Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
the-gioi-truyen-tranh-my-sieu-dao-chich-kid.jpg

Thế Giới Truyện Tranh Mỹ Siêu Đạo Chích Kid

Tháng 1 25, 2025
Chương 257. Nhàn tản hằng ngày Chương 256. Tâm linh
tong-vo-bat-dau-he-thong-chay-tron.jpg

Tổng Võ: Bắt Đầu Hệ Thống Chạy Trốn

Tháng 2 1, 2025
Chương 300. Nhất thống Cửu Châu Chương 299. Khổ bức Lý Tiêu Dao
day-hoc-tro-hoan-tra-gap-van-lan-nghich-do-dam-lung-ta-tro-tay-duong-ra-nu-de

Dạy Học Trò Hoàn Trả Gấp Vạn Lần, Nghịch Đồ Đâm Lưng Ta Trở Tay Dưỡng Ra Nữ Đế

Tháng 10 4, 2025
Chương 117: Kết cục Chương 116: Bế quan tu luyện nhanh chóng lớn lên
chu-thien-chi-phan-quyet-thanh-dao.jpg

Chư Thiên Chi Phần Quyết Thành Đạo

Tháng 1 18, 2025
Chương 696. Thánh Khư thiên chương (22) Chương 695. Thánh Khư thiên chương (21)
vong-du-tu-vong-vo-hiep.jpg

Võng Du Tử Vong Võ Hiệp

Tháng 12 23, 2025
Chương 680: Ngươi, bản đầy đủ 《 Độc Cô Cửu Kiếm 》? Chương 679: 《 Cửu Dương Thần Công 》 lô hỏa thuần thanh
quy-di-tai-sinh-chi-dia-nguc-tro-choi.jpg

Quỷ Dị Tái Sinh Chi Địa Ngục Trò Chơi

Tháng 2 11, 2025
Chương 67. Đại kết cục Chương 66. Khiếu Thiên hồn về, không tiếc vui mừng
thien-than-hoc-vien.jpg

Thiên Thần Học Viện

Tháng 1 26, 2025
Chương 1317. Đại kết cục Chương 1316. Sinh tử một đường
mot-ngum-linh-dich-vua-dot-pha-ta-truong-sinh-bat-tu.jpg

Một Ngụm Linh Dịch Vừa Đột Phá, Ta, Trường Sinh Bất Tử!

Tháng 4 25, 2025
Chương 184. Còn gặp lại Chương 183. Khốn Yêu Lung
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 155: Ta không phải người tốt...
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 155: Ta không phải người tốt…

Sau đó cánh cửa đóng lại, Lý Thừa Nhân và Diệp Phong giống như bạn cũ lâu ngày mới gặp mà sóng vai tiến vào. Chỉ để lại Tạ Diệm và hai nữ ngơ ngác đứng đó.

Lý Thừa Nhân trong lòng thầm giận, nếu như chính mình có điều kiện như Diệp Phong, nói không chừng đã khiến quá nửa mỹ nhân trong cái võ lâm này có bầu. Đến lúc đó mới thật sự gọi là võ lâm thần thoại đúng nghĩa, có thể để cho lớp lớp thiếu niên ngàn năm sau vẫn còn nhớ đến.

“Ngươi không ở trong cung làm Hoàng tử, khi không lại đến tìm ta làm gì?”

Diệp Phong tùy tiện ngồi xuống bàn, trà cũng không thèm rót ra đãi khách.

Lý Thừa Nhân thấy vậy không giận còn cười, sau khi ngồi xuống đối diện thì trực tiếp nói: “Định mượn danh tiếng của ngươi dùng một trận.”

“Mấy vị hoàng huynh hoàng tỷ của ta minh tranh ám đấu đã có mấy năm, cũng là gần đến lúc phân ra người thắng kẻ bại. Chuyện này giống như vừa vào cuộc đã đánh trận chung kết, tuy là ta có thể tiết kiệm không ít công sức. Nhưng mấy vị hoàng tử này đại thế gần thành, không có ngươi giúp sức thì ta đấu với bọn họ sẽ rất vất vả.”

“Mà con người của ta liền là không thích vất vả như vậy!”

Diệp Phong vuốt cằm: “Cho nên ngươi thật muốn làm Hoàng đế?”

“Ta cảm thấy đó là công việc cực nhọc chẳng có gì tốt, còn không bằng kiếm chỗ nào đó hưởng thụ hết đời.”

