Chương 157: Phương pháp này có chút táo bạo!!
Không tốn quá nhiều thời gian ở nơi này, Lý Thừa Nhân đại khái trêu đùa mấy câu với Diệp Liên Anh thì rời đi. Đến chuyện hộ vệ của mình đánh thua người ta hắn cũng chẳng để ý tới.
Tài không bằng người thì phải chịu thôi. Một tháng này ngoại trừ Diệp Huyên đã ôm theo giấc mộng hiếp khách phiêu bạt giang hồ thì hầu như trên dưới đệ tử Diệp gia đều bị hắn đấm qua một lượt, người ta thua cũng chẳng nói gì.
Lần này cũng để đám đệ tử Diệp gia tỉnh táo lại, cùng thế hệ thì mấy năm trước bọn họ bị Diệp Phong đánh không có sức hoàn thủ, mấy năm sau lại bị Lý Thừa Nhân mới luyện võ có hai tháng đánh cho hoài nghi nhân sinh. Cái gọi thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân cũng chỉ đến như vậy.
Lý Thừa Nhân dẫn Yếm Tuyết đi về phía sau sân nhỏ.
Yếm Tuyết không nhịn được nói: “Có phải ta quá vô dụng hay không?”
Lý Thừa Nhân không hiểu thấu vì sao cô nàng này lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, có lẽ là thua bị đã kích đến, có lẽ là trong lòng áp lực báo thù quá lớn, nhưng loại trạng thái này thật sự không tốt
Cho nên Lý Thừa Nhân tốt bụng nói: “Ta có một loại biện pháp giúp võ công mau chóng tăng lên, ngươi có muốn thử không?”
Yếm Tuyết dừng lại, hiển nhiên có chút không ngờ tới sẽ nhận được câu trả lời như vậy.
“Nhanh bao nhiêu?” nàng không nhịn được hỏi. Ai nói câu này còn giả được chứ người chỉ luyện võ hai tháng đã là cao thủ Tuyệt Đỉnh như Lý Thừa Nhân mà nói thì uy tín đảm bảo. Khó là hắn có thật tâm muốn dạy không thôi.
Lý Thừa Nhân vuốt cằm vờ như ngẫm nghĩ, sau mới nói: “Nếu mà chịu vất vả, thường ngày rèn luyện, thì chẳng quá ba năm có thể Tông Sư.”
Đừng nhìn ba năm có vẻ dài. Nên nhớ thiên tài như Diệp Trần đã vào Tuyệt Đỉnh từ lâu nhưng đến nay vẫn còn đang tìm kiếm cảnh cửa Tông Sư mà khó thấy. Nếu như không có tiên đan diệu dược gì hỗ trợ, thì người bình thường giỏi lắm đều là sau ba mươi mới tới Tông Sư.
Quả nhiên Yếm Tuyết nghe vậy thì sáng cả mắt. Đến cả Liễu Như Nguyệt cách đó không xa cũng chẳng biết từ lúc nào đã vờ như vô ý mà nhích lại gần, ráng lắng tai nghe.
“Đó rốt cuộc là phương pháp gì?”
“E hèm… phương pháp này có chút táo bạo.” Lý Thừa Nhân vờ ho một tiếng, sau đó quay mặt đi nơi khác nói, chính hắn lần đầu nói ra mấy loại lời lừa đảo này cũng không quen.
“Huyền Âm Bảo Giám ta viết cho Tạ Diệm là võ võ công chí âm chí nhu trong thiên hạ. Mà căn cơ võ công của cô cũng là có phần tương tự, chuyển tu không có vấn đề gì.”
Mày đẹp khẽ nhíu, Yếm Tuyết nghi hoặc hỏi: “Chỉ cần ta chuyển qua tu luyện Huyền Âm Bảo Giám thì có thể trong ba năm trở thành Tông Sư?”
“Đương nhiên là không có đơn giản như vậy… à, cô nương có từng nghe qua lý thuyết âm dương hòa hợp chưa?”
“…”
Lý Thừa Nhân nói tới đây bỗng nhiên cảm thấy bốn phía đột nhiên trở nên thinh lặng, đến cả một chiếc lá rơi cũng có thể nghe. Mà hai nữ một trước một sau thì đòng loạt quăng cho hắn ánh mắt sắc lạnh.
