp Khôi giật cả mình, vội vàng nhét sách nhỏ vào trong vạt áo, trước mặt thình lình là Diệp Liên Anh quăng tới ánh mắt nghi vấn.
Nàng nói: “Dạo này thấy ngươi đi với tên kia rất gần, tốt nhất đừng theo tên kia học xấu. Nếu không… đánh gãy chân ngươi.”
Diệp Khôi trung thực nở nụ cười: “Tuyệt đối không có!”
“Tốt nhất là như vậy.” Diệp Liên Anh gật gật đầu, sau cũng quay đi.
Cuộc nói chuyện của bọn họ vẫn thường kết thúc như vậy, trước đây Diệp Khôi không thấy có gì không ổn, nhưng mà nhớ tới câu nói kia của Lý Thừa Nhân thì lòng hắn nay lại nghĩ khác. Bất giác, Diệp Khôi nhịn không được muốn kêu lên, lại không biết nên nói cái gì… Ầy, mình thật là khờ!
“Ngươi còn thất thần ở đó làm cái gì?”
Diệp Liên Anh bước được mấy bước thì quay đầu lại, nhìn dáng vẻ bối rối của Diệp Khôi mà không nhịn được nở nụ cười: “Ta mới nghiên cứu được chiêu thức mới, muốn thử tay một chút không?”
“A? được chứ, cái này vừa hợp ý ta!” Diệp Khôi thoáng cái liền vui vẻ, nhanh bước chạy tới, trong lòng thầm nghĩ đây là trời cũng muốn giúp mình sao?
Đương nhiên không có trời nào ở đây giúp hết. Cái gọi là duyên phận trên đời này thường là một người chịu cố gắng, một người chịu tạo cơ hội.
Lý Thừa Nhân và Diệp Khôi lén lút bàn mấy chuyện xấu hổ kia còn lâu mới giấu được nàng. Nhưng mà đợi Diệp Khôi chủ động tán tỉnh hình như không quá khả quan, dù sao nàng cũng đã đợi mấy năm lâu.
Diệp Liên Anh dư quang liếc về cuốn sách mỏng mang tên Một Ngàn Cách Sử Dụng Nam Nhân được cất kỹ trong vạt áo, lòng thầm nghĩ không biết vị Hoàng tử này đào đâu ra nhiều thứ xấu xa như vậy?