Lý Thừa Nhân chống cằm, có chút ngán ngẫm thở dài: “Thật khó khăn lắm mới sống được một đời, ban đầu ta còn là khắp nơi cảm thấy hứng thú, chuyện gì cũng muốn làm thử một lần. Nhưng mà thời gian trôi qua, không khỏi có chút nhàm chán vô vị.”

“Ta sợ nếu như không kiếm chuyện gì đó kinh thiên động địa để làm, một thời gian sau ta liền sẽ giống như tên kia, bắt đầu vô cảm, nhìn cái gì cũng không còn thấy quan trọng. Đến lúc đó vậy thì thật thảm.”

Diệp Phong nghe mà dở khóc dở cười: “Ngươi đang tự nói xấu chính mình sao?”

Lý Thừa Nhân trực tiếp bĩu môi khinh thường: “Ta tách ra từ hắn, nhưng nhìn hắn thật không vừa mắt.”

“Ban đầu sau khi tách ra ta còn tưởng hắn sẽ có thủ đoạn gì đó giúp đỡ, không ngờ chính là trực tiếp chết máy, chuyện gì cũng bỏ mặc không quản. Hiện tại ta muốn gặp hắn nói chuyện một lần còn phải đích thân ra ngoài tìm.”

Lý Thừa Nhân có thể nhìn rõ ràng, trước mắt Diệp Phong cũng không phải là Mộc Nhiên điều khiển, mà là cũng có được tự do như hắn. Không biết bản thể rốt cuộc là nghĩ cái gì trong đầu, chẳng lẽ lại để cho chính mình tự sinh tự diệt bên ngoài không quản?

Diệp Phong thì tỏ ra không đồng tình: “Bản thể là bởi vì hồn phách tách ra quá nhiều nên mới có thiếu hụt, cần phải tắt máy bảo trì một thời gian.”

“Chúng ta là cùng một người, cũng không phải cá thể riêng biệt.”

“Biết, nhưng ngươi cũng có lúc nhìn bản thân mình không hài lòng chứ?”

Lý Thừa Nhân thở dài: “Ít ra thì ta không muốn ngày nào đó bản thân mình trở thành cái loại người vô cảm như vậy. Làm yêu quái nhiều năm, có khi thật sự sẽ quên mình từng là con người.”

Diệp Phong nheo mắt, sau đặt chén trà xuống chậm rãi nói: “Sẽ không.”

“Ta cảm thấy là ngươi nghĩ nhiều.”

Nếu như nói Diệp Phong chính là Mộc Nhiên lúc hai mươi bốn tuổi, vậy thì Lý Thừa Nhân chính là Mộc Nhiên lúc mười bảy tuổi. Diệp Phong lúc này cảm thấy Lý Thừa Nhân thật sự có chút… trẻ trâu. Trong mắt hắn bản thể cũng không phải là người vô cảm, quá lắm cũng là đạm bạc vô dục thôi, tính tình như vậy chẳng có gì không tốt cả.

Nam nhân lúc tuổi trẻ thường không thích bộ dạng tâm cơ hèn mọn của mình lúc trưởng thành, cũng như lúc trưởng thành cũng không nhìn được bản thân lúc tuổi trẻ bồng bột ngốc nghếch. Nhưng chung quy đều là cùng một người, chẳng qua là đã đổi một tư thế thoải mái để tận hưởng thế giới này thôi.

…

Đêm khuya thanh vắng, giữa rừng có một phen cảnh sắc khác lạ. Kiếp trước tuổi nhỏ liền không thích bóng tối, cho đến lớn lên cũng không thay đổi. Cảm giác tất cả sự vật đều bị một màn đen che giấu, chính mình cố banh mắt ra hết cỡ cũng chẳng thấy rõ được gì, nói không chừng lúc nào đó ma quỷ các loại liền chạy ra hù mình một cái.

Bây giờ trở thành yêu quái rồi, nhìn màn đêm cũng không còn khó chịu như vậy. Ít ra nép mình trong bóng tối làm việc sẽ không còn sợ người khác dòm ngó.

Thẩm Lãng cầm theo tay nải nhìn lên bầu trời chỉ le lói vài ánh sao, trăng khuyết lờ mờ cũng bị mây đen che khuất, thầm cảm khái một tiếng thời tiết thật tốt. Lúc này ôm hành lý bỏ trốn cũng không còn sợ bị người phát hiện.

Chèo chóng Thiên Hạ Hội đến nay, Thẩm Lãng cảm thấy mình đã hết lòng hết sức. Nay tên khốn Lý Thừa Nhân muốn làm Hoàng đế như vậy, chi bằng dứt khoát vứt cái của nợ này qua cho hắn quản luôn. Chính mình ôm theo một túi tiền lớn ngao du khắp thiên hạ, như vậy chẳng sướng hơn sao?

Thẩm Lãng tâm mệt mỏi không muốn tranh công danh sự nghiệp cái gì, ngược lại chỉ muốn có thêm cho mình thật nhiều trải nghiệm. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là túi tiền đầy rủng rỉnh.

Khu vực của Thẩm Lãng vốn là ít người trông coi. Lúc này nửa đêm, hắn để lại lá thư từ biệt ở trên bàn rồi cứ thế men theo đường nhỏ rời đi.

Quay đầu nhìn lại nơi chốn mà mình gầy dựng bao năm, Thẩm Lãng có chút cảm khái, nhưng sau cùng vẫn là dứt khoát quay đầu rời đi. Bọn nhỏ đã trưởng thành, cũng không còn cần chính mình che trở nữa.

Đi chẳng được bao xa, Thẩm Lãng lờ mờ có thể thấy được trước mặt có một bóng người cầm đao đứng chặn giữa đường. Kể cả là làm cướp cũng không siêng năng như vậy, giờ này nửa đêm vẫn còn ở trong đường nhỏ kiếm thêm, huống hồ đây lại là địa bàn của Thiên Hạ Hội.

Thẩm Lãng cảm thấy mình không có gì phải sợ, trực tiếp đi tới.

“Đường này do ta mở, lối này do ta khai, muốn đi qua phải để lại tiền mãi lộ.” Đối phương cũng không do dự, nhấc lên lưỡi đao sáng loáng, liền nói ra lời thoại quen thuộc.

Thẩm Lãng toàn thân quấn băng vải, thân thể cao to, trong bóng tối chỉ thấy ánh xanh lục hất ra từ hai mắt, phía sau lại vác theo một cái túi lớn không biết chứa đựng vật gì. Hai người đứng đến đối diện, nhìn qua cũng không biết là ai đang dọa ai.

“Làm chủ hơn chục cái khách điếm bộ không kiếm đủ tiền sao, đêm xuống không ngủ lại còn xách đao ra đường cướp vặt.”

Thẩm Lãng có Lục Nhãn, liếc mắt một cái liền biết rõ là Lã Bích Kiều đang giở trò quỷ.

“Bang chủ, cướp tiền của ngài thì sao có thể gọi là cướp vặt được?”

Lã Bích Kiều tháo khăn che mặt, lộ ra nụ cười hoạt bát. Cô nàng này giống như bị thời gian bỏ quên, nhìn sao cũng chẳng ra là đã ngoài ba mươi.

“Ta để lại tiền, ngươi sẽ để ta rời đi chứ?” Thẩm Lãng một bộ bất lực theo nàng đùa.

Lã Bích Kiều giống như dự đoán khoanh tay lắc đầu, nghiêm túc nói: “Không được, hôm nay ngoại trừ cướp tiền, bổn đại gia còn muốn cướp sắc!”

Sau đó nàng liền bị gõ đầu.

“Lớn rồi mà không đàng hoàng.” Nói đoạn, Thẩm Lãng liền không tiếp tục để ý đến nàng, nhấc tay nải lên rồi đi tiếp.

“Ai nói nhất định là lớn rồi thì phải đàng hoàng đâu.” Lã Bích Kiều vác đao bước theo, lại nói: “Ngài hôm nay không mua chuộc được ta thì không đi dễ dàng được đâu.”

“Ngươi muốn sao đây.” Thẩm Lãng có chút bất đắc dĩ, quả thực không có biện pháp nào trị được đại cô nương này.

Lã Bích Kiều chớp chớp mắt đẹp, sau cùng nén thẹn mà nói: “Bang chủ, hay là ngài dẫn ta theo đi.”

Thẩm Lãng lúc này có chút không hiểu thấu: “Đang yên đang lành làm bà chủ lớn, ngươi theo ta chịu khổ làm gì?”

“Nhìn thấy không, đây là quần thăm mắt.”

“Ta mấy năm nay nếu không phải trên kính Bang chủ, dưới đỡ chị em, thì cũng không thèm làm cái chức vị cực khổ đó làm gì. Mấy chuyện tính toán đó vừa nhọc tâm trí lại mau mòn nhan sắc, tiền? bà đây còn chưa bao giờ thiếu tiền tới mức làm việc không có ngày nghỉ như vậy!”

Lã Bích Kiều tức giận vỗ ngực, vừa nói vừa vác đại hoàn đao sáng loáng lên vai. “Ta không biết, bây giờ ngài mà đi thì ta cũng không dại mà làm nữa.”

Lã Bích Kiều là một kỳ hoa. Nàng có thể nhẹ nhàng tao nhã, điềm tĩnh như một thiếu nữ thành thục, hoa quý, lại có thể chớp mắt buông xõa dã tính, ngang ngược không thèm nói lý lẽ. Cái này cùng với vũ khí của nàng tương tự, có thể dùng song đao nhỏ, cũng có thể thành thạo đại hoàn đao.

Thẩm Lãng cười, Lã Bích Kiều bỗng nhiên làm ra bộ dạng này để hắn nhớ lại lúc hai người lần đầu gặp nhau. Nhưng nhớ thì nhớ, cũng không thể để cô nàng này đi theo làm phiền mình.

“Ngươi không muốn làm ta cũng chẳng quản được. Nhưng mà con người ta trước giờ không quen ở cùng người khác, ngươi ta lại là cô nam quả nữ…”

Lời Thẩm Lãng còn chưa dứt, Lã Bích Kiều đã không nhịn được bất bình: “Ta là nữ nhân xinh đẹp như vậy còn không ngại, ngài tìm ở đâu ra nhiều lý do như vậy, rốt cuộc có còn là đàn ông không?”

Không đợi Thẩm Lãng phản bác, Lã Bích Kiều lập tức dịu giọng: “Huống hồ ngài đi một mình như vậy không phải quá buồn tẻ sao, có người bầu bạn cũng tốt hơn không chứ?”

“Lã Bích Kiều ta có thể cùng ngài luận đao, cùng ngài uống rượu, cũng có thể thêu thùa may vá, cơm nước giặt giũ. Một người bạn đồng hành tốt như vậy, tìm khắp giang hồ cũng không có người thứ hai đâu. Dù có… cũng chưa chắc là đẹp bằng ta.”

Thế gian làm gì có nhiều duyên phận như vậy, có thể hôm nay quay đầu đã là cả đời không còn gặp lại, hôm nay ngập ngừng, ngày sau cũng chẳng còn cơ hội mà nói… Lã Bích Kiều đã nhịn rất nhiều năm, hôm nay… bà đây không nhịn nữa!

Thẩm Lãng trầm mặc, không hề lường trước là đối phương nói đến độ này.

“Ta không phải người tốt.”

Thẩm Lãng cảm thấy Lã Bích Kiều là cô nương tốt, không nên dính dáng với mình. Cho nên bao năm qua hắn vẫn cứ lơ đi, không ngờ cô nàng này không chịu tỉnh ngộ, lại còn càng lúng càng sâu.

Lã Bích Kiều chậc lưỡi, lại nói: “Từ trong ổ cướp bước ra, có ai là người tốt đâu. Ta cũng không phải.”

Thẩm Lãng nhịn không được liếc nhìn một cái, thấy đối phương vậy mà vờ qua đi ngắm trời trăng mây gió đâu đâu, rõ ràng là cố tình không hiểu.

“Ta có rất nhiều bí mật.”

“Ta cũng vậy.”

“Ta không quá để tâm chuyện nam nữ.”

“Ta cũng thế.”

“Ta không phải người thường, ta là yêu quái.”

“Ta cũng…”

Âm thanh im bặt, Lã Bích Kiều có chút khó tin nhìn qua.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-giac-tinh-khai-cuc-dang-cap-vo-thuong-han-de-thang
Toàn Dân Giác Tỉnh: Bắt Đầu Đẳng Cấp Vô Thượng Hạn Đề Thăng
Tháng 10 19, 2025
trung-sinh-nhin-thay-tai-khi-ta-day-cuoi-cung-thanh-phu-vong-ung-thu.jpg
Trùng Sinh: Nhìn Thấy Tài Khí Ta Đây Cuối Cùng Thành Phú Vòng Ung Thư
Tháng 2 3, 2025
than-vo-chien-vuong.jpg
Thần Võ Chiến Vương
Tháng 1 26, 2025
tran-thu-pham-tran-ba-tram-nam-ta-tai-nhan-gian-vo-dich.jpg
Trấn Thủ Phàm Trần Ba Trăm Năm, Ta Tại Nhân Gian Vô Địch
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved