Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
phan-phai-cam-ky-thien-kieu-gia-phu-chinh-la-ma-dao-khoi-thu.jpg

Phản Phái: Cấm Kỵ Thiên Kiêu, Gia Phụ Chính Là Ma Đạo Khôi Thủ

Tháng 1 22, 2025
Chương 780. Lông đen vĩnh hằng Chương 779. Mang nước mắt bông tuyết
trom-mo-the-gioi-tu-nho-bat-dau.jpg

Trộm Mộ Thế Giới Từ Nhỏ Bắt Đầu

Tháng mười một 24, 2025
Chương 589: Nhậm gia đại thiếu gia (chung) Chương 588: Tân sinh
mat-phap-thoi-dai-truong-sinh-vo-thanh

Mạt Pháp Thời Đại Trường Sinh Võ Thánh

Tháng 12 22, 2025
Chương 360: một người một đao hoành áp mấy trăm Nhị Giai thần, còn có ai? (6) Chương 360: một người một đao hoành áp mấy trăm Nhị Giai thần, còn có ai? (5)
thanh-mai-tien-dao.jpg

Thanh Mai Tiên Đạo

Tháng 1 26, 2025
Chương 1001. Đại kết cục Chương 1000. Mở rộng thế giới
tam-quoc-chi-thuc-han-ta-lam-chu.jpg

Tam Quốc Chi Thục Hán Ta Làm Chủ

Tháng 1 25, 2025
Chương 1011. Thiên hạ một Chương 1010. Văn Cơ còn Hán
mot-thai-tu-bao-hai-nhi-me-la-nu-than-lao-su.jpg

Một Thai Tứ Bảo: Hài Nhi Mẹ Là Nữ Thần Lão Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 340. Đại kết cục Chương 339. Có thể để cho ta gặp hắn một chút sao
tat-sat-tuc-cau.jpg

Tất Sát Túc Cầu

Tháng 1 24, 2025
Chương 23. Siêu toàn! Cuối cùng tất sát! Đại kết cục Chương 22. Hắn là vĩnh viễn truyền kỳ 1
toan-dan-ngu-thu-bat-dau-giac-tinh-than-thoai-cap-thien-phu.jpg

Toàn Dân Ngự Thú: Bắt Đầu Giác Tỉnh Thần Thoại Cấp Thiên Phú

Tháng 3 31, 2025
Chương 1067. Đột phá đỉnh cấp Thần Linh cấp, thành tựu chí cao Chúa Tể! ( Đại kết cục ) Chương 1066. Mấu chốt nhất thẩm phán đại địa toái phiến, triệt để điên cuồng long uyên!
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 156: Đa tạ chỉ giáo
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 156: Đa tạ chỉ giáo

Thẩm Lãng thở dài, dù sau cũng phải đi rồi, lúc này có lộ ra hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Chỉ không ngờ được là

“Ta còn tưởng… ngài sẽ giấu ta cả đời.” Lã Bích Kiều ngẩng mặt lên nói, âm thanh của có chút run rẩy.

“Ngươi đã biết?”

“Trong rừng yêu quái nhiều như vậy, lại có thể ngoan ngoãn nghe lời ngài. Bản lĩnh này không phải người tu hành nào cũng có. Với lại Phùng Tam Bảo trong lúc say rượu nói với ta, trước đó con hầu yêu kia tập kích, thủ đoạn nó dùng cũng tương tự như ngài dùng năm đó, mà rất nhiều yêu quái đều rất thích dùng chiêu này, người tu hành là không thường có.”

Lã Bích Kiều xuất thân Thiên Sơn, lúc nhỏ cũng từng được sư phụ kể nghe nhiều chuyện, với giới tu hành cũng là biết sơ chứ không hoàn toàn mù tịt.

Thẩm Lãng không ngờ mình ban đầu phóng ra yêu uy có một lần, lại trở thành sơ hở lớn như vậy. Nghĩ lại lúc đó mình cũng còn bồng bột, xử sự có chút xem thường, qua loa.

Nghĩ xong, Thẩm Lãng nhíu mày: “Ngươi đã biết trước vậy mà còn muốn theo ta?”

Tuy nói sau khi dung hợp Vạn Biến, thân thể này có thể tạm thời biến thành nhân loại, nhưng đa phần thời gian Thẩm Lãng vẫn thích ở dạng yêu quái. Con người có chút khác biệt về quan điểm và lối sống đã khó mà ở chung lâu ngày, huống hồ đây còn là vấn đề chủng tộc khác biệt.