Liễu Như Nguyệt lườm hắn một cái, chỉ cảm thấy mình đã lãng phí thòi gian.
Yếm Tuyết thở ra một hơi, cảm xúc trên gương mặt theo một làn gió qua mà trôi hết, trở về vô cảm. Nàng cảm thấy mình thực sự ngu ngốc, cũng không biết là vừa mới trông chờ cái gì.
“Hoàng tử điện hạ, xem ra ngài quả thật rất thích trêu đùa người khác.” Liễu Như Nguyệt cười một tiếng rồi quay lưng đi mất.
Lý Thừa Nhân cảm thấy mình bị oan uổng. Dù là hắn có ý đồ xấu thật, nhưng cũng đâu phải là lừa gạt.
“Thứ ta luyện chính là Hoàng Cực công, môn nội công tâm pháp chí dương chí cương bá đạo nhất thiên hạ. Âm dương hòa hợp thật sự có thể gia tăng tốc độ tu luyện lên mấy phần, chỉ cần chịu khó thì ba năm Tông Sư cũng không phải nói chơi.”
Vì đại nghiệp hậu cung ba ngàn, Lý Thừa Nhân còn kết hợp một số yếu quyết pháp thuật vào trong võ học, ngưng luyện ra một cặp hoàng kim thận. Song tu có thể đẩy nhanh tiến độ tu luyện, cái này hắn là nghiêm túc.
Thế mà Yếm Tuyết chỉ để lại cho hắn một ánh mắt khinh bỉ rồi đi mất.
Lý Thừa Nhân chán nản thở dài: “Muốn làm người tốt thật không dễ.”
…
Mấy ngày sau, đêm xuống. Hai bóng người cực tốc phi nhanh vào Diệp phủ, sau đó lén la lén lút chạy vào phòng riêng của Lý Thừa Nhân.
Cửa mở ra, hai cái đầu trước sau ló vào. Thứ đầu tiên Xà Nhất và Hạc Nhị nhìn thấy chính là bóng gậy gần ngay trước mắt.
“Ui da.”
“Cẩn thận, có ám toán.”
Lý Thừa Nhân cầm gậy sắt mở cửa ra, nhìn hai huynh đệ Xà Hạc ôm cái đầu sưng rưng rưng nước mắt mà chẳng biết nói gì thêm nữa.
“Cửa chính không vào, ban ngày không tới. Trực tiếp lẻn vào phủ đệ của Diệp Phong, các ngươi cảm thấy bốn chữ Thiên Hạ Đệ Nhất là người đời gọi hắn cho vui sao?”
“Điện hạ, chúng ta là sát thủ.” Xà Nhất nói.
“Đi cửa chính vào thì mất phong cách.” Hạc Nhị bổ sung.
Lý Thừa Nhân nghe mà im lặng, từ lúc nào sát thủ cũng chú trọng phong cách rồi?
Vào nhà đốt đèn, Lý Thừa Nhân ngồi dựa lưng vào ghế chính nghe chuyện, mà hai huynh đệ thì đứng khom người ở đó thưa hầu.
Liếc mắt mà nhìn, hai huynh đệ này so với trước đó thêm ra vài phần phấn chấn tự tin, xem ra đoạn thời gian này bọn họ trải qua rất thuận lợi.
Xà Nhất nói: “Bẩm điện hạ, huynh đệ chúng ta may mắn không làm nhục mệnh, hiện đã là trưởng lão của Thần Đô.”
“Điện hạ, cái kia… có thể ban cho chúng ta thuốc giải hay không?”
Cái gọi là Vô Tận Đoạn Dương Đan quả thực quá tà môn, loại thuốc độc này chẳng những làm người ta đau đớn quằn quại mà còn nguy hại đến tam quan vỡ vụn. Tuy chưa đến ngày phát tác, nhưng dạo gần đây hai huynh đệ Xà Hạc thấy mấy tráng hán thô to đi ngang qua đều nhịn không được nhìn thêm vài lần, cái cơ ngực săn chắc kia, cái bờ mông căng tròn kia, chậc chậc…
Nghe nói thuốc này tác dụng phụ lúc hậu kỳ còn khiến người ta cảm thấy có hứng thú không tiện nói rõ với động vật bốn chân, Xà Hạc song sát nghĩ đến thôi đã quá sợ hãi.
Lý Thừa Nhân gật đầu, rất hài lòng với biểu hiện của hai người.
Xà Nhất nói thêm: “Dạ bẩm, ngoại trừ việc vào được cao tầng, hai huynh đệ bọn thần còn có manh mối về vị trí cụ thể của Thần Đô nữa ạ.”
Hai huynh đệ này làm việc tốt đến mức ngoài dự liệu, Lý Thừa Nhân cũng không bạc đãi họ, lập tức lấy ra một lọ thuốc nhỏ ném qua.
Xà Nhất bưng lấy, quý hơn quý vàng.
Sau đó Lý Thừa Nhân ném cho Hạc Nhị một quyển sách mỏng. Nhìn trên bìa chỉ ghi vỏn vẹn ba chữ Âm Dương Quyết mà Hạc Nhị hô hấp dồn dập, đây thế nhưng được công nhận là nội công tâm pháp bậc nhất thiên hạ, hơn nữa còn vô cùng phù hợp với huynh đệ bọn họ.
Nhưng hình như có hơi mỏng một chút…
“Các ngươi làm tốt lắm, sau khi có được vị trí cụ thể của Thần Đô thì báo cho ta, ta sẽ ban cho nửa quyển Âm Dương Quyết phần sau.”
“Đa tạ điện hạ, chúng thần sẽ hết mực cố gắng.” Hai huynh đệ Xà Hạc quỳ xuống cảm tạ. Lúc này bọn họ không khỏi cảm thấy đi theo bán mạng cho Lý Thừa Nhân không phải việc xấu mà là cơ duyên. Chỉ hai tháng ngắn ngủi, bọn họ đã tiến bộ trông thấy. Đến khi Âm Dương Quyết vào tay, thực lực hai người sẽ lại được nâng lên một tầm cao mới.
Hai huynh đệ Xà Hạc vừa đi, ý vui trên mặt Lý Thừa Nhân cũng thu dần. Thần Đô không phải là nơi dễ dàng bị chọt thủng như vậy, huynh đệ Xà Hạc trong vòng hai tháng mà có thể đạt được những kết quả này cố nhiên là chuyện tốt, nhưng cũng đáng nghi.
Hoàng thất muốn diệt Thần Đô, Thần Đô sao lại không muốn trừ đi Hoàng thất được đây?
Đêm dần khuya, Lý Thừa Nhân nằm trăn trở một hồi thì cũng liêm diêm chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ màng, dường như có tiếng hé cửa, sau đó là tiếng bước chân rón rén càng lúc càng gần. Lý Thừa Nhân hơi hé mắt ra xem lại là ai đến ‘thăm’ mình, thật ra chuyện bị ám sát thì hắn cũng đã quá mức quen thuộc.
Dựa vào mùi hương thoang thoảng và vóc dáng thướt tha kia, chẳng cần nhìn mặt Lý Thừa Nhân cũng biết người đến là người kề cạnh bên mình bấy lâu… Yếm Tuyết.
Hắn vờ ngủ xem coi cô nàng này muốn làm gì, đương nhiên vờ ngủ và nằm chịu chết là hai chuyện khác nhau.
Cô nàng đứng ở trước giường thỏ dài một hơi, sau đó chậm rãi lấy ra hung khí… chính là chiếc dây lưng quần của mình. Lý Thừa Nhân thần khen cô nàng này giết người rất có sáng tạo, là định siết cổ nạn nhân đến chết sao?
Yếm Tuyết hai tay cầm lấy hai đầu dây lưng quần, hít sâu một hơi, sắc mặt bỗng nhiên trở nên hung ác.
“Lý Thừa Nhân, là ngươi ép ta.”
“Là ngươi ép ta.” Cô nàng thì thầm mấy tiếng, giống như tự nói với mình.
Lý Thừa Nhân đoạn này buồn cười, trước khi giết người còn phải lừa gạt nội tâm một trận, đúng thật sự là lề mề không chuyên.
Hắn hí mắt, thấy Yếm Tuyết hai chân bò lên giường, tà áo rơi xuống lộ ra bờ vai như tuyết trắng ngần.
!!!
Lý Thừa Nhân chợt căng mắt nhìn thẳng, con mẹ nó kỹ thuật giết người này hình như không nghiêm chỉnh!!!