Không ngờ Lã Bích Kiều sau khi nghe lời ấy, lại là xua nước mắt cảm động, nặn ra nụ cười vui vẻ mà nói: “Ta năm đó đã thề sẽ không tin tưởng người đàn ông nào nữa.”

“Cũng may Bang chủ ngài không phải là đàn ông.”

Câu này để cho Thẩm Lãng im lặng, giống như không thể nào cao hứng?

Đổi một lý do khác được không…

Đương nhiên hắn biết đây không phải là nguyên nhân chủ yếu, nàng chỉ nói vậy thôi.

“Người khác gặp ta, không phải e dè ta võ nghệ thô bạo, cũng là mê mẩn vẻ ngoài của ta.” Lã Bích Kiều bước đến bụi rậm móc ra một bao hành lý, chậm chậm đi theo, chậm chậm nói:

“Ở bên cạnh ngài ta có cảm giác rất thoải mái. Trong mắt ngài ta phảng phất lúc nào cũng là một tiểu cô nương chưa trưởng thành, chỉ có ngài là dung túng mặc ta làm loạn như vậy.”

“Nghe nói yêu quái có thể sống rất lâu rất lâu, chẳng lẽ ngài lại tiếc với ta mấy năm ngắn ngủi hay sao?”

Thẩm Lãng nhìn Lã Bích Kiều, quả thật là không đành lòng xua đuổi.

“Ngươi có thể sống không chỉ mấy năm.”

“Nhưng đến lúc già rồi thì không thể hầu hạ ngài nữa, lúc đó ta chơi đã rồi cũng phải tìm chỗ nghỉ ngơi chứ.”

“Hóa ra ngươi nãy giờ nói nhiều như vậy, chỉ là muốn theo ta đi chơi mấy năm?”

“Chứ ngài nghĩ cái gì?”

“Đúng vậy, con người ngài tẻ nhạt, có lẽ ta rất nhanh sẽ chơi chán đâu.”

“Nói cũng đúng.”

Hai người nhìn nhau, đồng loạt nở nụ cười. Con đường phía trước không có trăng sáng sao khuya chiếu rọi, nhưng hình như cũng rất êm đềm, khiến người ta có chút mong mỏi bước tới.

…

Năm thứ hai mươi lăm, tháng sáu.

Thời điểm Lý Thừa Nhân có được ý thức là nửa tháng ba, hơn tháng tu luyện ở Hoàng cung cũng như đi đường qua lại, hiện tại hắn đã ở Diệp Phủ được một tháng.

Lúc này ở Diệp Phủ, Vũ Canh ngán ngẫm thở dài, cả người nhìn qua như không có chút sức lực nào.

“Không ngờ hổ thiếu lại là chính ta?”

Lý Thừa Nhân ở bên cạnh không khỏi chướng mắt: “Thiên Hạ Hội chỉ có hai hổ, một lớn một nhỏ, Thẩm Lãng mấy năm nay chỉ còn thiếu chỉ mặt gọi tên vậy mà ngươi cũng không nhận ra được. Đúng là kẻ ngốc.”

“Nay Thẩm Lãng vừa đi, ngươi không lo trở về an định Thiên Hạ Hội mà lại ở đây mặt ủ mày chao. Thật là bất tài.”

Vũ Canh bình thường nghe được lời ấy chắc chắn là không nhịn được đứng dậy mắng to, nhưng hôm nay y chỉ cúi đầu im ỉm.

Diệp Phong bước ra, chậc lưỡi: “Hắn trốn đi chơi chứ cũng đâu phải đã chết. Ngươi có bản lĩnh thì tìm hắn rồi đánh một trận cho hả, ở đây ủ rủ có ích gì?”

“Nói thì nhẹ nhàng, thiên hạ lớn như vậy biết tìm được hắn ở đâu.” Vũ Canh chán nản nói. Thẩm Lãng giống như thân nhân duy nhất của y, nay gã cũng đi thì y không khỏi có cảm giác trơ trọi một mình.

“Ngứa mắt thật, cùng lắm sau khi ta lên làm Hoàng đế sẽ giúp ngươi tìm.”

“Thật?” Vũ Canh quay lại, cảm thấy có chút hi vọng. Bình thường y tinh ranh bao nhiêu thì lúc này lại lớ ngớ bấy nhiêu.

“Quân vô hí ngôn. Nhưng trước tiên ngươi về quản lại Thiên Hạ Hội cho đàng hoàng đã. Đừng để Thẩm Lãng bàn giao cho ta mấy hôm thì cái hội này cũng không còn.”

“Tốt, ngươi nhớ lời ngươi nói.”

Vũ Canh thoáng cái liền cưỡi lên lưng hổ đi mất.

Khoảng sân trống trải chỉ còn lại hai người, Diệp Phong không nhịn được nói: “Ngươi tới bản thân mình cũng bán?”

Lý Thừa Nhân hừ nói: “Bước vào giang hồ thì không tin được thằng nào hết. Ta sẽ sai người đi làm, nhưng mà chuyện có tìm được hay không thì ta không biết được rồi.”

Diệp Phong cười: “Thằng nhóc này cũng tới lúc cần trưởng thành rồi, nếu không giang hồ này không chịu nổi hắn đi khắp nơi giày vò.”

Chuyện của Thiên Hạ Hội thật ra không cần quá mức lo lắng. Trước khi đi thì Thẩm Lãng cũng đã đánh tiếng với các Đường chủ, chuẩn bị bàn giao lại cho Lý Thừa Nhân một thời gian rồi. Những năm này Thẩm Lãng không thường trực tiếp ra mặt, việc quản lý đa phần đều là do các Đường chủ và thân tín nắm giữ, nay hắn đi cũng không ảnh hưởng gì.

Vấn đề duy nhất là Lý Thừa Nhân có khiến mấy vị Đường chủ này tin phục hay không, cái đó thì bản thân hắn cũng không lo ngại.

Lý Thừa Nhân ở Diệp phủ một tháng cũng thành công đột phá Tuyệt Đỉnh. Tốc độ tu luyện này có thể nói là kinh thế hãi tục. Cái này chỉ có thể nói Nguyên Long Bất Tử dược có tác dụng quá mạnh.

Vốn Lý Thừa Nhân còn định ở thêm một tháng luyện đến Tông Sư, nhưng sau mấy ngày luyện tập thì cảm thấy khó có khả năng. Muốn tới Tông Sư, hắn cũng cần ít nhất một năm mới được.

Trình độ nội lực không tới, nhưng thân thể vô cùng rắn chắc, lại có thêm Ngự Long Công phụ trợ, Lý Thừa Nhân cảm thấy thực lực của mình bây giờ dùng để đối phó Tông Sư bình thường đã dư sài.

Theo Diệp Phong thì Tông Sư có thể dựa vào chiến lực mà phân ra mấy loại như: Yếu kém, thâm niên, đỉnh nóc, kịch trần, bay phấp phới.

Yếu kém nhất chính là vừa vào Tông Sư không lâu, chân tay còn lóng ngóng chưa quen. Mạnh hơn chút thì là dạng bình thường như Liễu Như Nguyệt, Phương Chính Đình. Đỉnh nóc là dạng cao nhân có tiếng như Trường Mi đạo trưởng, Nhất Ngôn đại sư. Thực lực chạm tới đỉnh cao như Kiếm Thánh Quân Mạc thì là dạng kịch trần. Sau đó Diệp Phong lại xếp mình lên trên tất cả mọi người, một mình một hạng bay phấp phới.

Diệp Phong ở Tông Sư lâu ngày, cảnh giới không tăng lên nhưng được lợi không nhỏ. Võ thuật nói trắng ra chính là phương pháp khai thác tiềm năng và phát huy lực lượng của cơ thể.

Người bình thường thể chất là 100, đánh ra một quyền quá lắm là 30. Người luyện võ thì có thể đánh ra 40 – 80 khoảng chừng. Diệp Phong bình thường mỗi quyền đều là 80, bạo phát có thể lên đến 120, nếu không để ý hậu quả có thể đánh ra 160. Cái này chỉ đơn thuần là thân thể phát lực, còn chưa tính tới các loại thần thông tiên pháp gì.

Mộc Nhiên lực không mạnh bằng Viên Cương, thân thể cũng không dày bằng, vậy mà lúc trước đánh có qua có lại chính là dựa vào nguyên nhân này. Tuy là thứ này càng về sau hiệu quả càng giảm, nhưng giai đoạn đầu quả thật có thể kéo chiến lực của Mộc Nhiên lên một khoảng. Người bình thường biết võ thuật và thụ yêu biết võ thuật là hai khái niệm, cái trước cũng khá, mà cái sau thì vô cùng kinh khủng.

Lý Thừa Nhân cảm thấy Ngự Long Công này mà học xong, nói không chừng yêu uy sẽ phát sinh một lần chất biến, không chỉ đơn thuần là phóng ra lòe người nữa.

Trong sân luyện võ.

Lý Thừa Nhân bước tới thì thấy tiếng hô inh ỏi, hóa ra là giữa sân có hai nữ hiệp đang đánh nhau đến hồi gây cấn. Một bên chính là Diệp gia Diệp Liên Anh với những thế đá kết hợp chưởng công hiểm hốc, một bên thì không ai khác chính là hầu nữ của hắn, Yếm Tuyết.

Yếm Tuyết thiên phú tốt, thế nhưng về mặt võ công thì cũng bình thường, chiêu thức tu luyện chưa thâm, lúc đánh nhau với Diệp Liên Anh toàn là chật vật chống đỡ.

Rất nhanh nàng đã bị Diệp Liên Anh đá cho hai cước lui lại, sắc mặt trắng xám. Đám đệ tử Diệp gia xung quanh thấy vậy liền vỗ tay khen hay, khí thế bừng bừng.

Diệp Liên Anh nở nụ cười hài lòng, chợt quay đầu nhìn thấy bên này có Lý Thừa Nhân đang xem thì lại càng cao hứng đi mày đá mắt qua khiêu khích. Phảng phất như đang nói thuộc hạ của ngươi quá kém.

Yếm Tuyết thua có phần chán nản, không ngờ khoảng cách của mình lại xa với đệ tử thế gia như vậy. Lúc nàng vô thức nhìn theo ánh mắt của Diệp Liên Anh mà thấy Lý Thừa Nhân đứng đó xem mình thì lại càng thêm uể oải.

Ở chung cũng lâu nên nàng biết, tính tình Lý Thừa Nhân đại khái chính là chuyện gì cũng vô tư nhưng không thích bị mất mặt như vậy. Lần này nàng về thể nào cũng bị tên khốn này kiếm cớ mà đánh cái mông.

Diệp Liên Anh không bỏ qua cơ hội trêu chọc: “Sao sắc mặt của điện hạ giống như không được vui?”

Lý Thừa Nhân một mặt đương nhiên là vậy bước tới: “Hộ vệ bên cạnh ta chỉ phụ trách việc xinh đẹp. Hai người luận bàn, lỡ như ngươi đánh nàng sưng mặt thì ta biết phải làm sao?”

Diệp Liên Anh bĩu môi, không thích ra mặt: “Điện hạ yên tâm, con người ta ra tay rất có chừng mực.”

Lúc này Lý Thừa Nhân vừa vặn bước đến bên cạnh nàng ta, nghe vậy không khỏi vui vẻ, ban nãy Diệp Liên Anh vừa vặn đá vào ngực Yếm Tuyết hai cái.

Hắn nói với giọng chỉ vừa đủ hai người nghe: “Hóa ra đánh vào ngực chính là ra tay có chừng có mực. Vậy lần sau ta có thể quang minh chính đại đánh mà không e sợ gì. Đa tạ Diệp cô nương chỉ giáo.”

Những lời hèn hạ như vậy mà cũng nói ra được… Diệp Liên Anh giận nhưng Diệp Liên Anh không nói.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngu-thu-sung-thu-chi-la-cho-ta-gop-troi-buoc.jpg
Ngự Thú: Sủng Thú Chỉ Là Cho Ta Góp Trói Buộc
Tháng 1 21, 2025
le-vat-van-lan-tra-ve-ta-la-tien-tu-thiem-cau
Lễ Vật Vạn Lần Trả Về: Ta Là Tiên Tử Thiểm Cẩu!
Tháng mười một 11, 2025
vinh-hang-thien-de.jpg
Vĩnh Hằng Thiên Đế
Tháng 2 3, 2025
hong-hoang-xin-moi-to-tong-la-phuong-toc-lam-chu.jpg
Hồng Hoang: Xin Mời Tổ Tông Là Phượng Tộc Làm Chủ
Tháng 4 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved